Mẹ, con không thích con gái

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni

Mẹ, con không thích con gái

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bố mẹ Thích đều là những trí thức cấp cao tại trường đại học, cả hai cùng làm việc ở Khoa Tiếng Trung, là một cặp vợ chồng nổi tiếng với tình cảm sâu đậm. Với bối cảnh gia đình như vậy, Thích Thời Vũ từng nghĩ việc công khai giới tính của mình sẽ rất dễ dàng.
Sau kỳ thi đại học năm đó, gia đình bốn người họ cùng ngồi trong một nhà hàng Nga lâu đời và nổi tiếng. Bố Thích, Thích Yến Kiệt, mặc một bộ vest ba mảnh bằng cashmere, mái tóc được cắt tỉa cẩn thận, tóc mai đã lấm tấm bạc, nhưng dù vậy vẫn không hề giảm đi vẻ cuốn hút của ông; bên cạnh ông là mẹ Thích, Ngô Ngọc Dung, mặc một chiếc sườn xám màu xanh ngọc bích. Màu này rất kén người mặc nhưng khi khoác lên người bà lại tôn lên làn da trắng ngần. Ngoài những nếp nhăn nơi khóe mắt khi cười, thì hoàn toàn không nhìn ra tuổi thật của bà.
Bất cứ ai đi ngang qua cũng đều phải ngoái nhìn bàn của họ. Bố anh tuấn lịch lãm, mẹ xinh đẹp dịu dàng, một cặp anh em có khí chất hơn người, dù nhìn thế nào thì cũng là một gia đình khiến người khác phải ngưỡng mộ.
Quả đúng là như vậy. Thích Yến Kiệt nâng ly rượu chân cao lên trước, giọng nói không lớn nhưng tràn đầy sự hân hoan: “Ly này chúc mừng Thời Vũ đã thi đỗ đại học, cũng như chúc mừng trước cho Thời Vân sắp lấy bằng Thạc sĩ.”
Bốn người nâng ly lên nhấp một ngụm rượu vang đỏ. Ngô Ngọc Dung đặt ly xuống, dịu dàng mỉm cười nói: “Con trai sắp bước sang một giai đoạn mới của cuộc đời, mẹ hi vọng cuộc sống sau này của con sẽ luôn thuận lợi, có thể tận hưởng trọn vẹn mọi sắc màu của cuộc đời. Nhân lúc còn trẻ, con muốn làm gì thì cứ dũng cảm làm, nếu có cô gái mình yêu, hãy biết trân trọng.”
Thích Thời Vũ năm mười tám tuổi là một chàng trai kiêu ngạo, không bị bất kỳ ràng buộc nào. Anh nhìn thẳng vào mắt mẹ, từng chữ từng chữ vang lên dõng dạc, mạnh mẽ: “Mẹ, con không thích con gái, con chỉ thích con trai thôi.”
Chiếc thìa bạc trong tay Ngô Ngọc Dung khẽ run lên, món súp rau củ tràn ra ngoài, nước canh từ trong bát bắn tung tóe lên chiếc khăn choàng cashmere trắng tinh của bà. Nhưng bà hoàn toàn không màng đến việc lau đi, đôi mắt dán chặt vào đứa con trai út, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả tiếng khóc: “Con à, con đang đùa với mẹ phải không?”
Tình cảnh bây giờ giống hệt lúc đó. Chỉ là súp rau củ đỏ và thịt bò om trên bàn giờ đã thành canh sườn và đùi gà kho, bản nhạc Nga Moscow giờ đã thay bằng những bài nhạc pop nhẹ nhàng được yêu thích và tiếng cười nói rộn ràng của các cô gái. Vẫn là một gia đình bốn người, người ngồi cạnh Thích Thời Vũ thì đã thay bằng Thích Lãng đang cầm đùi gà gặm ngon lành.
Nhưng vẻ mặt và lời thoại của Ngô Ngọc Dung thì lại như sao chép nguyên gốc từ quá khứ: “Thời Vũ, có phải con đang đùa với mẹ không?”
“Con đừng chỉ ăn đùi gà, ăn nhiều rau vào.” Thích Thời Vũ gắp một đũa cải trắng xào dấm vào trong chén của Thích Lãng, sau đó quay sang nói với mẹ, “Không có, hôm qua con mới quen, cảm giác cũng khá ổn.”
“Mới quen? Vậy có nghĩa là chưa xác định quan hệ đúng không?” Ngô Ngọc Dung nhạy bén nắm bắt ngay chi tiết đó, “Vậy sao con không chịu đi gặp cô gái này đi, năm nay vừa được phân công về khoa của bố mẹ, trình độ học vấn cao, ngoại hình cũng ưa nhìn, mẹ thấy tính cách lại dịu dàng…”
Thích Lãng nhanh chóng ăn xong cái đùi gà trên tay, ngay cả món cải trắng xào dấm mà Thích Thời Vũ gắp cho cũng lùa vội cùng cơm vào miệng, nhồm nhoàm mấy miếng rồi nuốt chửng, sau đó cậu nhóc đặt bát đũa xuống bàn rồi đứng dậy nói: “Ông bà nội, con ăn xong rồi, con còn bài tập chưa làm, ông bà cứ ăn từ từ, con về sân trong làm bài tập đây ạ.”
Thích Yến Kiệt đưa một tờ khăn giấy cho Thích Lãng rồi mỉm cười nói: “Tiểu Lãng đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn và tự giác. Nhưng vẫn phải nghỉ ngơi một lát rồi hẵng học tiếp nhé, con biết chưa?”
“Vâng.” Thích Lãng gật đầu rồi quay sang nói với chú chó lông trắng, “Đi nào, Nấm.”
Nói xong cậu nhóc liền chuồn mất.
Ngồi sau quầy bánh ngọt cách đó không xa là hai anh em Hạ Đông và Hạ Tây. Hạ Tây hỏi khẽ anh trai: “Không phải Tiểu Lãng nói là không có bài tập về nhà sao?”
Hạ Đông gõ nhẹ vào trán em gái: “Đứa nhỏ này thông minh lắm, thấy bầu không khí không ổn là phải chuồn lẹ chứ sao.”
Đúng như dự đoán, chờ Thích Lãng đi xa, Thích Thời Vũ buông đũa xuống rồi nói: “Mẹ, con cũng không khuyên mẹ buông tha cho con hay bỏ qua cho con. Nhưng xin mẹ hãy tha cho con gái nhà người ta đi, được không?”
“Đứa nhỏ này, con đang nói cái gì vậy?” Ngô Ngọc Dung vẫn mỉm cười như một người mẹ hiền từ, dễ gần: “Con chưa từng thử quen con gái, sao con biết là mình không được chứ?”
“Mẹ, có vài lời, đứa con trai này nói thẳng với mẹ thì quá thô thiển.” Thích Thời Vũ ngồi dựa ra sau, “Nói thế này đi, dù mẹ có dắt Dương Quý Phi vừa mới tắm xong đến trước mặt thì con cũng không có hứng thú, theo bất kỳ nghĩa nào cũng vậy, không, có, hứng, thú.”
Ngô Ngọc Dung còn định nói gì đó thì Thích Yến Kiệt bên cạnh đã nắm lấy tay bà, ông khẽ nói: “Hôm nay cũng muộn rồi, Thời Vũ còn phải giúp Tiểu Lãng làm bài tập về nhà nữa! Đúng không, Thời Vũ?”
Thích Yến Kiệt nháy mắt liên tục với con trai.
Thích Thời Vũ thở dài thườn thượt trong lòng, anh đứng dậy trực tiếp ra hiệu tiễn khách: “Vâng, bố mẹ, để con tiễn hai người.”
Vừa dứt lời, anh lại cất tiếng nói: “Tiểu Tây, em đi gọi Tiểu Lãng ra tiễn ông bà nội nhé. Anh Hạ, chiều nay em có chuẩn bị hộp đồ ngọt mà mẹ thích, để ở sau quầy, anh cầm ra giúp em với.”
Hai anh em nhanh chóng đáp lại. Ngô Ngọc Dung cũng không nói thêm lời nào, đứng dậy cùng chồng rồi đi theo con trai ra ngoài. Khi đi ngang qua cổng, bà mỉm cười nhận lấy hộp đồ ngọt từ tay Hạ Đông, giọng điệu ôn hòa, dịu dàng: “Cảm ơn cháu, Tiểu Đông.”
Hạ Đông vội vàng nói: “Dì đừng khách sáo ạ. Trên đường về chú lái xe chậm một chút nhé.”
Thích Thời Vũ đi cùng họ tới cổng, xe của Thích Yến Kiệt đậu trong ngõ. Anh nhìn bọn họ lên xe, nghe thấy phía sau lưng có tiếng chuông leng keng, là Thích Lãng dắt theo Nấm. Cậu nhóc ngoan ngoãn đứng cạnh Thích Thời Vũ, nói với hai người trong xe: “Tạm biệt ông bà nội ạ.”
Khi xe đã đi xa, Thích Lãng mới thở dài như một ông cụ non: “Hầy, người lớn đúng là quá mệt mỏi. Con định dắt Nấm đi dạo, chú đi cùng không?”
Vừa nói vừa giơ tay trái lên, trên tay cầm một chiếc xẻng xúc phân được bọc trong túi nhựa.
Nấm là một chú chó Bắc Kinh lông trắng muốt, cùng tuổi với Thích Lãng. Từ nhỏ đã khỏe mạnh, kháu khỉnh. Lúc này nghe thấy cậu chủ nhỏ muốn dẫn mình đi tản bộ, nó mừng rỡ chạy vòng vòng.
Thích Thời Vũ liếc nhìn đồng hồ đeo tay, ngồi xổm xuống xoa đầu chú chó, rồi lại quay sang xoa đầu cậu nhóc và nói: “Chú không đi, con đi đi. Không được đi xa, không được ra đường lớn, gần tám giờ thì phải quay về, thầy chủ nhiệm lớp con muốn đến thăm hỏi gia đình đó.”
“Vâng.” Thích Lãng gật đầu rồi quay sang nói với chú chó lông trắng, “Đi nào, Nấm.”
Thích Thời Vũ nhìn theo bóng lưng Thích Lãng rời đi, anh dựa vào tường, châm một điếu thuốc, cười tự giễu rồi thầm nghĩ: Nói đến chuyện bịt tai trộm chuông và tự lừa dối bản thân, mẹ mình đứng thứ hai thì không ai dám nhận đứng nhất.
Nhưng mà thuận miệng lôi đối tượng tình một đêm hôm qua ra để đối phó với mẹ ruột thì cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Điếu thuốc có vị hơi đắng, anh ngẩng đầu phả ra một làn khói. Trong thành phố sáng quá, sáng đến nỗi khó mà nhìn thấy được những vì sao trên trời.
Hình như đã rất nhiều năm rồi mình chưa được nhìn thấy sao nhỉ. Anh thầm nghĩ.
Thích Thời Vũ đang chìm trong suy nghĩ, thậm chí còn cảm thấy mình có chút khí chất u buồn của một thanh niên văn nghệ thì bên tai bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp: “Trùng hợp vậy sao? Cho tôi mượn cái bật lửa được không?”
Anh giật mình thon thót, điếu thuốc đang cháy suýt chút nữa đã bén vào tay anh. Anh nhìn sang bên cạnh, điếu thuốc rơi thẳng xuống đất.
Người đàn ông nhìn vẻ mặt sửng sốt của anh thì hơi nhếch khóe miệng: “Sao vậy? Sáng nay anh bỏ lại tôi ở khách sạn, lúc bỏ đi không ngờ lại gặp lại sớm vậy à?”
“…” Thích Thời Vũ hắng giọng, “À thì, sáng nay tôi có việc bận thật mà. Lúc thanh toán tiền phòng tôi còn gọi bữa sáng cho cậu đó…”
“Tôi còn tưởng anh không hài lòng chứ.” Người đàn ông lấy cái bật lửa từ tay trái của anh, móc ra một điếu thuốc rồi châm lửa: “Cơ thể anh thế nào? Chỗ đó có thấy khó chịu không?”
“…Không có.” Chỗ đó rất thoải mái, mặc dù mông hơi đau, nhưng lại vừa đau vừa sướng.
Cậu ta rít hai hơi thuốc, vẫn là tư thế và động tác giống hệt đêm qua, như một ngòi nổ, khơi dậy những hình ảnh cuồng nhiệt trong đầu Thích Thời Vũ.
Hai người đều không nói gì, sự im ắng này có chút ngượng ngùng.
Nhưng rất nhanh Thích Thời Vũ đã quyết định lần này mình sẽ phá vỡ sự im lặng trước: “Sao cậu lại đến đây, trùng hợp vậy à?”
“Tôi có chút việc.” Người đàn ông nói, “Còn anh thì sao?”
“À, tôi sống ở đây.” Thích Thời Vũ chỉ vào tấm biển nhỏ hình chữ nhật phía trên, “Tiệm này cũng là của tôi, khi nào rảnh cậu có thể ghé qua ăn.”
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn số nhà, rồi lại nhìn chăm chú vào dòng chữ viết nguệch ngoạc trên bức tường sau lưng Thích Thời Vũ, vẻ mặt trở nên kỳ lạ.
Thích Thời Vũ bị vẻ mặt của cậu ta chọc cho bật cười: “Sao vậy? Cậu không tin…”
Anh còn chưa nói xong thì đã bị tiếng chuông cắt ngang, cùng với đó là giọng nói của trẻ con hòa lẫn tiếng Nấm sủa giòn tan khi gặp người lạ: “Em chào thầy Chung ạ!”