Chương 3

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi xử lý xong hình xăm dán trên cánh tay, Thích Thời Vũ và Hạ Tây cùng bắt tay vào làm bánh ngọt. Tiệm Số 6 ngõ Bách Hoa đã mở cửa được sáu năm, nét đặc trưng lớn nhất của nó chính là sự “tùy hứng”.
Thích Thời Vũ mở tủ lạnh kiểm tra nguyên liệu rồi hỏi Hạ Tây: “Hôm nay mình làm bánh phô mai cháy xứ Basque và bánh mille-feuille dâu tây nhé?”
Hạ Tây lập tức mê mẩn: “Anh Thích làm gì cũng ngon hết.”
Thích Thời Vũ mỉm cười đưa trứng gà và bột mì cho cô nàng: “Đừng có dẻo mồm dẻo miệng nữa, mau khuấy bột cho anh đi.”
Hai người đều bận rộn. Không lâu sau, Hạ Đông cũng bưng một chậu hoa quế đầy ắp đi vào. Anh ấy kiên nhẫn rửa sạch từng bông một, rửa đi rửa lại nhiều lần, rồi cẩn thận dùng giấy thấm khô nước. Sau đó, anh lấy ra một lọ thủy tinh đậy kín, cứ một lớp hoa quế, lại phủ một lớp đường cát trắng tinh mịn lên. Nhìn từ ngoài lọ thủy tinh, những bông hoa trắng vàng xen lẫn với đường cát óng ánh, trông vô cùng đẹp mắt.
“Em xem anh trai em khéo tay chưa kìa, chậc chậc.” Thích Thời Vũ vừa tráng vỏ bánh ngàn lớp trên chảo vừa nói với Hạ Tây, “Anh càng nhìn càng thấy giống mấy cô cung nữ thời xưa… À đúng rồi, hình như Tây Thi giặt hoa bên sông thì phải?”
Hạ Tây trầm mặt: “Anh à, Tây Thi người ta giặt lụa.”
Thích Thời Vũ chẳng hề nao núng: “Không quan trọng, chủ yếu là em xem anh trai em hiền thục chưa kìa. Học tập anh mình một chút đi, mau tìm bạn trai để tận hưởng tuổi thanh xuân đi.”
Hạ Tây nhìn Hạ Đông một cái, cảm thấy cái từ “hiền thục” này mà gán cho anh mình thì nghe ớn lạnh cả người. Cô nàng không nhịn được nói: “Anh Thích à, anh đừng nhớ thương ảnh nữa, hai người đều cùng một phái đó, cặp đôi này em không ‘đẩy’ nổi đâu.”
“Thôi thôi thôi, có đứa em gái nói nhiều như em, anh trai em có tìm được người yêu cũng bị em làm phiền cho chạy mất thôi.” Thích Thời Vũ không rảnh tay nên duỗi chân ra làm bộ đá Hạ Tây, “Mồm mép tép nhảy, cái gì cũng biết hết ha?”
Hai người đang làm việc thì ba nhân viên khác trong tiệm cũng đến. Chú Vương năm nay ngoài bốn mươi tuổi, có tài dùng dao, tay nghề điêu luyện, đã làm việc ở đây từ khi quán mở cửa, được xem là đầu bếp chính của tiệm; còn chị Triệu, cũng tầm tuổi chú Vương, tháo vát, nhanh nhẹn, làm việc cẩn thận, phụ trách dọn dẹp vệ sinh và rửa chén đĩa; ngoài ra còn một cô gái tên Tiểu Văn, là nhân viên phục vụ, thỉnh thoảng cũng phụ giúp chị Triệu.
Mặt tiền của tiệm Số 6 ngõ Bách Hoa không lớn lắm, chỉ cần bấy nhiêu người là đủ. Vì là sân nhà riêng nên không tốn tiền thuê mặt bằng, việc làm ăn cũng khá khẩm. Thích Thời Vũ lại là ông chủ hào phóng, tiền lương ở đây cũng cao hơn các quán bình thường một chút, nên mấy người trong tiệm đều là nhân viên gắn bó lâu năm. Hạ Tây về quê một tháng, ba người họ trò chuyện với cô nàng một lúc rồi lại quay về với công việc.
Hơn mười giờ sáng, khách khứa bắt đầu lần lượt kéo đến. Hầu hết khách hàng là từng nhóm năm ba cô gái trẻ, bọn họ thường đến sớm hơn giờ ăn trưa, ăn nhẹ một chút bánh ngọt trước rồi tiện thể ăn trưa luôn. Mọi người đều biết, tiệm Số 6 ngõ Bách Hoa dù nhỏ nhưng ông chủ chưa từng đuổi khách, muốn trò chuyện bao lâu cũng được, nên đặc biệt được các cô gái trẻ yêu thích.
Bận rộn một mạch đến hơn hai giờ chiều, Thích Thời Vũ mới có thời gian cầm điện thoại lên xem, lần lượt kiểm tra các tin nhắn chưa đọc.
“Chung Viễn: Chung Viễn đã đồng ý lời mời kết bạn của bạn, các bạn có thể bắt đầu cuộc trò chuyện.”
“Chung Viễn: Xin chào phụ huynh của Thích Lãng, tôi là giáo viên chủ nhiệm của Thích Lãng, Chung Viễn. Sau này có vấn đề liên quan đến việc học của cháu, anh có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào. Tôi sẽ thêm anh vào nhóm phụ huynh lớp sau nhé, xin cảm ơn.”
Thích Thời Vũ ngẩn người vài giây mới nhớ ra sáng nay mình đã quét mã QR của thầy giáo chủ nhiệm. Lướt lên trên một chút, đúng là thấy một nhóm phụ huynh với hàng chục tin nhắn chưa đọc.
Trong nhóm phụ huynh, ngoài chủ nhiệm lớp và giáo viên chủ nhiệm khối ra, còn lại là phụ huynh của hơn 20 học sinh trong lớp. Sau khi hai giáo viên giới thiệu bản thân một cách rất khách sáo xong thì đến phiên các phụ huynh xếp hàng lần lượt chào hỏi và tâng bốc.
Anh kéo đến tin nhắn cuối cùng.
“Chung Viễn: @Mọi người. Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ lần lượt đến thăm gia đình của tất cả các học sinh. Tôi sẽ liên hệ riêng với từng phụ huynh để sắp xếp thời gian sau, cảm ơn sự hợp tác của mọi người.”
Sau đó lại là một chuỗi lời khen tới tận mây xanh của các phụ huynh.
Thích Thời Vũ thấy chết lặng. Trường mẫu giáo của Thích Lãng nằm ngay con hẻm bên cạnh, đối diện ủy ban khu phố, cơ bản bọn trẻ đều là con nhà hàng xóm, nhóm phụ huynh cũng rất chân thành. Một nhóm phụ huynh… “chính thức” như thế này là lần đầu tiên anh tham gia. Thích Thời Vũ cau mày đọc từng câu trả lời cho đến khi anh nhìn thấy:
“Bà nội Hà Giai Lạc: Thầy Chung không quản ngại vất vả đến thăm hỏi các gia đình sau giờ tan trường thế này, thật đúng là tấm gương cho các giáo viên khác, là một người làm vườn tận tâm, nghiêm túc và có trách nhiệm. Cảm ơn thầy, hy vọng thầy làm việc vất vả sẽ chú ý giữ gìn sức khỏe hơn nhé!
Mỉm cười.jpg”
Thích Thời Vũ khó tin đến mức trợn tròn hai mắt, nhấn vào ảnh đại diện của người kia. Trong ảnh là chậu lan càng cua đặt cạnh bậc thềm đối diện cửa ra vào — đúng là bà nội của Hà Giai Lạc hàng thật giá thật.
Thích Thời Vũ nhanh chóng xóa chữ “Được” mình đã nhập vào khung chat, lớn tiếng gọi: “Hạ Tây! Hạ Tây!”
Hạ Tây đang trò chuyện sôi nổi với mấy người trẻ tuổi uống trà chiều, nghe anh gọi cũng hét to đáp lại: “Sao thế ông chủ?”
“Này này này, dùng trí thông minh của em để trả lời tin nhắn của thầy chủ nhiệm đi.” Thích Thời Vũ nói, “Hãy chắc chắn là mấy lời nịnh hót của em phải thật mới mẻ và tinh tế đấy nhé, anh nhất quyết không thua bà nội của cái thằng nhóc đen nhẻm kia đâu.”
Hạ Tây đi tới và cầm lấy điện thoại, lướt lên lướt xuống mấy lần rồi cau mày đặt nó lên quầy: “Anh Thích, thế này đi, lát nữa em đi đón Tiểu Lãng giúp anh cho. Em từ chối viết những tin nhắn tâng bốc như thế này.”
Thích Thời Vũ chỉ có thể yên lặng lấy lại điện thoại, trong lòng nhẩm đi nhẩm lại ba lần “Tôi là thanh niên tốt kính già yêu trẻ”, sau đó một lần nữa gõ chữ “Được, thầy vất vả rồi” và nhấn nút gửi đi.
Các bàn ăn cho bữa tối đã được đặt kín từ một tuần trước. Hạ Tây tự giác nhận nhiệm vụ đón quý tử nhà ông chủ tan học, Thích Thời Vũ giúp chú Vương chuẩn bị nguyên liệu trong bếp, sau đó lại phụ Hạ Đông làm bữa tối.
Chưa đến bốn giờ, đã nghe thấy Hạ Tây hét lớn từ bên ngoài: “Tụi em về rồi đây!” Một bàn tay nhỏ vén tấm rèm cửa hình hổ xuống núi phiên bản hoạt hình ra, giọng nói của cậu bé rõ ràng rất đáng yêu, nhưng nghe vào tai lại cứ có chút lạnh nhạt: “Lão Thích, chú có làm đùi gà cho con không?”
Thích Thời Vũ rất bất đắc dĩ với thằng nhóc chỉ quan tâm tới đùi gà này: “Hỏi chú Hạ đi.”
Hạ Đông vừa đảo thức ăn bằng muôi vừa nói: “Có làm, con mau về làm bài tập đi, lát nữa ông bà nội con tới sẽ gọi con ra ăn cơm.”
Thích Lãng vẫn thản nhiên: “Con mới học lớp một, không có bài tập về nhà.”
Hạ Tây cũng chen vào sau lưng Thích Lãng, hớn hở nói: “Anh Thích anh Thích, thầy giáo chủ nhiệm lớp Tiểu Lãng nhà ta đẹp trai lắm!”
“Đẹp đến mức nào?” Thích Thời Vũ bĩu môi hỏi, “Đẹp trai hơn cả anh với anh trai em hả?”
“Cái này thì… đúng là hơi khác biệt.” Hạ Tây nghiêm túc suy nghĩ, “Anh với anh trai em là kiểu anh tuấn, phóng khoáng, còn người kia thì… là kiểu lưu manh giả danh tri thức.”
Lưu manh giả danh tri thức. Trong đầu Thích Thời Vũ lại hiện lên khuôn mặt của người tối qua. Đúng là lưu manh, vừa nghĩ tới khuôn mặt đó là thấy phía sau lại hơi đau đau rồi.
Hạ Tây chợt vỗ đầu một cái: “À đúng rồi, thầy Chung nói đã nhắn tin riêng hẹn thời gian đến thăm hỏi gia đình rồi mà anh chưa trả lời.”
“Vậy hả?” Thích Thời Vũ lau tay vào tạp dề rồi lấy điện thoại ra, đúng là có tin nhắn từ thầy giáo chủ nhiệm.
“Chung Viễn: Chào phụ huynh của Thích Lãng, nếu thuận tiện thì hy vọng tối nay có thể đến thăm gia đình mình. Xin vui lòng liên hệ với tôi để sắp xếp thời gian của anh, cảm ơn.”
Trường tiểu học Minh Đức cách ngõ Bách Hoa rất gần, đúng như dự đoán, nơi này đã trở thành trạm đầu tiên trong chuyến đi thăm nhà của thầy giáo. Thích Thời Vũ ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời tin nhắn:
“7: Chào thầy Chung, xin lỗi vì vừa rồi tôi không nhìn thấy tin nhắn của thầy. Về thời gian thầy cứ sắp xếp, bên tôi không có vấn đề gì cả.”
Bên kia trả lời rất nhanh.
“Chung Viễn: Vừa rồi phụ huynh của một học trò khác đã liên hệ với tôi trước, tôi sẽ đến nhà anh sau, thời gian khoảng tám giờ tối, anh thấy có ổn không? Ngoài ra xin hãy xác nhận địa chỉ nhà anh là Số 6 ngõ Bách Hoa phải không?”
“7: Không có vấn đề gì. Địa chỉ chính xác. Thầy Chung vất vả rồi.”
Với cách nói chuyện trang trọng như thế này, Thích Thời Vũ không thể nào liên hệ được với kiểu “lưu manh giả danh tri thức” mà Hạ Tây đã nói.