Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi
Chương 159: Buổi vũ hội và người trợ lý bí ẩn
Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 159 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng nhạc dần tắt, Sở Quân Liệt nhìn đứa trẻ năm mới đứng trước mặt mình lần nữa, nốt nhạc cuối cùng ngân lên, cậu cùng người đối diện cúi chào nhau.
"Tiếp theo, nếu cảm thấy thích người trước mặt, xin hãy tháo mặt nạ, tự do trò chuyện. Nếu không, các bạn vẫn có thể tiếp tục đeo mặt nạ tham gia hoạt động khác."
Người dẫn chương trình hổn hển chạy tới, trong hai hàng người, không ít người tháo mặt nạ cười với nhau, cũng có những đôi ngượng ngùng cười gượng rồi tản đi tìm bạn mới.
Ngô Cố lấy bút trong túi ra, đưa cho người đàn ông đeo mặt nạ nửa mặt đen đứng trước mặt anh.
Sở Quân Liệt không chần chừ, quay trở về chỗ cũ, ký tên mạnh mẽ với nét chữ rồng bay phượng vũ.
Ngô Cố đưa tay định lấy lại, ai ngờ người đối diện nhanh hơn, gập ngay tập tài liệu lại, ngả người ra sau, tựa vào ghế sofa.
"Đột nhiên tôi nhớ ra, anh làm trợ lý cho tôi bấy lâu nay, thế mà chúng ta vẫn chưa từng gặp mặt."
Sở Quân Liệt thong thả mở lời, nhìn tập tài liệu trong tay như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Ngô Cố im lặng giây lát, đối diện người trước mặt, tháo chiếc mặt nạ khỏi gương mặt mình.
Sở Quân Liệt vốn nghĩ sẽ phải mất thêm vài lời, không ngờ người đối diện lại hợp tác đến vậy. Ngón tay thon dài trắng trẻo móc lấy chiếc mặt nạ hình đứa trẻ năm mới gỡ xuống. Bên dưới là khuôn mặt có xương gò má nổi bật, so với tổng thể, ngũ quan lại không cân xứng.
Lông mày đen nhạt, đôi mắt trầm lặng, sống mũi cao thẳng, khóe môi hơi trễ xuống. Khuôn mặt không gây ấn tượng mạnh ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại có sức thu hút kỳ lạ, tạo cảm giác dễ chịu và an toàn trong phạm vi vừa đủ.
Sở Quân Liệt nhìn chằm chằm đôi mắt tĩnh lặng ấy, không biết có phải do ánh đèn hay không, dường như có thể thấy chút u sầu và mệt mỏi trong đáy mắt người đó.
Khi khiêu vũ, Sở Quân Liệt đã chú ý đến tư thế của anh, lưng thẳng, từng cử chỉ toát lên vẻ tao nhã cao quý, khí chất khiến người ta kinh ngạc.
Chưa nhìn đã mắt, người đối diện đã lấy từ túi ra cặp kính gọng đen, lau qua tròng kính rồi đeo lên mặt.
Đôi mắt được cho là đẹp nhất trên gương mặt ấy liền bị che mất. Sở Quân Liệt khẽ nhíu mày, để ý đến mái tóc che trán phối hợp với chiếc kính, quả thật là tổ hợp "xấu hơn cả tổng cộng" của hai thứ này.
Ngô Cố đưa tay ra, vẻ mặt bình thản muốn lấy lại tập tài liệu từ tay Sở Quân Liệt.
Sở Quân Liệt im lặng giây lát, tháo mặt nạ nửa mặt đen trên gương mặt mình, để lộ khuôn mặt góc cạnh, đường nét rõ ràng cùng ánh mắt thâm sâu rồi đưa tài liệu cho người trợ lý trước mặt.
"Tôi không có ý gì với anh cả." Sở Quân Liệt nhắc nhở, "Tôi chỉ thấy hoạt động này nhàm chán, muốn rời đi sớm thôi."
Ngô Cố nhận lấy tài liệu, đứng dậy, lễ độ chào, "Chào tổng giám đốc Sở."
Sở Quân Liệt ngồi trên sofa, nhìn bóng lưng trợ lý mới rời đi, chăm chú quan sát giây lát, chợt nhận ra sau khi tháo mặt nạ, người kia thậm chí không liếc nhìn mình lấy một lần.
Sở Quân Liệt vô thức đưa tay sờ mặt mình, đến khi nhận ra đang làm gì mới vội vàng thu tay lại.
Rời khỏi câu lạc bộ, nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu trên cửa xe, Sở Quân Liệt rút điện thoại ra.
"Phong Diệp, giúp tôi điều tra một người."
×××
Ngô Cố vẫn ngồi trong phòng họp chơi với Liệt Phong như thường lệ. Con chó lớn thò nửa đầu ra, trốn bên cạnh bàn họp, vẫy đuôi nhìn người trước mặt.
Ngô Cố tiến đến, vỗ đầu Liệt Phong, ánh mắt dừng lại ở mắt bị mù và vết sẹo quanh đó của nó.
Dường như nhận ra người trước mặt đang nhìn vết thương, Liệt Phong giơ chân che đi nhưng hơi vụng về, nó nằm vật xuống, nghiêng đầu dùng chân che nửa khuôn mặt xấu xí.
Ngô Cố xoa nhẹ sống lưng nó, phát hiện con chó lớn dường như buồn bã.
Thư ký Tô đi ngang qua phòng họp, thấy Ngô Cố ngồi trên ghế, cúi đầu gọt gì đó bằng dao gọt hoa quả, con chó to như sói nằm dài trên bàn họp, mắt nhìn chằm chằm người trước mặt, đuôi thi thoảng vẫy vẫy.
Thư ký Tô thở dài. Cô và chú chó của tổng giám đốc quen biết đã lâu, nhưng con chó này chưa bao giờ tỏ ra thân thiện với ai. Có lần cô vô tình vào văn phòng, suýt bị nó cắn.
Nhưng Ngô Cố lại khác. Liệt Phong rõ ràng rất thích anh, mới ở cạnh hai ngày đã thân thiết không tưởng. Người không biết có thể tưởng con chó là do anh nuôi từ nhỏ.
Ngô Cố ngẩng đầu, đặt dao gọt xuống, chào thư ký Tô.
Thư ký Tô cười nhẹ, vẫy tay.
"Gâu!" Liệt Phong lập tức nhảy xuống bàn họp, quay đầu gầm gừ sủa về phía thư ký Tô.
Cô vội ôm chặt tài liệu, nhanh chóng bước qua phòng họp, hướng về văn phòng tổng giám đốc.
Tổng giám đốc đã mấy ngày không đến công ty, hôm nay cuối cùng có thời gian ghé qua, còn cô thì có đống văn kiện chờ ký.
Ngô Cố xoa dịu Liệt Phong, ra hiệu cho nó nằm xuống. Liệt Phong hừ hừ vài tiếng, ngẩng đầu nhìn ra ngoài phòng họp, thấy không có ai lạ mới yên tâm nằm lại.
Ngô Cố vừa quan sát nét mặt Liệt Phong, vừa dùng bật lửa hơ mềm chiếc mặt nạ nhựa, uốn cong cho vừa vặn khuôn mặt con chó, rồi dùng dao gọt quả tỉ mỉ gọt bỏ một bên mặt nạ, so với vị trí vết sẹo của Liệt Phong rồi điều chỉnh liên tục.
Dùng giấy nhám đánh mịn các cạnh, Ngô Cố dùng đầu ngón tay thử, thấy không còn gờ sắc, lúc này mới xỏ dây thun rộng hai bên mặt nạ, thử đeo lên mặt Liệt Phong.
Vừa khít.
Ngô Cố dắt Liệt Phong đến trước gương trong phòng rửa mặt, con chó đứng thẳng, hai chân trước đặt lên bồn rửa, nhìn thấy nửa khuôn mặt bị thương được che bằng mặt nạ nhựa đen viền vàng, nó nghiêng nghiêng đầu, ngắm nghía mọi góc độ, cảm thấy mình đẹp trai vô cùng!
Thấy Liệt Phong vui vẻ vẫy đuôi, Ngô Cố dịu dàng xoa đầu con chó, vô thức ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt mình trong gương, thoáng ngây người.
Dù đã nhìn bao nhiêu lần, anh vẫn không thể quen nổi sự xa lạ ấy.
Buổi chiều, khi đưa Liệt Phong trở lại văn phòng tổng giám đốc, thư ký Tô trước khi mở cửa đã nhỏ giọng nói với Ngô Cố rằng tổng giám đốc Sở đang ở bên trong.
Cửa văn phòng vừa mở, Ngô Cố ngẩng đầu liền nhìn thấy người đàn ông cao lớn ngồi trên ghế chủ tịch, cúi đầu lật xem tài liệu.
"Tổng giám đốc Sở." Ngô Cố dắt Liệt Phong bước vào, giọng bình thản.
"Bên kia có chỗ buộc chó." Sở Quân Liệt không ngẩng đầu, mắt vẫn nhìn tài liệu.
Ngô Cố nhìn quanh, thấy góc phòng có máy cho chó ăn tự động và bình nước liền xoa cằm Liệt Phong, dắt nó đến đó buộc lại.
Thấy Ngô Cố định rời khỏi, Liệt Phong quay đầu, gạt cái móc khóa dây dắt chó ra, lao vút về phía Ngô Cố, vui vẻ đứng bằng hai chân, hai chân trước duỗi ra.
Ngô Cố lặng lẽ liếc nhìn người ngồi trên ghế chủ tịch, chỉ thấy tổng giám đốc lập tức dời mắt về tài liệu như thể chưa nhìn thấy cảnh vừa rồi.
Ngô Cố vẫn như thường ngày, bế chú chó lớn lên, bước ra cửa văn phòng.
Tập tài liệu trong tay Sở Quân Liệt hạ xuống chút, định nhìn ra cửa xem có chuyện gì thì thấy Liệt Phong bay vút trở lại theo đường vòng cung, vừa tiếp đất liền lao thẳng về phía cửa đầy hào hứng.
Liệt Phong chạy quá nhanh, thư ký Tô sợ kẹp phải con chó nên chưa kịp đóng cửa, Ngô Cố lại lần nữa bế con chó lên, hít sâu một hơi rồi ném nó vào trong văn phòng.
Sở Quân Liệt sững người nhìn Liệt Phong lần nữa bị ném vào, vừa tiếp đất đã vẫy đuôi lia lịa, phấn khích lao về phía cửa.
Lần này còn bị ném xa hơn lần trước, thư ký Tô nhanh tay đóng cửa đúng lúc, Sở Quân Liệt nhíu mày, nhìn thấy Liệt Phong bắt đầu cào cửa, tư thế đầy lưu luyến người bên ngoài.
"Liệt Phong." Sở Quân Liệt thấp giọng gọi chó, Liệt Phong ngoái đầu nhìn chủ, cụp tai không cào nữa.
Thấy Liệt Phong ủ rũ trở lại ổ, Sở Quân Liệt tiến lên buộc lại dây xích mới phát hiện trên mặt Liệt Phong có thêm một món đồ.
Đó là chiếc mặt nạ bằng nhựa đen viền vàng, vừa khít khuôn mặt chó, che được vết sẹo.
Thấy chủ nhìn mình, Liệt Phong nhớ đến chiếc mặt nạ ngầu liền vui vẻ nghiêng đầu cho cậu nhìn rõ hơn.
"Đẹp không?"
Thư ký Tô nhìn đồng hồ, gõ cửa bước vào, vừa vào đã thấy tổng giám đốc đang đứng trước mặt Liệt Phong, cúi người định gỡ vật trên mặt nó, Liệt Phong ra sức né, ngay lúc định gỡ xuống, nó bỗng ngậm lấy tay cậu.
Thư ký Tô nín thở, Sở Quân Liệt nhìn con chó đang bước vào thời kỳ nổi loạn, rút tay ra, nghiêm mặt đếm trước mặt nó.
Liệt Phong ấm ức không dám động đậy, trơ mắt nhìn chủ nhân gỡ mặt nạ ra, sờ bên trong, cúi đầu nghiên cứu kỹ lưỡng.
"Tổng giám đốc Sở?" Thư ký Tô cẩn thận giữ khoảng cách.
Sở Quân Liệt cầm chiếc mặt nạ chó trong tay, sờ thử bên trong không có thiết bị nghe lén hay gì khác, lại sờ đến viền mặt nạ, không có chút góc sắc nào.
Dường như để mặt nạ không làm trầy mặt chó, phần viền được xử lý rất cẩn thận, dây đeo cũng bản rộng, không siết chặt đầu chó.
"Thích lắm à?" Sở Quân Liệt cầm mặt nạ, nhìn về phía Liệt Phong.
Liệt Phong uể oải gật đầu, nhìn thấy thư ký Tô mới vào phòng, theo bản năng quay đầu, đưa bên mặt lành lặn ra phía người khác.
Sở Quân Liệt cúi người đeo lại mặt nạ cho Liệt Phong.
Cảm giác lại được đeo chiếc mặt nạ ngầu liền, Liệt Phong không kiềm được vẫy đuôi, lộ rõ sự vui vẻ.
"Là anh ta làm à?" Sở Quân Liệt gõ nhẹ lên lớp nhựa mặt nạ, thấy bộ dạng vui vẻ của Liệt Phong, khóe môi cũng khẽ nhếch.
"Vâng, tổng giám đốc." Thư ký Tô có phần tò mò nhìn Liệt Phong đang đeo mặt nạ, phát hiện sau khi có mặt nạ, con chó này trông không còn đáng sợ như trước nữa.
Thấy đám người cách đó không xa không còn nhìn mình bằng ánh mắt sợ hãi, Liệt Phong tự tin ngồi đó, đuôi vẫy không ngừng.
"Xử lý xong đống văn kiện kia rồi." Sở Quân Liệt ra hiệu về chồng văn kiện trên bàn, thư ký Tô nhanh chóng bước tới ôm hết đi.
Chờ thư ký Tô rời khỏi, Sở Quân Liệt quay lại bàn, lấy từ ngăn kéo ra phong bì giấy kraft, lấy tài liệu bên trong ra.
Chỉ mấy tờ giấy mỏng lại có thể nói hết nửa đời người của một con người. Sở Quân Liệt dựa lưng vào ghế, nhìn tấm ảnh chụp khuôn mặt thanh tú trong tài liệu, dừng lại giây lát rồi chuyển ánh mắt sang phần văn bản.
Một cậu bé sinh ra trong gia đình trung lưu, cha là chủ một công ty nhỏ, mẹ là giáo viên dạy múa, sống cuộc đời theo quy luật, tiểu học lên cấp hai rồi lên cấp ba, sau đó thi đỗ trường đại học mong ước, nhưng chẳng lâu sau cha mẹ gặp tai nạn xe hơi.
Anh bán căn nhà cũ, mua nhà mới ở thành phố trường đại học tọa lạc nhưng trạng thái tinh thần rõ ràng không ổn, thành tích bết bát suốt bốn năm đại học là minh chứng rõ ràng nhất.
Tốt nghiệp miễn cưỡng, anh không đi làm, từ chẩn đoán của bác sĩ tâm thần, tình trạng tinh thần của anh rất tệ.
Cứ như thế lững lờ vài năm, có thể vì tiêu hết số tiền cha mẹ để lại, hoặc nhờ vào sự giúp đỡ của bác sĩ tâm lý, anh bắt đầu ra ngoài, làm vài công việc thu ngân đơn giản, còn nhận nuôi một chú chó nhỏ.
Ngay lúc cuộc sống tưởng chừng sắp vào guồng, con chó lại mắc bệnh Care, anh hết lần này đến lần khác đưa nó đến bệnh viện thú y, tốn hàng vạn tệ, cuối cùng vẫn không giữ được nó.
Sau đó anh biến mất một thời gian rồi quay lại siêu thị cũ làm việc, ông chủ siêu thị vô tình biết học lực của anh bèn xúi anh thử nộp hồ sơ vào công ty hàng không Sở thị đang tuyển người, không ngờ lại qua được cả vòng thi viết lẫn phỏng vấn, chỉ trong hơn một năm đã lên chức thư ký tổng giám đốc.
Sở Quân Liệt nhìn tập tài liệu trước mặt, cảm thấy có gì đó lạ nhưng không nói rõ được là lạ ở chỗ nào.
Mẹ anh là giáo viên dạy múa, giải thích được tại sao anh nhảy giỏi đến vậy, cha mẹ mất sớm, giải thích được đôi mắt đầy u uất và chán đời.
Còn về chuyện con chó...
Sở Quân Liệt nhìn Liệt Phong đang vui vẻ ăn thức ăn trước mặt, bước đến xoa đầu nó, trong mắt mang theo chút thương cảm.
"Biết không, anh ta đối xử với mày tốt như thế có lẽ là vì xem mày như thế thân."
Liệt Phong nhai nhồm nhoàm thức ăn, nghiêng đầu, vẻ mặt ngơ ngác.