2. Chương 2: Không Thể Dời Mắt

Con Tim Rạo Rực - Mật Thu

Chương 2: Không Thể Dời Mắt

Con Tim Rạo Rực - Mật Thu thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 2: Không Thể Dời Mắt
“Con à, ngày tháng phía trước còn dài lắm, đừng đánh nhau với ai nữa. Tính con ngang tàng, không kiềm chế được mình, đừng để hỏng cả đời.”
Biệt Đông đứng lặng trong sân, trong đầu bỗng dưng vang lên lời dặn của ông cụ gác cổng ở cánh cửa sắt hôm ấy: “Đừng đánh nhau với người khác nữa.” Tay cậu siết chặt cây gậy sắt, hơi run rẩy.
Đêm ở Lê Tân không ấm hơn miền Bắc. Chỉ đứng một lúc trong sân, toàn thân Biệt Đông đã lạnh buốt. Tiếng đập cửa rầm rầm từng hồi từng hồi, qua cao trào rồi dần yếu đi, lúc có lúc không. Dường như người bên ngoài dần mất sức, cuối cùng im hẳn.
Biệt Đông vẫn đứng yên, cơ thể căng cứng như đang vật lộn với một con thú hoang. Không nghe thấy tiếng bước chân rời đi, cậu nghĩ, có lẽ người kia vẫn đang chờ. Cậu không thể làm ngơ, coi như không có chuyện gì mà tiếp tục ngủ. Nếu là kẻ xấu, lần đầu đã dám tới, sẽ còn lần thứ hai. Biệt Đông nghĩ, mình giờ là tình nguyện viên ở đây, ít nhất khi Giang Nguyên vắng nhà, những việc như trông coi nhà cửa đương nhiên phải lo.
Một tay cậu siết chặt thanh sắt sau lưng, nhẹ nhàng tiến đến cửa chính, ấn nút mở khóa mật khẩu, rồi đột ngột mở cửa ra.
Ngang tầm mắt chẳng thấy ai, nhưng dưới chân lập tức vang lên tiếng “bịch”. Một người đàn ông cao lớn lăn theo hướng cửa mở vào trong, toàn thân nồng nặc mùi rượu, ngã gục bất tỉnh ngay trước chân Biệt Đông.
Hóa ra chỉ là một gã say rượu. Nhận ra điều đó, toàn thân Biệt Đông thả lỏng, thở dốc dữ dội, thanh sắt trong tay buông rơi xuống đất.
Gã say khẽ khịt khịt trong cổ họng. Biệt Đông do dự một chút. Đêm lạnh thấu xương, say đến mức này mà vứt bên ngoài cửa, không biết có sống được tới sáng hay không. Cậu bèn lôi người vào sân. Rồi quay về phòng thay quần áo, đi giày, trở ra đỡ gã vào khu nghỉ ngơi ở góc sân. Trên ghế dài ở đó có một chiếc đệm dày, đủ để gã nằm thoải mái.
Ánh trăng rọi sáng sân, Biệt Đông nhìn rõ khuôn mặt đầy râu ria của gã say, khoảng ba, bốn mươi tuổi, khó đoán tuổi thật. Cậu còn phát hiện ngón giữa tay phải gã bị thiếu mất một đốt.
Suy nghĩ một lúc, Biệt Đông mở cửa lò sưởi âm tường trong khu nghỉ. Trong góc chất sẵn củi đã được chẻ gọn, cùng vài thanh than. Cậu biết cách nhóm lửa, ném vài thanh gỗ vào, thêm vài cục than, đủ cháy tới sáng.
Nhiệt độ xung quanh dần ấm lên. Biệt Đông nhìn người nằm trên ghế phát ra tiếng ngáy đều đều. Cậu đi đến giếng bơm nước rửa tay, rồi trở về phòng ngủ.
Không biết có phải vì ở cao nguyên không, lượng oxy ít hơn quê nhà. Đêm đầu tiên ở đây, Biệt Đông ngủ rất sâu. Phòng chứa không có cửa sổ, điện thoại cậu cũng đã hỏng, nên khi tỉnh dậy, cậu hoàn toàn không biết giờ là bao nhiêu.
Nằm trên chiếc giường nhỏ hẹp, tối tăm, trong lòng Biệt Đông dâng lên cảm giác thư giãn hiếm có. Nhưng rồi bỗng nhớ ra gã say đêm qua, cậu lập tức căng thẳng, bật người dậy, mặc đại quần áo và áo da rồi lao ra ngoài.
Ánh nắng chói chang, Biệt Đông đưa tay che mắt, một lúc sau mới quen. Ngay sau đó, mồ hôi túa ra vì nắng gắt. Cậu chợt nhớ ra ban ngày ở đây mặc áo ngắn tay còn thấy nóng, vội cởi áo da ném lại phòng. Chênh lệch nhiệt độ ngày đêm ở đây quá lớn, cậu luôn quên.
Đi qua sân đầy cây cối, người trên ghế dài đã biến mất, lò sưởi cũng đã tắt. Trên bàn, có chữ “Cảm ơn” viết nguệch ngoạc bằng tro và ngón tay, cùng một tờ tiền hai mươi đồng bị đè bởi hòn đá.
Biệt Đông cầm lấy tờ tiền mỏng manh, bụng đúng lúc kêu vang. Trời gần trưa rồi, cậu nghĩ, nên ra chợ mua ít đồ ăn.
Thị trấn cổ có chợ thực phẩm. Biệt Đông rời khách sạn, hỏi đường ở phố Tùy Viên, rồi đi bộ dưới nắng về phía cổng thành Đông Nam. Khoảng cách không gần, nhưng cậu vui vẻ đi bộ, vừa đi vừa ngắm nơi mình sắp sinh sống.
Phố Tùy Viên dài chừng vài trăm mét, hai bên là những cửa hàng nhỏ: quán mì thịt dê, cửa hàng quần áo, đồ trang sức, đồ thủ công bằng da… hàng hóa bày la liệt. Dọc đường còn có hàng rong: nến thơm tự làm, gà luộc vừa ra lò, khung diều thủ công… Biệt Đông vừa đi vừa ngắm, cảm thấy con phố như một hộp kính vạn hoa.
Đi qua con phố, cậu như được tiếp thêm hơi ấm nhân gian, cơ thể và tinh thần bừng tỉnh.
Ở cổng Nam chợ, rau củ tươi ngon, giá rẻ. Với 35 đồng trong tay, Biệt Đông mua một túi to, còn lại đúng 5 đồng. Ra khỏi chợ, cậu thấy bên đường nhiều phụ nữ địa phương đeo giỏ trúc lớn, bán đầy hoa cúc dại. Biệt Đông không kìm lòng được, dừng lại.
Ngón tay cậu lướt nhẹ qua những cánh hoa mỏng manh mà tràn đầy sức sống. Loài hoa này cậu quá quen. Ở quê nhà, trong rừng sâu, tháng Sáu là mùa hoa cúc dại nở rộ khắp núi, gió thổi, biển hoa rực rỡ. Nhưng chỉ có một mùa hè ngắn.
Ở Lê Tân, hoa lại nở quanh năm, ngay giữa đông cũng tươi tắn thế này. Biệt Đông không nhịn được, dùng 5 đồng cuối cùng mua một bó lớn.
Giờ trên người cậu không còn đồng nào. Cậu nghĩ, ăn cơm xong sẽ đi dạo, tìm việc làm, ít nhất phải kiếm được tiền ăn trước khi Giang Nguyên về.
Xách theo đồ ăn và bó hoa, Biệt Đông bước dưới nắng gay gắt, nhưng tâm trạng rất vui.
Lúc trở về khách sạn, cậu bỗng thấy cửa sân mở toang, giật mình tưởng mình quên đóng. Cậu vội chạy vào, lại thấy một người đàn ông ngồi giữa sân, nhàn nhã ôm cốc trà, nhắm mắt phơi nắng.
Biệt Đông liếc mắt nhận ra ngay — chính là gã say đêm qua. Bản năng căng thẳng, cảnh giác vốn có của cậu lập tức trở lại. Cậu bước tới, người kia từ tốn mở mắt, thấy cậu thì cười khẽ: “Về rồi à?”
“Anh vào bằng cách nào?” Biệt Đông quay lại nhìn cửa sân, cảnh giác.
Người kia ngồi trên ghế gỗ, dựa lưng vào chiếc bàn nhỏ, duỗi chân, mắt vẫn còn sưng, ngửa đầu nhìn Biệt Đông đứng trước mặt, thản nhiên nói: “Đừng căng thẳng. Anh là bạn Giang Nguyên, tên Tư Phóng. Nhóc gọi anh là Tứ Ca cũng được. Anh biết mật khẩu, không phải người xấu.”
Biệt Đông mới yên tâm. Tư Phóng tuy có vẻ lười biếng, bất cần, nhưng cậu cảm nhận được hơi thở của người không xấu. Cậu vốn có thể cảm nhận được kẻ xấu, và Tư Phóng không phải.
Tư Phóng nói: “Tối qua uống quá chén, đột nhiên nhớ ra Giang Nguyên bảo có bạn nhỏ đến làm tình nguyện viên, dặn anh tới xem người đã tới chưa. Nên anh tới thử.”
Biệt Đông nghĩ thầm:… Hơn nửa đêm mà say xỉn mò tới?
Tư Phóng vẫy tay: “Đừng nhìn kiểu đó, uống say thôi mà. Mày cũng thật, đến rồi mà không nhắn tin cho Giang Nguyên, nó lo mãi.”
Biệt Đông mới nói: “Điện thoại em hỏng rồi, không nhắn được.” Rồi thêm: “Phiền anh nhắn giúp anh Nguyên.”
Tư Phóng cười: “Anh đã nhắn rồi. Người đã đến, cũng tốt, biết kéo anh vào, nhóm lửa, không ném anh ngoài đường chết cóng.” Nói xong gã cười khà khà, Biệt Đông cũng cười theo.
Tư Phóng liếc nhìn đồ ăn trong tay Biệt Đông: “Ơ, còn biết nấu cơm à?”
Biệt Đông gật đầu, định mời ở lại ăn, dù sao cũng mua bằng tiền của anh. Nhưng Tư Phóng đã nói trước: “Đúng lúc, đi thôi, xách đồ ăn qua chỗ anh ăn.”
Biệt Đông: “Hả?”
Tư Phóng đứng dậy, người cao lớn, ôm vai Biệt Đông đi ra ngoài: “Anh mở quán cơm ngay đối diện nhà mày. Giang Nguyên sợ mày đói, bảo anh qua gọi sang ăn. Nói trước khi nó về, mày cứ ăn ở chỗ anh. Anh đã bảo nó lo uổng, một thằng nhóc đi một mình từ Đông Bắc xa xôi tới đây, năng lực sinh tồn có kém được đâu.”
Biệt Đông chen vào: “Em… em không có tiền trả.”
Tư Phóng dừng lại, nhìn cậu vài lần. Biệt Đông hơi đỏ mặt, nhưng đó là sự thật. Nửa tháng nữa Giang Nguyên mới về, cậu không thể trả tiền ăn nửa tháng cho Tư Phóng.
Nhưng Tư Phóng lại nói: “Không phải mày biết nấu à? Qua làm phụ bếp cho anh, không tính mày ăn chùa.”
Vậy thì được. Biệt Đông gật đầu: “Cái này em làm được.”
Quán cơm của Tư Phóng nằm trong ngõ nhỏ đối diện khách sạn, cải tạo từ nhà dân, có sân nhỏ. Hai phòng thông nhau làm phòng ăn, một góc ngăn nhỏ để ngủ, bếp ở sau, bên cạnh là sân sau nhỏ.
Món ăn đơn giản, ghi trên bảng đen. Biệt Đông liếc nhìn, trong lòng tính toán, tám chín phần mười các món cậu đều nấu được.
Quán làm ăn khá tốt, chưa đến trưa đã có người tới trước chờ ăn. Tư Phóng bắt đầu chỉ đạo Biệt Đông. Cậu nhanh tay chuẩn bị, thái đồ ăn. Tư Phóng kẹp điếu thuốc bằng ngón tay thiếu mất một đốt, dựa cửa bếp, híp mắt nhìn cậu làm việc.
Tiếng dao gõ đều trên thớt gỗ. Tư Phóng chăm chú một lúc rồi nói: “Tay mày vững, dùng dao giỏi.”
Biệt Đông không ngừng tay, thuận miệng đáp: “Ừ, ba em là thợ săn, cũng làm thợ mộc, dạy em từ nhỏ.”
“Thảo nào.”
Tư Phóng tiếp tục hỏi về gia đình cậu, nhưng Biệt Đông im lặng không trả lời.
Chuyện ăn ở tạm ổn, lòng Biệt Đông nhẹ nhõm. Cậu ở khách sạn, mỗi sáng dậy dọn dẹp sân, tưới cây, lau bụi trong nhà, quét sạch sàn. Xong rồi qua phụ bếp cho Tư Phóng. Buổi chiều, thỉnh thoảng cậu ngồi trong sân lâu, không làm gì, chỉ ngắm mây, nghe gió. Mùa đông ở Lê Tân gió lớn, nhắm mắt lại, cậu như trở về cánh rừng miền Bắc.
Quen dần với Tư Phóng, rảnh là Biệt Đông qua chỗ anh, có khi còn đạp xe xích lô chở hàng ra chợ đầu mối xa hơn.
Nửa tháng trôi qua, Tư Phóng nói: “Giang Nguyên tìm được một tình nguyện viên như mày, thật sự ổn.”
Lúc rảnh, hai người nói chuyện. Tư Phóng hỏi cậu quen Giang Nguyên thế nào. Biệt Đông kể lại, rồi hỏi lại: “Sao anh Nguyên không làm giáo viên nữa?”
Tư Phóng cười gượng, mặt phức tạp, ngược lại hỏi: “Nó không nói với mày à?”
Biệt Đông lắc đầu. Tư Phóng bảo: “Vậy anh cũng không tiện nói. Tiếc cho thằng Nguyên.”
Biệt Đông nói: “Anh Nguyên là người tốt.”
Tư Phóng không đáp, chỉ hút thuốc, liếc nhìn Biệt Đông.
Giang Nguyên đi vòng quanh núi[1], tính thời gian cũng sắp về. Biệt Đông không thể liên lạc. Một hôm, Tư Phóng nói: “Hôm nay về, có lẽ muộn.”
[1] “Vòng quanh núi” là một hoạt động tôn giáo phổ biến ở Tây Tạng và các vùng lân cận.
Tối đó, quán Tư Phóng đóng cửa lúc mười giờ. Sau đó nấu một nồi lẩu, bảo Biệt Đông thái nhiều thịt rau, rồi hai người xách nồi lớn nhỏ về khách sạn, chờ người về cùng ăn.
Chờ mãi đến mười hai giờ, từ xa vang tiếng xe gầm rú. Tư Phóng dụi tắt thuốc: “Người đến rồi.”
Gã đứng dậy bật bếp hâm nước lẩu. Tiếng xe ngày càng gần, dường như không chỉ một chiếc. Biệt Đông mở cửa sân, xe máy lao thẳng vào hẻm, đâm vào cửa.
Là Giang Nguyên. Biệt Đông đứng giữa sân, lòng thực sự vui mừng, gọi lớn: “Anh Nguyên!”
Nhưng Giang Nguyên nhìn cậu lại sững người. Sáu năm không gặp, Biệt Đông thay đổi quá nhiều. Trong ký ức Giang Nguyên, cậu vẫn là đứa trẻ mười ba tuổi, ngây thơ, non nớt. Anh không thể liên tưởng với thiếu niên cao gầy trước mặt.
Biệt Đông đã lớn. Cậu cao ráo, mạnh mẽ, gương mặt đẹp đến mức khiến người ta không nỡ dời mắt.
Cho đến khi người phía sau thúc nhẹ, giọng bực dọc: “Đứng đực ra đó làm gì, vào đi.”
Giang Nguyên mới hoàn hồn. Hai chiếc mô-tô trang bị đầy đủ lần lượt tiến vào sân. Biệt Đông liếc nhìn người lạ đi sau Giang Nguyên. Người kia mặc nguyên đồ đen: áo, quần, mũ bảo hiểm, ủng, mô-tô đều đen. Khi cởi mũ ra, mái tóc ngắn gọn gàng làm nổi bật khuôn mặt sắc lạnh, đường nét như được khắc tạc. Gò má cao, mắt dài, đuôi lông mày và khóe mắt có vết sẹo mới. Giữa đêm lạnh, anh ta như một khối băng không tan.