Con Tim Rạo Rực - Mật Thu
Ngủ Ngon Không?
Con Tim Rạo Rực - Mật Thu thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 31: Ngủ Ngon Không?
Lãnh Phong không nhận được câu trả lời thẳng thắn, nhưng hắn cảm thấy như vậy là đủ rồi.
Hắn hiểu rằng Biệt Đông vẫn chưa hoàn toàn mở lòng, nhưng hắn cũng không vội. Ngược lại, chỉ cần đối phương không hoàn toàn né tránh, sẵn sàng nói vài câu với mình, hắn đã thấy đó là bước tiến tích cực cho cả hai.
Nếu Biệt Đông thực sự đào sâu vào quá khứ, chân thành giãi bày tất cả, Lãnh Phong tự hỏi mình có chịu đựng nổi không? Tất nhiên hắn sẽ cố gắng dung nạp, nhưng chỉ cần sơ sẩy một chút, hắn tin rằng Biệt Đông – kẻ nhạy cảm đến vậy – chắc chắn sẽ nhận ra, và sẽ thất vọng.
Hắn không muốn khiến Biệt Đông thất vọng.
Vì vậy, Lãnh Phong cho rằng bản thân cần chuẩn bị kỹ càng hơn trước khi đối diện với quá khứ của cậu. Họ không cần phải vội vã.
Đêm trên núi yên tĩnh, ngủ rất ngon. Biệt Đông chẳng biết mình thiếp đi lúc nào. Khi tỉnh dậy, trời đã sáng rõ, cậu bỗng giật mình khi thấy mình đang khẽ dựa sát vào người bên cạnh.
Không chỉ vậy, cậu còn quay mặt về phía đối phương, đầu gần như vùi vào cổ Lãnh Phong.
Cậu không biết mình duy trì tư thế này bao lâu. Khi nhận ra, tim cậu thót lại. Chưa kịp nghe hết câu “Dậy rồi à?”, Biệt Đông đã vội lùi lại. Nhưng chiếc giường quá hẹp, cậu lùi mạnh đến mức lưng hẫng, suýt nữa thì ngã khỏi giường. Lãnh Phong nhanh tay lật người, túm lấy cậu kéo lại, ôm vào lòng, giọng vừa khó hiểu vừa bật cười: “Cậu làm gì vậy? Tôi trông giống thứ đáng sợ lắm sao?”
Biệt Đông nghẹn lời, mặt đỏ bừng. Cậu còn trẻ, máu nóng, vừa tỉnh giấc đã phát hiện mình dán sát vào một người đàn ông, lại còn “chào cờ” rõ rệt, chạm thẳng vào đùi Lãnh Phong. Trong hoàn cảnh này, như thể cơ thể cậu cố tình phản ứng vì người kia.
Cậu không muốn giải thích, cũng chẳng muốn mắc kẹt trong bầu không khí vừa ngượng ngùng vừa mơ hồ, bèn vội vã điều chỉnh vị trí để giữ khoảng cách. Cơ thể Lãnh Phong nóng rực, khiến Biệt Đông – vốn sinh ra ở miền Bắc, quen với cái lạnh – cảm giác như đang tựa vào một cái lò sưởi. Mới tỉnh dậy đã bực bội, lại bị hơi ấm đó bao phủ, cậu nhanh chóng toát một lớp mồ hôi mỏng.
Hình như cảm nhận được hơi thở gấp gáp và thân nhiệt tăng cao của Biệt Đông, Lãnh Phong buông tay ra.
Thực ra Lãnh Phong đã tỉnh từ sớm. Khi mở mắt thấy Biệt Đông đang tựa vào mình, hắn cũng bất ngờ. Nhưng cảm giác ấy lại kỳ lạ và dễ chịu đến lạ.
Từ nhỏ đến lớn, biết bao cô gái từng say mê Lãnh Phong. Hắn từng có bạn gái, và khi chia tay cũng chẳng vui vẻ gì. Danh xưng “trai đểu lạnh lùng” đeo bám hắn cũng bởi vì hắn ghét bị kiểm soát – điện thoại bị soi, lịch trình bị theo dõi, đối phương đòi hỏi nhiều thời gian hơn. Những điều đó chất chồng, cuối cùng dẫn đến chia tay. Lãnh Phong luôn nghĩ mình không hợp với yêu đương, càng không hợp với hôn nhân. Hắn đã mất cảm giác với tình cảm, cho rằng mình sinh ra để sống một mình trọn đời.
Nhưng sáng nay, hắn lại cảm nhận được một thứ gì đó thật vững chãi.
Hơi thở nhẹ nhàng của Biệt Đông khi ngủ. Lãnh Phong bỗng nhớ lại khoảnh khắc họ bị rơi xuống nước, hình ảnh con vật nhỏ thu gai nhọn, lộ ra phần bụng mềm yếu. Trước sự ỷ lại hoàn toàn và thuần khiết ấy, hắn không dám có bất kỳ hành động nào, chỉ im lặng như chú chó trung thành canh giữ bên cạnh đứa trẻ sơ sinh.
Lãnh Phong cảm thấy buổi sáng hôm nay thật tuyệt vời – chỉ tiếc là Biệt Đông quá nhạy cảm, vừa tỉnh dậy đã vùng vẫy loạn xạ.
“Ngủ ngon không?” – Để phá vỡ bầu không khí ngượng ngập, Lãnh Phong hỏi bằng giọng bình thường.
“Ừm.” – Biệt Đông cúi người xuống, chôn mặt vào chăn, đáp khẽ một tiếng mơ hồ, rồi nói: “Em dậy đây.”
Cậu nhanh nhẹn ngồi dậy, mặc áo nỉ, quần dài và áo khoác, vội vã cầm đồ ra ngoài phòng, chạy thẳng đến nhà vệ sinh rửa mặt – như thể đang trốn chạy.
Hai người ăn sáng tại thôn. Sau bữa ăn, họ lên xe. Lãnh Phong xem điểm đến hôm nay rồi nói: “Không xa, chắc giữa trưa sẽ tới nơi.”
Thôn này nhỏ hơn nhiều so với thôn Cam Đường, cũng chẳng cần thử nếm hay so sánh sản phẩm giữa các hộ. Ở đây có khu sản xuất rượu tập trung, người muốn mua rượu đều đến thẳng đó.
Dù đã đoán trước nồng độ rượu không cao, nhưng vừa bước vào thôn, Biệt Đông đã cảm thấy hơi choáng. Sau khi mua đủ hàng hóa cho Tư Phóng, cậu định tích trữ thêm cho riêng mình. Lãnh Phong liền nói: “Tôi khuyên cậu đừng tích rượu. Cậu không thường uống rượu trắng, chưa hiểu thói quen của người uống. Thứ này mang tính địa phương rất mạnh – mỗi vùng đều thích rượu quê mình. Nếu bán ra ngoài, chưa chắc đã có người mua.”
Biệt Đông tin tưởng vào phán đoán của Lãnh Phong. Hắn tiếp tục: “Ngoại trừ bán lẻ, tôi nghĩ cậu nên làm gói quà Tết. Dịp lễ tết, mọi người thích tặng quà. Dùng thứ này làm quà rất thiết thực, lại còn có thể đóng gói và tăng giá.”
Biệt Đông gật đầu liên tục. Trong chuyện làm ăn, hiện tại cậu vẫn chỉ biết nghe theo. Hơn nữa, ý kiến này trùng khớp với những gì Cố Nhĩ Tàng từng nói. Hôm Biệt Đông đến tìm cô, cô cũng đã đề xuất làm gói quà, hai người còn lên kế hoạch bỏ gì vào trong – giăm bông, lạp xưởng, phô mai, mật ong… nghe rất phong phú, đầy hứa hẹn.
Chuyến nhập hàng thứ hai nhanh chóng hoàn tất. Trời còn sớm, nhưng điểm đến tiếp theo rất xa, chắc chắn không thể đến trong ngày. Biệt Đông giờ đây dường như đã quen, liền hỏi Lãnh Phong: “Tối nay mình ở đâu? Tìm quán trọ trên đường hay ở lại thôn này?”
Điều kiện ở thôn sản xuất rượu rõ ràng kém hơn, Lãnh Phong nói: “Không ở đây. Đi thôi, tối nay tôi sẽ dẫn cậu đến một chỗ tốt.”
Biệt Đông không hỏi nhiều, lặng lẽ bước lên xe. Cho đến khi xe chạy được nửa tiếng, cậu mới chợt nhận ra: mình giờ đây tin tưởng Lãnh Phong đến mức nào. Không chỉ tin tưởng, mà mỗi khi gặp chuyện, phản ứng đầu tiên của cậu là hỏi hắn – “Anh Phong ơi, mình ăn gì đây?”, “Anh Phong ơi, tối nay ở đâu?”, “Anh Phong ơi, em có nên mua cái này không?”.
Nếu lần này không có Lãnh Phong thì sao? Biệt Đông tự hỏi, và lập tức cảm thấy có lẽ mình sẽ không giải quyết được.
Tất cả đều là cảm giác xa lạ với cậu. Tin tưởng và ỷ lại – hai từ ấy đã biến mất khỏi cuộc sống của cậu từ khi cha qua đời.
Biệt Đông mở bản đồ trên điện thoại. Họ đã cách thị trấn Lê Tân rất xa, đang tiến về hướng khu tự trị Duy Tân Lật Túc.
[1] Duy Tân là một huyện tự trị của người Lật Túc, thuộc châu tự trị dân tộc Tạng Dêqên, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc.
Quần áo dày nhất của Biệt Đông chỉ là chiếc áo khoác bông mà Giang Nguyên mua cho cậu ở trung tâm thương mại lần trước. Đủ cho mùa đông ở Lê Tân, nhưng với chuyến đi xa ngoài trời thế này thì rõ ràng là không đủ. Trong xe, điều hòa bật vừa phải. Biệt Đông nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ dần tối, tuyết trên núi càng lúc càng dày. Khi xe đi qua một khe núi, những lá cờ Lungta phai màu bay phấp phới trong gió lạnh.
Hoàng hôn buông xuống, Lãnh Phong tháo kính râm, để lộ gương mặt sắc sảo và đẹp trai. Thỉnh thoảng, Biệt Đông giả vờ liếc sang, lại thấy Lãnh Phong bây giờ dễ nhìn hơn trước rất nhiều. Ban đầu, cậu thấy hắn đẹp, nhưng nhanh chóng cảm thấy hắn dữ dằn, đến mức cái vẻ đẹp khách quan kia cũng bị cậu phớt lờ. Nhưng giờ đây, cậu lại bắt đầu để ý đến nó.
Lãnh Phong bỗng quay sang, mỉm cười với Biệt Đông, không nói gì.
Biệt Đông lập tức đỏ mặt, cảm giác như bị bắt gặp đang trộm nhìn. Cậu thầm mắng “đáng ghét”, quay mặt ra cửa sổ, mãi không dám quay lại.
Tận dụng những tia nắng cuối cùng trước khi mặt trời lặn, họ vượt qua một ngọn núi phủ tuyết, vòng xuống từ đỉnh núi và tiến vào một ngôi làng nằm giữa thung lũng.
Khi còn ở sườn núi, Biệt Đông đã thấy một nhà thờ cao vút giữa làng. Cậu cảm thấy kỳ lạ, hỏi: “Sao lại có nhà thờ kiểu phương Tây ở đây?”
Lãnh Phong giải thích: Đầu thế kỷ 20, có rất nhiều nhà truyền giáo hoạt động ở Trung Quốc, nơi này cũng không ngoại lệ. Trong toàn tỉnh Tây Tạng, chỉ có hai nhà thờ Công giáo, đây là một trong số đó. Nhà thờ được xây bởi một linh mục người Pháp năm 1905. Sau đó, vị linh mục đó bị giết vì truyền đạo ở Tây Tạng, nhưng nhà thờ vẫn được bảo tồn đến tận hôm nay.
Biệt Đông nghe hắn nói mạch lạc, liền hỏi: “Anh từng đến đây rồi à?”
Lãnh Phong lắc đầu: “Chưa. Tôi tra lộ trình thấy sẽ đi ngang đây nên tìm hiểu trước.”
Biệt Đông rất ngạc nhiên. Cậu nghĩ Lãnh Phong chỉ cần làm tài xế, đưa cậu đến nơi an toàn là đủ. Không ngờ anh ta còn tra cứu kỹ lưỡng từng địa điểm dọc đường, nơi nào có thể dừng chân.
Cảm giác “đáng tin” – vốn đã mạnh từ khi khởi hành – giờ lại càng sâu sắc hơn.
Đúng lúc Biệt Đông đang cảm kích, Lãnh Phong liếc sang, nói với vẻ trêu chọc: “Làm tài xế cho Tiểu Đông, muốn thay đổi ấn tượng ‘thằng khốn’ của cậu về tôi, tôi phải làm thêm bài tập, cố gắng hơn chút chứ.”
Biệt Đông: “…”
Lãnh Phong hỏi người ở cổng làng, biết rằng mấy hôm nay mục sư đang có mặt, hai người liền đến thẳng. Theo thông tin trước đó, nhà thờ này không chỉ truyền đạo mà còn tự trồng nho, tự ủ rượu, bán cho du khách và tiếp đón người tham quan. “Chỗ tốt tối nay” mà Lãnh Phong nói chính là nơi này.
Mùa này khách tham quan thưa, đêm nay chỉ có mỗi hai người họ. Vị linh mục hiện tại là người Trung Quốc, rất vui khi có khách ghé thăm trong đêm lạnh. Ông dẫn họ đi tham quan vườn nho dưới ánh nắng cuối cùng. Dĩ nhiên mùa này không có nho, nhưng Biệt Đông vẫn ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng – có lẽ là mùi rượu.
Thực ra rượu nho ở đây không ngon lắm, do địa hình, đất đai, khí hậu và độ ẩm có nhiều hạn chế. Nhưng uống rượu quan trọng là tâm trạng. Đôi khi một chai Erguotou hai đô la bên lề đường cũng không thua kém gì rượu whisky mạch nha đơn cất của Scotland.
Lãnh Phong mua một ít rượu. Tâm trạng linh mục rất tốt, ông mời hai người ăn tối ở nhà bên cạnh nhà thờ, rồi sắp xếp phòng khách cho họ nghỉ. Lần này, trong phòng có hai giường đơn.
Nhiệt độ đêm rất thấp, nhưng phòng có lò sưởi âm tường và nước nóng. Biệt Đông tắm rửa thoải mái. Khi bước ra, cậu thấy Lãnh Phong đang ngồi uống rượu trước lò sưởi, hỏi: “Nước nóng không? Tắm có thoải mái không?”
Vẫn còn vài giọt nước trên mặt, Biệt Đông ngồi xuống trước lò sưởi, nhận ly rượu nho Lãnh Phong đưa, gật đầu: “Nóng lắm, rất thoải mái.”
Lãnh Phong cười khẽ: “Tốt rồi. Có lẽ vài ngày tới sẽ không có nơi nào để tắm. Hôm nay là ngày cuối cùng được sống như người văn minh rồi.”
Lời tác giả:
Ngủ rất ngon, lần sau không cho ngủ nữa.
PS: Nhà thờ Công giáo nằm trong một thung lũng ở khu vực Tây Tạng Vân Nam, bán rượu nho là có thật. Tôi từng đến đó, nhưng giờ quên mất chính xác vị trí, chỉ nhớ rằng rất đẹp.