32. Chương 32: Lạnh không? Lại đây

Con Tim Rạo Rực - Mật Thu

Chương 32: Lạnh không? Lại đây

Con Tim Rạo Rực - Mật Thu thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm sau, trước khi lên đường, hai người ghé vào thôn mua một ít đồ ăn. Lần này họ định tìm kiếm loại mật ong tự nhiên tươi nhất và đường đỏ để chuẩn bị hàng Tết.
Những thứ này không cần mua nhiều, Tư Phóng chỉ lấy đủ dùng, nhưng Lãnh Phong gợi ý Biệt Đông nên chuẩn bị thêm, vì đây là món quà Tết kết hợp hoàn hảo: tự nhiên, chất lượng, giá cả lại rẻ, bán lẻ trên mạng cũng rất hút khách.
Hai ngày sau, hành trình trở nên khó khăn hơn hẳn. Tuyến quốc lộ từ đường nhựa chuyển dần sang đường đất đá, suốt ngày trời chỉ đi được vài cây số. Mất nguyên một ngày mới tới được thị trấn mà Tư Phóng từng nhắc đến để mua mật ong. Đó là một thị trấn nhỏ bé, chưa đến hai mươi phút đã dạo hết. Dọc phố, hầu như cửa hàng nào cũng bán mật ong và đường đỏ. Hai người quyết định mua đường đỏ ở đây. Nhưng Lãnh Phong đã dò hỏi kỹ, mật ong bán trên phố đắt gấp ba, bốn lần so với mua trực tiếp từ người nuôi ong, nên hắn đề nghị phải tìm đến tận trại ong.
— Cậu không được mua ở đây, — Lãnh Phong nói với Biệt Đông. — Tư Phóng có thể mua vì anh ấy không kiếm tiền từ thứ này, nhưng cậu thì khác. Mua ở đây, cậu làm sao có lời?
Người nuôi ong thường đi theo mùa hoa, lang thang khắp nơi. May thay, gần thị trấn này có một cánh đồng hoa lớn, mỗi năm vào mùa này đều có rất nhiều đàn ong tập trung về. Vì thế, mật ong tươi mới mới tràn ngập khắp thị trấn. Sau khi hỏi thăm khắp nơi, hai người xác định được hướng đi đến cánh đồng hoa và quyết định sáng sớm hôm sau sẽ lên đường tìm thử.
Đêm đó, họ ở lại một quán trọ nhỏ trong thị trấn — điều kiện còn tệ hơn cả thôn Cam Đường. Quán trọ kiểu cũ, giống như trong những bộ phim những năm 80: cả tầng chỉ có một nhà vệ sinh ở cuối hành lang, không vòi sen, không nước nóng, tắm rửa là điều không tưởng. Mùa đông giá rét, Biệt Đông đã chuẩn bị tinh thần. Tối qua, cậu cố gắng lau rửa sạch sẽ, tính toán có thể chịu được như vậy đến cả tuần.
Sau bữa cơm tối cùng Lãnh Phong ở thị trấn, hai người trở về phòng trọ. Biệt Đông bắt đầu kiểm tra sổ sách, tính toán tiền bạc.
Trước tiên là tài khoản của Tư Phóng: cậu ghi chép rõ ràng từng món hàng đã mua, đơn giá, tổng số tiền. Tình hình tài chính của Tư Phóng lúc này không dư dả, số tiền đưa cho cậu gần như vừa đủ để nhập hàng.
Sau đó đến lượt mình. Biệt Đông nhìn vào số tiền còn lại — không còn nhiều. Dăm bông là mặt hàng chủ lực trong gói quà Tết, và đã ngốn gần hết tiền tiết kiệm của cậu. Tiếp theo còn phải mua mật ong, lạp xưởng, thịt bò khô… Rõ ràng là không đủ, thiếu rất nhiều. Nhưng nếu không đủ tiền thì thôi, cậu lại thấy không cam tâm. Biệt Đông luôn cho rằng, đã làm việc gì thì phải cố gắng làm cho hoàn hảo.
Sau chuyến đi lần này, cậu không còn giấu giếm túi tiền của mình trước Lãnh Phong nữa. Dù sao vốn liếng cũng chỉ có nhiêu đó, không sợ bị chê cười. Nhưng tính xong sổ sách, cậu lại ngồi thừ ra, mặt mày ủ rũ.
Lãnh Phong nằm trên giường, nhìn cậu chăm chú đếm tiền với vẻ thích thú. Hắn thấy Biệt Đông nghiêm túc đến mức cứng nhắc, rồi bỗng nhiên phát hiện cậu đang ngẩn người.
— Sao thế? Đếm tiền đến ngốc luôn hả? — Lãnh Phong hỏi.
Biệt Đông giật mình hoàn hồn:
— À… Em đang tính xem còn thiếu bao nhiêu hàng cho đợt tiếp theo. — Nói xong, cậu cảm thấy hơi lúng túng. Dù chưa biết chính xác cần bao nhiêu, nhưng rõ ràng là thiếu.
Lãnh Phong suy nghĩ một chút rồi nói:
— Khoảng năm, sáu mươi nghìn tệ. Như vậy là đủ.
Biệt Đông sững sờ. Nhiều vậy sao?
Lãnh Phong nhìn cậu:
— Sáng mai tìm ngân hàng trên thị trấn trước đã. Ở đây chắc có.
— Để làm gì? — Biệt Đông cảm thấy mình đã đoán ra điều gì đó, và cảm giác chẳng lành.
— Rút tiền, cho cậu ứng trước.
Biệt Đông không nói nên lời. Nếu bây giờ nói “Thôi, đừng” hay “Không cần”, thì quá giả tạo. Cậu rất cần. Nhưng chuyện này khác với việc được người khác giúp đỡ. Một người chủ động giúp bạn, và việc bạn lấy tiền từ tay người đó — là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
— Vậy… coi như em vay. — Cuối cùng, Biệt Đông nghẹn ngào thốt lên.
Lãnh Phong cười nhẹ, im lặng một lúc rồi mới nói:
— Được.
Năm mươi nghìn tệ đã khiến nhóc mê tiền ủ rũ đến thế, huống hồ Lãnh Phong chẳng hề muốn cậu phải trả lại số tiền này. Nhưng nếu nói ra, chắc chắn Biệt Đông sẽ không nhận. Vậy thì để sau. Hắn nghĩ chuyến này Biệt Đông có thể kiếm được ít nhất bảy, tám mươi nghìn tệ. Nhưng số tiền đó thực ra vẫn còn ít. Nếu Biệt Đông có đủ vốn, lần này cậu có thể làm ăn lớn hơn. Nhưng đây là lần đầu cậu tự kinh doanh, Lãnh Phong cảm thấy cứ để cậu từ từ, đi theo nhịp của mình là được.
Trong phòng không có điều hòa, chỉ có một chiếc máy sưởi cũ kỹ, cũng chẳng ấm áp là bao. Biệt Đông ngồi trên giường, sau khi xếp xong sổ sách thì các ngón tay đã cứng đờ vì lạnh. Cậu cẩn thận cất số tiền còn lại vào túi da, đặt ngay cạnh gối.
Quán trọ nằm ở trung tâm thị trấn, dưới tầng có một quảng trường nhỏ. Đúng giờ, tiếng loa phóng thanh vang lên ầm ĩ — người dân bắt đầu nhảy múa. Hai người giật mình tỉnh dậy, đứng bên cửa sổ nhìn xuống.
Quảng trường nhỏ nhộn nhịp hẳn lên, dường như một nửa thị trấn đổ xô về đây. Họ xếp thành vòng tròn, tưng bừng nhảy múa. Không giống những điệu múa quảng trường thông thường, bài hát cũng lạ tai. Biệt Đông không hiểu, Lãnh Phong nói đó là một bản tình ca Tây Tạng, và điệu nhảy tên là “Oa trang”.
[1] Oa trang: một điệu múa dân gian của dân tộc Tạng, Trung Quốc.
Sự náo nhiệt bên ngoài trái ngược hoàn toàn với cái lạnh âm ỉ trong phòng. Lãnh Phong cười nhìn cậu:
— Có muốn xuống nhảy một chút không?
Biệt Đông vô thức lùi nửa bước. Chữ “Không” chưa kịp thốt ra, Lãnh Phong đã nhặt chiếc khăn quàng cổ trên giường, quấn vào cổ cậu, rồi khoác thêm áo lông ngỗng của mình lên người cậu, đẩy nhẹ:
— Đi đi, xuống nhảy cho ấm người, về sẽ dễ ngủ hơn.
Cậu ngơ ngác bị dẫn xuống tầng, bước ra quảng trường. Tiếng nhạc ầm ĩ vang lên bên tai. Biệt Đông không còn thời gian để thấy xấu hổ. Người đông nghịt, Lãnh Phong nắm lấy tay cậu, hai người hòa vào dòng người, giơ tay lên, hạ xuống, theo từng nhịp điệu đơn giản nhưng rộn ràng.
Dần dần, Biệt Đông bắt đầu theo kịp. Dù chỉ có vài động tác, nhưng tiết tấu rõ ràng, không khí sôi động. Lãnh Phong luôn ở ngay bên cạnh cậu. Dù đông đúc đến đâu, Biệt Đông không hiểu sao hai người họ không hề bị tách ra.
Nơi này là cao nguyên, độ cao lớn hơn Lê Tân, không khí loãng hơn. Sau hai bài hát, Biệt Đông đã bắt đầu thấy hơi thở gấp. Lãnh Phong kéo cậu ra rìa vòng tròn, ghé tai nói lớn:
— Đừng nhảy nữa. Đi theo vòng vài vòng cho nhẹ người, nghỉ ngơi chút rồi về.
Hai người chậm rãi đi vòng theo đám đông. Biệt Đông cảm thấy vận động một chút thật sự tốt. Cả người giờ đây ấm áp, sảng khoái, dễ chịu lạ thường.
Hình như Lãnh Phong lúc nào cũng đúng. Nói gì cũng đúng.
Khi trở lại phòng lạnh buốt, cậu cũng không thấy lạnh như lúc trước nữa. Không lâu sau, điệu múa Oa trang dưới tầng tan rã, xung quanh trở lại yên tĩnh. Lãnh Phong bật máy sưởi lên mức cao nhất, đặt giữa hai chiếc giường, rồi nói lời chúc ngủ ngon.
Biệt Đông nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nhưng giữa đêm, cậu tỉnh dậy vì buồn tiểu. Cậu do dự một lúc, rồi quyết định dậy. Hất chăn lên lúc này quả thực cần rất nhiều can đảm. Nhưng nếu không dậy, chắc chắn sẽ không ngủ được đến sáng. Biệt Đông cắn răng, làm một mạch: hất chăn, mở cửa, chạy nhanh đến nhà vệ sinh cuối hành lang.
Chỉ chưa đầy một phút, khi trở lại, chiếc giường mà cậu vừa ủ ấm giờ đã lạnh ngắt.
Cậu hắt xì liên tục, cảm thấy cái chăn lạnh như sắt, càng nằm càng lạnh hơn.
Người trên giường bên cạnh cử động, giọng Lãnh Phong vang lên, nghe không giống như vừa tỉnh:
— Lạnh à?
Biệt Đông mơ màng “Ừm” một tiếng, cuộn chăn chặt hơn.
— Sang đây ngủ đi, bên tôi ấm hơn.
Biệt Đông do dự, không nhúc nhích. Lãnh Phong lại nói:
— Còn nhớ tôi từng nói gì với cậu không? Lúc chăm sóc cậu, đừng gượng ép, lãng phí thời gian.
Biệt Đông sột soạt đứng dậy. Lãnh Phong nói thêm:
— Mang theo cả chăn.
Hai chiếc chăn chồng lên nhau. Chiếc giường chỉ rộng hơn giường đơn một chút, hai người phải chen chúc mới nằm vừa. Chẳng mấy chốc, Biệt Đông đã ấm lại. Cậu chẳng còn để ý đến việc toàn thân kề sát Lãnh Phong, cứ thế chìm vào giấc ngủ trong hơi ấm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tình huống giống hệt lần trước lại xảy ra. Nhưng lần này, Biệt Đông không còn hoảng hốt. Cậu rõ ràng đã tỉnh, nhưng giả vờ vẫn đang ngủ, thậm chí còn khẽ hít hà mùi hương trên cổ Lãnh Phong. Mùi hương ấy không hề khó chịu, mà ấm áp, giống như miếng kẹo mạch nha vừa tan ra một nửa.
Cậu nghĩ rằng chỉ mình mình có phản ứng sinh lý buổi sáng, không ngờ khi chân hơi cử động, lại chạm phải một vật cứng. Biệt Đông sững người, rồi cả người đỏ bừng như con tôm luộc.
Lãnh Phong ở tuổi này mà cũng vậy sao? Cậu thầm nghĩ. Anh ta cũng đã 28, 29 rồi mà… sao vẫn…
Không thể giả vờ ngủ thêm được nữa, Biệt Đông vội hất chăn, hít một hơi thật sâu, rồi gọi nhỏ:
— Anh Phong ơi.
Nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm, mới bảy giờ ba mươi.
— Có bị cảm lạnh không? — Lãnh Phong áp mu bàn tay lên trán cậu, kiểm tra nhiệt độ. — Nửa đêm không mặc gì đã chạy ra ngoài, nếu lại ốm thêm thì khổ.
Biệt Đông không giải thích. Cậu vẫn đang choáng váng vì cảm giác vừa rồi. Không chỉ ngạc nhiên khi thấy Lãnh Phong cũng có phản ứng giống mình, mà còn vì cảm giác chạm vào hoàn toàn khác biệt.
Khác hoàn toàn về mọi mặt. Nhưng càng nghĩ sâu, cậu lại không thể nghĩ rõ. Cậu chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi giường.
Đồng thời, trong lòng cậu nảy lên suy nghĩ: lần sau nhất định không được ngủ chung nữa. Dù là bất đắc dĩ, nhưng Biệt Đông cũng không thể nói rõ tại sao. Cậu cảm thấy như vậy là không ổn, nhưng không biết cụ thể ở điểm nào. Dường như cậu vừa chạm được vào mép của một điều gì đó sâu kín, nhưng khi định nhìn kỹ, nó đã vụt bay mất.
Tóm lại là không được. Mỗi ngày lại cọ sát “súng đã lên đạn” với một người đàn ông, quá là không ổn.
Lời tác giả:
Lãnh Phong ở tuổi 28, 29 là thời điểm sung sức nhất của người đàn ông, xin lưu ý.