48. Chương 48: Đầm Nước Mùa Xuân

Con Tim Rạo Rực - Mật Thu

Chương 48: Đầm Nước Mùa Xuân

Con Tim Rạo Rực - Mật Thu thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Lãnh Phong trở lại chỗ Tư Phóng, chẳng bao lâu sau Giang Nguyên cũng bước vào, vẻ mặt vừa u ám vừa như trút được gánh nặng. Vừa nhìn thấy mọi người, anh giơ tay làm tư thế chiến thắng: “Cuối cùng ông đây cũng ly hôn xong rồi.”
“Anh Nguyên!” Biệt Đông đang bưng chậu rau vừa rửa sạch, thấy Giang Nguyên sau bao lâu mới gặp lại, tâm trạng vốn luôn u ám bỗng dưng sáng rỡ hơn chút, vội đặt chậu xuống, chạy đến.
Giang Nguyên ôm chặt Biệt Đông: “Dạo này để em phải chịu nhiều ấm ức rồi, Tiểu Đông.”
Biệt Đông lắc đầu. Cậu định nói “anh ổn là được”, nhưng nghe Giang Nguyên thốt lên “ly hôn”, liền không tiện nói thêm gì.
Lãnh Phong kéo Giang Nguyên ra, hỏi: “Chuyện thế nào?”
Giang Nguyên nở nụ cười nhẹ nhõm từ tận đáy lòng: “Xong xuôi rồi, ly hôn sạch sẽ, làm xong hết thủ tục trước khi cục dân chính tan việc. Giờ cô ấy đã thẳng ra sân bay luôn rồi.”
Lãnh Phong nhíu mày: “Mày không bảo là lần này định về sống tốt với gia đình sao?”
“Đúng là phải sống tốt,” Giang Nguyên giờ chẳng còn bận tâm người khác nghĩ gì, “nhưng không phải cùng cô ấy. Nói thật đi, ly hôn không tốt cho cô ấy à? Tao không thể nào yêu lại cô ấy được nữa, cô ấy nên nhận ra sớm hơn, bước vào cuộc sống mới chẳng phải hay sao?”
Lãnh Phong không thể phản bác. Những gì Giang Nguyên nói đều là sự thật. Anh ta đã phụ bạc tất cả mọi người trong chuyện tình cảm, thật sự quá tệ hại. Dù là Y Mẫn hay Trịnh Ngạc rời đi, đều là lựa chọn đúng đắn.
“Trong phòng tao còn vài chai rượu ngon, may mà chưa đập nát hôm nay. Tao đi lấy, tối nay uống vài chén.” Giang Nguyên cảm giác như đã cắt đứt hoàn toàn với quá khứ. Dù có nhớ hay không, tất cả cũng chỉ còn là chuyện cũ bay theo gió. Anh cần một lần say khướt.
Chưa kịp ra ngoài, anh chợt nhớ ra điều gì, quay lại dặn Biệt Đông: “Tiểu Đông này, khách sạn của chúng ta giờ tan hoang thế này, tạm ngừng kinh doanh, sắp xếp lại đã. Thời gian này anh Nguyên dẫn em đi nghỉ mát ở khách sạn tốt nhất ở bờ biển Lê Dạng, coi như em được nghỉ ngơi.”
Lãnh Phong nghe xong thầm nghĩ: may mà mình nhanh tay giành lại Tiểu Đông trước, đồ đạc cũng đã chuyển hết sang chỗ mình rồi.
Biệt Đông nghe vậy, vô thức liếc nhìn Lãnh Phong. Chưa kịp mở miệng, Lãnh Phong đã nói thẳng: “Thôi đi, Tiểu Đông đã dọn về chỗ tao rồi, mày đừng hòng nữa, lo cho bản thân mình trước đi.”
Giang Nguyên sững người. Cái gì cơ? Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, thằng nhóc mình nuôi lớn lại theo người khác rồi?
Anh định nói gì đó, nhưng há hốc miệng rồi lại thấy mơ hồ, cuối cùng chỉ biết vẫy tay: “Ừ… thôi vậy.”
Giang Nguyên như vừa trải qua một bước ngoặt lớn. Tối đó, Tư Phóng đóng cửa quán sớm, nấu cơm cùng Biệt Đông, cùng anh ta uống rượu.
Người chỉ muốn say, rất dễ say. Không cần ai rót thêm, Giang Nguyên đã bắt đầu buột miệng nói thật lòng, liên tục nhắc đến Trịnh Ngạc. Lúc thì kể chuyện thời đi học, lúc thì nói về cú sốc ở Singapore, lời nói lộn xộn, hỗn độn.
Anh bảo cả đời này sẽ không bao giờ còn cảm xúc, rung động nào như vậy nữa. Năm đó, chẳng lẽ anh không biết làm thế là sai, là nguy hiểm sao? Nhưng anh không kiểm soát được.
Giang Nguyên ôm chặt ngực mình, ước gì có thể móc trái tim ra. Anh chỉ thích chàng trai đó. Chỉ cần ở bên cậu ấy, anh chẳng cần gì khác. Giang Nguyên nói, đến tận bây giờ anh vẫn nhớ rõ cảm giác năm xưa dạy cậu ấy vẽ tranh. Anh quệt màu lên cơ thể đối phương, thật đẹp. “Tác phẩm tốt nhất của tao,” anh nói, “không phải là bức tranh được bảo tàng mỹ thuật lưu giữ. Tiểu Đông à, dù anh từng vẽ em, ai cũng khen đó là bức tranh đẹp nhất anh từng vẽ, nhưng chỉ có anh biết – không phải. Tác phẩm tốt nhất, chỉ có anh và cậu ấy từng được nhìn thấy.”
“Cậu ấy là chiếc gai trong tim anh, chôn càng sâu, càng không moi ra được. Anh cũng chẳng muốn moi ra nữa. Có lẽ nửa đời còn lại, anh sẽ sống cùng chiếc gai ấy.” Giang Nguyên vừa khóc vừa cười: “Cậu ấy bảo anh là người xấu, đã quên anh từ lâu rồi. Mẹ kiếp… đúng là khốn nạn.”
Tối nay, Giang Nguyên thậm chí chẳng cần ai lắng nghe. Anh chỉ cần một cơ hội để nói ra những điều này. Lãnh Phong và Tư Phóng cũng không định an ủi. Thực ra Giang Nguyên là kẻ yếu đuối, nhưng luôn đè nén bản thân. Anh cần phải bùng nổ một lần.
Lãnh Phong khẽ nói vào tai Biệt Đông: “Điều đáng sợ nhất là… nói yêu một người, nhưng lại sợ hãi, do dự, không dám trao hết trái tim. Đến khi hoàn toàn mất kiểm soát mối quan hệ, mới hối hận.”
Biệt Đông giờ đã không còn thấy khó chịu với “món nợ tình cảm giữa nam và nữ” như lúc mới đến nữa. Cậu bắt đầu hiểu rằng, tình cảm cần được đối xử cẩn trọng. Nó có thể đưa người ta lên tận mây xanh, cũng có thể ném người ta xuống tận địa ngục. Tình yêu không bền vững, nó có thể tan biến vì nội ưu ngoại hoạn, rồi mãi mãi không thể tìm lại.
Tư Phóng và vợ cũ, Giang Nguyên và Trịnh Ngạc – đều là những ví dụ sống động trước mắt cậu. Trong lòng Biệt Đông dâng lên chút tỉnh táo: nếu một ngày cậu tìm được tình yêu của đời mình, nhất định sẽ trân trọng từng khoảnh khắc.
Tối nay, dường như Lãnh Phong cũng cảm nhận được điều gì đó, nhưng hắn không nói. Một tay hắn khoác sau vai Biệt Đông, ngón tay khẽ ve vuốt mái tóc cậu – nhẹ nhàng, như có như không – lan toả sự dịu dàng mơ hồ.
Đêm khuya, Giang Nguyên say khướt, bất tỉnh trên sofa. Tư Phóng lấy chăn từ phòng mình ra đắp cho anh, để anh ngủ lại đó.
Lãnh Phong khẽ chạm vai Biệt Đông: “Chúng ta cũng về đi, ngủ thôi.”
“Ừm.” Biệt Đông cũng uống khá nhiều, đầu óc mơ màng. Khi đứng dậy khoác áo, cậu bỗng thấy câu nói đó của Lãnh Phong dường như mang hàm ý khác. Nhưng cậu không rõ – là do Lãnh Phong cố ý, hay chỉ tại cậu quá nhạy cảm?
Nhìn Lãnh Phong ngồi trên xe máy, vẫy tay gọi mình ngồi phía sau, Biệt Đông lẩm bẩm: “Anh uống rượu rồi còn lái xe nữa.”
Lãnh Phong gõ nhẹ vào đầu cậu: “Chỉ một đoạn ngắn thôi. Cứ soi mói tôi hoài, không tin tưởng gì cả.”
Biệt Đông chợt nhớ lại chuyến đi xa ngày đầu, cậu cũng lo lắng về kỹ năng lái xe của Lãnh Phong. Hắn cũng từng gõ đầu cậu như vậy. Nhưng sự thật đã chứng minh: Lãnh Phong gan dạ, cẩn thận, tay lái vững vàng. Đường xá xa xôi, dốc đứng, gập ghềnh – hắn vẫn chở cậu đi an toàn.
Ngồi lên yên sau chiếc xe máy, lần đầu tiên Biệt Đông được ngồi lên xe này. Lãnh Phong đưa tay ra sau, nắm lấy tay cậu, kéo tới bên hông mình, ra lệnh dứt khoát: “Ôm chặt vào.”
Biệt Đông quyết định không suy nghĩ nữa. Khi dựa vào Lãnh Phong, cậu cảm thấy không cần phải lo lắng điều gì. Cậu chỉ cần làm theo những gì hắn nói. Thế là cậu ngoan ngoãn ôm chặt eo Lãnh Phong.
Xuân sang hoa nở, hai người mặc không nhiều. Bàn tay Biệt Đông khi chạm vào cơ thể Lãnh Phong cảm nhận rõ rệt. Eo hắn không rộng, nhưng rắn chắc hơn cậu nhiều. Phần bụng mà hai tay cậu đang ôm lúc này lại mềm mại. Trong đầu Biệt Đông hiện rõ hình ảnh cơ bắp căng ra, vết lõm bụng rõ ràng, khi Lãnh Phong đánh nhau với tên lưu manh mà Hàn Tam Nhai mang tới ở quán cơm của Tư Phóng.
Vậy ngực hắn thì sao? Mềm hay cứng? Trong đầu cậu lóe lên suy nghĩ hỗn loạn, ước gì có thể thò tay lên thử.
Người Lãnh Phong rất nóng – điều đó Biệt Đông đã biết từ lâu. Cậu cảm thấy mình say rồi, đầu gục nhẹ lên lưng hắn, mắt khép hờ, nhìn lướt qua những cây hoa anh đào đã nở rộ khắp thành cổ.
Lê Tân thật kỳ lạ. Anh đào đông nở vào mùa đông, đến mùa xuân lại nở anh đào xuân.
Bánh xe máy lăn qua những cánh hoa hồng nhạt rải trên mặt đất. Trước cửa phòng làm việc của Lãnh Phong cũng có một cây anh đào lớn. Hắn dừng xe. Biệt Đông lười biếng, chưa muốn động đậy. Lãnh Phong cũng không xuống, hai người ngồi yên trên xe dưới tán hoa anh đào một lúc lâu. Trong lòng Lãnh Phong như có một đầm nước mùa xuân, những cánh hoa rơi xuống mặt nước, tạo thành từng vòng gợn sóng nhẹ nhàng, chậm rãi – mơ hồ mà sâu lắng.
Giữa trời đất dịu dàng, giữa khoảnh khắc mông lung này, Lãnh Phong cũng không còn muốn làm rõ điều gì nữa. Chỉ còn lại tham lam.
Cuối cùng, Biệt Đông cũng tỉnh táo hơn, nhẹ nhàng trượt xuống theo sống lưng Lãnh Phong. Một cơn gió thoảng qua. Lãnh Phóng quay người nhìn cậu, ngẩn người một lúc, rồi bật cười: “Một nhà văn Hồng Kông từng nói, chữ ‘Anh’ giống như người phụ nữ mặc kimono, che ô, đứng dưới cây anh đào. Nhưng tôi lại không nghĩ vậy.”
“Vậy là gì ạ?” Biệt Đông không biết toàn thân mình phủ đầy cánh hoa hồng, gò má còn ửng hơn cả hoa, mặt đỏ vì men rượu. Trong mắt Lãnh Phong, cậu giống một bức tranh hơn cả những gì nhà văn kia miêu tả.
Lãnh Phong cười khẽ, không nói gì, rồi ôm Biệt Đông bước vào nhà.
Giờ đây, Biệt Đông đã rất quen thuộc với phòng làm việc của Lãnh Phong, nhưng chưa từng bước vào phòng ngủ phía trên tầng hai – nơi được ngăn cách bằng chiếc rèm. Cậu cũng không nghĩ mình dọn đến đây lại phải ngủ ở đó, liền tự giác đi thẳng tới ghế sofa tầng một: “Anh Phong, tối nay em ngủ ở đây, tiện luôn chỗ nhà vệ sinh.”
Lãnh Phong lẳng lặng nhấc túi đồ của Biệt Đông khỏi ghế sofa, nắm tay kéo cậu lên tầng hai: “Nghĩ gì thế? Anh Phong lại để cậu ngủ trên sofa à? Nói ở cùng tôi là ở cùng tôi. Tôi ngủ thế nào, cậu ngủ vậy.”
Biệt Đông chưa kịp phản ứng, tim đập thình thịch. Cậu nghĩ bụng: em ở cùng anh chứ có nói là ngủ cùng anh đâu…
Dù trước đây cũng từng ngủ chung… nhưng đó là tình huống đặc biệt. Biệt Đông lo lắng, cảm thấy dù sao cũng phải làm rõ với Lãnh Phong. Cứ như vậy, ngày nào cũng ngủ cùng, mập mờ thế này thì không ổn…
Nhưng Lãnh Phong đã buông cậu ra, rồi đẩy – kéo một chiếc ghế sofa rộng trong phòng mình, biến thành giường. Hắn vỗ nhẹ lên mặt giường: “Cậu ngủ ở đây. Tôi đi lấy ga và chăn cho cậu.”
Biệt Đông lại sững người. À… hoá ra là vậy.
Cậu thở phào, nhưng lại cảm thấy một nỗi mất mát mơ hồ, không lý giải được. Cậu sắp tự làm mình phát điên rồi, không biết mình rốt cuộc nghĩ gì nữa. Rốt cuộc là muốn ngủ cùng Lãnh Phong… hay không muốn?
Ngồi trên mép giường, cậu quan sát phòng ngủ của Lãnh Phong. Giống phong cách tầng dưới – mạnh mẽ và giản dị – một dãy tủ quần áo sát tường. Thứ duy nhất thể hiện gu nghệ sĩ riêng biệt của hắn là chiếc giường lớn màu đen. Từ khung giường đến ga, chăn – tất cả đều đen tuyền, toả ánh sáng mềm mại như ngọc trai. Biệt Đông không kìm được bước tới, chạm nhẹ – chất liệu cao cấp, cảm giác đắt tiền.
Lãnh Phong tìm được ga giường trong tủ, quay lại thấy Biệt Đông đứng ngẩn người bên giường lớn, liền nói tự nhiên: “Muốn ngủ đây cũng được. Giường tôi rộng, đủ cho hai người.”
Biệt Đông lập tức giật mình, mặt đỏ bừng, giật lấy ga giường trong tay Lãnh Phong, vội vàng trải lên giường sofa, miệng liên hồi: “Em ngủ ở đây là được rồi.”
Tầng hai cũng có phòng tắm. Khi Biệt Đông trải giường xong, cầm quần áo bước vào tắm, Lãnh Phong đã thay đồ, ngồi trên mép giường, bỗng dưng nhớ đến câu nói mỉa mai của Biệt Đông với Y Mẫn: “Tôi vốn định rời khỏi nơi này.”
Lãnh Phong giật mình, kinh ngạc nhìn về phía nhà tắm. Lần đầu tiên, hắn nhận ra – Biệt Đông nói câu đó không phải để chọc quê, mà là nghiêm túc.
Hắn bỗng thấy hoảng.
Lời tác giả:
Nhà thơ Hồng Kông được nhắc đến là Đào Kiệt, đoạn viết về “Sakura” là một mục chuyên đề trên Apple Daily. Ông là cây bút có tài năng văn chương xuất sắc, nhưng lập trường có vấn đề.