122. Chương 122: Bá Đạo Tổng Tài Yêu Tôi

Con Trai Là Nam Phụ

Chương 122: Bá Đạo Tổng Tài Yêu Tôi

Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Dĩ Tố bị Tần Hoa nhìn chằm chằm đến mức giật mình, cô cúi đầu khẽ nói: "À... cái này... Chị Tần Hoa, chị đoán ra rồi còn gì."
Cảnh cuối của 《 Khu Không Người 》, Lục Châu vì cứu Đường Dĩ Tố mà bị thương nặng, chuyện này sao có thể qua mắt Tần Hoa. Lúc đó bà đã sinh nghi rồi, chỉ là Hàn Thu Nhã quấy rầy quá mức, việc này lại liên quan đến sự nghiệp của cả hai nên Tần Hoa tạm thời bị sao nhãng, không hỏi sâu mà thôi.
Với sự thông minh của Tần Hoa, manh mối rõ ràng như vậy, muốn đoán ra Lục Châu không khó chút nào.
Từ sau vụ Đồng Trân, Đường Dĩ Tố đã cảm nhận được khả năng kiểm soát mạnh mẽ của Lục Châu, nhưng anh luôn cân nhắc đến lòng tự trọng của cô.
Trừ khi bất đắc dĩ, còn không thì anh rất ít khi nhúng tay trực tiếp, thường chỉ âm thầm mở đường cho Đường Dĩ Tố, phần còn lại để cô tự mình bước đi.
Hồi trước không biết Tần Hoa cũng bị Lục Châu an bài thì thôi, giờ phát hiện ra rồi, Đường Dĩ Tố cảm thấy có chút áy náy với bà.
Sự sắp xếp của Lục Châu thực sự rất đúng lúc, bảo vệ lòng tự trọng của cô một cách hoàn hảo. Nhiều chuyện Đường Dĩ Tố có thể tự gánh vác mà không cần dựa dẫm vào Lục Châu, nhưng nếu không có Tần Hoa giúp một tay thì đúng là cô có ba đầu sáu tay cũng không xoay sở nổi.
Tối qua lúc chia tay, sờ cũng sờ rồi, hôn cũng hôn rồi, giờ bị người ta lật tẩy mấy cái tiểu xảo của người yêu, Đường Dĩ Tố cũng không nỡ phủi bỏ hoàn toàn, đành nhìn Tần Hoa đầy áy náy: "Chị Tần Hoa, em xin lỗi nha, em..."
"Thôi được rồi, cũng là do chị tự nguyện mà." Tần Hoa làm việc trong nghề bao nhiêu năm, sao không biết có những việc nằm ngoài tầm với của Đường Dĩ Tố.
Là người quản lý, giao tiếp với đối tác là bản năng rồi, đừng nói Lục Châu, bình thường gặp các vị tổng giám đốc bà cũng phải nể mặt vài phần.
Lục Châu tuy có sắp xếp thời gian của bà, nhưng nếu Tần Hoa không chịu giúp Đường Dĩ Tố, thấy cô gặp chuyện mà cứ khoanh tay đứng nhìn thì Lục Châu cũng đâu có trói bà lôi tới đây được.
Nói cho cùng cũng là do bà thương Đường Táo, lại thích món ăn Đường Dĩ Tố nấu, có cơ hội là thích ghé qua đây, lâu dần cũng nảy sinh tình cảm với Đường Dĩ Tố, thấy cô gặp chuyện cũng không thể ngồi yên làm ngơ.
"Nhưng mà Dĩ Tố nè, giống như cái video phỏng vấn hồi xưa của cô, rồi hình chụp chung với Đường Táo, đối phương đã đào được mấy cái đó thì chuyện giữa em với Lục Châu sớm muộn gì cũng bị phơi bày thôi."
Nói tới đây, Tần Hoa dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Khoan đã, không chỉ riêng kẻ chủ mưu đâu, chuyện này một khi đã lộ ra ngoài thì sớm muộn gì thiên hạ cũng biết. Sức mạnh của cộng đồng mạng không hề thua kém thế lực tư bản, cô phải chuẩn bị tinh thần đi."
Đường Dĩ Tố nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tần Hoa, khẽ gật đầu.
Vụ lần này khác hẳn lần đối đầu với Hàn Thu Nhã và Bành Hiểu Vũ. Hồi đó chỉ có một mình Đường Dĩ Tố đứng mũi chịu trận trước bão dư luận, còn bây giờ lại dính thêm cả Đường Táo.
Người ta hay nói "quan tâm thì loạn", một khi dính tới Đường Táo là Đường Dĩ Tố mất hết dũng khí để đánh cược.
Buổi sáng trôi qua rất nhanh, hai người mới nói chuyện một lúc mà trời đã sáng rõ.
Giờ đi làm đi học tới gần, cư dân mạng dần dần thức dậy, mở điện thoại ra là bị mấy cái tin giật gân ập vào mắt. Từ chuyện con trai Đường Dĩ Tố bị lộ cho tới tin đồn tổng tài bá đạo yêu em, hóng chuyện không kịp thở. Độ nóng của sự kiện tới lúc này mới thực sự bùng nổ.
Tần Hoa nhìn đồng hồ, nói với Đường Dĩ Tố: "Lúc tới đây chị đã liên hệ với các bên truyền thông rồi, lấy lý do bảo vệ trẻ vị thành niên để họ đừng làm phiền cô với Đường Táo. Nhưng mấy trang tin lá cải thì mình không kiểm soát được, càng không có báo lớn đưa tin thì họ càng ùa vào kiếm danh tiếng. Tuy hiện tại đa số đang hóng những cuộc tranh cãi trên mạng, nhưng bên cô cũng phải cẩn thận là trên hết."
Đường Dĩ Tố hiểu ý bà. Trước đây xảy ra biết bao nhiêu chuyện, chưa bao giờ bà ấy dặn dò kỹ lưỡng tới vậy, giờ nói nhiều thế này cũng chỉ vì mấu chốt lần này không chỉ nằm ở mỗi Đường Dĩ Tố.
Đường Dĩ Tố nói: "An ninh trong trường Thiên Quỳnh chắc là ổn, em chỉ lo dọc đường đi thôi... Đường Táo đang tập văn nghệ cho lễ Tết Tây, thằng bé mong chờ, muốn đi học lắm. Hôm qua em lỡ hứa cho nó đi học rồi."
"Vậy thì ưu tiên việc không làm ảnh hưởng tới thằng bé." Tần Hoa nói ngay. "Lát nữa cứ theo cách cũ, chị đưa nó đi học, cô ở nhà ráng chú ý nha."
Đường Dĩ Tố gật đầu. Thấy giờ Đường Táo dậy đi học sắp tới nơi, tin tức trên mạng vẫn đang nóng hổi, Đường Dĩ Tố do dự một chút, cuối cùng vẫn nói: "Hay là chờ một lát đi chị, chiều hãy đưa Đường Táo đi học, dù sao lịch tập cũng là buổi chiều mà..."
Nếu là ngày thường thì sáng hay chiều cũng chẳng khác gì nhau, nhưng hôm nay rõ ràng có hai phe thủy quân đang đối đầu, ít nhất là trước khi công chúng kịp định thần, dư luận vẫn bị thủy quân thao túng, chủ đề thay đổi liên tục, mỗi phút mỗi giây đều có diễn biến mới.
Đường Táo đang mơ màng tỉnh giấc, thấy má mi không nằm bên cạnh, ngoài phòng khách vọng lại tiếng Đường Dĩ Tố nói chuyện với Tần Hoa. Thằng bé lén trèo dậy, hé cửa nghe trộm một chút. Mãi tới khi đồng hồ báo thức reo lên, Đường Táo mới vội vàng chui tọt lại vào giường.
Ngoài phòng khách, Đường Dĩ Tố nghe tiếng báo thức liền đi vào, vừa đúng lúc thấy Đường Táo đang ngồi dậy dụi mắt.
"Đừng dụi mắt con." Trẻ con hay có thói quen dụi mắt, không hợp vệ sinh, Đường Dĩ Tố vội gạt tay Đường Táo xuống, xoa nhẹ mí mắt cho con đỡ mỏi.
Đường Táo liền rũ người ngả vào lòng Đường Dĩ Tố, bộ dạng buồn ngủ mắt díu lại, giọng nhõng nhẽo: "Má mi, con buồn ngủ quá à."
"Còn buồn ngủ nữa hả? Ngủ cả đêm rồi mà..." Bình thường Đường Táo dậy đúng giờ lắm, trẻ con mà, mở mắt ra là hoạt bát như cá gặp nước, chưa bao giờ thấy nó ngủ nướng kiểu này.
Đường Dĩ Tố kiểm tra vết thương bên khóe miệng Đường Táo. Nhờ nghỉ ngơi cả đêm cộng thêm thuốc tốt, vết thương hồi phục tốt lắm, không bị sưng tấy. Nhưng dù sao cú ngã hôm qua cũng đau điếng người, kể cả người không sao thì tâm lý cũng bị dọa sợ, cả đêm ngủ không ngon cũng là chuyện thường.
"Táo ơi, Táo à?" Đường Dĩ Tố gọi thêm hai tiếng, thấy Đường Táo nằm dựa vào người mình ngủ gật, xác định là dậy không nổi rồi, cô thuận tay đặt con xuống giường, thì thầm: "Vậy con ngủ tiếp đi nha, chiều mình đi học được không?"
"Dạ." Đường Táo mơ màng đáp một tiếng.
Đường Dĩ Tố đo nhiệt độ cho con, thấy không sốt, chỉ là mệt mỏi rã rời thôi, mới yên tâm ra khỏi phòng ngủ. Cô vừa kể tình hình của Đường Táo cho Tần Hoa nghe, vừa nhắn tin xin phép cô Lâm cho bé nghỉ buổi sáng.
Đường Táo ngủ nướng, cũng đỡ cho Tần Hoa phải chạy đi chạy về một chuyến buổi sáng.
Nhờ phúc của Lục Châu mà mấy bữa nay Tần Hoa rảnh rỗi đến phát chán, cũng lười vận động, hai chị em mỗi người chiếm một cái ghế sofa, ngồi lướt điện thoại cả buổi sáng.
Cuộc chiến dư luận buổi sáng nay náo nhiệt vô cùng. Hai phe thủy quân thi nhau dẫn dắt dư luận, fan các nhà thì hỗn chiến, người qua đường thì hóng chuyện, nhâm nhi hạt dưa xem kịch vui.
Thủy quân phe địch chủ yếu tập trung vào chuyện Đường Dĩ Tố mang thai sinh con khi vừa mới thành niên, giấu giếm khán giả, gây ảnh hưởng xấu.
Thủy quân phe ta thì khôn khéo né tránh, cứ bám chặt lấy khái niệm "tổng tài bá đạo Mary Sue" mà triển khai. Sau mấy hiệp tranh cãi, Đường Dĩ Tố ngạc nhiên phát hiện số người lên tiếng bênh vực mình ngày càng nhiều.
Lý do quan trọng nhất khiến họ bênh vực Đường Dĩ Tố là vì, dù là nguyên chủ hay Đường Dĩ Tố hiện tại, từ đầu tới cuối cô đều tự tay nuôi nấng Đường Táo, trong quá trình con lớn lên chưa từng ngửa tay xin đàn ông một đồng nào.
Mọi chi phí sinh hoạt của hai mẹ con đều do cô tự mình kiếm về. Hơn nữa nhìn sự nghiệp của Đường Dĩ Tố đang lên như diều gặp gió, từ hướng đi mà cô chọn, có thể thấy Đường Táo có ảnh hưởng cực lớn và tích cực đối với cô.
Hai mẹ con này đâu có phạm pháp, trước khi bị truyền thông đào bới sự thật, họ cũng đâu có đi công khai đời tư, chỉ lặng lẽ sống cuộc sống nhỏ bé của mình. Dựa vào đâu mà gán cho họ những lời lẽ dơ bẩn như "không biết liêm sỉ", "tiểu súc sinh" chứ? "Chị Hoa, chị Hoa, chị coi nè, mấy cái nick này để tên em nè, hình như là fan của em đó." Đường Dĩ Tố lướt điện thoại một hồi, reo lên đầy bất ngờ.
Tần Hoa nhìn cô hơi nhướn mày: "Có gì đâu mà la làng lên, bộ cô tưởng mình không có fan hả?"
"Em không biết thật mà..." Đường Dĩ Tố nói.
Thấy Tần Hoa nhìn mình như người ngoài hành tinh, cô vội giải thích: "Tại không có ai nói với em là fan của em hết. Chị coi đi, xuống máy bay không ai đón, đi quay phim không ai tặng bông, trên Weibo tuy có người bình luận nhưng toàn thấy những lời chửi bới, tin nhắn riêng thì tạp nham đủ thứ, thì làm sao em thấy có fan được chứ."
Tần Hoa đảo mắt, mở mấy cái giao diện cho Đường Dĩ Tố coi. Lúc này Đường Dĩ Tố mới biết, từ sau khi phim chiếu, nhân vật Chu Tinh đã âm thầm hút về cho cô một lượng fan đáng kể.
Diễn viên mà, nói chuyện bằng tác phẩm, họ thích Chu Tinh nên cũng thích luôn Đường Dĩ Tố. Tuy mới thích chưa được bao lâu, có khi chỉ là "fan phong trào" ba tháng thôi, nhưng dù sao cũng là khởi đầu tốt đẹp.
Hơn nữa cùng với sự bùng nổ của cuộc chiến dư luận, Đường Dĩ Tố phát hiện fan của mình sức chiến đấu khá mạnh. Dù sao thì giữ vững được sau bộ phim đầy tranh cãi như《 Khu Không Người 》, fan của cô vừa lý trí lại vừa biết nói chuyện, làm Đường Dĩ Tố đọc mà mát lòng mát dạ, vui như mở cờ trong bụng.
Dư luận lan truyền nhanh kinh khủng, mới có một buổi sáng thôi mà đúng như Tần Hoa dự đoán, chuyện giữa Đường Dĩ Tố và Lục Châu rốt cuộc cũng không giấu nổi.
Buổi chiều Tần Hoa vừa đưa Đường Táo tới trường chưa được bao lâu thì danh tính của "tổng tài bá đạo" trên mạng đã bị tiết lộ.
Thân phận của Lục Châu bị lan truyền chóng mặt khắp các trang mạng. Những lời đồn đoán về Lục gia, về căn bệnh di truyền của Lục Châu, về việc anh không thể có con nối dõi lại một lần nữa nổi lên rầm rộ.
Khác với hồi trước chỉ đồn đại trong phạm vi nhỏ trên mấy diễn đàn, lần này phủ sóng toàn bộ mạng xã hội. Đủ thứ chuyện riêng tư của Lục Châu bị phơi bày trước công chúng chỉ trong nháy mắt.
Dù sao cũng liên quan đến hào môn thế gia nên dân tình bàn tán xôn xao, càng đào càng sâu, mong muốn ép Lục Châu phải đích thân ra mặt mới chịu thôi.
"Không ổn rồi..." Tần Hoa nhìn tình hình này, lông mày bắt đầu nhíu lại.