44. Chương 44

Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Con trai là nam phụ - Chương 26 (1)
Tác giả: Hà Lam
Đường Dĩ Tố gần như tưởng mình nghe nhầm, Đường Táo đánh người?
"Vậy...... Hiện tại tình hình thế nào, có nghiêm trọng không cô giáo?" Đường Dĩ Tố cẩn thận hỏi.
"Đứa bé bị Đường Táo đánh đã chảy máu, khóe miệng và mũi đều trầy xước, mặt mũi bê bết máu, hiện tại nó đang ở phòng y tế......"
Lời cô giáo còn chưa dứt, bên cạnh đã vọng tới tiếng trẻ con khóc òa òa, âm thanh đó ồn ào đến mức gần như át cả tiếng nói chuyện của cô Chu Phương. Đường Dĩ Tố nghiêm túc lắng nghe, xác định chỉ có một đứa trẻ đang khóc, nhưng tiếng khóc này không phải của Đường Táo.
Trong lòng Đường Dĩ Tố nóng như lửa đốt, tuy rằng biết như vậy không đúng lắm, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: "Cô giáo, Đường Táo nhà tôi sao rồi, có bị thương không?"
Dù sao cũng là trẻ con đánh nhau, chắc chắn là không có kỹ năng gì, thường thì chỉ là kiểu "làm hại kẻ địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm" mà thôi.
Nhưng dựa theo tính tình dù móng tay nứt ra cũng không rên một tiếng của Đường Táo, Đường Dĩ Tố sợ nhất chính là thằng bé bị thương ở đâu đó rồi, lại một câu cũng không nói, cứ nén ở trong lòng. Cái gọi là trẻ con biết khóc mới được cho bú, người không biết còn tưởng Đường Táo chẳng có chuyện gì.
Đáng tiếc là cô Chu Phương đang vội vàng dỗ dành đứa bé kia, chỉ kịp nói với Đường Dĩ Tố một câu "Mời chị nhanh chóng đến đây đi", rồi cúp máy luôn.
Đường Dĩ Tố cũng không do dự, không nghĩ ngợi gì nhiều, giơ tay vẫy taxi, đi thẳng đến nhà trẻ Thanh Cảng.
Từ địa điểm thử vai đến nhà trẻ nhanh nhất cũng hơn nửa giờ, đây vẫn là do Đường Dĩ Tố may mắn, giữa hai chỗ mới vừa xây xong một cây cầu bắc ngang, nếu không, dựa theo trước đây, cho dù ngồi xe điện ngầm cũng tốn từ một tiếng trở lên.
Dọc đường đi, Đường Dĩ Tố nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ không ngừng lùi lại, lòng cồn cào lo lắng.
Cô vừa mới cảm thấy Đường Táo sẽ thoát khỏi vận mệnh nam phụ, vậy mà đứa nhỏ này cư nhiên ở trong trường học lại động tay động chân với người khác.
Đường Dĩ Tố cùng Đường Táo ngày đêm ở chung lâu như vậy, tính cách của thằng bé cô cũng đại khái biết một hai phần.
Đứa nhỏ này có thể động thủ đánh người, khẳng định là đã mất đi lý trí.
Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, có thể khiến Đường Táo tức giận đến mức như vậy......
Hiện tại Đường Dĩ Tố vừa lo lắng tình hình hiện tại của Đường Táo, mặt khác lại lo lắng vận mệnh tương lai của đứa nhỏ này. Mãi mới đến nơi, Đường Dĩ Tố vội vàng bước xuống xe, nhanh chóng chạy vào nhà trẻ.
Phòng y tế ở lầu hai, Đường Dĩ Tố vừa mới đi vào cửa, liền nghe từ lầu hai vọng tới đủ loại âm thanh, tiếng trẻ con khóc cùng tiếng người lớn cãi vã cùng lúc vang lên, vô cùng ồn ào.
Tiếng khóc của trẻ con có khả năng xuyên thấu cực mạnh, nào là gào thét, nào là than khóc, thời gian cũng đã qua cả mấy chục phút kể từ khi cô tắt điện thoại, vậy mà đứa trẻ này vẫn còn khóc.
Nhưng mà ngược lại Đường Táo lại một chút động tĩnh cũng không có, càng như vậy, trong lòng Đường Dĩ Tố lại càng thêm lo lắng.
Đường Dĩ Tố vừa bước nhanh lên cầu thang, vừa lấy điện thoại di động ra ấn vài cái, sau đó lại cho vào túi xách.
Trong phòng y tế, Trần Tử Hào đang khóc òa òa, khuôn mặt trẻ con đỏ bừng sưng húp, máu mũi dính đầy mặt mũi, dỗ thế nào cũng không chịu nín, có vẻ như nó đang sợ hãi, sợ đến mức bác sĩ và giáo viên trong nhà trẻ đều vây quanh khuyên nhủ, muốn đứa bé này cầm máu trước đã rồi tính.
Phụ huynh của Trần Tử Hào thấy các giáo viên lo lắng, có trách nhiệm như vậy, liền rời khỏi phòng y tế, nhìn sang cô giáo Chu đang đứng cạnh Đường Táo bên ngoài.
Trần Tử Hào khóc thành ra như vậy, người nghe được trong lòng đều thương cảm, là kẻ đầu têu gây chuyện, Đường Táo lại lạnh nhạt đứng đó, vẻ mặt không có chút áy náy nào.
Phụ huynh của Trần Tử Hào thấy vậy, lập tức giận sôi gan. Bọn họ liền vây quanh Đường Táo. Mẹ của Trần Tử Hào lại không nhịn được, kéo Đường Táo đang đứng sau lưng cô giáo Chu Phương ra phía trước.
Đường Táo chỉ là trẻ con, sức lực không thể so với người lớn, mẹ của Trần Tử Hào túm một cái, cả người thằng bé mất thăng bằng, bị người ta nắm cổ áo lôi xềnh xệch vào giữa bốn người lớn, bị cha, mẹ, ông, bà của Trần Tử Hào đứng vây quanh.
"Mọi người bình tĩnh một chút, đừng xúc động như vậy... Đường Táo chỉ là con nít, vừa rồi hai đứa nó nhào vào đánh nhau, trên người Đường Táo có khả năng cũng bị thương." Cô giáo Chu bị hành động trước mắt làm hoảng sợ, vội vàng khuyên nhủ.
Nhưng mà phụ huynh của Trần Tử Hào có bốn người, cô Chu Phương chỉ là một giáo viên nữ, khí thế làm sao mà vượt qua được họ.
"Bà đây xúc động lúc nào? Là nhà trẻ các người quá đáng, trẻ con bảy tám tuổi nào cũng nhận. Thằng nhóc quỷ này đánh Tử Hào nhà bà đến mức như vậy, chảy đầy máu như vậy, cô nhìn nó xem, một chút trầy xước cũng không có."
Mẹ của Trần Tử Hào thét chói tai, nhìn gương mặt Đường Táo trắng nõn sạch sẽ, nghĩ đến con trai mình mặt đầy máu mũi, lại giận sôi máu, không nhịn được vươn tay, hung hăng chọc mạnh vào trán Đường Táo.
"Cái thằng nhóc quỷ nhà mày, thật là đủ ngoan độc, còn nhỏ mà chuyện tốt không học, chuyên học cái xấu, bắt nạt bạn cùng lớp đúng không? Ba mẹ mày mặc kệ mày, vậy thì hôm nay bà đây tới dạy dỗ dùm cho!"
Cô Chu Phương thấy vậy, vội vàng hô: "Đừng động thủ, đừng động thủ, tôi đã gọi điện thoại cho mẹ của Đường Táo, cô ấy lập tức sẽ đến đây!"
"Mẹ của Đường Táo? Đừng cho là tôi không biết, mỗi lần họp phụ huynh, hễ là liên quan tới Đường Táo, người trong nhà nó trước nay không hề lộ mặt, cứ như nó chỉ là cô nhi, căn bản không ai thèm quản giáo. Bình thường ở nhà trẻ, những đứa nhỏ khác đều không thích chơi với nó, ai dám nói bậy về chuyện nhà nó, nó liền trừng mắt nhìn người đó, tính tình y như tiểu bá vương."
Mẹ của Trần Tử Hào thấy Đường Táo tuy rằng vóc dáng nho nhỏ, lại đang hồng mắt trừng mình.
Đôi mắt của thằng nhóc này có tròng đen sâu thẳm, còn có ngũ quan rõ nét hơn trẻ con bình thường khác, hốc mắt hơi hơi đỏ lên, lại mang theo vài phần tàn nhẫn mà chỉ người lớn mới có, mặc dù điểm này xuất hiện trên mặt một đứa trẻ, cũng đủ để khiến người ta kinh sợ.
Bất quá, Đường Táo thật sự là quá nhỏ, chênh lệch hình thể thật lớn, khiến nó không những không thể hù dọa được người lớn, ngược lại càng thêm chọc giận họ.
Mẹ của Trần Tử Hào vừa dứt câu, lại vươn tay ra, bà ta dùng móng tay chọc vào trán Đường Táo thật mạnh: "Mày hiện tại thì có thể ở cái nhà trẻ này bắt nạt mấy đứa nhỏ nhỏ, về sau trưởng thành, cái thứ chó như mày, người ta gọi là lưu manh du côn! Thứ đầu đường xó chợ không ai dạy dỗ, thứ mất dạy, cặn bã của xã hội, ngay cả một ngón chân út cũng kém Tử Hào nhà tao! Tử Hào nó mà bị mày đánh đến mức hủy dung, tao sẽ lột da mày!"