Con Trai Là Nam Phụ
Chương 64
Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Hà Lam
Editor: Lạc Tiếu
Đường Dĩ Tố trợn tròn mắt nhìn Lục Châu, suy đoán: "Anh... Anh có quốc tịch nước ngoài, là muốn dẫn em ra nước ngoài đăng ký kết hôn ư?"
Lục Châu thản nhiên: "Quốc tịch của anh là Hoa Quốc, hẳn là dẫn em đi Cục Dân Chính đăng ký kết hôn. Ở Hoa Quốc, kết hôn trùng là phạm pháp. Người bạn đời duy nhất của anh chỉ có một người, nếu như đồng ý, em chính là người vợ hợp pháp duy nhất."
Người vợ hợp pháp duy nhất......
Đường Dĩ Tố quả thực cảm giác lời Lục Châu nói ra như một tia sét vô hình giáng xuống, đánh cho cô cháy sém cả người.
Ngay lúc này, tiếng "Tách tách" vang lên, ánh đèn flash nhấp nháy ở cách đó không xa.
Đường Dĩ Tố cả kinh, đột nhiên nhìn về phía nguồn sáng, liền thấy bên ngoài quán cà phê có người đang lén lút núp sau chậu cây cảnh.
Thân là diễn viên, đối với kiểu chụp lén này là nhạy cảm nhất, sắc mặt Đường Dĩ Tố biến đổi, nhìn về phía Lục Châu: "Sao lại có phóng viên?!"
Vẻ mặt Lục Châu cũng trở nên nghiêm trọng, nhanh chóng quay đầu lại nhìn, vừa thấy tên paparazzi kia cầm camera lén lút rời khỏi chậu cây cảnh, hội họp với một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài bình thường.
Bọn họ cầm camera, thấp giọng nói chuyện phiếm, rồi chậm rãi đi vào quán cà phê. Sự chú ý của cả hai đều tập trung vào một dãy phòng riêng trong quán, bởi vì quá mức chăm chú và phấn khích, hoàn toàn không để ý đến Lục Châu cùng Đường Dĩ Tố đang ngồi trong góc.
"Hàn Thu Nhã cùng Bành Hiểu Vũ đang ở bên trong cãi nhau."
"Hai người kia đúng là khó mà bắt gặp, mỗi lần hẹn hò bọn họ đều trốn được, đi khách sạn thuê phòng cũng cực kỳ cảnh giác."
"Lại luôn tìm người che chắn, chỉ có thể xem hôm nay hai người cãi nhau có chụp được gì không, tốt nhất là có thể ghi âm được đoạn đối thoại của bọn họ làm bằng chứng."
Một người khác nói: "Anh đứng giữ cửa đi, tôi vào xem có quay được không, Trương ca vừa lên tòa nhà đối diện tìm vị trí rồi. Chỉ cần hai người này vừa ra khỏi quán cà phê là sẽ bị quay ngay."
"Hắc hắc, lần này nhất định phải làm cho ra trò mới được!"
Hai phóng viên vừa nói vừa phân công nhau hợp tác.
Sau khi Lục Châu cùng Đường Dĩ Tố ý thức được mình vẫn chưa bị chú ý, liền vội vàng cúi đầu, cố gắng không để phóng viên phát hiện.
Bành Hiểu Vũ là nam diễn viên có kỹ thuật diễn xuất rất tốt, hai năm trước đã nhanh chóng kết hôn với bạn gái quen bảy năm tên Chu Lan. Nếu như Đường Dĩ Tố không nhớ lầm, vợ hắn gần đây đang trong thời gian mang thai.
Hàn Thu Nhã cũng là nữ diễn viên, tuy là tân binh, nhưng đã cùng Bành Hiểu Vũ hợp tác qua hai bộ phim. Dưới sự giúp đỡ của Bành Hiểu Vũ, cô nàng này cũng có được độ nổi tiếng nhất định.
Ở trước màn ảnh, quan hệ của Hàn Thu Nhã và Bành Hiểu Vũ cũng rất thân mật, thường xuyên gọi nhau là anh em. Thêm vào đó là quan hệ giữa cô và vợ của Bành Hiểu Vũ cũng rất tốt, còn thường xuyên đến chơi nhà Bành Hiểu Vũ, bởi vậy, công chúng chưa từng nghi ngờ mối quan hệ của họ.
Không ngờ tới, hai người vậy mà thường xuyên lén lút hẹn hò, hôm nay tại phòng riêng của quán cà phê này, có lẽ sắp bị paparazzi bắt được.
Đường Dĩ Tố có chút xấu hổ nói với Lục Châu: "Thực xin lỗi nha, em vừa mới hiểu lầm, cho rằng phóng viên đi theo anh."
Lục Châu thấp giọng nói: "Không sao đâu, về mặt tình cảm thì có thể tha thứ."
Lời anh nói lập tức khiến Đường Dĩ Tố cảm thấy càng thêm ngượng ngùng.
Đối phương giúp mình nhiều như vậy, vốn dĩ Đường Dĩ Tố định hôm nay gặp mặt, sau khi biết rõ ràng mối quan hệ giữa hai người thì cảm ơn anh ấy thật tốt. Ai mà ngờ được sự việc lại phát triển theo hướng kỳ lạ như vậy.
Đặc biệt là tưởng tượng đến đề tài trước đó hai người đã nói chuyện, Đường Dĩ Tố càng muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này. Thế mà tên phóng viên kia vẫn còn canh ở ngoài cửa, nghe ý của bọn họ, tòa nhà đối diện vẫn còn một phóng viên đang theo dõi.
Cô cùng Lục Châu giờ phút này tuy rằng an toàn, nhưng một khi bị nhìn thấy, quả thực là tặng "đầu người" cho paparazzi mà.
Lục Châu nhìn Đường Dĩ Tố, bởi vì hai người đều cúi đầu sát bàn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp hơn không ít. Anh nhìn khuôn mặt gần gũi của cô, bất giác tim đập nhanh hơn, không nhịn được hỏi nhỏ: "Em nghĩ sao?"
"A?"
Lục Châu thấp giọng: "Nếu em đồng ý kết hôn với anh, giờ anh sẽ lập tức đưa em đến Cục Dân Chính, cho dù bị phóng viên chụp được cũng không sao, vừa hay có thể danh chính ngôn thuận công bố mối quan hệ của chúng ta."
Đường Dĩ Tố: "......"
Cô không thể ngờ, đại lão này lại nghiêm túc đến vậy!
Với giá trị con người và mức độ nổi tiếng hiện tại của Lục Châu, cho dù anh công chứng tài sản rồi mới kết hôn, cho dù là kết hôn giả, chỉ cần lấy được giấy chứng nhận, đối với Đường Dĩ Tố mà nói, tuyệt đối là trăm lợi không một hại.
Cô có thể lợi dụng thân phận Lục phu nhân, hoàn hảo giành lại chiến thắng từ tay Tống Thần Hạo.
Tống Thần Hạo cùng Dương Mạn Ni tham gia gameshow, hút một lượng fan couple thì đã sao, làm sao sánh được với việc Đường Dĩ Tố gả cho Lục Châu, loại tình yêu vượt qua giai cấp này chứ.
Không chỉ được lên trang đầu báo giải trí, ngay cả báo kinh tế tài chính e rằng cũng bị Đường Dĩ Tố cùng Lục Châu chiếm trang đầu.
Chắc chắn hai người sẽ trở thành hot search, bởi vì một phần có fan của Tống Thần Hạo không ngừng tới xem náo nhiệt, phần do người qua đường tò mò lại càng nhiều hơn.
Hơn nữa Đường Dĩ Tố vốn là chưa kết hôn mà đã có con, nếu như nói về mặt truyền thống, cô đã sớm không còn danh dự gì đáng nói.
Nếu như hiện tại ở bên Lục Châu, Đường Dĩ Tố hoàn toàn có thể nghĩ cách tẩy trắng quá khứ, bao gồm thân thế của Đường Táo cũng có thể thu xếp ổn thỏa. Cho dù cưới nhanh ly hôn nhanh đi chăng nữa cũng là tuyệt đối có lợi.
Lại vô sỉ một chút, sau khi ly hôn Đường Dĩ Tố còn có thể tiếp tục bám chặt Lục gia đòi chu cấp.
Nếu cô cùng Lục Châu có thể có con, vậy lại càng tốt đến không được. Nếu Đường Dĩ Tố là quỷ hút máu, Lục gia chính là kho máu cả đời của cô, quả thực là lấy không hết, dùng không cạn......
"Em...... Em chưa từng suy xét đến chuyện này." Sự cám dỗ tuy rằng đặc biệt hấp dẫn, nhưng tưởng tượng đến việc phải đánh cược hôn nhân của mình, dù điều này đối với người khác một chút cũng không đáng giá tiền, nhưng Đường Dĩ Tố vẫn không nhịn được nói thật: "Chuyện này quá đột nhiên, xin lỗi anh."
"Không có gì." Lục Châu nói, cũng không bởi vì Đường Dĩ Tố cự tuyệt mà thẹn quá hóa giận, mà là lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn.
Ngay khi Lục Châu gửi tin nhắn, trong phòng riêng kia tựa hồ cũng phát ra chút động tĩnh, tiếng nam nữ cãi vã mơ hồ truyền đến. Tên phóng viên vốn đang canh giữ ở ngoài cửa thấy vậy, lập tức chạy như bay vào hỗ trợ.
Cửa quán cà phê cuối cùng không có paparazzi, nhưng dựa theo đoạn đối thoại trước đó của bọn họ, tòa nhà đối diện vẫn còn một phóng viên đang theo dõi.
Trong khoảng thời gian ngắn Đường Dĩ Tố cũng không dám hành động liều lĩnh, nhưng lại tò mò tình hình của phòng riêng phía sau. Cô nghĩ nghĩ, cũng lấy ra điện thoại, mở camera trước, nhìn như đang tự chụp, kỳ thật là lặng lẽ di chuyển điện thoại, tìm được góc có thể quan sát cửa phòng riêng kia, tò mò nhìn.
Cửa phòng vẫn đóng chặt như cũ, hai gã phóng viên giả vờ đứng bên ngoài phòng nói chuyện phiếm, kỳ thật dựng tai lên, một bên mân mê bút ghi âm, một bên lắng nghe đoạn đối thoại của hai người bên trong.
Ngay lúc này, giọng nữ hét lên một tiếng: "Anh có thể đối xử với em như vậy sao?".
Ngay sau đó, cửa phòng đột nhiên không kịp phòng bị bị kéo ra, Hàn Thu Nhã nổi giận đùng đùng bỏ đi, vừa vặn va phải phóng viên bên ngoài phòng riêng.
Hai bên đều sửng sốt, gã paparazzi phản ứng lại trước một bước, lập tức cầm lấy camera, chụp liên tục Hàn Thu Nhã trước mặt cùng Bành Hiểu Vũ đang đứng trong phòng riêng.
"Các người đang làm gì?!" Bành Hiểu Vũ phát hiện điều bất thường, lập tức vọt ra, muốn cướp lấy máy ảnh trong tay phóng viên.
Một tên khác nhanh chóng tiến lên ngăn lại, hỗ trợ tên paparazzi kia tác nghiệp.
Tin tức này một khi bị tung ra, đối với Bành Hiểu Vũ cùng Hàn Thu Nhã mà nói, quả thực chính là đả kích mang tính hủy diệt. Hai người sắc mặt thay đổi, Bành Hiểu Vũ ngay tại chỗ đã xảy ra xung đột với phóng viên, còn Hàn Thu Nhã thét chói tai muốn báo cảnh sát.
Xung đột giữa bọn họ nhanh chóng khiến nhân viên quán cà phê chú ý, để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn, nhân viên cũng chạy tới hiện trường.
Trong khoảng thời gian ngắn, một đám người loạn thành một đoàn, cũng may trung tâm thương mại ít người, nơi xa có người mơ hồ nghe được động tĩnh bên này, nhưng trong khoảng thời gian ngắn không thể tới kịp.
Đúng lúc này, Lục Châu nói: "Đi."
"Nhưng mà ngoài cửa......" Đường Dĩ Tố nói chưa dứt lời, ngẩng đầu liền thấy một người đàn ông đang ôm một bó hoa hồng thật lớn từ ngoài cửa đi đến.
Lục Châu đứng lên, nhận lấy bó hoa hồng kiều diễm ướt át kia, đưa cho cô.
Đường Dĩ Tố ngơ ngác nhìn anh.
"Cầm lấy, che mặt đi." Lục Châu nói xong, chỉ đợi Đường Dĩ Tố dùng hoa hồng che khuất gương mặt, anh vươn tay, nắm lấy tay cô chạy ra ngoài.
Trong phòng riêng tuy rằng nổi lên tranh cãi, tạo thời gian cho bọn họ rời đi, nhưng đồng thời, cũng sẽ hấp dẫn càng nhiều người đến vây xem.
Hoa hồng có thể dùng để chắn mặt, nhưng đồng thời cũng bởi vì màu đỏ của bó hoa quá thu hút ánh nhìn, giữa đám đông muốn không bị chú ý cũng khó.
Tay Đường Dĩ Tố giơ hoa hồng, che toàn bộ gương mặt, hai mắt chỉ có thể nhìn đường qua khe hở.
Tuy rằng có Lục Châu nắm tay cô chạy ở phía trước, nhưng trong quán cà phê bàn ghế đan xen sắp hàng, trong tình huống vội vàng, bước đi cũng khó tránh khỏi gập ghềnh.
"Lục, Lục Châu, đi chậm một chút."
Đường Dĩ Tố vừa mới dứt lời, không đợi Lục Châu đáp lại, đúng lúc này, ngoài cửa có một người đi tới.
Cửa kính quán cà phê lớn như vậy, Lục Châu đi ra ngoài, người kia đi vào trong, khó tránh khỏi chạm mặt.
Ngoại hình của anh lại quá mức xuất chúng, người từng gặp qua cơ bản đều không thể quên, ánh mắt người đó dừng lại, trực tiếp buột miệng thốt ra: "Lục Châu?!"
Nói xong, ánh mắt hắn liếc ngang một cái liền thấy được đôi tay Đường Dĩ Tố đang bị anh nắm: "Lục tổng đây là......"
Bó hoa hồng thật lớn chắn giữa hắn cùng Đường Dĩ Tố, Đường Dĩ Tố không nhìn thấy người tới là ai, người kia cũng không nhìn rõ được gương mặt cô.
Nhưng mà mặc dù cách chướng ngại vật, Đường Dĩ Tố trốn sau bó hoa cũng có thể cảm giác được ánh mắt nóng cháy đầy tò mò nhiều chuyện của đối phương.
Đôi tay Đường Dĩ Tố bị Lục Châu nắm lấy co rúm lại một chút, theo bản năng muốn rút về.
Kết quả, không ngờ tới, Lục Châu không chỉ không buông tay, ngược lại còn dùng lực kéo, một tay ôm Đường Dĩ Tố vào lòng ngực, sắc mặt lạnh lùng nhìn tên phóng viên kia, lãnh đạm mà phun ra hai chữ: "Hẹn hò."