Con Trai Là Nam Phụ
Chương 65
Con Trai Là Nam Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên gương mặt anh không có chút biểu cảm thừa thãi, ánh mắt lạnh lẽo, khiến người nhìn không khỏi hoảng sợ.
Phóng viên bị Lục Châu nhìn chằm chằm như vậy, cả người sởn gai ốc, rốt cuộc người hắn gặp phải chính là người nắm quyền Lục gia đại gia đại nghiệp, hắn cũng không quá dám làm càn, vội vàng lùi về sau một bước nhường đường, sau đó cười xòa: "Vậy tôi không quấy rầy chuyện tốt của Lục tổng, Lục tổng đi thong thả."
Lục Châu cũng không nói nhiều, dưới ánh mắt chú mục của tên phóng viên, thản nhiên ôm Đường Dĩ Tố rời đi.
Từ đầu đến cuối, bó hoa hồng vẫn luôn che kín mặt cô.
Vốn dĩ mặt đã không nhìn rõ, lại còn bị ôm đi, thân hình Đường Dĩ Tố dán sát vào người Lục Châu, mặt cũng tựa vào ngực anh, lập tức che khuất hơn nửa thân hình.
Từ bóng dáng, mơ hồ chỉ có thể nhìn ra là một người phụ nữ thon thả mảnh khảnh, còn những đặc điểm thân thể khác, như đường cong, hay tỉ lệ eo mông, vì có Lục Châu che chắn, lại không thể nhìn thấy rõ.
Đúng lúc này, mâu thuẫn trong phòng riêng của quán cà phê lại một lần nữa leo thang, bàn cũng bị lật đổ, tên phóng viên ngoài cửa lập tức lấy lại tinh thần, mặc kệ Lục Châu gì đó, phải vào giải quyết sự việc trước mắt rồi nói sau.
Tiếng "đinh" vang lên, thang máy dừng lại ở gara ngầm, Lục Châu ôm Đường Dĩ Tố ra khỏi thang máy.
Cửa thang máy phía sau chậm rãi khép lại, toàn bộ bãi đậu xe yên tĩnh lạ thường, Đường Dĩ Tố vẫn dựa vào người anh, tai cô áp vào ngực anh, chỉ nghe thấy tiếng tim đập dồn dập.
Người đàn ông này tuy rằng trên mặt bình tĩnh, nhưng từ khi Đường Dĩ Tố tựa vào người, tiếng tim đập kịch liệt kia vẫn không ngừng đập loạn xạ.
Gương mặt có thể nói dối, nhưng nhịp tim thì không.
Đường Dĩ Tố chậm rãi lấy bó hoa hồng khỏi mặt, ngẩng đầu nhìn. Đập vào mắt cô là ánh nhìn của anh vừa lúc cúi xuống.
Ánh sáng lờ mờ của bãi đỗ xe ngầm chiếu lên gương mặt anh, khiến những đường nét ngũ quan càng thêm rõ ràng. Trong đôi mắt đen nhánh của anh ánh lên chút ánh đèn, tựa như có vì sao đậu lại trong mắt.
Hô hấp Đường Dĩ Tố bất giác dừng lại, tim đập cũng không hiểu sao đập nhanh hơn, giống như Lục Châu.
Nhưng mà ngay lúc này, không biết vì sao, nhìn gương mặt trước mắt của anh, hình ảnh Đường Táo bỗng nhiên hiện lên trong đầu Đường Dĩ Tố.
Hai người vốn dĩ có chút giống nhau, khoảnh khắc ngây người này, hai gương mặt, một lớn một nhỏ, gần như trùng khớp lên nhau. Đường Dĩ Tố giật mình, chợt bừng tỉnh, đẩy bó hoa hồng vào tay Lục Châu, sau đó thoát khỏi vòng tay anh, lùi lại một bước, cô quay mặt đi, cúi đầu che giấu sự bối rối.
"Cảm ơn anh, nếu không phải anh ở đây, có lẽ em đã bị phóng viên bắt rồi."
Đường Dĩ Tố có chút ngượng ngùng, nói ra những lời này lại cảm thấy dường như không thích hợp lắm, cô bổ sung thêm: "Đương nhiên, em chỉ là nữ diễn viên nhỏ, không có gì để chụp, nếu như bị chụp cảnh chúng ta ở bên nhau, có lẽ đối với anh sẽ có ảnh hưởng."
Giọng nói vừa thốt ra, Đường Dĩ Tố lại phản ứng lại, trước đó Lục Châu mới vừa đề nghị muốn cùng cô đăng ký kết hôn, cũng không sợ hãi bị paparazzi chụp.
Hiện tại cô nói cái này không thỏa đáng, bí bách, Đường Dĩ Tố lại ấp úng: "Ý, ý em là... Không ngờ Hàn Thu Nhã cùng Bành Hiểu Vũ trùng hợp như vậy, cũng ở quán cà phê này, còn bị paparazzi rình chụp......"
"Ừm." Lục Châu nói.
"Ừm?" Đường Dĩ Tố vẫn đang chìm trong sự ngượng ngùng, nghe được giọng nói của Lục Châu, liền ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Lục Châu gật đầu với cô: "Không ngờ, Hàn Thu Nhã cùng Bành Hiểu Vũ cũng ở quán cà phê."
Đường Dĩ Tố có chút tò mò: "Anh cũng quen biết bọn họ sao?"
"Không quen biết." Lục Châu nói, "Bất quá hiện tại thì quen rồi."
Đường Dĩ Tố trong lòng thầm thắp nến cho Hàn Thu Nhã và Bành Hiểu Vũ. Lục Châu tuy rằng không phải ông chủ của bọn họ, nhưng trên danh nghĩa cũng sở hữu sản nghiệp công ty giải trí, loại chuyện này bị phóng viên chụp, lại bị đại gia đương trường bắt gặp, tóm lại không phải chuyện tốt lành gì.
Trước đây rõ ràng khi ở quán cà phê, Đường Dĩ Tố cũng chưa cảm thấy có gì bất thường, nhưng từ sau khi Lục Châu nói những lời gây sốc, lại ôm lấy cô tránh thoát phóng viên, Đường Dĩ Tố cứ cảm thấy không khí giữa hai người thật kỳ lạ.
Là một người độc thân, Đường Dĩ Tố cũng không có kinh nghiệm đối phó với tình huống này, không kìm được nói với Lục Châu: "Vậy...... Em về trước?"
"Anh chở." Lục Châu nói, lấy ra chìa khóa xe, bấm nút.
"Không cần không cần." Đường Dĩ Tố lập tức cười xua tay, "Em tự mình đi là được."
"Em muốn đi nhà trẻ Thanh Cảng đón con, anh tiện đường." Lục Châu đã tìm được xe của mình.
Đường Dĩ Tố tiếp tục lắc đầu: "Không cần, từ đây đi qua rất gần, chỉ cần hai trạm xe buýt, không cần làm phiền anh......"
"Bên ngoài có paparazzi, em mà lộ diện là sẽ bị chụp ngay lập tức." Lục Châu ung dung nói.
Lý do này lập tức thuyết phục Đường Dĩ Tố: "Vậy, thôi cũng được."
Anh khẽ mỉm cười, giơ tay giúp Đường Dĩ Tố mở cửa xe.
Nhìn nụ cười trên mặt của Lục Châu, cô có cảm giác mình hoàn toàn bị anh nắm trong lòng bàn tay.
Tuy rằng tim đập của anh vô cùng nhanh, mãi cho đến hiện tại, vành tai vẫn còn đỏ bừng, nhưng dù sao cũng là người đứng đầu Lục gia, tốc độ phản ứng và năng lực của anh quả thật không giống người thường.
Đường Dĩ Tố vốn nghĩ rằng Lục Châu sẽ cho mình ngồi ở ghế phụ, dù sao thì ngồi ở đó khá gần tài xế, không ngờ Lục Châu lại mở ghế sau, hơn nữa lại là nơi an toàn nhất, chỗ chéo hướng tài xế, phía sau ghế phụ.
Cô có tài đức gì, mà khiến đại lão như anh phải làm tài xế chứ.
Nhưng không ngồi vị trí này, thì phải ngồi ghế phụ......
Đường Dĩ Tố đành phải thấp giọng nói cảm ơn, sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống.
Lục gia tuy rằng giàu có ngang ngửa quốc gia, sinh hoạt hằng ngày của Lục Châu lại vô cùng kín đáo, hôm nay đi cũng chỉ là loại xe BMW bình thường, chạy ở giữa dòng xe cộ cũng không mấy nổi bật.
Ngay từ đầu anh lái xe cũng không nói gì, chuyên tâm nhìn thẳng phía trước, cùng với việc xe chậm rãi ra khỏi bãi đậu xe, rời khỏi trung tâm thương mại, Đường Dĩ Tố cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.
Đảo mắt đã thấy nhà trẻ Thanh Cảng hiện ra trước mắt, Đường Dĩ Tố đã chuẩn bị muốn xuống xe, ngay lúc này, người vẫn luôn không nói chuyện - Lục Châu, bỗng nhiên gọi: "Dĩ Tố."
"Hửm?" Đường Dĩ Tố ngẩng đầu, Lục Châu quay lưng về phía cô, khiến Đường Dĩ Tố không nhìn thấy mặt, nhưng nhìn qua gương chiếu hậu, lại có thể nhìn thấy đôi mắt anh.
Lục Châu nói: "Sở Lâm nghiệp vốn đã định khởi tố cha mẹ Trần Tử Hào, anh chỉ báo án trước thôi. Họ vốn phải chịu trách nhiệm cho hành động sai trái của mình, chúng ta cũng không dùng quyền thế để chèn ép người khác."
Đường Dĩ Tố ngẩn ra, không nghĩ tới Lục Châu sẽ cùng mình giải thích chuyện này, cô gật gật đầu: "Ừm, em biết rồi."
Anh tiếp tục nói: "Nhà trẻ Thiên Quỳnh tuy là trường quốc tế, nhưng cũng không giới hạn quốc tịch của trẻ em, điều kiện của Đường Táo hết thảy đều phù hợp với tiêu chuẩn nhập học của nhà trường, ngoại trừ việc là mẹ đơn thân.""
"Nhưng anh cho rằng, bất luận là kết hôn hay ly hôn, hôn nhân vĩnh viễn là chuyện mình có thể tự chủ, dùng điều kiện gia đình để sàng lọc môi trường giáo dục, vô hình trung chính là dùng giáo dục để ràng buộc hôn nhân, khiến người ta bất giác mất đi quyền lợi ly hôn.""
"Điểm này anh hy vọng nhà trẻ Thiên Quỳnh có thể cải thiện, đồng thời anh cũng hy vọng, em có thể cùng anh cố gắng, làm Đường Táo trở thành học sinh chính thức của trường."
Đường Dĩ Tố nhìn Lục Châu, vì quá mức kinh ngạc, ngay cả khi xe đã dừng lại cô cũng không hề hay biết.
Lời nói này của Lục Châu không chỉ là mời cô mang theo Đường Táo cùng nhau thay đổi Thiên Quỳnh, điều quan trọng nhất chính là, anh còn tán đồng với thân phận mẹ đơn thân của cô.
Lục Châu đã trợ giúp cô và Đường Táo, anh hiểu rất rõ tình hình hiện tại của Đường Dĩ Tố, mặc dù như vậy, anh vẫn cầu hôn cô, điều này cho thấy, Lục Châu chấp nhận tất cả hiện trạng của Đường Dĩ Tố.
Nhưng đoạn lời nói này, ý nghĩa lại khác với cầu hôn.
Chấp nhận và tán thành là hai khái niệm khác nhau. Nếu cầu hôn làm cô rất kinh ngạc, còn có chút mơ hồ và sợ hãi, thì sự tán thành này lại ngược lại, khiến Đường Dĩ Tố có cảm giác được tôn trọng.
Quan điểm của cô và Lục Châu tương đồng. Đối với hôn nhân, hợp thì đến, không hợp thì thôi, cố gắng ràng buộc chỉ khiến cả hai thêm thống khổ.
Nếu có cơ hội có thể cải thiện hoàn cảnh cho gia đình đơn thân, làm cho những đứa trẻ của những gia đình đó có càng nhiều cơ hội nhập học, đồng thời có thể làm Đường Táo danh chính ngôn thuận học tập tại Thiên Quỳnh, Đường Dĩ Tố đương nhiên rất vui mừng.
"Em... Không biết phải làm sao nữa." Đường Dĩ Tố nói.
"Em chỉ cần viết một lá đơn xin phép gửi anh là được." Lục Châu quay người lại nhìn Đường Dĩ Tố, "Số di động của anh nhớ kỹ chưa?"
Đường Dĩ Tố vội vàng mở di động ra, khi nhìn thấy trong màn hình là khuôn mặt mình, cô sững sờ.
Thời gian quay phim đã hơn nửa giờ, nói cách khác... Khi ở quán cà phê đã bắt đầu ghi hình? Đường Dĩ Tố tức khắc nhớ tới, lúc ấy cô mở camera trước muốn nhìn tình huống cửa phòng riêng một chút, có thể là khi đó lỡ tay bấm quay, sau đó điện thoại vẫn luôn ghi hình cho đến bây giờ.
Tùy ý bấm nút kết thúc, Đường Dĩ Tố nhấn mở giao diện thông tin, đọc lên một dãy số: "Đây là số của anh?"
"Ừm, đúng rồi." Lục Châu gật đầu, "Số WeChat cũng là cái này."
"Anh cũng xài WeChat sao." Đường Dĩ Tố có chút kinh ngạc, cô còn tưởng rằng đại lão cấp bậc như Lục Châu sẽ không dùng những thứ giống như dân thường như họ.
"Dùng cho công tác." Lục Châu nói, "Em thêm bạn không?"
"A?" Đường Dĩ Tố không nghĩ tới còn thêm WeChat, nhưng Lục Châu đã nói như vậy, cô đành phải dựa theo số di động tìm tòi một chút, WeChat của anh rất nhanh đã tìm thấy.
Quả nhiên là dùng cho công tác, tên trên WeChat cũng tên Lục Châu, ảnh đại diện là ảnh hệ thống, đơn giản mộc mạc như một con cương thi nhỏ không màu mè.
"Sau khi viết xong thì gửi qua, chuyện còn lại để anh." Lục Châu nói, "Bất quá, bình thường nhập học thì học phí cùng sinh hoạt phí cứ nộp như bình thường, tuy rằng là gia đình đơn thân, nhưng trường học sẽ không có quá nhiều ưu đãi, mong em có thể hiểu cho."
Đây đúng là điều Đường Dĩ Tố muốn nhất.
Cô lập tức gật đầu, cười nói với Lục Châu: "Được được, vậy thì không còn gì tốt hơn."
Nói xong, Đường Dĩ Tố bỗng nhiên cảm giác được một tia khác lạ, ngẩng đầu lên liền thấy anh đang nhìn mình chằm chằm.
Phát hiện cô nhìn qua, Lục Châu hơi ngượng ngùng dời ánh mắt đi, vành tai vẫn chưa hết đỏ nay lại càng đỏ hơn.
Thấy bộ dáng của anh như vậy, Đường Dĩ Tố cũng không hiểu sao trở nên ngượng ngùng.
Không gian trong xe không lớn, hai người gần gũi như vậy, nhiệt độ trong không khí dường như cũng tăng lên.
Đường Dĩ Tố nhìn ra bên ngoài, mắt thấy đã có phụ huynh lần lượt xếp hàng đi vào nhà trẻ, cô nói: "Em đi đón Đường Táo."
"Được." Lục Châu bước xuống xe trước, sau đó đi vòng ra phía sau xe, giúp Đường Dĩ Tố mở cửa.
Đường Dĩ Tố làm sao cô có thể gặp được một đại lão lịch thiệp như vậy, vừa xoay người bước ra khỏi xe, vừa liên tục cảm ơn, lại nghe Lục Châu nói với mình: "Gặp lại sau."
Đường Dĩ Tố quay đầu nhìn Lục Châu một cái, suy nghĩ một chút, liền gật đầu: "Gặp lại sau."
****
Sau khi Lý Chí đưa hoa hồng xong, mắt thấy Lục Châu ôm Đường Dĩ Tố rời đi, liền biết điều loanh quanh gần trung tâm thương mại, chờ tin vui từ thiếu gia.
Kết quả không ngờ mới không đến một giờ, Lục Châu cư nhiên tự mình lái xe trở lại.
Lý Chí leo lên xe, vốn tưởng rằng ông chủ mình lần này tất nhiên khải hoàn trở về, nhưng mà khi nhìn đến bó hoa hồng tơi tả nằm trên ghế sau, cậu lập tức lặng lẽ bình tĩnh lại.
Cậu vừa lái xe, vừa lén lút nhìn biểu cảm của Lục Châu.
Cố tình Lục Châu ngoại trừ khi đối mặt với Đường Dĩ Tố sẽ đỏ mặt ngượng ngùng, thật sự là không thể hiện bao nhiêu cảm xúc ngoài mặt. Hằng ngày đối mặt người khác, anh từ trước đến nay hỷ nộ không lộ ra ngoài, Lý Chí lén lút quan sát suốt đường, cũng không phát hiện được gì.
Mãi đến khi gần đến công ty, lúc sắp xuống xe, Lý Chí không kìm được, nhỏ giọng hỏi: "Thiếu gia, sao rồi?"
Lục Châu nhìn cậu ta một cái, tựa hồ đã sớm nhìn thấu Lý Chí này suốt đường nghẹn đến mức hoảng, không chỉ không trả lời vấn đề của Lý Chí, ngược lại còn vứt một câu hỏi mới cho cậu ta: "Lần trước sau khi cậu hẹn hò xong, trước khi đi, câu cuối cùng người đó nói với cậu là gì?"
Lý Chí suy nghĩ một chút: "Tôi không bao giờ muốn gặp lại anh nữa?"
Khóe miệng Lục Châu khẽ cong lên một chút.
Lý Chí lập tức có dự cảm chẳng lành: "Chẳng lẽ Dĩ Tố tiểu thư không phải nói với ngài câu đó?"
Vậy bó hoa hồng tội nghiệp trên ghế sau kia phải giải thích thế nào?
"Dĩ Tố nói với tôi......" Lục Châu chọc chọc vào bó hoa hồng bên cạnh, nghĩ đến những chuyện vừa rồi phát sinh, trên mặt không tự chủ lộ ra nụ cười nhàn nhạt, "Gặp lại sau."
Gặp một vạn điểm bạo kích - Lý Chí: "......"