Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 103: Thành Tiêu, ta thích huynh
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Thành Tiêu khẽ nhíu mày: "Vậy Điện hạ nói ta biết ngài đã làm gì có lỗi với ta?"
Cố Thanh Yến không nói, trừng mắt nhìn Cố Thành Tiêu, không hề hay biết gương mặt mình giờ đây đỏ bừng, quyến rũ động lòng người. Đôi mắt đen nhánh lấp lánh như chứa nước, đôi mắt long lanh ấy không hề có vẻ đe dọa, mà trong mắt đối phương chỉ còn sự kiêu ngạo và đáng yêu.
"Ta đâu có làm chuyện gì có lỗi với huynh! Đó đều là mộng! Trong mộng sao có thể là sự thật chứ?" Cố Thanh Yến lẩm bẩm, "Ta không có ngốc đến mức bị một nữ nhân đùa giỡn xoay vòng vòng đâu!"
Trong mắt Cố Thành Tiêu hiện lên một tia kinh ngạc, y vội vàng bắt lấy bả vai cậu hỏi: "Ngươi mơ cái gì? Nữ nhân gì?"
"Nữ nhân gì cũng đều không có! Huynh phiền phức quá!" Cố Thanh Yến bất mãn đẩy y ra, "Buông ta ra!"
"Điện hạ......" Cố Thành Tiêu dịu giọng, dỗ dành nói, "Xin ngươi nói cho ta biết! Chuyện này đối với ta rất quan trọng!"
Cố Thanh Yến chớp chớp mắt, dùng đôi mắt ướt đẫm nhìn thẳng vào Cố Thành Tiêu, cắn cắn môi, "Ta không nói cho huynh! Ta sẽ không bị một nữ nhân mê hoặc, còn vì ả mà phản bội huynh......"
Cố Thành Tiêu sửng sốt, tim y đập mạnh: "Cho nên ngươi đột nhiên muốn tòng quân xuất chinh, cũng là để tránh thành thân với ả?"
"Ai muốn thành thân? Ta không muốn!" Lại như nhớ ra chuyện gì đó tồi tệ, Cố Thanh Yến trở nên yếu ớt và bất an lạ thường, cậu nắm chặt cánh tay Cố Thành Tiêu, đỏ mắt nói: "Thành Tiêu, thật xin lỗi! Huynh đừng hận ta! Ta không phải cố ý hiểu lầm huynh đâu!"
"Thật sự! Ta không biết tại sao lại vậy, say mê ả như trúng cổ độc, mặc cho ả nói gì ta cũng tin sái cổ......"
"Từ trước đến nay ta đều không muốn huynh chết!" Nước mắt từng giọt từng giọt lăn xuống, Cố Thanh Yến khóc như một đứa trẻ, "Chén rượu độc kiếp trước đó không phải ta sai người đưa tới! Ta chưa từng sai ai đưa nó cả!"
Tim Cố Thành Tiêu run lên, mọi đau đớn chua xót trước khi chết bỗng chốc tan thành mây khói!
Thái tử điện hạ của y chưa từng muốn giết y!
Sắc mặt của nam nhân thay đổi liên tục, Cố Thanh Yến nhìn mà cảm thấy thích thú.
Theo cậu thấy, sau khi trọng sinh tình cảm của Cố Thành Tiêu dành cho Nam Cung Ngọc hẳn là rất phức tạp.
Bởi vì ngay lúc này, Nam Cung Ngọc còn là thiếu niên, còn chưa tình sâu nghĩa nặng với Liễu Vân Khê, cũng chưa bị Liễu Vân Khê mê hoặc và châm ngòi chia rẽ mà hiểu lầm y, làm ra những chuyện bại hoại, đánh mất thiện cảm của các đại thần trong triều!
Nam Cung Ngọc vẫn là một Thái tử thông tuệ nhanh nhạy, có chút ngây thơ nhưng cũng đầy kiêu ngạo. Cậu ngưỡng mộ Cố Thành Tiêu, muốn kết giao bằng hữu, làm tri kỷ với y, đối với Cố Thành Tiêu vừa sùng bái lại vừa thân thiết.
Thời gian quay trở lại những ngày tháng tốt đẹp nhất trong ký ức, mọi thứ vẫn chưa xảy ra, có lẽ còn có thể thay đổi vận mệnh, nhưng những tổn thương ở kiếp trước khiến Cố Thành Tiêu chần chừ.
Y chọn cách khoanh tay đứng nhìn, cố tình xa lánh Nam Cung Ngọc.
Nhưng tim y không vì kết cục bi thảm kiếp trước mà hoàn toàn đóng băng hóa đá, trước sự chủ động của Cố Thanh Yến, y dần dần mềm lòng......
Nói đến cùng, giữa hai người xuất hiện hiểu lầm, bị tiểu nhân châm ngòi chia rẽ, hoàn toàn là do chưa đủ sự tin tưởng với đối phương.
Mà người đáng thương ắt có chỗ đáng giận, đường đường là một Thái tử, lại bị một nữ nhân đùa bỡn trong lòng bàn tay, bị đầu độc mà chết một cách hèn nhát, cũng là Nam Cung Ngọc tự làm tự chịu.
Nam Cung Ngọc hận Liễu Vân Khê, hận Nam Cung Kỳ, nhưng so với thù hận thì sự hối hận còn nhiều hơn cả. Thời khắc biết được chân tướng, gã phải chịu đựng nỗi đau khổ gấp đôi.
Nhiệm vụ lần này, giải trừ oán khí vẫn là thứ yếu. Nam Cung Ngọc hy vọng nhất không phải báo thù, mà là gã muốn cùng Cố Thành Tiêu đi theo kế hoạch đã định, trở thành tri kỷ, quân thần.
Cố Thanh Yến có hảo cảm với nam nhân như Cố Thành Tiêu ở chỗ đối phương là dạng người điển hình của ngoài lạnh trong nóng. Ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng tàn khốc, tình cảm của y cực kỳ nồng cháy, một khi đã trao đi tình cảm chân thành thì tuyệt đối sẽ không thu hồi, đó là chân tình không hối hận.
"Ta không hận ngươi." Cố Thành Tiêu lau nước mắt trên khóe mắt cậu, "Cho dù ở khoảnh khắc trước khi chết ta cũng chưa từng hận, ta chỉ cảm thấy rất bi ai......"
Cố Thanh Yến sụt sịt mũi: "Huynh không hận ta, vì sao lại nói ra những lời lạnh như băng ấy, còn cố ý xa cách ta?"
Giọng nói của thiếu niên trở nên khàn khàn nghẹn ngào, đôi mắt càng lộ rõ vẻ đau khổ khiến người ta lo lắng. Trong lòng Cố Thành Tiêu đột nhiên chấn động, một góc nhỏ trong tim y bỗng chốc mềm nhũn.
Y vốn cho rằng mình sẽ đối xử với thiếu niên trước mặt như kẻ thù, đặc biệt là ở giây phút phát hiện mình trọng sinh kia, tâm tình của y cực kỳ phức tạp. Ký ức về cái chết ở kiếp trước quá mãnh liệt, ngay cả sau khi trọng sinh, y vẫn nhớ rõ cảm giác đau đớn, tuyệt vọng và thống khổ ấy.
Y đối với Thái tử nên có hận lẫn oán, dù sao cũng là bị người mình tin tưởng nhất, yêu thương nhất dùng phương thức nhục nhã nhất để ban chết. Nhưng cố tình, y lại biết Nam Cung Ngọc cũng là bị lừa.
Điều này càng đáng thất vọng và khó xử hơn! Bởi vì y biết nếu Nam Cung Ngọc biết được chân tướng nhất định sẽ sụp đổ.
Sự tình quả thực cũng như y suy nghĩ, Thái tử uống say khóc đến rối tinh rối mù. Sau khi có giấc mộng như thế, cậu không chút do dự từ bỏ nữ nhân mà ở kiếp trước cậu vì muốn nghênh đón ả làm Thái tử phi mà không tiếc đối đầu với Hoàng đế và Hoàng hậu!
Trong lòng Nam Cung Ngọc, sự tồn tại của y quan trọng hơn Liễu Vân Khê rất nhiều.
Nhận ra điều này làm sao Cố Thành Tiêu có thể không kích động?
Mọi chuyện thiếu niên làm, dù là tòng quân xuất chinh hay là to gan lớn mật mang theo hơn mười thị vệ đêm hôm tập kích doanh trại địch, đều là vì y! Ngay cả giọt nước mắt lúc này cũng là vì y mà rơi!
Cảm xúc kích động dâng lên từ tận đáy lòng, Cố Thành Tiêu rất muốn ôm lấy Thái tử điện hạ đang tủi thân khóc nức nở.
Y cũng thuận theo tâm ý mà làm.
Ôm cậu vào lòng, đặt lên đùi rồi nhẹ giọng dỗ dành: "Là ta không tốt, sau này sẽ không vậy nữa."
Bàn tay thô ráp của y lau nước mắt trên mặt Cố Thanh Yến, Cố Thành Tiêu nghiêm túc trấn an: "Những cái đó đều là hiểu lầm, sau này chúng ta sẽ không còn dùng thái độ lạnh nhạt với đối phương nữa được không?"
Cố Thanh Yến ngoan ngoãn gật đầu, chớp chớp mắt nhìn y: "Liễu Vân Khê là một nữ nhân độc ác, ta sẽ không cưới ả!"
"Ngươi không cưới ả, sau này có thể cũng sẽ cưới một nữ tử khác." Cố Thành Tiêu khẽ thở dài, "Chỉ là mặc kệ người ngươi cưới là ai, ta đều hy vọng ngươi hiểu rõ, ta sẽ không làm bất cứ chuyện gì có lỗi với ngươi đâu."
Hiểu lầm năm đó bắt đầu khi Liễu Vân Khê thổi gió bên gối Nam Cung Ngọc, vu khống Cố Thành Tiêu có ý đồ quấy rối ả. Sau đó ả lập ra nhiều kế hoạch, khiến Nam Cung Ngọc tin tưởng không chút nghi ngờ, nổi trận lôi đình, thành công chia rẽ hai người.
"Ta không muốn cưới! Ta không muốn Thái tử phi!" Cố Thanh Yến với tính cách trẻ con làm ầm ĩ lên, "Huynh cũng không được cưới, huynh không được động tâm với bất kỳ nữ tử nào!"
Cố Thành Tiêu hơi sửng sốt, khàn giọng hỏi: "Vì sao?"
Cố Thanh Yến nhìn thẳng vào ánh mắt khó tin của y, hôn một cái lên đôi môi mỏng hơi lạnh của y: "Thành Tiêu, ta thích huynh."
Trong đầu Cố Thành Tiêu có thứ gì đó nổ "Ầm" một tiếng, tựa như vô số pháo hoa nở rộ trong đêm tối, đẹp đến mức khiến y ngây người.