Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 104: Điện Hạ, ta rất vui
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khoảnh khắc kinh ngạc, trái tim Cố Thành Tiêu bị một cảm xúc mãnh liệt, nóng bỏng chiếm lấy. Một niềm vui sướng bí ẩn và phấn khích dâng trào, khiến lồng ngực y đập thình thịch không ngừng.
Lý trí của y bị kéo căng đến cực hạn, nhắc nhở: "Quân thần khác biệt, đệ là Thái tử điện hạ cao quý, tương lai chắc chắn sẽ trở thành Hoàng đế, phi tần vô số, ta sao dám..."
Đôi mắt đen của Cố Thành Tiêu suy nghĩ cuồn cuộn, u ám không rõ ràng.
Đôi môi ấm áp, mềm mại của thiếu niên, chỉ một chạm khẽ như chuồn chuồn lướt nước kia căn bản không đủ thỏa mãn y.
Cố Thanh Yến nhắm mắt lại. Bầu không khí an tĩnh được vài giây, cậu cảm giác được nam nhân bá đạo ôm lấy bờ vai mình, như muốn nghiền ép cậu vào trong lòng, tham lam đặt xuống một nụ hôn sâu, triền miên.
Hơi thở nóng bỏng giữa môi lưỡi hai người giao thoa, dần dần, hô hấp của cả hai đều trở nên nặng nề.
Cố Thành Tiêu ôm chặt cơ thể cậu. Dù Cố Thanh Yến có hơi lùi lại, y cũng sẽ dùng sức ấn cậu trở lại vòng tay mình. Mãi đến khi Cố Thanh Yến giãy giụa, đấm vào ngực y, y mới buông lỏng một chút, vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cậu, ôm chặt thiếu niên đang mềm nhũn trong lòng, cúi đầu hôn lên má cậu.
"Điện hạ, là đệ trêu chọc ta trước..."
Nếu không phải Cố Thanh Yến chủ động, có lẽ cả đời này y cũng sẽ không bao giờ làm ra hành động vượt quá lễ nghi quân - thần như vậy.
Trước mặt là thiếu niên xinh đẹp như hoa hải đường mà y rất tán thưởng, rất yêu thích. Cậu chính là sự tồn tại mà y nguyện trung thành, không tiếc trả giá bằng tính mạng. Đời trước, y nhìn cậu rơi vào sự dịu dàng giả tạo do một nữ nhân dệt nên, y ghen đến điên cuồng, nhưng lại bị lý trí đè ép xuống. Thẳng đến khi phát hiện Liễu Vân Khê và Tam hoàng tử dan díu, y cần phải nhắc nhở thiếu niên. Kết quả, y lại bị trả đũa, còn bị Liễu Vân Khê vu cáo hãm hại y cưỡng bức nàng...
Nếu đời này thiếu niên cùng y ở bên nhau, vậy thì những chuyện xảy ra ở đời trước sẽ không còn nữa?
Nhìn vào đôi mắt gợn sóng xuân tình của thiếu niên, trái tim đang dao động trong nháy mắt trở nên kiên định. Cố Thành Tiêu lại hung hăng hôn lên, rồi bế thiếu niên đặt lên giường, đè lên người cậu...
"Thành Tiêu..." Tiếng rên rỉ ngọt ngào mang theo một tia sợ hãi đánh thức lý trí Cố Thành Tiêu.
Y nhìn thiếu niên dưới thân mình quần áo hỗn loạn, mặt ửng hồng, xinh đẹp không gì sánh bằng, tự tát mình một cái thật mạnh.
Cố Thanh Yến chớp chớp mắt, duỗi tay giữ chặt tay y: "Thành Tiêu huynh làm gì vậy?"
"Xin lỗi, Điện Hạ." Âm thanh khàn khàn, gợi cảm trầm thấp của nam nhân vang lên. Đôi mắt đen nhánh thâm thúy nhìn thẳng vào mắt cậu, hối hận, áy náy, thương tiếc... mọi cảm xúc hiện rõ mồn một.
Cố Thành Tiêu từ nhỏ tập võ, thân hình cao lớn, một thân cơ bắp săn chắc, bộ ngực đầy đặn tràn ngập mùi hương nam tính đặc biệt. Cố Thanh Yến rất hài lòng với những gì mình nhìn thấy, cậu ôm lấy cổ nam nhân, ngẩng đầu hôn lên cằm y: "Vì sao phải xin lỗi? Là ta trêu chọc huynh trước mà."
Hô hấp của Cố Thành Tiêu trở nên nặng nề hơn, hầu kết gợi cảm lăn lộn lên xuống. Thời gian, địa điểm đều không đúng. Bên ngoài ồn ào náo nhiệt và vẻ đẹp mỹ miều bên trong chỉ cách nhau một lớp lều, rất dễ bị người phát hiện. Y không muốn bất kỳ lời đồn đại vô căn cứ nào lan truyền trong quân doanh về việc đại tướng quân và Thái tử điện hạ làm chuyện hoang đường trong doanh trướng.
"Nhưng Điện Hạ à, đệ không cần phải nói với ta." Cố Thành Tiêu cọ cọ gò má xinh xẻo của cậu, lời nói khe khẽ, tràn ngập sung sướng không thể kìm chế: "Chỉ cần đệ cần ta, ta sẽ luôn bên cạnh đệ."
Cố Thanh Yến nhận ra mình rất thích nghe cách xưng hô "Điện Hạ" từ miệng Cố Thành Tiêu. Nó mang theo một vẻ tình tứ mờ ám chốn cung đình, một hương vị khiến người ta không thể tự chủ, khiến cậu vô cùng hưng phấn, rất muốn làm những chuyện gì đó khác người.
"Nhưng mà ta muốn nói với huynh." Ánh mắt Cố Thanh Yến sáng quắc: "Như vậy huynh sẽ không vì ta tiếp xúc với nữ nhân khác mà trong lòng không thoải mái."
"Điện Hạ..."
"Huynh yên tâm, cả đời này ta sẽ không cưới Thái tử phi gì đó." Cố Thanh Yến không nói dối, cậu sẽ không kết hôn với phụ nữ, chỉ đơn giản là hình thức cũng không được. Cho nên cậu sẽ mau chóng hoàn thành nhiệm vụ trước khi đại hôn của Thái tử được cử hành.
"Ta muốn cùng huynh ở bên nhau."
Dường như vì đã chết một lần, trong lòng thiếu niên vô cùng bất an nên cậu gấp gáp muốn xác nhận mối quan hệ để tự trấn an mình. Thậm chí, Cố Thành Tiêu còn có chút hoài nghi liệu thiếu niên đột nhiên nói thích y có phải là thật lòng hay không, hay chỉ là muốn ở bên y để thay đổi kết cục đời trước? Kiếp trước, vì một nữ nhân mà quân thần xa cách, oán hận bủa vây, cả hai đều chết trong bi thảm.
Mày kiếm Cố Thành Tiêu nhíu chặt, cẩn thận suy nghĩ từng chuyện nhỏ nhặt với Nam Cung Ngọc đã xảy ra ở kiếp trước.
Nam Cung Ngọc thân thiết ỷ lại vào y, nhưng khi hai người ở cạnh nhau cũng không xuất hiện bất kỳ tình cảm nào ngoại trừ tình cảm quân thần. Nhưng đời này...
Dường như kể từ buổi thượng triều hôm đó, bắt đầu khi Hoàng thượng hạ chỉ cho Thái tử điện hạ tòng quân xuất chinh, thiếu niên mà y tiếp xúc đã khác rồi.
Cho nên, thiếu niên là sau khi gặp đại mộng mới bắt đầu thay đổi?
Cảm xúc trong đáy mắt nam nhân liên tục thay đổi. Cố Thanh Yến cũng không lo lắng, sự nghi ngờ không phải càng có thể chứng minh Cố Thành Tiêu rất để ý đến cậu sao?
Mọi cảm xúc cuối cùng cũng lắng đọng lại dưới đáy lòng, ánh mắt Cố Thành Tiêu càng thêm kiên định.
Mũi tên đã bắn đi không thể quay đầu. Nếu Cố Thanh Yến đã trêu chọc y, vậy thì đệ phải chuẩn bị tinh thần bị y quấn lấy cả đời!
Ánh mắt nam nhân lóe lên sự chiếm hữu quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm tựa như dung nham muốn hòa tan cậu. Cố Thanh Yến khẽ cong khóe môi, khóe mắt đuôi mày đều toát ra vẻ vui vẻ ngọt ngào, như thể đã thành công dạy dỗ được một 'trung khuyển'.
Sửa sang lại lớp quần áo bị xé rách làm lộ ra một mảng lớn da thịt của Cố Thanh Yến, Cố Thành Tiêu khẽ vuốt ve gương mặt cậu: "Đêm đã khuya, Điện Hạ nghỉ ngơi sớm một chút."
Cố Thanh Yến ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, vô tội hỏi: "Huynh còn muốn đi ra ngoài uống rượu sao?"
Đường nét lạnh lùng và cứng rắn trên khuôn mặt nam nhân dịu lại, thấp giọng nói: "Ừm, thần hôm nay thật sự rất vui."
Cọ cọ vào lòng bàn tay y, Cố Thanh Yến nhắm mắt lại: "Vậy huynh đi đi, ta hơi choáng đầu, muốn ngủ."
Nói là buồn ngủ, nhưng thời điểm Cố Thành Tiêu xoay người mặc quần áo, Cố Thanh Yến thấy được nốt ruồi đỏ quen thuộc trên lưng y.
Ánh mắt Cố Thanh Yến sáng quắc, quả nhiên thứ hấp dẫn cậu không chỉ là lớp da bên ngoài, mà còn là cùng một linh hồn bên trong.
...... Vậy là anh đã tìm tới?
Thật là càng ngày càng thú vị!
Hệ thống cũng càng ngày càng vô dụng. Trước đó cậu vừa mới thử qua hệ thống, hệ thống khẳng định thế giới này không có BUG. Kết quả, Cố Thành Tiêu không chỉ trọng sinh, mà bên trong còn bị người ta thay thế!
Cố Thanh Yến một lần nữa nhắm mắt lại. Hiện tại, cậu giống như đang cùng đối phương chơi một trò nhập vai, ừm, cậu rất thích trò chơi tràn ngập tình thú này.
Đều nói vẻ ngoài đẹp đẽ nghìn cái như một nhưng một tâm hồn thú vị thì ngàn dặm khó tìm, thật ra cũng không hẳn. Thực sắc tính dã*, cậu không chỉ thích một tâm hồn thú vị, mà còn thích vẻ ngoài xinh đẹp. Dựa trên hai cơ sở này, nếu đối phương còn có được cơ thể cường tráng chẳng phải là càng vi diệu sao? Cần biết rằng nhân sinh ngắn ngủi hãy tận hưởng thú vui trước mắt. Cậu có thể trong lúc hoàn thành nhiệm vụ đồng thời hưởng thật nhiều niềm vui, một công đôi việc cớ sao mà không làm?
*Thực, sắc tính dã: thực là ăn uống, sắc chỉ tình dục, ý nói ăn uống và tình dục là bản tính của con người.
Mối quan hệ giữa hai người bỗng chốc trở nên thân thiết khiến các tướng sĩ không khỏi ngạc nhiên. Nhưng không ai nghĩ nhiều, mọi người đều cho rằng chiến tích anh dũng của Thái tử điện hạ đã khiến đại tướng quân phải 'rửa mắt mà nhìn'. Hơn nữa, quân thần hòa thuận cũng là chuyện tốt! Dù sao Thái tử điện hạ cũng là trữ quân, ngày sau thuận lợi đăng cơ, chính là người nắm giữ quyền sinh sát của họ trong tay, nên đương nhiên bọn họ rất sẵn lòng nhìn Thái tử và tướng quân thân cận.
Biên quan đại thắng, Thái tử chính tay đâm chết phản tặc, còn làm bị thương nặng thống soái quân địch. Tin tức này được truyền đi tám trăm dặm khẩn cấp truyền đến kinh thành. Hoàng đế hạ lệnh tướng quân Cố Thành Tiêu hộ tống Thái tử hồi kinh.
Vì thế, một tháng sau Cố Thanh Yến lại lần nữa cùng đại quân xuất phát, chỉ là lần này tâm tình hoàn toàn khác so với lúc đến. Giữa cậu và Cố Thành Tiêu đã hoàn toàn không có khoảng cách, mỗi ngày thức dậy tâm tình đều vui vẻ như chú chim nhỏ trong rừng, vẻ ngoài rạng rỡ khiến biết bao binh lính ngẩn người.
Biến cố xảy ra là khi bọn họ chuẩn bị tiến vào vùng địa giới kinh thành.
Thấy sắp phải hồi kinh, mà về kinh sẽ không còn được tự do như vậy nữa, Cố Thanh Yến liền dẫn theo vài thị vệ đến Tây Sơn săn bắn. Cậu vốn tưởng sẽ có dịp bộc lộ tài năng, nào ngờ vừa mới rời khỏi đại quân, bọn họ liền gặp phải thích khách.
"Có thích khách! Bảo vệ Điện Hạ!"
Hàng chục tên thích khách che mặt, võ công cao cường, xuống tay cực kỳ tàn nhẫn, đằng đằng sát khí như chỉ sợ người khác nhìn không ra bọn họ là sát thủ.
Cố Thanh Yến chỉ dẫn theo vài thị vệ nên nhóm người này vô cùng căng thẳng. Đám sát thủ ẩn nấp cực kỳ giỏi, bọn họ thậm chí còn không hề nhận ra điều gì khác thường! Trong rừng cây, một mũi tên bất ngờ lao vọt về phía Thái tử điện hạ, khiến tất cả giật mình! May mắn là Thái tử điện hạ phản ứng kịp thời, né tránh được.
Cố Thanh Yến tránh được mũi tên tẩm độc, nhưng một trận mưa tên muốn che trời lấp đất rào rào bay về phía bọn họ.
Một thị vệ đang cố gắng phóng tín hiệu thì bị một mũi tên bắn trúng, lập tức ngã xuống khỏi ngựa.
Cố Thanh Yến nhíu chặt mày. Nhìn dáng vẻ của đám sát thủ, nếu không lấy được mạng cậu, chúng chắc chắn sẽ không bỏ qua. Nhìn thị vệ bị trúng tên mà mặt mày đã đen kịt, có thể thấy chất độc trên mũi tên này thực sự rất mạnh.
"Điện Hạ cẩn thận!" Nhóm thị vệ vội vàng vây lấy Cố Thanh Yến.
"Trên mũi tên có độc, các ngươi cũng cẩn thận!"
Cố Thanh Yến rút bội kiếm, cùng nhóm thị vệ xông lên. Tình huống khẩn cấp, đối phương nhân số gấp đôi bọn họ, mỗi một người đều tàn nhẫn độc ác. Kéo dài sẽ rất bất lợi cho bọn họ!
Trưởng thị vệ lạnh giọng tức giận mắng: "Thích khách to gan! Các ngươi biết đây là ai không? Dám cả gan ám sát Thái tử đương triều, các ngươi chờ bị tru di cửu tộc đi!"
Thích khách giọng điệu cao ngạo nói: "Đừng nói nhảm nữa! Thức thời thì lập tức buông tay chịu trói, nếu không các ngươi sẽ cùng nhau đi gặp Diêm La!"
Hai bên hỗn chiến, bỗng nhiên có người hô to: "Đại tướng quân tới!"
Cố Thanh Yến quay đầu lại, chỉ thấy Cố Thành Tiêu với sắc mặt khó coi, dẫn theo hơn trăm binh lính hùng hổ giục ngựa chạy tới, cậu tức khắc nhẹ nhàng thở phào.
Trong thời khắc nguy cấp, viện quân đã đến kịp. Thích khách dù có lợi hại đến đâu, khi bị bao vây bởi những tướng sĩ được huấn luyện nghiêm ngặt cũng chỉ có thể thất bại. Huống chi, bọn chúng còn phải đối mặt với cơn bạo nộ của Cố Thành Tiêu.
Nam nhân giết người đến đỏ cả mắt, ngay cả những thích khách hốt hoảng chạy trốn cũng bị y chặn lại, cuối cùng bị đánh đến chỉ còn thoi thóp.
"Nói! Ai phái các ngươi tới?!"
Cho dù Cố Thành Tiêu không hỏi, Cố Thanh Yến cũng đoán được thích khách là ai phái tới.