Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 107: Ghen tuông
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ngọc nhi, con nghĩ sao?"
"Mẫu hậu, nhi thần thấy việc này không ổn." Cố Thanh Yến nhìn vào đôi mắt tràn đầy yêu thương của Hoàng Hậu, nghiêm túc nói, "Đọc vạn cuốn sách không bằng đi vạn dặm đường, lần này nhi thần tòng quân xuất chinh, đã ngộ ra rất nhiều điều."
"Người được chọn làm Thái Tử Phi có liên quan đến sự yên ổn của tiền triều và hậu cung. Trước đây nhi thần quá tự cho mình là đúng, chỉ nghĩ đến sở thích cá nhân mà quên mất trách nhiệm của một Thái tử......"
"Liễu Vân Khê chỉ là thứ nữ của Lễ Bộ thị lang, thân phận thực sự không thể xứng với ngôi vị Thái Tử Phi!"
Hoàng Hậu ngẩn người, ngay sau đó vui mừng cười rộ lên: "Ngọc nhi con nghĩ được như vậy quả thật quá tốt!"
"Nếu Thái Tử Phi là thứ nữ của thị lang, để những quý nữ gia tộc hiển hách khác làm trắc phi thì chẳng khác nào tát vào mặt các danh gia vọng tộc. Trước kia bộ dạng của con như thể không cưới nàng ta không được, thật làm ta và phụ hoàng con lo lắng không thôi!" Hoàng hậu oán trách, "Bổn cung cũng chỉ có một mình con là hài tử, tất nhiên hy vọng con và Thái Tử Phi hòa thuận êm ấm. Nhưng nếu Thái Tử Phi là một nữ tử chỉ có sắc đẹp, chỉ biết dùng sắc đẹp để mê hoặc, nhỏ nhen ích kỷ, thì bổn cung sẽ không vui! Nàng ta không xứng với con ta!"
Cố Thanh Yến ngượng ngùng cười: "Là nhi thần nông cạn, đa tạ mẫu hậu đã vì nhi thần mà suy xét."
Hoàng Hậu nghe lời này cực kỳ thư thái: "Con đó, đứa nhỏ này đi ra ngoài một chuyến trở về quả nhiên khác biệt! Về phần Liễu Vân Khê, bổn cung và phụ hoàng con đã bàn bạc, nếu con thật sự thích nàng ta, đến lúc đó có thể cho nàng ta phân vị Lương Viên. Còn về Thái Tử Phi..."
"Mẫu hậu, nhi thần còn nhỏ, việc nạp phi không vội." Cố Thanh Yến thành khẩn cầu: "Cầu xin mẫu hậu mấy năm nữa hãy tìm giúp nhi thần."
Hoàng hậu gật đầu, rất đồng tình nói: "Rất tốt, bổn cung còn nghĩ kinh thành có vài quý nữ chưa trưởng thành, còn tiếc nuối không thể kịp đại hôn của con ta."
"Vậy còn Liễu Vân Khê..."
"Nhi thần có một yêu cầu quá đáng." Cố Thanh Yến lộ vẻ áy náy: "Lần này nhi thần ra ngoài học hỏi không ít, đồng thời cũng hiểu rõ một đạo lý, nam nhi tốt không nên vướng bận tư tình nhi nữ! Nhi thần thân là Thái tử, phải xứng với ngôi vị này, muốn trợ giúp phụ hoàng xử lý chính sự, vì bách tính mà suy nghĩ. Chỉ như vậy Đại Diệu ta mới có thể binh hùng tướng mạnh, vạn quốc tới triều! Nhưng trước kia nhi thần đã bày tỏ tấm lòng với Liễu Vân Khê, cũng đồng ý sẽ cưới nàng ta, lật lọng như thế không phải là việc làm của quân tử. Cho nên nhi thần muốn giữ lại chút thể diện cho nàng ta, không đến mức chờ sau khi Thái Tử Phi vào cửa, khiến hạ nhân coi thường nàng ta..."
Hoàng hậu cười hỏi: "Con định tính sao?"
"Xin mẫu hậu ra mặt, tìm cớ bảo nàng ta tiến cung bầu bạn với người một thời gian."
Hoàng hậu gật đầu: "Cũng tốt, để nàng ta tới học quy củ, tránh cho đến lúc đó con đại hôn nàng ta lại ghen tuông, không cho phép ai khác."
Việc để Liễu Vân Khê tiến cung cứ thế được định đoạt. Một mặt là để ổn định Liễu Vân Khê, không cho ả nảy sinh nghi ngờ. Mặt khác đương nhiên là tạo cơ hội cho đôi gian phu dâm phụ hẹn hò!
Nghĩ lại những lời Liễu Vân Khê nói trước khi Nam Cung Ngọc chết, Cố Thanh Yến tính toán sẽ để cho đứa con của bọn họ ra đời sớm hơn!
Nếu Liễu Vân Khê đối xử tàn nhẫn với Nam Cung Ngọc vì đã khiến ả không thể gả cho Tam hoàng tử, vậy cậu sẽ thay Nam Cung Ngọc thành toàn cho ả!
Hoàng Hậu hạ ý chỉ, nói gần đây vừa có được một chậu hoa lan quý hiếm. Nghe nói thứ nữ Liễu Vân Khê của Lễ Bộ thị lang có thiên tư quốc sắc, tâm tư khéo léo, rất biết làm điểm tâm, vừa lúc mời mỹ nhân tiến cung ngắm hoa, tiện thể nếm thử tài nghệ của mỹ nhân.
Tin tức vừa truyền ra, không biết có bao nhiêu quý nữ trong kinh thành hâm mộ ghen tị không thôi. Còn Liễu Vân Khê rốt cuộc cũng yên lòng – Thái tử không quên ả, đây không phải là cầu xin Hoàng Hậu tuyên ả tiến cung sao?
Sau khi cẩn thận sắp xếp, Liễu Vân Khê trong ánh mắt oán hận của đích tỷ và mẹ cả ngồi lên kiệu tiến cung.
Khi Cố Thành Tiêu biết tin tức này, mày kiếm nhíu chặt. Liễu Vân Khê là hung thủ trực tiếp hại chết y và Thái tử, muốn y nhìn Thái tử và Liễu Vân Khê thân mật, cho dù biết Thái tử đang diễn kịch, trong lòng cũng rất không thoải mái.
Vào buổi chầu sớm, Cố Thanh Yến nhìn thấy y từ đầu đến chân đều mang vẻ mặt lạnh lùng. Mãi đến ngày Hoàng Đế hạ lệnh mở tiệc khao thưởng các tướng lĩnh, Cố Thanh Yến mới có cơ hội ở riêng với y.
Trong yến hội, bầu không khí khá nhẹ nhàng. Đa số tướng lĩnh đều đang nhìn chằm chằm vũ cơ dáng người uyển chuyển, những người còn lại thì uống rượu ăn thịt. Có người đến kính rượu Thái tử, Cố Thanh Yến ai đến cũng không từ chối, uống đến mức sắc mặt mau chóng đỏ lên.
Trong lúc này, Cố Thanh Yến vẫn luôn cố ý vô tình lén ngắm nhìn Cố Thành Tiêu. Nhưng nam nhân không biết vì sao, cho dù mắt đối mắt với cậu, cũng nhanh chóng dời đi.
Không vui sao?
"Đại tướng quân, Cô kính ngươi một ly." Cố Thanh Yến nâng chén về phía Cố Thành Tiêu, cất cao giọng nói: "Nếu không phải Đại tướng quân mấy phen cứu giúp, giờ phút này Cô đã không ngồi ở chỗ này. Từ hôm nay trở đi, Đại tướng quân chính là huynh đệ tốt của Cô!"
Cố Thành Tiêu hờ hững: "Không dám nhận, đây đều là bổn phận thần nên làm, điện hạ không cần lo lắng."
Hai người từ xa nhìn nhau, ngay sau đó bưng chén rượu lên uống cạn một hơi.
Cố Thanh Yến úp ngược ly rượu, ra hiệu. Cậu không biết rằng, thật ra Cố Thành Tiêu vẫn luôn chú ý cậu. Nhìn gương mặt nở nụ cười xán lạn khi được quần thần kính rượu, đuôi mắt cong lên, đôi mắt đen trong veo điểm xuyết ánh sao sáng, hầu kết Cố Thành Tiêu khẽ động, chỉ có thể rũ mắt cúi đầu im lặng uống rượu.
Cho đến khi Cố Thanh Yến vô tình làm đổ bình rượu, quần áo bị ướt phải đứng dậy đi thay, Cố Thành Tiêu cũng tìm cớ rời đi.
Hai người tâm linh tương thông, gặp nhau trong sương phòng.
Cố Thanh Yến duỗi tay ôm lấy cổ nam nhân, cười khẽ: "Đại tướng quân, không phải muốn đi nhà xí sao? Sao lại chạy tới chỗ của Cô? Huynh muốn nhìn lén Cô thay quần áo sao?"
Cố Thành Tiêu ôm lấy eo cậu, ấn người lên tường, giọng khàn khàn gọi: "Điện hạ, ta..."
Ngẩng đầu hôn lên khóe miệng y, Cố Thanh Yến mặt đỏ bừng hừ một tiếng: "Đại tướng quân, huynh ấp úng cái gì? Là nam nhân phải phóng khoáng một chút!"
Khóe môi Cố Thành Tiêu mím thành một đường thẳng, trầm giọng hỏi: "Điện hạ, ngài nói ngài sẽ không cưới Liễu Vân Khê, vậy vì sao phải bảo ả tiến cung?"
...Đây là ghen tuông rồi à?