Chương 106: Những toan tính riêng

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thái Tử ra trận chinh chiến, đêm tối dẫn quân tập kích địch. Dù có chút liều lĩnh, nhưng việc bắt được thủ lĩnh phản loạn và trọng thương tướng lĩnh địch quả thực cho thấy sự dũng cảm, gan dạ của một người lính mới không biết sợ hãi. Hoàng Đế ngoài miệng trách mắng, nhưng trong lòng lại vô cùng vui sướng.
Thái Tử thật anh dũng, rất có phong thái oai hùng của ngài năm xưa!
Hoàng Đế trong cung chờ đợi Thái Tử đã mấy tháng không gặp trở về. Nhưng khi nhìn thấy Cố Thanh Yến phong trần mệt mỏi mà vẫn tươi cười rạng rỡ, sắc mặt ngài đột nhiên thay đổi.
Vai Thái Tử bị thương, trông có vẻ không nhẹ. Gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, cả người vẫn khoác bộ giáp bạc chưa kịp thay. Quầng thâm dưới mắt hiện rõ, cho thấy dấu hiệu của những đêm thức trắng.
Đôi tay của vị Thái Tử cành vàng lá ngọc cũng hằn lên nhiều vết chai và vết thương nhỏ. Khi Hoàng Thượng nắm lấy tay, ngón tay cậu vô thức rụt lại, hiển nhiên là phản ứng tự nhiên vì đau đớn.
"Chuyện này là sao? Chẳng phải nói không bị thương ư?" Hoàng Đế mặt mày tối sầm, quát lớn. "Cố Thành Tiêu chăm sóc con kiểu gì vậy?"
"Cố Thành Tiêu đâu? Bảo y đến gặp trẫm ngay!"
"Phụ Hoàng, vết thương của nhi thần không liên quan đến Cố tướng quân!" Cố Thanh Yến vội vàng giải thích. "Nhi thần đã gặp phải thích khách!"
Cái gì? Hoàng Đế thoạt đầu ngạc nhiên, rồi lập tức nổi giận. "Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?"
Triệu Cố Thành Tiêu và trưởng thị vệ vào gặp mặt. Sau khi nghe giải thích rõ ngọn nguồn sự việc, niềm vui của Hoàng Đế khi nhận được tin thắng trận và Thái Tử trở về hoàn toàn tan biến. Hoàng Hậu sau khi biết chuyện cũng vô cùng sợ hãi. Mãi đến khi ngự y đến, kiểm tra cho Cố Thanh Yến một lượt, xác định không có vấn đề gì nghiêm trọng mới tạm yên lòng, nhưng vẫn luôn lo sợ về tên thích khách.
"Phụ hoàng, nhi thần sở dĩ có thể bình an trở về, đều nhờ vào các hộ vệ đã liều mình bảo vệ, và cả Cố tướng quân nữa. Nếu không phải tướng quân kịp thời đến cứu, nhi thần e rằng không còn được gặp phụ hoàng và mẫu hậu."
"Lần này quả thực đều nhờ đại tướng quân." Sắc mặt Hoàng Đế dịu đi đôi chút, một mặt hạ lệnh ban thưởng cho các tướng sĩ, một mặt phái người điều tra kỹ lưỡng sự việc này.
Cố Thanh Yến lén lút đưa mắt nhìn Cố Thành Tiêu. Vẻ tinh nghịch lanh lợi của cậu khiến khuôn mặt vốn nghiêm nghị của Cố Thành Tiêu cũng thoáng hiện lên ý cười, nhưng vì sợ Hoàng Đế nhìn ra manh mối, y đành phải giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Cố Thanh Yến bĩu môi, tỏ vẻ không hài lòng. Cố Thành Tiêu mềm lòng vô cùng, rất muốn đến ôm cậu một cái, nhưng Hoàng Đế đã phất tay ra hiệu y lui xuống, y chỉ có thể giữ nguyên vẻ mặt cúi chào rồi lui ra.
Tin tức Thái Tử trên đường hồi kinh bị ám sát lan truyền rất nhanh. Tam hoàng tử, người ngoài mặt luôn tỏ vẻ huynh đệ hòa thuận, đã vô cùng kinh ngạc, sau đó liền nổi trận lôi đình: "Rốt cuộc kẻ nào to gan lớn mật, lại dám ám sát Thái Tử? Nếu bổn hoàng tử điều tra ra, nhất định sẽ tâu phụ hoàng tru di cửu tộc hắn!"
Kẻ thích khách hắn phái đi ám sát Thái Tử là một tên giết người cướp của điên cuồng, được tìm thấy thông qua tầng tầng lớp lớp thuộc hạ từ các môn phái giang hồ. Cho dù kế hoạch thất bại, hung thủ cuối cùng cũng sẽ không thể chỉ điểm hay xác định đến hắn, vì vậy hắn không hề hoảng hốt chút nào!
Người phụ trách thẩm vấn là Hình Bộ thượng thư, một người tính tình cương trực. Để ông ấy thẩm vấn phạm nhân là rất thích hợp, và phía Nam Cung Kỳ cũng rất khó ra tay can thiệp.
Hơn nữa, đối với Nam Cung Kỳ mà nói, dù kẻ kia có bị tra tấn nặng đến mức khai ra điều gì, cũng sẽ không khai ra hắn, bởi vì những kẻ bên dưới căn bản không biết chủ nhân thật sự của chúng chính là Tam hoàng tử. Vì vậy, Nam Cung Kỳ cũng không định làm gì để lộ tẩy mình, nhờ vào việc ngụy trang nhiều năm, sẽ không dễ dàng có ai hoài nghi đến hắn.
"Thái Tử điện hạ, Hoàng Hậu nương nương mời ngài qua." Một cung nữ đến báo tin.
"Cô đã biết." Cố Thanh Yến khẽ gật đầu, đoán rằng Hoàng Hậu tìm cậu phần lớn là vì Liễu Vân Khê.
Ban đầu Hoàng Hậu không đồng ý cậu nạp Liễu Vân Khê làm Thái Tử Phi, nhưng chuyện cậu bị ám sát khiến Hoàng Hậu lo lắng, biết đâu Hoàng Hậu sẽ nhượng bộ, đồng ý cho cậu cưới Liễu Vân Khê.
Giờ thì thú vị rồi, cậu phải chơi trò đổi vai. Ban đầu là Nam Cung Ngọc cầu cưới Liễu Vân Khê, nhưng bây giờ cậu muốn Liễu Vân Khê phải quỳ xuống đất cầu xin cậu cưới ả!
Thái Tử bình an trở về, với chiến công hiển hách, trong một thời gian, có thể nói là được mọi người ca ngợi, hào quang rực rỡ. Mà Liễu Vân Khê là người Thái Tử đặt trên đầu quả tim, nghe nói vị Thái Tử phi mà Thái Tử đã cầu xin Hoàng Đế và Hoàng Hậu ban thánh chỉ tứ hôn tự nhiên cũng được chú ý, mấy ngày nay ngưỡng cửa Liễu gia gần như bị đạp nát!
Ngoài Liễu Vân Khê, Liễu gia còn có vài tiểu thư chưa gả chồng. Những tiểu thư con chính thất đó vốn xem thường thân phận thứ nữ của Liễu Vân Khê, nhưng vì muốn móc nối quan hệ với Thái Tử mà ra mặt khen không ngớt Liễu Vân Khê, có thể nói là hao tâm tổn sức.
Thị nữ thân cận của Liễu Vân Khê cầm một lá thư đi vào, nói khẽ: "Tiểu thư, đây là thư Tam hoàng tử đưa tới."
Chuyện Liễu Vân Khê và Nam Cung Kỳ lén lút qua lại, chỉ có một vài người biết. Thị nữ thân cận chính là người Liễu Vân Khê tin tưởng nhất, giúp bọn họ bí mật thư từ qua lại.
Liễu Vân Khê vội vàng buông khăn đang cầm trong tay, mở thư ra xem.
Nam Cung Kỳ văn chương tuyệt vời, cầm kỳ thi họa đều tinh thông. Câu thơ nào viết ra cũng tình ý dạt dào, Liễu Vân Khê vừa nhìn thấy đã không khỏi lộ vẻ thẹn thùng của thiếu nữ, mặt mày hiện rõ vẻ xuân tình.
Trước đây có một lần ả ra ngoài du ngoạn, vì nhất thời hứng thú muốn cưỡi ngựa, nhưng con ngựa lại hoảng sợ, suýt chút nữa đã gặp chuyện. Khi đó, chính Tam hoàng tử đã cưỡi ngựa chạy tới, ôm lấy eo ả, cứu ả.
Đó là lần đầu tiên bọn họ gặp gỡ.
Cảnh tượng ngày ấy vẫn luôn giấu kín sâu trong lòng Liễu Vân Khê. Năm ấy, Tam hoàng tử tuy còn trẻ, nhưng khí chất tôn quý bẩm sinh cùng với vẻ ngoài tuấn mỹ đã khiến người ta rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khi Liễu Vân Khê được hắn ôm lấy, nhìn vào đôi mắt tràn ngập lo lắng và nôn nóng của hắn, trong chớp mắt đã phải lòng hắn.
Sau khi biết hắn đường đường là Tam hoàng tử điện hạ, Liễu Vân Khê lại càng sùng bái và ngưỡng mộ. Nhưng thân phận ả thấp hèn, không có cách nào để tiếp cận hắn. Cho dù là yến tiệc trong cung, những người có tư cách tham dự cũng là tiểu thư con nhà quyền quý. Ả chỉ là một thứ nữ nhỏ nhoi của Lễ Bộ thị lang, đến tư cách tham dự tiệc ngắm hoa cùng những tiểu thư con chính thất còn không có.
Cho đến ngày đó, Hoàng Hậu hạ chỉ, mời tất cả nữ nhi vừa đến tuổi cập kê nhưng chưa gả chồng của các quan lại đến Ngự Hoa Viên ngắm hoa. Ả không chỉ gặp được Thái Tử, mà còn gặp được Tam hoàng tử đứng bên cạnh Thái Tử.
Kỳ thực, nếu trước kia người ả gặp được chính là Thái Tử Nam Cung Ngọc, vị Thái Tử điện hạ uy phong như rồng, phong thái như phượng*, Liễu Vân Khê nhất định sẽ phải lòng Nam Cung Ngọc trước. Không chỉ bởi vì Nam Cung Ngọc có dung mạo xuất chúng hơn cả Tam hoàng tử, mà còn bởi vì cậu là Thái Tử điện hạ của Đại Diệu, ngày sau nếu bước lên ngai vàng, Thái Tử Phi của cậu sẽ là Hoàng Hậu mẫu nghi thiên hạ! Chỉ riêng điểm này thôi, đã đủ để các nữ tử chưa gả chồng đổ xô đến, muốn thu hút sự chú ý của Thái Tử!
*Long chương Phượng tư: uy phong như rồng, phong thái như phượng
Đáng tiếc, cá và tay gấu không thể có cả hai. Ả khao khát ngôi vị Thái Tử Phi nhưng lại không nỡ từ bỏ Tam hoàng tử, do dự giữa hai lựa chọn. Cố tình Thái Tử lại dành cho ả một mảnh tình si, thậm chí thỉnh cầu Hoàng Thượng ban hôn, lập ả làm Thái Tử Phi!
Liễu Vân Khê cân nhắc lợi hại, đè nén tình cảm với Tam hoàng tử, thuận theo ý Thái Tử, một lòng muốn trở thành Thái Tử Phi. Ai ngờ, khi Hoàng Thượng sắp nhượng bộ hạ chỉ ban hôn, Thái Tử thế mà lại quyết định ra trận chinh chiến!
Hơn nữa, rời xa kinh thành mấy tháng, Thái Tử vậy mà chẳng viết cho ả một phong thư, gửi một món quà nào! Cứ như thể tình cảm nồng nhiệt ngày xưa dành cho ả đều là giả dối!
Trong lòng Liễu Vân Khê thấp thỏm không yên, mong ngóng Thái Tử trở về. Kết quả, Thái Tử mang theo chiến công trở về, nhưng vẫn như cũ không hề liên lạc với ả!
...... Chẳng lẽ Thái Tử đã bị tiểu yêu tinh khác mê hoặc rồi? Nhờ người hỏi thăm, bên cạnh Thái Tử chưa từng xuất hiện nữ tử nào, vậy thì thật kỳ lạ! Thái Tử vì sao lại thay đổi?
Thấy tình huống như vậy, không chỉ người Liễu gia, mà bản thân Liễu Vân Khê cũng có chút sốt ruột.
Những kẻ trước đây nịnh hót ả vì thấy ả được sủng ái giờ đang rình rập ả. Một khi Thái Tử không cần ả, ả sẽ lập tức trở thành trò cười cho cả kinh thành. Đích tỷ và mẹ cả, những người vẫn luôn giẫm đạp ả dưới chân, sau đó lại bị ả chèn ép, nhất định sẽ không tha thứ cho ả!
Liễu Vân Khê hết cách xoay xở, bỗng nhiên nghe tin Thái Tử bị ám sát, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Chắc chắn là vì chuyện này Thái Tử mới không đến tìm ả. Ả nhân cơ hội tìm hiểu tình hình, vì thế Liễu Vân Khê lại tự tay làm điểm tâm, viết thư an ủi Thái Tử.
Nhưng điều làm ả ngạc nhiên chính là, Thái Tử vẫn không liên lạc với ả!
Trong lúc Liễu Vân Khê đang bực bội trong lòng, Tam hoàng tử gửi thư đến!
Một bên là Thái Tử cao cao tại thượng, hào hoa tuấn tú; một bên là Tam hoàng tử khiến ả động lòng, ôn tồn lễ độ... Chính trong khoảng thời gian bị Thái Tử xa cách này, tất cả đều là Tam hoàng tử gửi thư an ủi trái tim sầu lo của ả.
"Tiểu thư, người có muốn hồi âm cho Tam hoàng tử không?"
Liễu Vân Khê ánh mắt ôn nhu lướt qua trang giấy viết thư cùng những nét chữ tuấn dật, bất phàm trên đó, cười nói: "Sao lại không hồi âm?"
Thái Tử điện hạ tuy là mục tiêu chính, nhưng đồng thời Tam hoàng tử ả cũng không muốn từ bỏ. Huống hồ, chuyện sau này ai mà nói trước được?
Lỡ như ngày nào đó, Nam Cung Ngọc xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ngôi vị Thái Tử sẽ đổi chủ cũng không chừng!