Chương 110: Sà vào lòng

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Nguyên Huy Châu giám sát sử Vương Hưng lạm dụng chức quyền, thu nhận hối lộ, ức hiếp bá tánh, khiến nhiều bá tánh vô tội chết oan, tuyên xử tử, ba ngày sau hành hình tại Ngọ Môn, lệnh toàn bộ gia sản trong phủ sung vào quốc khố... Răn đe cảnh cáo, khâm thử!"
Thái giám đương triều đọc thánh chỉ, các quan lại nghị luận sôi nổi. Tam hoàng tử đi theo các thần tử lên án mạnh mẽ tội ác của Vương Hưng, nhưng thực chất trong lòng phẫn hận đến cực điểm.
Hắn đã nhận ra, trong khoảng thời gian này, những người bên cạnh hắn cứ lần lượt mất đi. Có người bị điều tra ra phạm tội lớn, có người chịu liên lụy, thậm chí còn có người bị giang hồ báo thù. Nhận thấy người bên cạnh ngày càng ít đi, Nam Cung Kỳ có chút đứng ngồi không yên.
Rốt cuộc là ai đã ra tay?
Hắn không chỉ nghi ngờ Thái tử, bởi vì trên Thái tử còn có Nhị hoàng tử bệnh tật ốm yếu suốt ngày nằm trên giường không dậy nổi, phía dưới lại có bốn Hoàng đệ đã lớn tuổi. Theo hắn thấy, không ai là không mơ ước ngôi vị Thái tử, chẳng qua mẫu phi hắn có địa vị cao, nên hắn càng có sức cạnh tranh mà thôi!
Thái tử thông minh nhưng thiện tâm, dễ dàng bị người mê hoặc, không có tâm kế sâu xa như vậy. Trừ phi Thái tử chiêu mộ được một phụ tá lợi hại, nhưng người hắn phái đi điều tra lại nói Thái tử gần đây không hề có tiếp xúc thân mật với ai khác.
Hai lần thượng triều, Nam Cung Kỳ cảm nhận rất rõ Thái tử đã thay đổi. Cậu trở nên tự tin hơn, cơ trí hơn, thậm chí sự do dự không quyết đoán trước kia cũng đều biến mất. Các đại thần ủng hộ cậu cũng ngày càng nhiều lên, điều này làm Nam Cung Kỳ cảm thấy vừa tức giận vừa hoảng sợ, bởi vì nếu cứ tiếp tục như vậy, không bao lâu nữa toàn bộ quan lại sẽ đứng về phe Thái tử, muốn lật đổ cậu đã khó càng thêm khó!
Lần này lại thiệt hại một phần thế lực, sau khi trở về Nam Cung Kỳ liền bắt đầu phát hỏa. Đọc tin Liễu Vân Khê phái người đưa đến cho hắn, nói ả bị nhốt trong cung Hoàng Hậu không cách nào tiếp cận được Thái tử, căn bản không thể nào moi ra được tin tức hữu dụng nào, càng khiến hắn thêm tức giận.
Không cam lòng! Dựa vào cái gì hắn phải cúi đầu xưng thần với Thái tử?
Hắn hồi âm thư, bảo Liễu Vân Khê nghĩ cách tiếp cận Thái tử, ví dụ như dùng mỹ nhân kế, tốt nhất chính là mau chóng khiến Thái tử cho ả một danh phận.
Hồi âm của hắn càng làm trái tim Liễu Vân Khê nguội lạnh.
Toàn bộ bức thư không một chữ nào quan tâm đến mình, tất cả đều là mệnh lệnh lạnh lùng bắt ả phải làm thế này, phải làm thế kia!
Tiếp cận Thái tử? Dùng mỹ nhân kế? Thậm chí còn nói cái gì 'mẹ quý nhờ con', nếu ả mang thai cốt nhục của Thái tử, ả có thể sẽ được đưa đến bên cạnh Thái tử để tĩnh dưỡng...
Ngón tay vò nát lá thư, hai tròng mắt Liễu Vân Khê chứa đầy nước mắt.
Tam hoàng tử rõ ràng biết mình yêu ả nhưng lại đẩy ả về phía Thái tử! Chẳng lẽ trong mắt hắn, ả chỉ là một công cụ có thể giúp hắn tìm hiểu tin tức về Thái tử sao?
Ả quay đầu nhìn về phía cung điện sừng sững ngoài cửa sổ, nước mắt không nhịn được rơi như mưa.
Thôi, ả vẫn nên học thật tốt quy củ để phụng dưỡng Thái tử thì hơn!
Khó khăn của Liễu Vân Khê Cố Thanh Yến đương nhiên biết, nhưng chuyện này liên quan gì đến cậu chứ? Hiện tại cậu đang bận rộn với Cố Thành Tiêu "yêu đương vụng trộm" rồi nha!
Đại tướng quân chính trực buổi tối đều không chủ động tới tìm cậu, Cố Thanh Yến đành phải mạo hiểm đi chỉ bảo nam nhân này.
Cố Thành Tiêu võ công cao cường, cảm nhận được sự khác thường bên ngoài cửa sổ liền đứng dậy. Y lặng lẽ muốn bắt giữ tên trộm có gan đêm hôm xông vào phủ tướng quân, kết quả tên trộm lại quang minh chính đại gõ cửa phòng ngủ của y.
Theo cơn gió lạnh ùa tới còn có một cơ thể ấm áp đơn bạc, Cố Thành Tiêu vội vàng thả lỏng lực trên cánh tay, lùi chân lại một bước, duỗi tay đỡ lấy người.
"Thành Tiêu!" Cố Thanh Yến cười tủm tỉm ôm lấy nam nhân với vẻ mặt ngạc nhiên nhưng cũng không giấu được sự kinh hỉ.
"Điện hạ sao đệ có thể làm như thế..." Lời trách cứ đã đến miệng Cố Thành Tiêu nhưng khi đối diện với vẻ đắc ý của thiếu niên khi thành công thực hiện trò đùa dai, y nuốt ngược vào bụng, ngược lại mở miệng nói: "Xin lỗi, điện hạ, lần tới ngài muốn gặp thần, thần sẽ tự đi tìm ngài. Đêm khuya ra ngoài rất dễ bị cảm lạnh."
Nói xong, y nhanh nhẹn ôm người vào trong, một lần nữa khép cửa phòng lại.
"Được." Lỗ tai dính sát vào bờ ngực dày rộng ấm áp của nam nhân, lắng nghe nhịp tim rõ ràng đang dần đập nhanh của y, Cố Thanh Yến cong lên khóe môi. Cố Thành Tiêu giỏi nhìn nhận bản thân, điểm này cậu rất thích.
Cố Thành Tiêu hiển nhiên chưa bao giờ nghĩ tới tình hình trước mắt, đôi mắt đen sâu thẳm của y nhìn vào đôi mắt sáng quắc của Cố Thanh Yến, vui mừng đến nỗi không biết phải làm gì.
"Điện hạ, uống tách trà nóng cho ấm người."
Cố Thành Tiêu đặt cậu trên ghế, xoay người rót cho cậu tách trà nóng.
Cố Thanh Yến thản nhiên uống một ngụm, giương mắt nhìn y: "Huynh sẽ không cho rằng ta buổi tối tới tìm huynh là vì muốn cùng huynh uống trà đấy chứ?"
Cố Thành Tiêu liếc nhìn đồng hồ cát, thời gian cũng không tính là muộn, liền nói: "Điện Hạ, thần đưa ngài đến một nơi."
Y lấy áo choàng của mình phủ thêm cho Cố Thanh Yến, sau đó bế ngang người cậu lên.
Tiếng gió xẹt qua bên tai, Cố Thanh Yến an an ổn ổn được ôm trong lòng ngực nam nhân, được y bế trên tay vượt nóc băng tường. Chỉ chốc lát sau đã đáp xuống nóc một tòa cao lâu.
Phóng mắt nhìn lại, khắp nơi đều tuyệt đẹp.
Đây là tòa Trích Tinh Lâu nằm ở đoạn đường náo nhiệt nhất của hoàng thành vào ban đêm. Đường phố bên dưới tiếng người nói ồn ào, trên mái nhà lại không có vẻ ầm ĩ. Nếu một mình ngồi ở nơi này, ngẩng đầu chỉ có một vầng trăng sáng và bầu trời đêm xanh thẳm yên tĩnh làm bạn, phảng phất tách biệt với hết thảy ồn ào náo nhiệt bên dưới.
Cố Thanh Yến chưa từng thưởng thức vẻ đẹp khác lạ ẩn giấu trong phố xá sầm uất như thế này, không khỏi nhìn đến ngây người.
Cố Thành Tiêu lẳng lặng nhìn sườn mặt thanh tú của cậu, trong mắt tràn ngập nhu tình.
"Thành Tiêu huynh thường xuyên một mình tới nơi này à?"
Cố Thành Tiêu không trả lời, duỗi tay vén áo choàng ngồi xuống, ôm người vào trong ngực, dùng áo choàng vây chặt lấy cậu.
Mặc dù trong đêm lạnh như vậy, bờ ngực Cố Thành Tiêu vẫn tỏa ra hơi thở nóng bỏng, làm cả người cậu đều ấm áp lên.
"Bắt đầu từ năm ta mười tuổi, đã thường xuyên tới nơi này." Giọng nói Cố Thành Tiêu trầm thấp, mang theo hoài niệm, "Lúc ấy ta vừa mới học thành khinh công, hầu như tất cả cao lầu của hoàng thành đều bị ta ghé thăm qua."
Cố Thanh Yến nhịn không được bật cười, trong đầu bắt đầu tưởng tượng Cố Thành Tiêu khi đó, thiếu niên mặt mày lạnh lùng cương nghị không giấu được vui mừng khi đã học thành khinh công, hưởng thụ cảm giác đuổi gió bắt trăng tự do tiêu sái, vào mỗi đêm ồn ào một mình tìm một tòa cao lầu ngắm nhìn sắc thái thế gian.
Cũng không biết y có dẫm hỏng ngói nóc nhà của người ta hay không!
Thật đáng tiếc, mỗi lần cậu gặp được nam nhân, nam nhân đều đã thành thục và mạnh mẽ, Cố Thanh Yến trước nay chưa từng thấy qua dáng vẻ thiếu niên của bọn họ.
"Không ngờ đại tướng quân còn có sở thích như vậy." Cố Thanh Yến nhướng mày, "Cả ngày ở trên nóc nhà người khác bay tới bay lui, không sợ bị người khác xem là kẻ trộm bắt lấy sao?"
"Bọn họ không bắt được ta."
Thời điểm Cố Thành Tiêu nói chuyện, trên mặt hiếm thấy để lộ ra sự ngông cuồng và kiêu ngạo của thiếu niên, Cố Thanh Yến nở nụ cười thật tươi.
"Cảnh đẹp thế này không có rượu ngon làm bạn có phải rất đáng tiếc hay không?"
Cố Thành Tiêu sớm đã có chuẩn bị, mò mẫm rồi đưa ra một cái hồ lô. Ánh mắt Cố Thanh Yến sáng lên, rút nắp, lập tức một mùi rượu thơm nồng xông vào mũi.
"Đây là đào hoa nhưỡng, hương thuần ngon miệng, tác dụng chậm không nồng, Điện Hạ nếm thử nhé?"
Cố Thanh Yến chu chu môi: "Huynh đút ta."
Ánh mắt nam nhân hơi trầm xuống, hầu kết gợi cảm lăn lộn, uống một ngụm rượu sau đó ngậm lấy bờ môi hơi lạnh của Cố Thanh Yến.
Gò má Cố Thanh Yến bị chỗ cao gió lạnh thổi đến lạnh băng lập tức trở nên nóng bừng, mùi rượu cùng hơi thở cực có tính xâm lược của nam nhân quanh quẩn giao hòa. Đã hưởng thụ qua niềm vui có tính xâm nhập, Cố Thanh Yến có chút không thỏa mãn chỉ với sự tiếp xúc ngoài mặt như vậy.
Đôi mắt mê hoặc như kéo tơ, cậu kêu một tiếng: "Thành Tiêu, trở về đi."
Cố Thành Tiêu cả người căng như dây cung, cũng chịu không nổi sự tra tấn như vậy.
Y quấn Cố Thanh Yến kỹ lưỡng, ôm cậu quay về phủ tướng quân với tốc độ còn nhanh hơn cả lúc đến.
Một đêm này, Cố Thanh Yến đã thành công sà vào lòng y.