Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 122: Kết cục đã an bài
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thái tử được cứu rồi, người kích động hơn ai hết chính là Lý thái y.
“Mau! Mau đưa thuốc giải cho ta xem!”
Trước khi ông đưa ra kết quả, Nam Cung Kỳ đã đột nhiên lớn tiếng hô: “Khoan đã!”
Ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về phía hắn, Nam Cung Kỳ chỉ có thể gồng mình dưới sự giám sát của mọi người mà mở miệng: “Kẻ hạ độc sao có thể mang theo thuốc giải bên mình? Lỡ như thuốc giải là giả, vậy hoàng huynh chẳng phải sẽ......”
Lý thái y sửng sốt, cũng chần chừ.
Cố Thành Tiêu nghiêm nghị nói: “Nếu loại độc này vô cùng mạnh, không cẩn thận dính phải sẽ nguy hiểm đến tính mạng, thì việc thích khách sợ tình huống có biến, vô tình làm bị thương chính mình mà mang theo thuốc giải cũng là điều dễ hiểu. Thuốc giải này có thật hay không, cứ để Lý thái y kiểm nghiệm là được! Tình hình Thái tử nguy cấp, không thể chậm trễ!”
Nam Cung Kỳ lòng như lửa đốt. Hắn cũng không biết Thái tử trúng độc gì, cũng không biết rốt cuộc lọ này là thuốc độc hay thuốc giải, nhưng hắn biết rằng trước mắt là cơ hội ngàn vàng, tuyệt đối không thể để Thái tử sống sót! Nhưng dưới ánh mắt của bao người, hắn cũng không thể xông lên giật lấy lọ thuốc đi được!
Nam Cung Kỳ rất hối hận, sao tên thích khách đó không đâm Thái tử thêm vài nhát chứ? Nếu không dù hắn không kéo dài thời gian, Thái tử cũng đã sớm bỏ mạng!
Hoàng Thượng trực tiếp hạ lệnh: “Lý thái y, mau nhìn xem đây có phải thuốc giải hay không!”
Lý thái y lau mồ hôi trên trán, run rẩy nhận lấy lọ thuốc.
Chuyện quá khẩn cấp, ông thậm chí còn không tìm người thử thuốc, tự mình dùng kim tẩm độc đâm vào người, chờ độc phát tác rồi mới dùng lọ thuốc giải kia.
Mọi người nín thở chờ đợi nét mặt của Lý thái y, Nam Cung Kỳ không cam lòng siết chặt nắm tay, ánh mắt tràn ngập hận thù. Cố Thành Tiêu như thất thần, nhưng khóe mắt lại đang quan sát Cố Thanh Yến.
Chuyện liên quan đến tính mạng của người mình yêu, Cố Thành Tiêu nhất định sẽ không để Cố Thanh Yến mạo hiểm, cho nên thuốc độc và thuốc giải đều là bọn họ tự mình chuẩn bị.
Nhưng cho dù biết Cố Thanh Yến đang diễn kịch, y cũng không khỏi lo lắng.
Lý thái y như vừa trở về từ cõi chết, chờ cho hoàn hồn một chút lập tức nói: “Đây là thuốc giải! Mau cho Thái tử uống!”
Có lời này của ông, Cố Thành Tiêu cầm lấy lọ thuốc giải, nâng Cố Thanh Yến đang hôn mê dậy, đút thuốc giải vào miệng cậu.
Nam Cung Kỳ oán hận khôn nguôi, nghiến răng nghiến lợi trong lòng.
Trong ánh mắt căng thẳng quan tâm của mọi người, hàng mi dài của Cố Thanh Yến khẽ rung động, cuối cùng chậm rãi mở mắt ra ——
“Cứu được rồi!” Sau khi Lý thái y bắt mạch cho Cố Thanh Yến, vui mừng đến bật khóc, “Hoàng Thượng, Thái tử đã thoát khỏi nguy hiểm tính mạng!”
Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, chỉ có Nam Cung Kỳ sắc mặt vô cùng khó coi.
“Ngọc nhi......” Hoàng đế nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tái nhợt của Thái tử, nhìn vầng trán u ám của cậu dần dần tan biến, trong mắt tràn đầy sự nhẹ nhõm.
“Phụ hoàng......”
“Không sao rồi, độc đã được giải, phụ hoàng lập tức đưa con hồi cung!”
Trong mắt Cố Thanh Yến tràn ngập niềm vui sướng vì thoát chết trong gang tấc.
Sao cậu có thể chết được? Tất cả chỉ là màn kịch tự biên tự diễn mà thôi! Vẻ mặt đặc sắc của Tam hoàng tử đều thu vào mắt cậu, chỉ là, bất ngờ lớn hơn vẫn còn ở phía sau.
“Hoàng thượng, thích khách vừa rồi bị bắt đã khai ra!”
Mọi người quay đầu, chỉ thấy thống lĩnh thị vệ ngự tiền quỳ một gối xuống đất, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Hoàng Thượng cau mày, lạnh giọng hỏi: “Ai phái tới?”
Thống lĩnh thị vệ nhìn Cố Thanh Yến, chần chừ nói: “Bọn chúng nói bọn chúng là Thái tử phái tới......”
“Nói hươu nói vượn!” Không đợi quần thần tỏ vẻ kinh hãi, Hoàng Thượng đã đen mặt tức giận mắng, “Tuyệt đối không có khả năng là Thái tử!”
Mọi người sôi nổi đồng ý, vừa rồi nếu không phải Cố đại tướng quân bắt sống thích khách, lại từ trên người thích khách tìm được thuốc giải, Thái tử đã sớm đi chầu Diêm Vương rồi!
“Nhất định là phía sau màn có kẻ sai sử muốn vu oan cho Thái tử!”
“Đúng! Đúng là lòng dạ Tư Mã Chiêu!”
“Thái tử có công cứu giá, thần khẩn cầu phải bắt được kẻ chủ mưu phía sau, rửa sạch oan khuất cho Thái tử!”
“Thần tán thành!”
“Thần tán thành!”
Cố Thành Tiêu đúng lúc mở miệng: “Khi thần đang đuổi bắt thích khách, từ trên người thích khách rơi xuống cái này——”
Y lấy ra một khối ngọc bội có khắc chữ “Kỳ”.
Trong phút chốc sắc mặt Nam Cung Kỳ trắng bệch, “Cố Thành Tiêu, ngươi có ý gì?! Ta sao có thể có quan hệ với thích khách! Ngươi đừng ngậm máu phun người!”
“Vi thần chỉ là đang nói nhặt được một khối ngọc bội, cũng không có ý gì khác, xin Tam hoàng tử bớt giận.”
Tất cả mọi người kinh ngạc lẫn nghi ngờ nhìn chằm chằm Cố Thành Tiêu và Tam hoàng tử.
“Cố Thành Tiêu, ngươi thật to gan!”
Nam Cung Kỳ phẫn nộ rít lên: “Ta và thích khách căn bản không có quan hệ, ngươi tại sao bôi nhọ ta!”
Mọi người lại kinh ngạc lẫn nghi ngờ nhìn chằm chằm Nam Cung Kỳ.
Nếu nói là Thái tử phái thích khách tới, bọn họ ngàn vạn lần cũng không tin, nhưng nếu nói kẻ chủ mưu phía sau màn là Tam hoàng tử......
Cho nên thật sự là Tam hoàng tử làm để vu oan Thái tử?
Cố Thành Tiêu đối với thái độ này của Tam hoàng tử lại vô cùng bình tĩnh thong dong, “Thần không có ý bất kính với Tam hoàng tử.”
Lập tức có đại thần đứng ra hòa giải, nói đại tướng quân cũng không có ý này v.v.., xin Tam hoàng tử đừng so đo.
Nam Cung Kỳ cũng phát hiện mình phản ứng quá mạnh, vội vàng quỳ xuống đất, “Phụ hoàng, nhi thần cũng không biết vì sao trên người thích khách có ngọc bội của nhi thần, mới vừa rồi nhi thần vừa nghe thấy chuyện thích khách, trong lòng lo lắng cho phụ hoàng, vội vàng tới đây......”
“Đủ rồi!” Hoàng Thượng lạnh lùng nói: “Cố Thành Tiêu, chuyện này trẫm giao toàn quyền cho ngươi, nhất định phải tra ra manh mối, nếu không trẫm sẽ trị tội ngươi!”
Ánh mắt lạnh lùng của Hoàng Thượng lướt qua Tam hoàng tử, Nam Cung Kỳ run rẩy khắp người, mặt cắt không còn giọt máu.
Hắn đột nhiên cảm nhận được kế hoạch của mình đã thất bại trong gang tấc thì thôi, nhưng đến chính bản thân hắn rất có thể cũng sẽ bị vạ lây!
Cố Thành Tiêu nói: “Thần lĩnh mệnh!”
Tam hoàng tử lập tức khụy xuống đất, mọi sự bình tĩnh và tự tin đều tan biến.
Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn Cố Thành Tiêu, không hiểu vì sao y đột nhiên lại làm vậy, Cố Thành Tiêu rõ ràng là đứng về phía hắn! Nhưng hiện tại xem ra, đây rõ ràng là đang cố ý hãm hại hắn!
Chẳng lẽ, trước kia tất cả lời nguyện trung thành của y đều là giả dối, thực chất vẫn nghe lệnh của Thái tử?
Nghĩ đến đây, Nam Cung Kỳ liền vã mồ hôi lạnh.
Cố Thanh Yến nhìn hắn một cái, ánh mắt lộ vẻ thương hại, Tam hoàng tử nhìn thấy ánh mắt cậu, sắc mặt liền biến đổi, đau đớn nói: “Hoàng huynh, huynh cũng tin lời Cố Thành Tiêu nói?”
Hoàng Thượng cúi đầu nhìn về phía Cố Thanh Yến, thấy cậu mặt mày xanh xao, vầng trán u ám tuy đã tan biến, nhưng sắc mặt vẫn còn rất tiều tụy, hiển nhiên chưa hoàn toàn hồi phục, hơn nữa từ lúc bắt đầu tỉnh lại, Thái tử vẫn chưa nói một câu nào, làm sao có thể tin lời Cố Thành Tiêu vừa nói?
Cố Thanh Yến nhìn thoáng qua Nam Cung Kỳ, yếu ớt nói: “Phụ hoàng, tam hoàng đệ hắn......”
“Ngọc nhi, đừng nói nữa, hiện tại sức khỏe của con quan trọng hơn.”
Hoàng thượng lại xoay đầu phân phó, “Cố Thành Tiêu, việc này trẫm giao toàn quyền cho ngươi, nhất định phải tra ra manh mối, nếu không trẫm sẽ trị tội ngươi!”
Cố Thành Tiêu lĩnh mệnh: “Thần nhất định không phụ hoàng lệnh!”
Mọi chuyện cuối cùng đều diễn ra theo kế hoạch của Cố Thanh Yến.
Trước đó Nam Cung Kỳ có ý đồ vu oan Thái tử ám sát Hoàng thượng, một khi thích khách bị bắt, sẽ khai ra là Thái tử, nhưng hiện tại Thái tử vì đỡ châm độc cho Hoàng Thượng, không ai tin Thái tử sẽ làm ra chuyện như vậy, ngược lại hắn lại trở thành kẻ đáng ngờ nhất!
Kế hoạch của Nam Cung Kỳ hoàn toàn thất bại, chính hắn cũng đã không còn đường thoát thân.
Chuyện này Hoàng Thượng giao toàn quyền cho Cố Thành Tiêu, Hoàng hậu nghe tin này vô cùng sợ hãi, vội vàng chạy tới, luôn ở bên cạnh Thái tử, cho đến khi cậu uống thuốc rồi ngủ thiếp đi.
Cố Thành Tiêu có một thủ hạ rất giỏi tra khảo phạm nhân, chưa đầy hai ngày, đã cạy được miệng của thích khách.
Lời khai ban đầu của bọn chúng đúng là liên quan đến Thái tử, nhưng sau khi điều tra kỹ hơn, kẻ chủ mưu thực sự đứng sau dần lộ diện.
Nam Cung Kỳ vừa nghe Hoàng Thượng triệu kiến liền biết có chuyện chẳng lành, đây là đại họa sắp giáng xuống.
Nhưng sao hắn có thể cam tâm chấp nhận như vậy?
Hắn vội vàng trốn chạy từ cửa sau, phi ngựa đến phủ tướng quân của Cố Thành Tiêu.
Nam Cung Kỳ lo lắng bất an suốt mấy ngày liền, ai tìm hắn cũng đều bị từ chối, hiện giờ tất cả manh mối đã bị điều tra ra, trong lòng Nam Cung Kỳ hận nhất, ngoài Thái tử ra, còn có một người, đó chính là Cố Thành Tiêu.
Cuối cùng hắn đã hiểu rõ, Cố Thành Tiêu vẫn luôn lừa dối hắn! Cái gọi là nguyện ý trung thành với hắn đều là giả dối, mục đích chính là để hạ bệ hắn!
Nam Cung Kỳ quát: “Cố Thành Tiêu! Ngươi mau ra đây cho ta!”
“Tam hoàng tử, đã lâu không gặp.”
Nam Cung Kỳ vừa thấy Cố Thành Tiêu, đã không còn kiềm được cơn tức giận, rít lên: “Cố Thành Tiêu, ngươi dám cả gan phản bội ta!”
Cố Thành Tiêu vẻ mặt hờ hững, lạnh lùng nói: “Ta chưa bao giờ nguyện trung thành với ngươi, có gì mà phải phản bội.”
Nam Cung Kỳ tuy rằng đã hiểu Cố Thành Tiêu từ lúc bắt đầu là lừa gạt hắn, thực chất y vẫn là phe Thái tử, nhưng tự mình nghĩ lại, theo lời từ miệng Cố Thành Tiêu, cảm giác hoàn toàn bất đồng với lời từ chính tai hắn nghe thấy.
Hắn không phải không hoài nghi Cố Thành Tiêu, nhiều lần thử qua, mới dám khẳng định quan hệ giữa y và Thái tử đã đổ vỡ, chuyển sự ủng hộ sang hắn bên này, hiện giờ biết được chân tướng, quả thực hận hai người kia tới cực điểm.
Nét mặt Nam Cung Kỳ bởi vì phẫn nộ mà dữ tợn lên.
“Có một việc ta muốn sửa cho đúng.” Cố Thành Tiêu bỗng nhiên nghiêm túc nói: “Trước kia ta nói, ngươi và Thái tử không thể so cùng một chỗ, ta nghĩ Tam hoàng tử có khả năng đã hiểu sai rồi, bất kể về phương diện nào, ngươi đều không thể so sánh với Thái tử.”
Nam Cung Kỳ đỏ mặt, khóe mắt muốn nứt ra, “Cố Thành Tiêu, ngươi ——”
Ban đầu hắn thật sự cho rằng Cố Thành Tiêu đứng về phía hắn, ai cũng có thể phản bội hắn, nhưng cố tình lại là Cố Thành Tiêu, làm Nam Cung Kỳ không cách nào tiếp thu!
Cố Thành Tiêu ngữ khí lạnh nhạt, “Chỉ có Thái tử mới là thiên mệnh chân chính, được vạn dân kính ngưỡng, ngày nào đó, cũng chỉ cậu ấy xứng đáng ngồi lên vị trí kia, mà ngươi, bất quá chỉ là một vai hề nhảy nhót mà thôi.”
“Ngươi tự tìm chết!” Nam Cung Kỳ hét lớn một tiếng, rút kiếm chém về hướng Cố Thành Tiêu.
Cố Thành Tiêu võ nghệ cao cường, Nam Cung Kỳ ngày thường cũng chỉ giỏi âm mưu quỷ kế, không học tốt kiếm pháp, sao có thể là đối thủ của y?
Không quá hai chiêu kiếm Nam Cung Kỳ đã văng xa một bên, cánh tay bị Cố Thành Tiêu kìm chặt, cả người quỳ rạp trên mặt đất rên rỉ.
“Cố Thành Tiêu, ta muốn giết ngươi —— a!!!”
Cố Thành Tiêu bỗng dùng sức, cứng rắn bẻ cánh tay Nam Cung Kỳ một cái, Nam Cung Kỳ tức khắc đau đớn hét to.
Cố Thành Tiêu đời này có được tất cả ký ức của Cố Thành Tiêu đời trước, nhìn Nam Cung Kỳ dưới chân, trước mắt y lại hiện ra cảnh tượng uống rượu độc chết thảm trong ngục của Cố Thành Tiêu đời trước.
Còn có Nam Cung Ngọc đời trước, cũng là vì người này âm mưu hãm hại mà chết, có thể nói hết thảy bi kịch này, đều là một tay Tam hoàng tử tạo thành.
Ánh mắt Cố Thành Tiêu hiện lên sát ý, Nam Cung Kỳ hoảng sợ cực điểm, “Cố Thành Tiêu, ngươi không thể giết ta! Ta là hoàng tử, giết ta ngươi chính là trọng phạm!! Phụ hoàng nhất định sẽ không tha cho ngươi!”
Nhưng từ ánh mắt tràn ngập sát ý của Cố Thành Tiêu cho thấy, y căn bản không để ý đến điều đó.
Nam Cung Kỳ hoảng sợ nhắm mắt lại.
Lúc này, Cố Thành Tiêu đột nhiên thu hồi sát ý.
Một trận tiếng bước chân truyền tới.
Người nọ từ cửa lớn chậm rãi đi tới, nhìn cảnh tượng bên trong viện, kinh ngạc nói: “Vốn dĩ phụ hoàng triệu kiến tam hoàng đệ, bọn thị vệ tìm mãi không thấy người, không ngờ tam hoàng đệ lại chạy đến phủ đại tướng quân, hai vị đang luận bàn võ nghệ sao?”
Nam Cung Kỳ ngạc nhiên mở to mắt, “Nam Cung Ngọc?”
“Ngoài ta ra thì còn có thể là ai khác? Tam hoàng đệ, trông ngươi thảm hại thật đấy.”
Người tới đương nhiên là Thái tử Cố Thanh Yến, cậu đến lúc này, tất nhiên là để xem trò hề của Nam Cung Kỳ.
Cố Thanh Yến trên mặt mang theo ý cười, nhìn Nam Cung Kỳ thảm hại như đang thưởng ngoạn phong cảnh.
Vẻ mặt của Nam Cung Kỳ lập tức trở nên méo mó.
Người Nam Cung Kỳ hận nhất hiện tại chính là cậu, người không muốn nhìn thấy nhất cũng là cậu, bởi vì nhìn thấy cậu, chính là nói hắn đã hoàn toàn bại lộ.
Giờ này khắc này Nam Cung Kỳ rốt cuộc hiểu rõ, thì ra người vẫn luôn mù quáng chính là hắn! Cố Thành Tiêu từ lúc bắt đầu đã không muốn đứng về phía hắn, Nam Cung Kỳ hối hận đến xanh ruột, trước đây hắn không nên kết giao với Cố Thành Tiêu, kết quả là bị hai người bọn họ hợp tác lừa gạt!
Nam Cung Kỳ phẫn nộ trừng mắt nhìn Cố Thanh Yến, mặt sưng lên tím tái, nếu hiện tại hắn không bị Cố Thành Tiêu khống chế, nhất định sẽ xông lên giết chết Thái tử.
Cố Thanh Yến vừa thấy ánh mắt hận thù của Nam Cung Kỳ liền biết hắn suy nghĩ cái gì.
Đến bây giờ Nam Cung Kỳ vẫn không thực sự nhận ra lỗi lầm của mình, đem hết thảy sai lầm đổ lên người cậu và Cố Thành Tiêu.
Từ lúc bắt đầu, Nam Cung Ngọc đối với hắn là tình huynh đệ ruột thịt, chưa từng có bất kỳ nghi ngờ nào, nhưng khi liên quan đến tranh giành quyền lực, tình thân còn ý nghĩa gì?
Nam Cung Ngọc quá yếu đuối, cho dù ý thức được Tam hoàng tử có dã tâm, cũng không đành lòng đối đầu với tình huynh đệ, đến cuối cùng khi phát hiện ra chân tướng thì đã quá muộn.
“Ngươi giết ta đi.” Nam Cung Kỳ không cam lòng chịu nhục nhã.
Cố Thanh Yến không để ý đến hắn, nói với Cố Thành Tiêu: “Đi thôi, phụ hoàng chờ đợi đã lâu.”
“Nam Cung Ngọc! Ngươi sẽ không được chết yên ổn!” Nam Cung Kỳ đỏ mắt gào rống.
Cố Thành Tiêu lập tức bóp chặt cổ hắn, mặt Nam Cung Kỳ tím tái, không nói nên lời, ánh mắt lộ vẻ cầu xin.
Cố Thành Tiêu cười lạnh một tiếng, rồi buông hắn ra.
Tới trước mặt Hoàng Thượng, Tam hoàng tử cứng miệng không chịu khai, cho đến khi nhân chứng vật chứng đều được bày ra trước mắt, hơn nữa còn liên quan đến chuyện tư thông với Liễu Vân Khê, ám sát Hoàng Thượng và Thái tử, cùng với việc âm thầm thu mua thế lực giang hồ v.v.., theo luật pháp triều Đại Tấn, mỗi một tội đều đáng chết.
Đến nước này, Tam hoàng tử muốn chối cũng không còn cách nào.
Hoàng Thượng nổi trận lôi đình, đáng lẽ phải lập tức xử tử Tam hoàng tử, nhưng dưới sự cầu xin tha thiết của Cố Thanh Yến, mới được sửa thành lưu đày.
Tất cả đại thần có liên quan đến Tam hoàng tử, người có tội đều bị nghiêm trị không tha, mà thế lực giang hồ hắn thu mua và bồi dưỡng, ngay trong đêm đã tan rã toàn bộ.
Trong lịch sử triều Đại Tấn, hoàng tử bị lưu đày cũng không nhiều, hành vi phạm tội của Nam Cung Kỳ đã mở ra một tiền lệ chưa từng có, trong lịch sử chưa từng có hoàng tử nào to gan lớn mật như vậy, làm đủ mọi chuyện xấu xa, ngay cả Hoàng Thượng cũng phải cảm thán, sao ông có thể sinh ra một hoàng tử còn không bằng cầm thú như thế.
Riêng Cố Thanh Yến thì lại không quan tâm việc hắn sống hay chết. Tuy nhiên, nếu Liễu Vân Khê đã hóa điên, Nam Cung Kỳ tốt nhất vẫn nên sống tiếp, sống tiếp mới có thể nếm trải mùi vị của đau khổ thực sự!