Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 123: Ca Nhi
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảnh giới cao nhất để tra tấn một người không chỉ là tra tấn tinh thần mà còn hành hạ thể xác, bắt hắn phải tỉnh táo nhận ra rằng sống không được mà chết cũng không xong.
Vì thế, chuyện của Nam Cung Kỳ vẫn chưa kết thúc. Sau khi Cố Thanh Yến ban cho hắn món quà lớn là lưu đày, liền đưa Liễu Vân Khê ra ngoài.
Kẻ thù phải chết mới là an toàn, cho nên số phận cuối cùng của Nam Cung Kỳ và Liễu Vân Khê là Nam Cung Kỳ giết chết Liễu Vân Khê điên loạn. Còn Nam Cung Kỳ vì phạm tội giết người nên bị bắt giam, nhưng vì từng là hoàng tử, không thể trực tiếp xử trảm, đành bị nhốt trong nhà lao để hưởng thụ những điều Cố Thành Tiêu đã từng trải qua. Cuối cùng, hắn được Hoàng Đế ban cho một ly rượu độc để tiễn hắn về Tây Thiên.
Đến đây, toàn bộ oán hận của Nam Cung Ngọc đã được gột rửa, Cố Thanh Yến cũng đã nhận được năng lượng đáng kể từ gã.
Trước khi thoát ly khỏi thế giới này, Cố Thanh Yến đã kéo Cố Thành Tiêu chìm trong bể dục.
Toàn thân cậu bị Cố Thành Tiêu ôm chặt, hai người thân thể kề sát nhau, gần như không còn khe hở nào.
Từ trong mắt nam nhân, cậu nhìn thấy hình ảnh phản chiếu nho nhỏ của mình. Có lẽ do cậu đột nhiên nhiệt tình khiến nam nhân không cưỡng lại được, liều chết triền miên không khống chế, Cố Thanh Yến có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc mãnh liệt của Cố Thành Tiêu không một khắc nào nguội đi.
"Điện Hạ......" Giọng Cố Thành Tiêu khàn khàn, đứt quãng, "Hoàng Hậu nương nương hôm nay triệu tập sáu vị quý nữ nhà Ninh Quốc công, Tấn Dương hầu phủ... tiến cung, là muốn chọn Thái Tử Phi cho đệ."
"Cho nên? Huynh ghen?" Cố Thanh Yến cắn vào yết hầu gợi cảm của y, cười khẽ.
Yết hầu Cố Thành Tiêu khẽ động, giọng càng thêm khàn: "Điện Hạ, đệ thật sự không để tâm chuyện con nối dõi sao?"
"Ta để tâm, vậy huynh sinh cho ta?" Cố Thanh Yến trêu chọc bụng y.
Thân thể Cố Thành Tiêu căng chặt, thở gấp nói: "Điện Hạ, nếu cơ thể của ta có được chức năng này, ta nguyện ý."
Câu trả lời này làm hài lòng Cố Thanh Yến, cậu cũng nói theo: "Ta cũng vậy."
"Điện Hạ......" Trái tim Cố Thành Tiêu rung động, nhu tình tràn đầy sắp tuôn trào, y cúi đầu hôn lấy đôi môi luôn dễ dàng kích thích nỗi lòng của y. Hai người môi lưỡi giao thoa, hơi thở hòa vào nhau.
Cảm nhận được nhắc nhở của hệ thống, Cố Thanh Yến tinh nghịch vuốt ve nốt ruồi son sau lưng nam nhân, sâu kín nói: "Sống chết có nhau, cùng người thề ước, nắm lấy tay người, cùng nhau bạc đầu."
"Mặc kệ huynh là ai, nhớ rõ phải tới tìm ta......"
Nụ cười xán lạn nghịch ngợm của thiếu niên đọng lại trong đáy mắt Cố Thành Tiêu, sinh mệnh mềm mại ấm áp trong lòng ngực trong nháy mắt bị cướp đi.
"Điện Hạ?!" Đôi mắt Cố Thành Tiêu bỗng nhiên trợn to, nỗi sợ hãi bao trùm gương mặt nghiêm nghị.
"Điện Hạ?" Cố Thành Tiêu cuống quýt ôm lấy thiếu niên không còn chút sức sống, bên tai lại vang lên giọng nói tươi cười của cậu: "Huynh nên biết, ta là Cố Thanh Yến."
Một giây trước còn đang tận hưởng khoái cảm mà nam nhân mang lại, giây tiếp theo Cố Thanh Yến liền cảm nhận được cái gì gọi là tự chuốc họa vào thân! Cái miệng xúi quẩy không thể chịu nổi!
Đồng thời, cậu cũng cảm nhận được ác ý sâu sắc mà hệ thống dành cho cậu!
Trong một góc tối tăm, đổ nát, một nam tử xấu hổ che đi cái bụng nhô ra của mình, nằm rên rỉ trên mặt đất, trông vô cùng đau đớn.
Nam tử này còn rất trẻ tuổi, khoảng hai mươi tuổi, nhưng cơ thể vô cùng ốm yếu, còn không bằng thiếu niên mười mấy tuổi.
Trên người cậu đầy những vết thương lớn nhỏ, có vài vết còn mưng mủ, một bộ quần áo rách nát, trên đó toàn là vết máu, vừa nhìn liền biết đã phải chịu rất nhiều tra tấn. Nhìn gương mặt cậu, chỉ thấy màu da tái nhợt, gò má hốc hác, môi khô nứt nẻ, nhưng khuôn mặt vẫn có thể nhìn ra nét tuấn tú tinh xảo ngày nào. Nếu nhìn kỹ, có thể phát hiện thân phận của cậu nhất định không giống bình thường!
Đây là một ca nhi!
Hai tên ăn mày hôi hám đi ngang qua, từ xa nhìn thấy một nam tử bụng to, sửng sốt một chút rồi đi tới.
Một trong hai tên ăn mày mắt sáng lên, kêu: "Là một ca nhi, còn đang mang thai!"
Một tên ăn mày khác dùng ánh mắt dâm đãng tục tĩu đánh giá nam tử từ trên xuống dưới, phát ra tiếng cười khinh miệt: "Nhìn dáng vẻ này của nó, cũng sống không được bao lâu! Ha ha ha, đời này của lão già này còn chưa nếm được mùi vị của ca nhi! Nếu không chúng ta......"
Lời này làm tên đồng bọn ngứa ngáy, chỉ là......
Tên ăn mày đầu tiên phát hiện ra dấu hiệu trên người nam tử nên chần chờ nói: "Từ từ, ngươi nhìn dấu hiệu trên người nó đi? Người này là tội nhân! Chúng ta đừng gây rắc rối thì hơn."
Tên ăn mày đang thèm khát không chịu: "Sợ cái gì, dù sao nó cũng chẳng sống được bao lâu!"
"Đừng đi! Ngươi xem người nó đầy thương tích, còn hoại tử! Cũng không biết có bị bệnh gì không! Nếu không một ca nhi quý giá sao lại có người đem ném ở chỗ này?"
Tên ăn mày kia không thèm để ý: "Lão già này cả người đều bệnh rồi, còn sợ bị hắn lây bệnh à?!"
Nam tử gầy gò yếu ớt toàn thân thương tích kia nghe cuộc đối thoại của hai tên ăn mày, trong mắt hiện lên một tia sợ hãi, nhưng phần lớn là sự sỉ nhục và phẫn nộ.
Cậu cũng từng là tiểu thiếu gia được gia tộc sủng ái, sau này vì gia tộc rơi vào túng quẫn, mắt mờ gả cho tên súc sinh không bằng cầm thú. Bây giờ rơi vào hoàn cảnh này, ngay cả ăn mày cũng có thể sỉ nhục cậu đến mức này!
Chẳng lẽ trước khi chết, cậu còn phải bị người làm nhục? Vậy thà dứt khoát để cậu chết đi! Cứ sống như vậy, có khác gì đã chết!
Nam tử nở nụ cười, ban đầu chỉ là khóe miệng khô khốc hé ra, sau đó lại cười càng lúc càng tươi, tiếng cười cũng càng lúc càng lớn, khuôn mặt vặn vẹo đến đáng sợ, thần sắc điên cuồng. Tên ăn mày nhìn thấy đành phải nuốt nước bọt, nói: "Bỏ đi! Đây là một kẻ điên! Lỡ như bị cắn một phát, lão già này coi như phế rồi."
"Vẫn là mạng của lão già này quan trọng hơn!"
Nói xong, tên ăn mày xấu hổ rời đi.
Lúc này trời còn chưa sáng, đầu đường vắng lặng chỉ còn lại tiếng cười điên cuồng của nam tử. Nhưng cười rồi, tiếng cười kia liền trở nên thê lương, tràn ngập tuyệt vọng.
Khuôn mặt cậu tràn ngập chua xót và tuyệt vọng.
"Vì sao không trực tiếp giết chết ta? Vì sao! Vì sao!!"
Đột nhiên một trận tiếng bước chân gấp gáp truyền đến......
Nam tử cười quay đầu nhìn, chỉ thấy từ cái lỗ chó chui ra một đứa trẻ nhỏ gầy, quần áo rách rưới. Nó nhìn nam tử nằm ở nơi đó, vẻ lo lắng lập tức biến thành vui mừng, tay chân lanh lẹ bò đến bên cạnh cậu, hưng phấn hô lên: "Ca ca, đệ đây rồi!"
Nam tử ngạc nhiên nhìn nó, căn bản không ngờ lúc này lại có người đến tìm cậu.
"Ca ca, huynh có khỏe không?"
Khuôn mặt của đứa trẻ rất bẩn, nhưng cặp mắt kia lại sáng rực, nhìn cậu bằng ánh mắt tràn ngập đau lòng và buồn bã.
Biểu cảm của nam tử dần dần dịu lại, giọng khàn khàn hỏi: "Tiểu Thừa, sao đệ lại đến nơi này?"
"Đệ đến tìm huynh!" Đứa trẻ tên Tiểu Thừa rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm, "May là ca ca không có việc gì!"
Thế này mà còn gọi là không có việc gì sao? Nam tử cười khổ trong lòng, rũ mắt, ngữ khí lạnh nhạt nói: "Đệ đi đi, ta không muốn gặp đệ."
Cậu thảm hại chật vật như thế, không muốn bất kỳ ai đến gần.
"Đệ không đi!" Hốc mắt Tiểu Thừa lập tức đỏ hoe, "Ca ca huynh bị thương nhiều như vậy, có phải người nhà họ Chu đánh huynh không? Đệ biết mà! Bọn họ đều không phải người tốt!"
Trước kia trên người ca ca có mùi hương thơm ngọt, xinh đẹp và sạch sẽ, hệt như tiên nhân trên trời. Hiện tại trên người cậu dơ bẩn, mùi máu tươi nồng nặc trộn lẫn với mùi tanh tưởi của da thịt hoại tử, mưng mủ, cả người tiều tụy như một con chó già bị đuổi khỏi nhà!
Nhưng dù vậy, đứa trẻ vẫn nhớ rõ nam tử ngày xưa rực rỡ, lóa mắt, mặt mày ôn hòa, dịu dàng, lương thiện. Mặc dù bây giờ nam tử sa sút thê thảm, nhưng bên trong vẫn là người ca ca mà nó yêu thương nhất!
Nếu không phải người nhà họ Chu, nếu không phải bị những kẻ xấu nhà họ Chu hãm hại, ca ca sao có thể biến thành bộ dạng thế này?
Nghĩ đến những gương mặt xấu xí gớm ghiếc của Chu gia, Tiểu Thừa vô cùng căm hận.
Nhưng tuổi nó còn quá nhỏ, cái gì cũng làm không được, chỉ có thể trơ mắt nhìn nam tử chịu khổ.
May mắn ca ca vẫn còn sống, Cố Tiểu Thừa cảm thấy mọi thứ vẫn còn kịp, nó nhất định phải cứu cậu!
"Bọn họ đều không phải người! Bọn họ chính là một đám súc sinh!"
Nam tử nói, hận ý mãnh liệt lóe lên trong mắt cậu, bởi vì vừa rồi cười quá nhiều, hiện tại giọng nói như bị lửa đốt, âm thanh khô khốc như trộn lẫn cát, huyết sắc cuối cùng trên mặt cũng không còn, cơ thể gầy gò lắc lư, rõ ràng không thể chống đỡ thêm nữa.
"Ca ca, huynh phải cố lên!" Cố Tiểu Thừa đột nhiên nhớ tới gì đó, cởi túi vải trong lòng ngực ra, đổ hết tất cả ra, "Huynh xem, đây là vàng! Có vàng này nhất định có thể cứu được mạng huynh, đệ sẽ đi tìm đại phu tốt nhất, mua cho huynh đồ ăn ngon, huynh nhất định sẽ khỏe lại!"
Cũng không biết đứa trẻ lấy đâu ra số vàng, chỉ nhìn màu sắc cũng biết đó đều là vàng thật.
Nam tử đã hết cách cứu vãn, cậu dùng chút sức lực cuối cùng nắm lấy tay đứa trẻ, hơi thở mong manh nói: "Tiểu, Tiểu Thừa, số vàng này đối với ta đã vô dụng, đệ nhất định phải giữ chúng thật tốt, sau đó rời khỏi nơi này, tìm một nơi an toàn mà sống...... Đệ nhất định phải nhớ kỹ, tài không thể lộ ra ngoài! Tuổi đệ còn nhỏ, tuy rằng thông minh, nhưng tri nhân tri diện bất tri tâm, đệ nhất định phải cẩn thận......"
Hiện tại với cậu mà nói, nhiều tiền tài, đại phu giỏi cũng vô ích.
"Ca ca!" Cố Tiểu Thừa thấy cậu co quắp cơ thể lại, sắc mặt vô cùng đau đớn, lập tức khóc òa, "Ca ca, huynh đừng chết, đệ đi tìm đại phu cho huynh!"
"Không, Tiểu Thừa, đệ nghe ta nói......"
Nam tử bắt lấy tay nó, khó khăn mở miệng: "Ta chỉ cần đệ vì ta làm một chuyện, tuy rằng rất tàn nhẫn, nhưng ta biết đệ nhất định có thể làm được! Bởi vì đệ là Cố Tiểu Thừa không gì không làm được! Đệ có nhớ rõ lời ta nói không?"
Cố Tiểu Thừa khóc lóc gật đầu: "Ca ca huynh nói đi! Tiểu Thừa nhất định giúp huynh làm được!"
Nam tử vươn một bàn tay run rẩy, cẩn thận sờ soạng dưới chân một lúc, quả nhiên tìm được một cây chủy thủ nhỏ.
Nhìn cây chủy thủ kia, nam tử vui mừng cười nói: "Đây là ta tặng cho đệ, quả nhiên đệ vẫn luôn đem theo nó bên người."
Cũng chỉ có đứa nhỏ trước mắt này, là thật sự đặt cậu ở trong lòng.
Xem ra ông trời vẫn còn xót thương cậu, tới giờ khắc cuối cùng của sinh mệnh, còn đặc biệt bảo đứa nhỏ này tới đưa tiễn cậu đoạn đường cuối cùng.
Cố Tiểu Thừa xoa xoa đôi mắt: "Đệ vẫn luôn mang theo! Đây là ca ca tặng cho đệ! Là đồ đệ quý nhất!"
Nam tử nở nụ cười, nụ cười cực kỳ mỏng manh, lại tràn ngập kích động vì sắp được giải thoát. Cậu thử rút chủy thủ ra khỏi vỏ, nhưng cậu đã không còn sức, đến cả việc nhỏ này cũng làm không được, cuối cùng chỉ đành bất đắc dĩ nhét chủy thủ vào tay Cố Tiểu Thừa, ý bảo nó: "Rút nó ra......"
Cố Tiểu Thừa mờ mịt nhìn cậu, không biết cậu muốn làm gì.
Nam tử nhìn vào mắt nó, từng câu từng chữ nói: "Tiểu Thừa, đệ dùng thanh chủy thủ này...... giết ta."
Cái gì?! Cố Tiểu Thừa kinh ngạc trừng lớn mắt: "Ca ca huynh đang nói cái gì!"
Đến cuối cùng là có bao nhiêu tuyệt vọng mới có thể khiến một người bắt một đứa trẻ làm chuyện như vậy?
Huống chi đứa trẻ này còn là đứa trẻ mà cậu rất yêu quý, thời điểm cậu khó khăn nhất, chỉ có đứa nhỏ này làm bạn với cậu, không chê, không xa cách cậu, ngược lại vẫn tôn kính cậu, thân cận cậu, dùng hết toàn lực muốn cứu cậu thoát khỏi bể khổ!
...... Chỉ có đứa nhỏ này nguyện ý cùng cậu đi đến cuối đoạn đường nhân sinh.
Mà những kẻ cậu đã từng tín nhiệm, yêu mến, quan tâm, tất cả đều tàn nhẫn rời xa cậu, đem cậu vứt đi như một đôi giày cũ!
Nỗi tuyệt vọng còn tệ hơn cả cái chết ấy, mới làm cậu mở miệng nói ra lời như vậy.
"Giết ta!"
"Không! Không thể!" Cố Tiểu Thừa khóc lớn, "Đừng chết! Ca ca huynh đừng chết!"
"Tiểu Thừa đệ làm được!" Nam tử thở gấp, "Ta rất đau đớn, thật sự rất đau đớn! Chỉ có chết mới có thể cho ta được giải thoát......"
Bi ai như cậu, đến tự mình ra tay chấm dứt cũng làm không được, đã vậy còn yêu cầu một đứa trẻ làm chuyện điên rồ như vậy!
Nhưng sống đối với cậu mà nói chính là đau đớn và tuyệt vọng!
Cơ thể tàn tạ này, ký ức nhục nhã ấy, mỗi thời mỗi khắc đều đang tra tấn cậu! Cậu chỉ muốn kết thúc mọi chuyện!
"Không! Đệ làm không được!" Cố Tiểu Thừa khóc lóc ném chủy thủ trong tay đi.
Ca ca là người nó thích nhất, sao nó có thể hạ thủ được?
Trong mắt nam tử tức khắc tràn ngập áy náy, "Thực xin lỗi, là ta làm khó đệ rồi......"
Cậu nói xong câu đó liền ho khan, sắc mặt tái nhợt pha tím tái lại ửng lên một chút hồng, nhưng cậu rõ ràng đã đến cực hạn, cả người cuộn tròn như quả bóng, trong miệng nôn ra máu tươi.
"Ca ca!" Cố Tiểu Thừa vội vàng đỡ lấy cậu, nước mắt chảy ròng ròng, "Thật sự không có cách khác sao?"
Nam tử đã không thể trả lời nó được nữa.
Cố Tiểu Thừa nước mắt lưng tròng nhìn cậu, ánh mắt kia giống như lần đầu tiên nam tử nhìn thấy nó, ánh mắt lo lắng, sợ hãi như một con vật nhỏ bị bỏ rơi.
Xin lỗi.
Nhìn ra áy náy trong mắt cậu, Cố Tiểu Thừa nắm chặt nắm tay, trong mắt hiện lên một tia quyết tâm.
"A a a a a ——"
Đứa nhỏ hét vang đến xé lòng.
Máu tươi không ngừng tuôn ra từ ngực nam tử, cậu siết chặt tay Cố Tiểu Thừa, khóe miệng khẽ giật, trên mặt là sự nhẹ nhõm vì được giải thoát, "Cảm ơn đệ Tiểu Thừa......"
"Đệ nhớ kỹ, phải nhanh lớn lên......"
"Sau này...... đừng lại để người ta...... bắt nạt......"
"Ca ca, hu hu hu......"
Giữa tiếng khóc tuyệt vọng của Cố Tiểu Thừa, chút ánh sáng cuối cùng trong mắt nam tử cũng biến mất.
Cố Thanh Yến lạnh lùng nhìn tất cả, không bị cảm xúc của nam tử và đứa trẻ trước mặt làm ảnh hưởng, cậu nhìn chằm chằm nam tử chết thảm với cái bụng phình to, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Hệ thống, bụng của người con trai này là sao?"
"Còn có, vừa rồi hai người ăn mày kia nói 'ca nhi' lại là thế nào?!"