Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 128: Kẻ Đứng Sau Màn
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ca ca! Đệ về rồi!”
Cố Thanh Yến đứng đợi trước nhà Cố Tiểu Thừa một lúc, thì thấy Cố Tiểu Thừa thở hổn hển chạy về đến nơi.
“Đệ không sao chứ?”
“Ha ha ha ha, không sao không sao! Vừa rồi là sư…” Nhận ra mình lỡ lời, Cố Tiểu Thừa khựng lại, vội vàng đính chính: “Đó là ân nhân cứu mạng của đệ!”
“Ồ, ân nhân cứu mạng.” Cố Thanh Yến vỗ vai đệ ấy, “Đệ không sao là được rồi.”
Nói rồi không hỏi thêm gì nữa, ngược lại, Cố Tiểu Thừa lại chột dạ giải thích: “Người đó đến tìm đệ không có việc gì cả, chỉ là tình cờ đi ngang qua, ghé xem đệ một chút thôi!”
Cố Thanh Yến gật đầu, không nói gì. Những điều cần biết, sớm muộn gì cũng sẽ rõ.
Cố Tiểu Thừa thấy thế, nhẹ nhàng thở ra.
Buổi tối Cố Thanh Yến ở lại nhà Cố Tiểu Thừa.
Căn nhà của thằng bé thật sự rất nghèo nàn, chỉ có một chiếc giường và một chiếc bàn hỏng một chân phải dùng đá kê, nhưng lại được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm.
“Ca ca, huynh ngủ trên giường đi!” Cố Tiểu Thừa mang chăn sạch đến.
“Cùng nhau ngủ đi, giường này rộng mà.” Một thiếu niên dáng người mảnh khảnh cùng một đứa trẻ gầy gò thì cũng chẳng chiếm bao nhiêu chỗ.
Cố Tiểu Thừa đỏ mặt: “Không được, đệ ngủ dưới đất được rồi!”
Ca ca là một Ca nhi mềm mại thơm tho, nó chỉ là một thằng nhóc ăn xin dơ bẩn làm sao có thể ngủ chung với ca ca, ca ca nhất định sẽ bị nó làm cho ngạt mất!
Nhận ra suy nghĩ của Cố Tiểu Thừa, Cố Thanh Yến lộ vẻ khó xử: “Làm gì có chuyện chủ nhà ngủ dưới đất mà khách lại nằm giường, nếu đệ không ngủ giường, thì ta cũng không còn mặt mũi nào mà ngủ được.”
Cố Tiểu Thừa ngượng ngùng nói: “Nhưng mà trên người đệ thật sự rất bẩn…”
“Chúng ta hiện tại kẻ tám lạng người nửa cân, ai cũng đừng ghét bỏ ai.” Cố Thanh Yến trải chăn ra, “Đi lên đi!”
Cố Tiểu Thừa ngượng ngùng rụt rè trèo lên giường, nhưng chờ khi ngủ say liền dang rộng hai chân, tư thế ngủ thật sự rất thoải mái.
Mới đó mà đã bình minh.
Ngày hôm sau khi Cố Thanh Yến thức dậy, Cố Tiểu Thừa đã mang bánh bao nóng hổi về.
“Ca ca, mau ăn một chút gì đi!”
“Bánh bao ở đâu đệ có?”
“Đệ đi mua đó, không phải ăn xin!” Cố Tiểu Thừa cười tủm tỉm đáp.
“Chỉ cần đệ có thể no bụng, ăn xin thì có sao đâu? Con người chỉ cần sống tốt, mọi chuyện rồi sẽ có hy vọng.”
Cố Tiểu Thừa sửng sốt nhìn cậu, sau đó Cố Thanh Yến tự mình ăn bánh bao, cũng không nói gì thêm với đệ ấy nữa.
“Ca ca, hiện tại người nhà họ Chu đang tìm huynh khắp nơi, huynh có muốn về nhà không?”
“Không.” Cố Thanh Yến bình tĩnh nói, “Ta phải về Chu gia.”
Cố Tiểu Thừa giật mình kêu lên: “Cái gì? Huynh còn về Chu gia? Tại sao chứ!”
Đáy mắt Cố Thanh Yến ánh lên vẻ thích thú: “Ta không chỉ phải về Chu gia, còn muốn đi mở mang kiến thức một chút về Thẩm Ngọc, kẻ đứng đầu Lê Đường Uyển mà Chu Kim Thịnh ngày đêm tơ tưởng, khiến người người say mê đến vậy.”
Một Ca nhi bị bắt cóc hỏng mất thanh danh, hiện tại cậu quay về Chu gia, Chu gia rất có thể cũng sẽ không cần cậu nữa... Dù sao thì trong một khoảng thời gian nữa, cũng sẽ không ai ép cậu lấy chồng.
“Đó chính là một con hồ ly tinh!” Cố Tiểu Thừa nhăn mặt nói, “Đại thiếu gia nhà họ Chu cũng chẳng phải hạng tốt lành gì! Ca ca là một Ca nhi xinh đẹp, tài hoa, học thức, tấm lòng lại tốt thì không thích, lại cố tình đi tìm loại người tâm địa bất chính!”
“Huynh không biết đâu, rất nhiều lão ăn mày còn chê cười hắn, nói hắn nhất thời ham vui, không biết lấy vợ phải lấy người hiền thục, đến lúc gia nghiệp tiêu tán hết rồi mới hối hận!”
Cố Thanh Yến chỉ khẽ cười nói: “Vậy Tiểu Thừa hãy giúp ca ca bằng tấm lòng thiện lương của đệ đi.”
Cố Tiểu Thừa lập tức vỗ ngực cam đoan: “Ca ca huynh cứ nói, đệ đảm bảo sẽ làm thỏa đáng cho huynh!”
Việc Cố Thanh Yến muốn nó hỗ trợ rất đơn giản, chính là nhờ nó tìm vài đứa nhóc ăn mày lanh lợi theo dõi Lê Đường Uyển và Chu gia, và báo cáo tình hình của Chu Kim Thịnh cùng Thẩm Ngọc mỗi khi hai người họ ra ngoài.
Cũng chẳng còn cách nào khác, Diệp Vân Cẩm là một Ca nhi sắp xuất giá, ngoài cầm kỳ thi họa, chờ gả chồng sinh con, không quyền không thế, căn bản không sai bảo được ai. Hơn nữa hiện tại cậu còn bị Chu gia sai người tìm kiếm khắp nơi, đi đâu cũng bất tiện.
Nhưng cũng may có tiền thì có thể sai khiến cả quỷ sai ma, buổi tối Cố Thanh Yến chờ Cố Tiểu Thừa ngủ say, sau đó lại lần nữa ngụy trang, giả làm một công tử ăn chơi đi đến Lê Đường Uyển.
Với tính cách Chu Kim Thịnh, mặc kệ chuyện Cố Thanh Yến mất tích đang ồn ào náo loạn đến đâu, hắn cũng sẽ không chịu ngồi yên, thế nào cũng phải đến đây tìm Thẩm Ngọc gây chuyện mới thấy vui vẻ được.
Thẩm Ngọc biết con cá trong ao của mình sắp lấy tiểu thiếu gia họ Diệp nổi danh kinh thành, với tính cách của hắn, đương nhiên không vui, lúc này, hắn càng không muốn để ý đến Chu Kim Thịnh, nếu Chu Kim Thịnh dùng vẻ mặt nịnh nọt đến tìm hắn, Thẩm Ngọc chắc chắn cũng sẽ không thèm liếc nhìn hắn ta.
Nhưng Chu Kim Thịnh lại thích tính này của Thẩm Ngọc, nếu Thẩm Ngọc dễ dàng nghe lời hắn, hắn chắc chắn sẽ nhanh chán. Thẩm Ngọc hiểu rất rõ điểm này, biết cách giữ chân hắn, cho nên khi Cố Thanh Yến đến Lê Đường Uyển vừa lúc nhìn thấy Chu Kim Thịnh ngượng ngùng đi xuống lầu, thấy hắn vừa giận dữ nhưng cũng vừa có vẻ thỏa mãn, hưng phấn một cách kỳ lạ.
Giống như một kẻ có sở thích bị ngược đãi.
Dưới lầu Lê Đường Uyển vô cùng ồn ào, khắp nơi đều là tiếng trêu đùa của các Ca nhi và nam nhân, cùng với tiếng khách nhân uống rượu đàm luận, càng lên cao là các phòng riêng. Ca nhi cấp bậc càng cao thì ở tầng càng cao. Những Ca nhi có giá trị cao thì ở cửa ra vào đều có những tay bảo vệ giám sát, không phải khách nào cũng có thể lên được.
Cố Thanh Yến dùng tiền gõ cửa.
Cậu khí chất tiêu sái phóng khoáng không giống những Ca nhi được nuôi dưỡng trong khuê phòng, dải buộc trán nạm ngọc che khuất ấn đường càng làm cậu tăng thêm vài phần cao quý. Cố Thanh Yến cử chỉ phong lưu tao nhã, thoạt nhìn đúng là dáng vẻ một tiểu thiếu gia nhà quyền quý lén ra ngoài ăn chơi, ngũ quan tuy còn non nớt, nhưng không ai dám xem thường cậu.
Cố Thanh Yến dưới ánh mắt cung kính của hạ nhân, nghênh ngang đi lên tầng cao nhất của Lê Đường Uyển, đến Lãm Nguyệt Các, nơi ở của kỹ nam đứng đầu Thẩm Ngọc.
Thẩm Ngọc vừa mắng đuổi Chu Kim Thịnh đi, tâm trạng không tốt, đang nằm trên trường kỷ nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nhiên nghe thấy một tràng tiếng bước chân rất nhỏ, hắn vừa quay đầu lại, đột nhiên đối diện với một cái mặt nạ quỷ!
Thẩm Ngọc hoảng sợ, còn chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị người ta tát cho một cái đến ngớ người.
“Bốp” một tiếng, Cố Thanh Yến không chút thương hoa tiếc ngọc mà giữ chặt cằm Thẩm Ngọc, giọng nói lạnh băng, cao ngạo vang lên: “Chậc, thì ra ngươi chính là Thẩm Ngọc, cũng chỉ đến thế này thôi sao.”
Ngữ khí trào phúng khinh thường làm gương mặt còn đang mơ hồ không hiểu chuyện gì của Thẩm Ngọc đỏ bừng.
Thẩm Ngọc đang ở trong kỹ viện, tuy rằng được rất nhiều nam nhân sủng ái, vinh hoa vô hạn, nhưng đáy lòng lại cực kỳ tự ti, oán hận nhất là bị người khác khinh thường. Cố Thanh Yến từ cử chỉ đến ngữ khí đều như đang hung hăng giẫm hắn dưới chân.
“Bốp” một tiếng nữa, Cố Thanh Yến lại tát xuống một cái, dùng giọng điệu ăn chơi trác táng nói: “Dám nhìn bổn thiếu gia như vậy, ta thấy ngươi chán sống rồi đấy, cẩn thận ta rạch nát gương mặt mà nam nhân thích nhất của ngươi!”
Con ngươi Thẩm Ngọc khẽ rụt lại, sợ hãi.
Nơi này của hắn không phải ai cũng có thể lên được, nam tử mang mặt nạ này mà quang minh chính đại đi vào được, chắc chắn là đã được thủ vệ cho phép...
Kẻ đến có thân phận không hề thấp, nếu không thì cũng không dám không chút kiêng dè mà sỉ nhục hắn như vậy.
Cố Thanh Yến đúng là muốn sỉ nhục hắn, xem như thay Diệp Vân Cẩm, người bị Thẩm Ngọc hãm hại chết một cách bi thảm, mà trút giận.
Chỉ cần Thẩm Ngọc không vui, Chu Kim Thịnh mặt dày đến trước mặt hắn sẽ trở thành nơi trút giận của Thẩm Ngọc, cậu rất mong chờ được chứng kiến cảnh chó cắn chó này.
Cố Thanh Yến ném Thẩm Ngọc ra xa, đầu Thẩm Ngọc đập vào trường kỷ mà ngất đi.
Cố Thanh Yến phủi tay, nghênh ngang đi ra ngoài.
Nhờ năng lượng từ các thế giới trước đã thay đổi thể chất của cơ thể cậu, hơn nữa, nhân vật “Nam Cung Ngọc” ở thế giới trước còn biết võ công, cho dù hiện tại Cố Thanh Yến không biết võ công, cơ thể cậu so với người bình thường cũng linh hoạt hơn rất nhiều.
Từ trên xuống dưới, các khách nhân không chiếm được tình cảm của giai nhân đều nhìn với ánh mắt cực kỳ hâm mộ.
Trong tiếng bàn luận của khách nhân, một ánh mắt bắn tới, Cố Thanh Yến quay đầu nhìn, thì ra là vị hiệp khách giang hồ mặc đồ trắng ban ngày ở trên phố đã đánh nhau với người khác.
“Tiểu huynh đệ, mặt nạ của ngươi không tệ!” Hiệp khách nhướng mày với cậu, “Xuống uống ly rượu, kết bạn hữu nhé?”
Vô sự hiến ân cần phi gian tức đạo*, Cố Thanh Yến thu hồi ánh mắt, cao ngạo rời đi.
*Vô sự hiến ân cần phi gian tức đạo: Khi không mà tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là chuyện trộm cắp.
Khi lại lần nữa nhìn thấy đối phương, thì đang ở trong nhà Cố Tiểu Thừa.
Cố Thanh Yến làm như không quen biết, ánh mắt nghi hoặc nhìn Cố Tiểu Thừa.
Cố Tiểu Thừa giới thiệu với cậu: “Ca ca, đây là Lạc Xuyên, là bằng hữu đệ mới quen!”
Cố Thanh Yến hơi gật đầu, xem như chào hỏi.
Cậu lạnh lùng như thế, Lạc Xuyên cũng không để bụng, mà vẫn thân mật chắp tay: “Tại hạ Hoài An Lạc Xuyên, xin hỏi cao danh quý tính của công tử?”
Cố Thanh Yến bình tĩnh đáp: “Diệp Vân Cẩm.”
Lạc Xuyên ngẩn người ra: “Ngươi chính là tiểu thiếu gia nhà họ Diệp mà nhà họ Chu đang tìm kiếm sao?”
Đáy mắt Lạc Xuyên ánh lên một tia nghi hoặc, sau đó lại cười nói: “Thì ra là Diệp công tử, thất kính thất kính!”
Diệp Vân Cẩm vốn có khí chất ôn nhuận như ngọc, đôi mắt trong veo như nước, khóe môi hơi nhếch, dù không cười cũng mang theo ba phần ý cười, nhưng mà từ sau khi Cố Thanh Yến trở thành Diệp Vân Cẩm, toàn thân đều toát ra một khí chất đặc biệt, ít nhất Cố Tiểu Thừa, người thân cận với cậu nhất, có thể cảm nhận được.
Nhưng Cố Tiểu Thừa không cảm thấy kỳ lạ, còn hoài nghi là do người nhà họ Chu đối xử không tốt với Cố Thanh Yến, dẫn đến tính cách Cố Thanh Yến thay đổi.
Diệp Vân Cẩm như vậy, tuy khí chất đã thay đổi, nhưng lại mang đến cảm giác càng thêm quyến rũ, đặc biệt là khi cậu dùng đôi mắt xinh đẹp thâm thúy kia nghiêng đầu nhìn qua, càng khiến người ta tim đập chân run!
Người này đến đây là vì mình.
Nếu nói gặp ở Lê Đường Uyển là trùng hợp, vậy Lạc Xuyên đuổi đến nơi này tất nhiên là có mục đích.
... Trong trí nhớ của Diệp Vân Cẩm, cũng không có thông tin về người này.
Cố Thanh Yến đánh giá Lạc Xuyên từ trên xuống dưới: “Lạc công tử thân thủ tốt, không biết sư phụ của Lạc công tử là ai?”
Cố Tiểu Thừa nói: “Ca ca, hắn là Lạc thiếu hiệp ở thành Hoài An, huynh chưa từng nghe nói đến sao?”
Cố Thanh Yến lắc đầu.
Lạc Xuyên cũng không hề xấu hổ, chỉ mỉm cười nói: “Diệp công tử vừa nhìn đã biết là một đại công tử ẩn dật, không biết đến tại hạ cũng là chuyện bình thường. Chỉ là bằng hữu của Tiểu Thừa cũng chính là bằng hữu của ta, Diệp công tử nếu có gì cần ta giúp đỡ, cứ việc nói ra! Tại hạ nhất định không từ chối!”
Vội vã muốn giúp đỡ người khác thật hiếm thấy, Cố Thanh Yến càng thêm nghi ngờ Lạc Xuyên có âm mưu, nhưng trên người cậu cũng chẳng có gì đáng giá để đối phương để ý. Trừ phi...
Cố Thanh Yến cười khẽ, nhẹ nhàng nói: “Nếu Lạc công tử đã nói vậy, vậy ta cũng không khách khí.”
“Ngàn vạn lần đừng khách khí.” Lạc Xuyên cười nói, “Tại hạ không có ưu điểm nào khác, ngoại trừ trượng nghĩa!”
Tốt lắm, Cố Thanh Yến mỉm cười: “Một khi đã như vậy, Diệp mỗ có một yêu cầu quá đáng, mong công tử giúp đỡ.”
...
Hai ngày sau khi thiếu phu nhân nhà họ Chu, Diệp Vân Cẩm, bị bắt, rốt cuộc cũng có tin tức! Kẻ bắt cóc đã bắn một mũi tên kèm thư uy hiếp cho nhà họ Chu, ra giá một vạn lượng bạc.
Nhà họ Chu cân nhắc kỹ lưỡng, quyết định chuộc lại Diệp Vân Cẩm, nhưng Chu Kim Thịnh lại không đồng ý. Diệp Vân Cẩm là một Ca nhi, có cả thân hình lẫn diện mạo đều thuộc hàng đỉnh nhất trong số các Ca nhi, trên người còn rất có thể có danh khí. Nếu rơi vào tay bọn bắt cóc, cũng không biết đã bị đùa bỡn đến mức nào! Một đôi giày đã bị giẫm nát, làm sao có thể xứng với vị trí thiếu phu nhân của đại thiếu gia nhà họ Chu?
Nhưng trong lá thư uy hiếp kia, rõ ràng viết Diệp Vân Cẩm vẫn còn nguyên vẹn, dựa vào điểm này, nhà họ Chu quyết định đánh cược một phen để chuộc người về.
Dù sao chuyện này cũng không bị người ngoài biết được, nếu Diệp Vân Cẩm không còn trong sạch, bọn họ coi như không thể cứu được. Nếu Diệp Vân Cẩm vẫn tốt... Thôi bỏ đi, bị bắt cóc đi cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, coi như dùng tiền mua vui cho một đứa trẻ! Dù sao nhà họ Chu bọn họ cũng không thiếu tiền! Một vạn lượng cũng chỉ bằng giá một món đồ cổ mà thôi!
Nhưng mà không ai ngờ đến, chuyện này trong chốc lát đã truyền khắp toàn bộ Hoàng thành, tất cả mọi người đều biết Diệp Vân Cẩm bị dùng để uy hiếp nhà họ Chu, hơn nữa bọn bắt cóc còn mở miệng đòi một vạn lượng bạc! Đến lúc này, nhà họ Chu cho dù không tình nguyện cũng không thể không lấy bạc ra chuộc người về.
Chuyện này đã trở thành chuyện lớn, vốn nên do quan phủ toàn quyền phụ trách, ngoài dự kiến, quan phủ lại chậm chạp không ra mặt xử lý. Nhà họ Chu bất đắc dĩ, đành phải tự phái người của mình đi giải quyết.
Khi Cố Thanh Yến được đưa trở về, ngoại trừ có chút yếu ớt, vẫn là thân ngọc hoàn mỹ như cũ, hơn nữa trên người cũng không hề bị tổn thương gì.
Chu Kim Thịnh lại chán ghét cậu đến cực điểm, hận không thể lại lần nữa đá cậu đi.
Ban đầu hắn là bởi vì tin đồn Diệp Vân Cẩm mang danh khí trên người, mới đồng ý kết hôn với Diệp Vân Cẩm, nhưng Diệp Vân Cẩm bị bắt cóc đi mà vẫn nguyên vẹn trở về, chỉ sợ cũng không còn trong sạch!
Chu Kim Thịnh ăn chơi có kinh nghiệm, biết rất nhiều cách chơi không cần phá thân. Ở trong mắt hắn, Diệp Vân Cẩm đã không còn là một Ca nhi trong sạch, hắn căn bản không muốn chạm vào cậu.
Suy nghĩ tiêu chuẩn kép như vậy cũng thật kỳ lạ, hắn cũng không nghĩ Thẩm Ngọc, một kỹ nam đầu bảng được hắn nâng niu trong tay, thì trong sạch ở chỗ nào?
Đây chính xác là điều Cố Thanh Yến muốn. Hiện tại còn ai muốn bọn họ thành hôn nữa? Bây giờ cậu ở lại được nhà họ Chu mà không bị đuổi đi, cũng chỉ là vì nhà họ Chu cố kỵ thể diện mà thôi.
Buổi tối trước khi từ biệt Cố Tiểu Thừa, đứa trẻ nước mắt lưng tròng kéo tay cậu nói: “Ca ca, nếu huynh ở nhà họ Chu bị ức hiếp, nhất định phải nói cho đệ biết, đệ nhất định sẽ đến cứu huynh!”
Cố Thanh Yến xoa đầu đứa trẻ: “Đệ yên tâm, không ai có thể bắt nạt ta.”
Cố Tiểu Thừa làm sao có thể yên tâm, lại dặn dò: “Cho dù đệ không giúp được huynh, đệ cũng có thể đi tìm Lạc thiếu hiệp hỗ trợ!”
“Không cần, đệ giúp ta cảm ơn hắn, nhân tiện giúp ta nhắn cho hắn một câu.”
Cố Tiểu Thừa chớp mắt: “Câu gì?”
“Cảm ơn đại nhân đã cố tình để hắn tiếp cận ta, nếu có thể, ta muốn mời vị ấy một bữa cơm cảm tạ.”