Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 129: Kế hoạch chu toàn
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Tiểu Thừa nghe Cố Thanh Yến nói xong sửng sốt đứng bất động tại chỗ, khó tin được mà hỏi: "Ca ca, huynh nói hắn cố ý tiếp cận chúng ta?"
Cố Thanh Yến gật đầu, vì lo cậu sẽ tự trách nên an ủi: "Đệ không cần lo lắng, hắn đối với ta không có ác ý, hay nói đúng hơn là người đứng sau hắn không có ác ý với ta."
"Nhưng mà tại sao?" Cố Tiểu Thừa vẻ mặt đầy khó hiểu.
Ban đầu Cố Thanh Yến cũng thấy lạ, Diệp Vân Cẩm cũng không quen biết bất kỳ quyền quý hay giang hồ hiệp khách nào, mà sau khi cậu xuyên đến đây, ngoài việc tiếp xúc với người Chu gia, cũng chỉ gặp người đàn ông kia vào đêm hôm đó......
"Không biết, nhưng tóm lại đối với ta không có hại gì." Cố Thanh Yến cụp mắt, khóe môi hơi cong lên, có phải là người đàn ông đó không, lát nữa sẽ rõ.
"Được rồi, ta đi về trước."
Cố Thanh Yến xua tay, tình cảnh của cậu hiện tại ở Chu gia không nghi ngờ gì là rất khó xử, bị người bắt đi trước ngày đại hôn một hôm, hiện tại tuy đã trở về, nhưng không thể cùng Chu Kim Thịnh cử hành hôn lễ đúng hẹn, thân phận thiếu phu nhân tương lai của Chu gia coi như danh không chính ngôn không thuận, vì thế thái độ của bọn hạ nhân đối với cậu cũng rất khó lường, khi cậu hỏi Chu Kim Thịnh có ra ngoài không, các nha hoàn đều cúi đầu không trả lời.
Cố Thanh Yến lại hỏi lần nữa: "Thiếu gia các ngươi ra ngoài rồi?"
"Đúng vậy." Một tiểu nha hoàn liếc nhìn cậu một cái rồi đáp lời.
Cố Thanh Yến hiểu rõ gật đầu, xoay người rời đi.
Chín phần mười ra ngoài là đi tìm Thẩm Ngọc, rất tốt.
Thẩm Ngọc đã nhiều ngày mất ngủ, từ ngày hắn từ chối Chu Kim Thịnh, lại bị một công tử bột ngạo mạn, ngang ngược không biết từ đâu đến dạy cho một bài học, hiện giờ, mỗi khi thấy những thiếu gia gia thế tốt đến khoe khoang trước mặt, hắn đều nghẹn ứ ở cổ, không thể trút giận, cảm thấy vô cùng khó chịu trong lòng.
"Công tử, đại thiếu gia Chu gia tới."
"Hắn còn dám tới!" Thẩm Ngọc sờ lên vết bầm tím do bị đánh trúng, sắc mặt tối sầm lại.
Nếu đêm đó không phải Chu Kim Thịnh nhất quyết đến tìm hắn, hắn đành phải ở lại tiếp khách, hắn đã sớm ra ngoài, cũng sẽ không ở lại trong phòng để người ta đến tận cửa sỉ nhục!
Thẩm Ngọc không thể trút giận lên Cố Thanh Yến, lúc này Chu Kim Thịnh tới tìm hắn, xem như tự chui đầu vào rọ.
"Ngọc Nhi, ta tới thăm ngươi!" Chu Kim Thịnh hớn hở bước lên lầu.
Nhưng mà hắn vừa lên lầu, ầm một tiếng, nước bắn tung tóe, cửa sổ phòng Thẩm Ngọc đột ngột mở ra, một chậu nước từ trên trời đổ xuống, dội ướt sũng cả người hắn.
"Ha ha ha ha ha ha......" Người dưới lầu cười ầm ĩ.
"Ôi chao Chu đại thiếu gia, Tiểu Ngọc Nhi của ngươi ghét ngươi đến thế à?"
"Chu công tử, nước rửa chân của mỹ nhân có mùi vị ra sao chứ ha ha ha ha ——"
Không chỉ tiếng cười vang vọng dưới lầu, vài người ở lầu hai nghe thấy động tĩnh, cũng vươn người ra hóng chuyện.
Chu Kim Thịnh không phải chưa từng bị Thẩm Ngọc lạnh nhạt, nhưng làm trò cười trước mặt bao người thì đây là lần đầu tiên! Cho dù hắn thích Thẩm Ngọc như thế nào, trên mặt cũng lộ vẻ khó chịu.
"Ôi chao Chu công tử, ngài không sao chứ?"
Chu Kim Thịnh nắm lấy tay một Ca nhi đang đến an ủi hắn, Ca nhi đó vừa vặn có nốt chu sa mọc ở cổ tay, Chu Kim Thịnh nheo mắt lại, nắm lấy cổ tay hắn đặt trước mũi hít một hơi thật sâu, lộ ra nụ cười say mê pha chút dữ tợn, quái dị nói: "Thơm quá......"
Sắc mặt hắn u ám đến mức sắp nhỏ ra nước, Ca nhi đến gần cũng là người rất giỏi nhìn sắc mặt người khác, lời nịnh nọt này lập tức trở nên không đúng lúc.
Chu Kim Thịnh nghiến răng nghiến lợi: "Còn không mau dẫn bổn thiếu gia đi tắm thay quần áo!"
"Vâng! Nô đưa ngài đi ngay!"
Ca nhi nào dám đắc tội Chu Kim Thịnh, chỉ riêng thân phận quốc cữu gia của hắn thôi, ở Lê Đường Uyển này, không ai dám đắc tội hắn, vừa rồi những kẻ bên dưới giễu cợt hắn, cũng chỉ là nhân lúc rượu vào lời ra, giờ thấy Chu Kim Thịnh đen mặt, tất cả đều nhỏ giọng, không dám lớn tiếng ồn ào trêu chọc nữa.
Chu Kim Thịnh quen thói hoành hành ngang ngược, bên trên có tỷ tỷ Hoàng hậu chống lưng, tuy nói Chu Hoàng hậu không phải đương kim Hoàng hậu, mà là Hoàng hậu của Văn Đế, huynh trưởng của Minh Hoàng, nhưng trước đây, Minh Hoàng tạo phản, dùng thủ đoạn đẫm máu đoạt ngôi vị từ tay huynh trưởng, khiến người người lên án, để dập tắt oán hận, ông ta không giết Chu Hoàng hậu, mà còn cho Chu Hoàng hậu quản lý Tây cung...... Trên phố lưu truyền một lời đồn, rằng Minh Hoàng vì lưu luyến si mê Hoàng tẩu, vì d*c v*ng cá nhân mà dấy binh tạo phản, giam giữ Chu Hoàng hậu trong cung, dưới vỏ bọc là Hoàng tẩu nhưng thực chất là phu thê!
Ngày xưa từng có tiền lệ cha chết, con cưới vợ cha, xét thấy Minh Hoàng quá uy nghiêm tàn nhẫn, nếu Minh Hoàng thật sự muốn cưới Hoàng tẩu lập Hậu, quần thần cũng không dám nói gì, cho nên địa vị Chu gia ở nơi quyền quý nhiều như mây ở hoàng thành mới có thể thay đổi đột ngột như vậy, mọi người đều cẩn trọng, kính nể.
Là con trai độc nhất của Chu gia, Chu Kim Thịnh từ trước đến nay luôn được người khác nâng niu chiều chuộng, mặc dù khom lưng cúi đầu trước mặt Thẩm Ngọc, nhưng đó là chuyện riêng tư, trước mặt bao nhiêu người như vậy làm hắn mất hết mặt mũi, Chu Kim Thịnh cũng phải nổi giận.
Ngay lúc đó Cố Tiểu Thừa đang mô tả tình huống sống động như thật, Cố Thanh Yến không nhịn được cười nói: "Nói như thể chính mắt đệ nhìn thấy, đệ đi đến Lê Đường Uyển à?"
Cố Thanh Yến chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ Cố Tiểu Thừa gật đầu lia lịa.
"Đi rồi, Lạc thiếu hiệp mang đệ đi!" Cố Tiểu Thừa còn đắc ý nhướng mày, không chú ý tới cái cau mày của Cố Thanh Yến.
"Trẻ con không được đến nơi đó, sau này đệ ít ra ngoài với hắn hơn đi."
Đợi đến khi hiểu ra Cố Thanh Yến đang nói gì, Cố Tiểu Thừa lập tức đỏ mặt, vội vàng giải thích: "Lạc thiếu hiệp chỉ dẫn đệ vào ăn chút gì đó, xem chút trò hay, đệ, đệ không hề nhìn lung tung!"
Cố Thanh Yến chỉ vào trán cậu: "Trò hay bây giờ chỉ mới bắt đầu."
Cuộc cãi vã này sẽ rất nhanh được làm hòa, điều cậu muốn là bọn họ trở mặt thành thù, như ở kiếp trước, sau khi Thẩm Ngọc đắc thế, hắn đã không từ thủ đoạn nào để trả thù từng kẻ đã khinh thường, giễu cợt, làm nhục, chà đạp hắn!
Lúc đó Chu Kim Thịnh còn chưa ý thức được, Chu gia của hắn càng ngày càng gặp vận rủi là vì Thẩm Ngọc trả thù, còn đối với hắn lại dây dưa không dứt, biến hắn thành tâm can bảo bối mà nâng niu.
Thẩm Ngọc muốn Chu Kim Thịnh đối với hắn rễ tình đâm sâu không thể thoát ra, chờ đến khi Chu Kim Thịnh phát hiện người mình yêu hóa ra là một mỹ nhân có tâm địa rắn rết, thật quá khó tin, kinh hãi, hối hận và thống khổ!
Chu Kim Thịnh càng điên cuồng hối hận, thì Thẩm Ngọc lại càng cảm nhận được kh*** c*m khi trả thù.
Loại hèn mọn, b**n th** từ trong xương cốt này khi nổi điên lên nhất định là rất đẹp mắt, Cố Thanh Yến rất mong chờ bộ dạng điên cuồng của Thẩm Ngọc khi bị cậu trả ngược lại gấp đôi những gì hắn đã gây ra cho Diệp Vân Cẩm.
Chu Kim Thịnh nồng nặc mùi rượu trở về nhà, lửa giận trong lòng hắn đã trút lên người Ca nhi kia, vốn đã dịu đi phần nào, nhưng nghe hạ nhân xì xầm nói Cố Thanh Yến hỏi về hắn, lập tức lại nổi trận lôi đình.
Cậu ta chưa qua cửa đã đến sống trong nhà bọn họ, còn nói, sự trùng hợp này cũng quá trùng hợp, bị người bắt đi trước ngày đại hôn một hôm, chết ở bên ngoài thì cũng thôi đi, không những không chết mà còn để bọn cướp gửi thư uy h**p bọn họ! Vì bảo toàn thanh danh, không thể không bỏ ra một vạn lượng để chuộc người về, bây giờ không thể đuổi cậu ta đi, còn phải để cậu ta tiếp tục ở lại Chu gia làm chướng mắt mình!
Trong đầu Chu Kim Thịnh hiện lên gương mặt của Diệp Vân Cẩm, còn tươi tắn hơn cả Thẩm Ngọc, lập tức nổi lên hứng thú.
Cố Thanh Yến nghe thấy hạ nhân bên ngoài gọi một tiếng 'Thiếu gia', liền biết Chu Kim Thịnh đã về, quả nhiên, cậu vừa ngẩng đầu đã thấy Chu Kim Thịnh nghiêng ngả đẩy cửa bước vào.
Đối diện với đôi mắt đỏ ngầu pha lẫn giữa tức giận và d*c v*ng, Cố Thanh Yến lập tức tỏ ra vẻ hoảng hốt, vội vàng đứng lên, "Chu công tử, ngươi, ngươi uống say rồi à?"
Chu Kim Thịnh nhìn chằm chằm cậu, toàn thân nồng nặc mùi rượu, sắc đỏ trên mặt vẫn chưa tan bớt, quần áo xộc xệch, trên cổ thậm chí còn lộ ra hai dấu son môi của Ca nhi ở Lê Đường Uyển, trông thật tục tĩu và hoang đường.
Chu Kim Thịnh thấy cậu hoảng loạn, gương mặt xinh đẹp ửng hồng, không nhịn được lộ ra nụ cười mờ ám, "Vân Cẩm, phu quân tới gặp ngươi! Lại đây cho phu quân ôm một cái!"
Cố Thanh Yến cười khẩy trong lòng, trên mặt lại lộ ra vẻ mặt thẹn thùng xen lẫn hoảng loạn, "Chu công tử, chúng ta còn chưa bái đường thành thân, không thể coi là phu phu chân chính, xin ngươi hãy tự trọng!"
"Tự trọng?" Chu Kim Thịnh giống như nghe được một câu chuyện cười chấn động mà bật cười ha hả, cười rồi, giọng điệu liền thay đổi.
"Ngươi còn không biết xấu hổ làm ra vẻ liệt nữ đó trước mặt ta sao? Ta thấy ngươi sớm đã bị bọn bắt cóc đó chơi sạch rồi!" Mùi rượu và cơn tức giận xâm chiếm đại não hắn, Chu Kim Thịnh cực kỳ khinh thường nói, "Biết điều thì mau đến đây hầu hạ bổn thiếu gia thật tốt, nếu không......"
Hắn vừa nói vừa xiêu vẹo bước về phía Cố Thanh Yến, còn dang rộng hai tay muốn ôm cậu.
Cố Thanh Yến trông như hoảng loạn chạy trốn, nhưng lại cúi thấp người, vươn một chân ra.
"Ai da!" Kêu rên một tiếng, Chu Kim Thịnh bị vấp ngã một cú đau điếng, máu mũi chảy ra.
"Chu thiếu gia, ngươi không sao chứ?" Cố Thanh Yến lên tiếng hỏi, làm bộ làm tịch đưa tay muốn dìu hắn.
Chu Kim Thịnh tức giận hất tay cậu ra, tự mình run rẩy đứng dậy, chỉ vào cậu ta chửi ầm lên: "Diệp Vân Cẩm, đồ tiện nhân không biết xấu hổ nhà ngươi! Ngươi cũng không nhìn xem ngươi là loại người gì, đến cả Ca nhi tiện nhất Lê Đường Uyển cũng không bằng! Lão tử cho ngươi ăn cho ngươi ở, ngươi còn dám không cho lão tử chạm vào?"
Diệp Vân Cẩm là người lẽ ra phải được cưới hỏi đàng hoàng, sao có thể chịu được sỉ nhục như vậy? Cố Thanh Yến lập tức khó chịu nhìn hắn, "Lê Đường Uyển? Bọn họ đều nói ngươi một lòng si tình với kẻ đứng đầu Lê Đường Uyển, khi ta bị người ta cướp đi, ngươi thậm chí còn muốn cưới hắn về làm vợ, thì ra đó đều là sự thật!"
"Đương nhiên là sự thật!" Chu Kim Thịnh cười đầy ác ý, "Thẩm Ngọc mới là Ca nhi ta thích nhất, ngươi vào được Chu gia bằng cách nào còn cần ta nhắc lại sao? Ngươi chẳng phải chỉ là món đồ Diệp gia dùng để lấy lòng ta đó sao? Thật sự cho rằng mình là kim chi ngọc diệp sao? Ngươi mang ra ngoài bán còn chẳng được giá bằng Thẩm Ngọc!"
Không thể không nói, Thẩm Ngọc đúng là đã cho Chu Kim Thịnh uống phải mê hồn dược, rõ ràng Chu Kim Thịnh còn bực bội vì bị hắn làm mất mặt, nhưng sau khi uống rượu xong liền quên hết mọi chuyện, Thẩm Ngọc vẫn là đóa hoa thủy tiên độc nhất vô nhị trong lòng hắn.
Chu Kim Thịnh thích ngược đãi người khác, lại thích bị một Ca nhi kiêu ngạo như Thẩm Ngọc ngược đãi, quả đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn!
Lại nói Chu Kim Thịnh gom hết tất cả d*c v*ng vừa rồi biến thành tức giận, thấy Diệp Vân Cẩm mím môi không nói gì, lại càng chán ghét cậu ta hơn, lúc này ngoài cửa đột nhiên vang lên một âm thanh nặng nề, sắc mặt Chu Kim Thịnh liền thay đổi.
Âm thanh này với hắn đã quá quen thuộc, đó chính là tiếng khi Thái phu nhân Chu gia tức giận đập mạnh cây quải trượng đầu rồng của mình xuống đất!