Chương 131: Gặp mặt

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ra đây đi, Lạc thiếu hiệp." Cố Thanh Yến khẽ gọi một tiếng, nhưng Lạc Hải Xuyên đang ẩn mình trên cây lại toát mồ hôi lạnh. Cậu ấy, sao cậu ấy biết mình đang theo dõi, không, bảo vệ cậu ấy chứ?
Lạc Hải Xuyên vẫn còn đang do dự không biết có nên lộ diện hay không, Cố Thanh Yến lại cất lời: "Nếu không tiện ra mặt thì thôi vậy, ta chỉ muốn hỏi vài câu mà thôi."
"Lần trước ta có nhờ Tiểu Thừa chuyển lời đến ngươi phải không?"
"Y đã nói thế nào?"
"Không có thời gian hay sao?"
"Gặp mặt ta một lần khó khăn đến vậy sao?"
Bốn phía vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió đêm thổi qua kẽ lá xào xạc.
Cố Thanh Yến cũng không nhất thiết phải bắt Lạc Hải Xuyên ra mặt trả lời, đứng đợi một lúc thấy đối phương không có phản ứng liền quay người trở về phòng.
Một lát sau, một bóng đen từ trên cây cao lớn rậm rạp nhảy lên nóc nhà.
Bóng đen xuyên qua màn đêm, cuối cùng biến mất trong hoàng cung nguy nga.
Bên ngoài Ngự Thư Phòng, Đại nội tổng quản Cao công công nhìn thấy Lạc Hải Xuyên, lập tức cười nói: "Lạc đại nhân, ngài đến thật đúng lúc, Hoàng Thượng đang chờ ngài."
"Cao công công, Hoàng Thượng vẫn còn bận sao?"
Cao công công thở dài: "Hoàng Thượng lúc nào mà chẳng bận rộn, ngài mau vào nói với Hoàng Thượng vài câu, để Người nghỉ ngơi uống chút trà." Lãnh Diệc Hàn, với thân phận Thập Lục Hoàng Tử lưu lạc bên ngoài, đã phế truất Văn Đế hoang dâm xa hoa, lãng phí, ngu ngốc, háo sắc. Ngày hôm đó, trong ngoài cung máu chảy thành sông.
Ngồi trên long ỷ, y tựa như sát thần đến từ địa ngục, cùng với thanh kiếm đã nhuốm máu của biết bao người mà y đã giết. Văn võ bá quan cả triều đều run sợ, im như ve sầu mùa đông, cho đến khi Lãnh Diệc Hàn thản nhiên hỏi: "Các ái khanh sẽ phò tá trẫm thống nhất thiên hạ đang bị tàn phá này, hay là ngoan cố không màng sống chết trung thành với Văn Đế ngu dốt bất tài, để trăm họ phải sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng?", toàn bộ đều quỳ xuống hô vang vạn tuế.
Từ đó về sau, Lãnh Diệc Hàn được tôn xưng là Minh Hoàng, toàn bộ Nam Dương quốc dưới sự cai trị của y dần dần khôi phục lại phồn hoa hưng thịnh như xưa. Minh Hoàng biết dùng người, nghiêm khắc với bản thân, là một Hoàng Đế tốt cần mẫn yêu dân, dù đêm đã khuya vẫn còn ở lại phê duyệt tấu chương.
Sau khi Cao công công thông báo, Lạc Hải Xuyên đẩy cửa bước vào.
"Thuộc hạ tham kiến Hoàng Thượng!"
Minh Hoàng ngồi sau bàn, khuôn mặt tuấn tú như thần tiên, đôi mắt hẹp dài lập lòe ánh sáng khiến người khiếp sợ, khí thế sát phạt khiến người ta không dám mạo phạm. Giờ phút này, y im lặng ngồi ở đó, đôi mắt đen nhánh thâm thúy không chút cảm xúc, cho dù Lạc Hải Xuyên là thủ hạ tín nhiệm của y, lúc này cũng có chút bất an.
"Có chuyện gì?" Lãnh Diệc Hàn lạnh giọng hỏi.
"Là Diệp công tử......" Lạc Hải Xuyên cẩn trọng nói, "Cậu ấy có chuyện muốn thuộc hạ chuyển lời đến ngài."
Đáy mắt Lãnh Diệc Hàn hiếm hoi xẹt qua một tia hứng thú: "Nói đi."
"Diệp công tử hỏi lần trước cậu ấy nhờ thần chuyển lời cho ngài, thái độ của ngài thế nào, ngài có phải vì bận rộn mà không trả lời cậu ấy hay không......" Trong lòng Lạc Hải Xuyên đầy nghi hoặc.
Hắn không biết tại sao Hoàng Thượng từ trước đến nay xem tình sắc như cặn bã, trong mắt chỉ có đại nghiệp, lại ban cho hắn một mệnh lệnh kỳ quái —— âm thầm bảo vệ Diệp Vân Cẩm! Diệp Vân Cẩm này chính là Ca nhi đệ đệ mà Chu Hoàng Hậu chuẩn bị cưới! Minh Hoàng từ trước đến nay không để Chu Hoàng Hậu vào mắt, thấy nàng biết an phận mới không đuổi nàng ra khỏi cung, cho nên việc bảo vệ Diệp Vân Cẩm không thể nào là vì Chu Hoàng Hậu!
Trước đây, Lạc Hải Xuyên còn suy đoán liệu có phải Diệp gia có ân với Hoàng Thượng, nên Hoàng Thượng mới phá lệ chú ý đến một Ca nhi. Sau khi biết được Diệp Vân Cẩm dường như có quen biết Hoàng Thượng, Lạc Hải Xuyên mới nhận ra mình đã nghĩ sai rồi. Với tính cách của Hoàng Thượng, cần gì phải để ý đến sắc mặt của ai? Nhất định là trước đây Hoàng Thượng đã quen biết Diệp Vân Cẩm, và rất thích tiểu Ca nhi này nên mới có thể sắp đặt như vậy!
Lạc Hải Xuyên cảm thấy mình đã đến rất gần chân tướng! Phản ứng của Lãnh Diệc Hàn đã chứng thực cho suy đoán của hắn.
Nam nhân khẽ cười một tiếng. Tiếng cười tuy nhẹ, nhưng lại chứa đầy vui vẻ, khiến Lạc Hải Xuyên suýt chút nữa đã cho rằng tai mình có vấn đề. Đừng nói là cười, trước nay hắn chưa từng thấy trên mặt Lãnh Diệc Hàn xuất hiện dù chỉ một chút ý cười nhỏ bé nhất. Hắn đang định đánh bạo ngẩng đầu nhìn, lại nghe thấy tiếng cười kia mỗi lúc một lớn hơn, Lãnh Diệc Hàn thế nhưng thật sự nở nụ cười.
Có vài người nghĩ mọi cách muốn lấy lòng Hoàng Thượng, nhưng không một ai thành công. Vậy mà vị công tử kia chỉ giận dỗi vài câu, nói vài lời đầy oán giận, thế nhưng lại có thể khiến Hoàng Thượng thoải mái cười lớn, quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi! Lạc Hải Xuyên kinh ngạc đến mức muốn rớt cả cằm.
"Chu gia hiện tại thế nào rồi?"
Lạc Hải Xuyên đáp: "Hồi bẩm Hoàng Thượng, Chu Kim Thịnh bị Chu lão gia giam lỏng ở nhà, không cho phép ra ngoài. Tuy Chu Kim Thịnh đã phái người truyền tin đến Lê Đường Uyển, nhưng tất cả đều bị thuộc hạ chặn lại."
"Đưa thư cho trẫm xem."
Lãnh Diệc Hàn xem xong lá thư đó, phân phó: "Tìm một người bắt chước nét chữ của Chu Kim Thịnh, viết lại một phong thư."
Lạc Hải Xuyên sửng sốt, nói: "Hoàng Thượng, Diệp công tử đã tìm người làm như vậy rồi. Lá thư kia đã dựa theo phân phó của Diệp công tử, gửi đến cho Thẩm Ngọc." Diệp công tử và Hoàng Thượng vậy mà lại có cùng một suy nghĩ! Này...... Chẳng lẽ đây chính là tâm linh tương thông sao?
Chỉ là Lạc Hải Xuyên không hiểu tại sao Hoàng Thượng lại làm như vậy. Chuyện liên quan đến Chu Kim Thịnh và Thẩm Ngọc là do Diệp Vân Cẩm gây ra, Hoàng Thượng muốn giúp Diệp Vân Cẩm cũng không cần phiền phức đến thế. Chỉ cần bịa ra một tội danh bắt Chu Kim Thịnh giam vào ngục, phái người niêm phong Lê Đường Uyển chẳng phải là xong rồi sao? Tại sao lại muốn quanh co lòng vòng? Lạc Hải Xuyên không hiểu nhưng cũng không dám nghị luận, chỉ dựa theo phân phó mà đi làm.
Cố Thanh Yến từ trước đến nay vẫn luôn tùy tâm sở dục. Cậu không biết Lạc Hải Xuyên có thể mang về cho mình tin tức tốt gì không, cậu chỉ biết nếu sự việc đúng như cậu suy nghĩ, vậy thì hệ thống còn rất nhiều lỗi (BUG). Cậu còn hoài nghi hệ thống này có phải là một sản phẩm lỗi hay không! Lại đến thời điểm đêm khuya tĩnh lặng, Cố Thanh Yến lặng lẽ nằm trên giường, trong đầu hồi tưởng lại khoảng thời gian bên Cố Thành Tiêu ở thế giới trước.
Nếu cậu không rời đi, nói không chừng đã có thể đăng cơ, cùng Cố Thành Tiêu mở ra một thời đại thịnh thế. Có lẽ sẽ giống như chơi trò chơi xây dựng, vừa thú vị lại vừa tràn ngập cảm giác thành tựu.
Tâm tình đột nhiên trở nên bình tĩnh lạ, Cố Thanh Yến nhắm mắt mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ màng, cậu cảm giác như đang cùng Cố Thành Tiêu cưỡi trên liệt mã, băng băng chạy trên thảo nguyên ngập tràn hoa cỏ, tự do tự tại vô âu vô lo.
Ánh mắt Cố Thành Tiêu nhìn cậu, tràn ngập dịu dàng và thâm tình. Họ trao nhau ánh mắt, giống như chỉ cần liếc mắt một cái đã xuyên qua vô số thời gian và không gian, những thổn thức của con tim làm say đắm lòng người. Đột nhiên, Cố Thanh Yến mở choàng mắt, tỉnh giấc.
Đêm khuya tĩnh lặng, một hương thơm sâu lắng, lành lạnh quẩn quanh chóp mũi. Cố Thanh Yến đang trong cơn mơ màng lập tức tỉnh táo trở lại!
Cậu quay đầu nhìn, đôi mắt chạm phải một đôi mắt đen sâu thẳm, tĩnh mịch. Dưới ánh trăng, nam nhân mặc một thân hắc y, khuôn mặt bị bao phủ bởi mũ áo choàng không nhìn rõ, chỉ có thể thấy đường xương hàm cứng rắn duyên dáng cùng đôi môi mỏng.
Nam nhân chỉ lặng lẽ ngồi bên chiếc bàn kia, nhưng vẫn tự động tỏa ra một loại khí thế lạnh lẽo áp bức, khiến người ta không dám tiếp cận, đồng thời trong lòng cũng sinh ra cảm giác vừa kính sợ vừa ngưỡng mộ. Ngay khi Cố Thanh Yến ngồi dậy chuẩn bị xuống giường, nam nhân đã cởi mũ áo choàng ra, để lộ một gương mặt lạnh lùng mà tuấn mỹ.
Đôi mắt y sâu thẳm, đôi mày sắc như kiếm, mái tóc đen nhánh được buộc lên có vài sợi rơi rụng trên vai. Trang phục gọn gàng như một hiệp khách giang hồ, nhưng khí thế siêu quần kia lại không một hiệp khách giang hồ nào sánh bằng được. Hai người đều không lên tiếng, Cố Thanh Yến lặng lẽ nhìn thẳng y, ánh mắt giao nhau giữa không trung. Tròng mắt đen kịt của nam nhân thoáng dịu đi vài phần, khóe miệng cong lên một độ cong rất nhỏ.
Cố Thanh Yến để chân trần bước tới, mày kiếm của y khẽ cau lại. Y đứng dậy bước nhanh đến trước, bế ngang Cố Thanh Yến lên. Cố Thanh Yến duỗi tay ôm lấy cổ y, ánh mắt không chút kiêng dè đánh giá nam nhân trước mặt. "Đại hiệp ban đêm xông vào khuê phòng của bổn Ca nhi, không biết có gì cần chỉ giáo?"