Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 130: Người ấy đã đến
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 130 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đồ hỗn xược!”
Bà lão phu nhân gần tám mươi tuổi giận dữ, được hai nha hoàn đỡ đứng ở cửa. Phụ mẫu của Chu Kim Thịnh cũng có mặt, sắc mặt cả hai đều không tốt chút nào.
Chu gia tuy có một Hoàng hậu, nhưng địa vị của Chu Hoàng hậu trong hậu cung lại không chính danh, không hợp lý. Nếu một ngày nào đó Minh Hoàng đại hôn, đón nữ chủ nhân chân chính vào hậu cung, thì địa vị của Chu Hoàng hậu sẽ gặp nguy hiểm.
Chu Kim Thịnh là cháu trai duy nhất của Chu gia, gia nghiệp to lớn của Chu gia sau này đều sẽ truyền cho hắn. Vì vậy, Chu lão gia luôn muốn Chu Kim Thịnh thi khoa cử để tiến vào quan trường, tốt nhất là có thể giành được một tước vị, làm rạng danh tổ tông. Sau này, nếu Chu Hoàng hậu bị phế, nhà bọn họ cũng sẽ không bị ảnh hưởng theo. Nhưng hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều! Chu Kim Thịnh vốn không có thiên phú học hành, lại cả ngày chỉ biết ăn chơi, ong bướm, tâm trí đều đặt lên người Ca nhi ở Lê Đường Uyển kia, đến chính thê cũng muốn từ bỏ!
“Tổ mẫu, con……”
“Đồ hỗn xược, còn không mau quỳ xuống!” Chu lão gia gầm lên, giận vì con cháu không chịu tiến bộ.
Sắc mặt Chu Kim Thịnh thay đổi liên tục, dưới cái nhìn giận dữ của Chu lão gia, cuối cùng hắn đành rất không tình nguyện quỳ xuống đất.
Cố Thanh Yến cũng quỳ xuống theo, lão phu nhân thấy vậy, vội vàng đỡ cậu dậy: “Vân Cẩm, mau đứng lên! Chuyện này không liên quan đến con!”
“Không, Thái phu nhân, chuyện này đều do con mà ra! Nếu đêm hôm đó con không bị người bắt đi……” Cố Thanh Yến nói rồi nghẹn ngào, “Vân Cẩm tự biết không xứng với Chu công tử, sẽ lập tức về Ung Cảnh thành, bảo gia phụ gửi lại sính lễ, từ nay không bao giờ bước chân vào Hoàng thành nữa! Chu công tử nếu trong lòng đã có người mình hướng về, người có tình xứng đáng được viên mãn, Vân Cẩm nguyện chúc phúc cho hai người bọn họ!”
Người có trọng lượng nhất trong Chu gia, cũng chính là vị lão phu nhân này. Lúc trước Chu Kim Thịnh ngược đãi Diệp Vân Cẩm, còn công bố ra bên ngoài cậu không còn trong sạch, bôi nhọ danh dự của cậu. Khi đó Chu lão phu nhân vẫn chưa biết. Sau này Chu Kim Thịnh vẫn ngang bướng làm theo ý mình, không chịu từ bỏ Thẩm Ngọc, Chu lão phu nhân bị hắn làm tức đến ốm liệt giường.
Chu lão phu nhân đương nhiên rất vừa ý Diệp Vân Cẩm: vẻ ngoài tuấn tú, hiểu biết lễ nghĩa, tính cách dịu dàng hào phóng. Một đại công tử như vậy làm thiếu nãi nãi Chu gia bọn họ mới không làm mất đi thanh danh của Chu gia! Đáng tiếc Diệp Vân Cẩm bị kẻ bắt cóc làm hỏng thanh danh, bà đành gác lại chuyện này không nhắc đến nữa. Nhưng hôm nay Chu Kim Thịnh lại tồi tệ đến mức đó, có thể nói ra những lời như vậy với Diệp Vân Cẩm, còn một câu không rời khỏi kỹ nam kia, Chu lão phu nhân làm sao có thể không tức giận?
Cái tên hỗn xược này quần áo xốc xếch mà vẫn cứng đầu không nhận lỗi, Chu lão phu nhân càng giận không tả xiết.
“Cái gì mà người trong lòng hướng về? Thẩm Ngọc kia chỉ là một kỹ nam, sao xứng bước vào cửa Chu gia ta?! Thịnh nhi, con suốt ngày không làm việc đàng hoàng cũng thôi đi, còn ngày ngày chạy đến Lê Đường Uyển, con vứt thể diện Chu gia chúng ta đi đâu rồi? Đừng quên, tỷ tỷ con chính là tiền Hoàng hậu! Nếu bởi vì việc này bị kẻ có tâm xấu tâu lên Hoàng thượng, con làm tỷ tỷ con đối phó thế nào?”
“Hoàng thượng đã đặc cách ban ân cho nàng, nếu là vì con mà bị Hoàng thượng giáng chức, ta nhất định không tha cho con!”
Trong mắt Chu Kim Thịnh lộ ra sự không cam lòng, nhưng lại không dám tranh luận.
Cố Thanh Yến cúi đầu, nghe Chu lão phu nhân giận dữ mắng mỏ, đáy mắt xẹt qua một tia trào phúng.
Chu Kim Thịnh mà chịu nghe lời thì heo nái cũng có thể leo cây. Lúc này bị mắng, quay đầu là quên sạch tất cả, vẫn tiếp tục làm theo ý mình.
Cũng tốt, không chọc cho cái lỗ to hơn sao có kịch vui để xem chứ?
Phụ thân Chu Kim Thịnh, Chu lão gia, vội vàng trấn an: “Mẫu thân yên tâm, con sẽ phái người đi cảnh cáo Thẩm Ngọc kia! Cũng chỉ là một kẻ mua vui, con cũng không định để Thịnh nhi dây dưa với hắn!”
Chu lão phu nhân đẩy tay nha hoàn đang cố trấn an bà, thở dài, nghiêm nghị nói: “Bất kể thế nào, đều không thể để Thịnh nhi lại dây dưa với tên tiểu kỹ nam kia! Nương nương đã gửi thư đến cho ta, hiện tại ngay cả Hoàng thượng cũng đã biết chuyện Thịnh nhi đêm đêm ra vào Lê Đường Uyển, dặn dò chúng ta phải giữ gìn gia phong!”
“Nương nương ngày ngày ở trong hoàng cung vốn cũng không quá tốt, chúng ta tuyệt đối không thể lại để cho người khác bắt lấy nhược điểm của chúng ta!”
“Mẫu thân nói rất đúng.” Phụ thân Chu Kim Thịnh lau mồ hôi trán.
Vị Hoàng hậu này của Chu gia mọi người đều biết, nhưng rất nhiều người lại không biết, khác hoàn toàn với lời đồn đãi trên phố, Chu Hoàng hậu không những không hề có chút tình ý nào với Minh Hoàng, mà còn cực kỳ sợ hãi Minh Hoàng.
Trước kia Hoàng đế Văn Đế còn tại vị, Chu Hoàng hậu đã có cuộc sống vô cùng khó khăn, bởi vì Văn Đế dung túng sủng phi, một con mèo con chó cũng có thể dẫm lên Chu Hoàng hậu. Sau này Minh Hoàng khởi binh tạo phản, Chu gia do dự hồi lâu cuối cùng đứng về phía Minh Hoàng, trong ngoài phối hợp giúp Minh Hoàng thành công tiến vào hoàng cung.
Văn Đế bị phế, Chu Hoàng hậu lo sợ, may mắn Minh Hoàng thực hiện đúng lời hứa khi trước, bảo vệ vinh hoa phú quý của Chu gia.
Chu Hoàng hậu không thể nào quên được ánh mắt của Minh Hoàng khi xông vào cung điện, tự tay đâm chết Văn Đế. Đôi mắt đen nhánh lạnh lẽo không có chút độ ấm, máu tươi tung tóe trên khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng trông càng đáng sợ như Diêm La!
Chu Hoàng hậu thận trọng co ro ở Tây cung, đối với lời đồn trên phố nàng không phải không động lòng, đáng tiếc đương kim Hoàng thượng không hề có hứng thú với nữ nhân!
Sở thích và tính cách của Minh Hoàng vô cùng đặc biệt. Ngày đầu tiên lên ngôi Hoàng đế, ngài liền hạ lệnh giải tán hết những phi tần, mỹ nữ kia của Văn Đế, còn đưa thái phi đến Tây cung cho Chu Hoàng hậu quản lý, hơi có chút giữ khoảng cách, nước sông không phạm nước giếng.
Đã từng có cung nữ có ý đồ không trong sáng cố ý mặc y phục mỏng manh, trong suốt rồi ngã quỵ trước mắt Minh Hoàng. Minh Hoàng lại sai người lột sạch y phục của cung nữ đó để thị chúng, còn đánh đập dã man một cung nữ dám hạ xuân dược cho ngài!
Từ đó về sau trong cung không còn cung nữ nào dám vượt quá giới hạn, đều thành thành thật thật làm tốt bổn phận của mình!
Chu Hoàng hậu ở trong cung có thể nói là như đi trên băng mỏng, một chút thực quyền cũng không có. Nếu Chu gia xảy ra chuyện gì, cái danh xưng Hoàng hậu này của nàng cũng không giúp được bao. Đáng tiếc thiếu gia duy nhất của Chu gia bùn nhão không trát nổi tường, còn tùy hứng làm bậy không nghe quản giáo, Chu Hoàng hậu thật sự thất vọng.
Chu lão phu nhân tuy rằng tuổi cao, nhưng trong lòng hiểu rất rõ những việc này. Bà đã giáo huấn Chu Kim Thịnh rất nhiều lần, Chu Kim Thịnh vẫn không chịu hối cải, Chu lão phu nhân vô cùng đau đầu, chỉ hy vọng hắn ngày sau đừng gây ra họa lớn là được rồi.
Ngày hôm sau, chuyện đại thiếu gia Chu gia bị Thẩm Ngọc làm mất mặt rất nhanh đã lan truyền khắp Hoàng thành, mọi người cũng không ai lấy làm lạ.
Đây không phải lần đầu tiên. Trừ phi khách nhân đến chơi ở một phương diện nào đó cực kỳ xuất sắc, Thẩm Ngọc mới cho hắn một ánh nhìn, nếu không cho dù bạn là đại quan quý tộc hoàng thân quốc thích, cũng rất khó nhìn thấy gương mặt tươi cười từ nơi hắn. Sự kiêu ngạo, bạc bẽo của Thẩm Ngọc cũng nổi tiếng như vẻ ngoài mỹ mạo của hắn vậy.
Nhưng mà Thẩm Ngọc đối nhân xử thế đều tương đối có chừng mực, nếu không đắc tội nhiều người như vậy, hắn làm sao sống yên ổn được?
Lần này dội một gáo nước lạnh vào mặt Chu Kim Thịnh trước mặt mọi người, làm Chu Kim Thịnh bị người người cười nhạo, Thẩm Ngọc lúc ấy đã có chút hối hận.
Cho dù muốn biến Chu Kim Thịnh thành bao cát, hắn cũng không nên làm trò như vậy trước mặt nhiều người khiến Chu Kim Thịnh không còn đường lui. Chu Kim Thịnh dù sao cũng là Quốc cữu gia, đắc tội quá nhiều với hắn cũng rất phiền phức.
Nhưng mà, Chu Kim Thịnh xoay lưng liền đi chơi một Ca nhi khác, khiến sự hối hận của Thẩm Ngọc cũng biến mất, chỉ còn lại một bụng đầy sự sỉ nhục và oán hận.
Luôn miệng nói thích hắn, chỉ yêu hắn, kết quả vừa quay đầu liền đi tìm Ca nhi khác lên giường, còn lưu lại dấu vết đầy người đi rêu rao khắp nơi!
Thẩm Ngọc nghiến răng đến mức sắp gãy.
Chu lão gia và Chu lão phu nhân vốn bởi vì lời hôm qua Chu Kim Thịnh nói mà ôm một bụng giận, nghe xong chuyện hôm nay lại càng giận hơn, lập tức gọi Chu Kim Thịnh nghiêm khắc giáo huấn một trận, lệnh cho hắn ở nhà đọc sách viết chữ không được phép ra khỏi cửa, còn phái người đi Lê Đường Uyển gây phiền phức cho Thẩm Ngọc. Ông chủ Lê Đường Uyển không dám đắc tội Chu gia, lập tức bảo Thẩm Ngọc nhận lỗi.
Nhưng với tính cách của Thẩm Ngọc, sao có thể cứ thế mà nhận lỗi?
Chu Kim Thịnh bị nhốt trong phòng nóng nảy không yên, Cố Thanh Yến cách rất xa cũng nghe được âm thanh hắn đập phá đồ đạc, chỉ nhướng mày, không thèm để ý.
Tối đó Cố Thanh Yến đang sắp ngủ, bỗng nhiên nghe được động tĩnh ngoài cửa.
“Thiếu gia……”
Hạ nhân ngoài cửa vừa mới há miệng đã bị Chu Kim Thịnh quát lớn đuổi đi. Cố Thanh Yến biết hắn chịu không nổi, nên muốn đến tìm Diệp Vân Cẩm gây sự.
Đời trước, Chu Kim Thịnh làm việc này không ít lần. Thẩm Ngọc không vui với hắn, hắn liền tới tra tấn Diệp Vân Cẩm để trút giận.
Cố Thanh Yến đứng dậy duỗi người, tuy rằng trong lòng khó chịu, nhưng vẫn phải đối phó với hắn một chút.
Nhưng Cố Thanh Yến chờ mãi chờ mãi, thế mà không thấy Chu Kim Thịnh tới gõ cửa.
Trong lòng có chút kỳ lạ, Cố Thanh Yến đứng dậy đi đến trước cửa phòng. Cậu áp tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài phòng, ngoài phòng im ắng như không có ai. Cậu nhíu mày, Cố Thanh Yến đẩy cửa ra nhìn thấy, Chu Kim Thịnh giống như con lợn chết nằm im bất động trong hoa viên.
Cố Thanh Yến đi qua liếc mắt nhìn.
Chu Kim Thịnh không phải tự ngất xỉu, rất có thể là bị người đánh ngất.
…… Là ai?
Cố Thanh Yến nhìn quanh bốn phía, đêm khuya tĩnh lặng, đến một hạ nhân cũng không có.
Cố Thanh Yến trầm mặc một hồi, đột nhiên khóe môi cong lên, đáy mắt lấp lánh những tia sáng nhỏ.