Thiếu gia thật và giả

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 17: Thiếu gia thật và giả
"Vì sao lại muốn Tiểu Trạch làm xét nghiệm ADN với chúng ta?" Sắc mặt Hứa Tuệ Dung không tốt, kiên quyết phản đối đề nghị của Lục Văn Đức, "Nếu Tiểu Trạch biết chúng ta làm việc giám định này, nhất định sẽ rất sốc!"
Lục Văn Đức bất đắc dĩ: "Nếu không làm xét nghiệm này, em có thể yên tâm sao?"
Hạt giống nghi ngờ một khi đã gieo xuống sẽ đâm rễ nảy mầm, chỉ khi nhổ bỏ tận gốc hạt giống nghi ngờ này, gia đình họ mới có thể trở lại bình yên.
Nghĩ đến gương mặt giống hệt mình của Chu Tử Kỳ, lại nhớ đến dáng vẻ tiều tụy, yếu ớt của cậu ta, Hứa Tuệ Dung không thể mở miệng từ chối.
"Được rồi, việc này chỉ có hai chúng ta biết, anh không nói em không nói, Tiểu Trạch sẽ không biết đâu." Lục Văn Đức nhẹ giọng an ủi nàng.
Hứa Tuệ Dung vẫn cảm thấy không thoải mái trong lòng, buồn bã nói: "Hôm nay là Ngày Của Mẹ, anh không ở nhà nên không thấy, Tiểu Trạch tự mình kiếm tiền, mua cho em một đôi khuyên tai ngọc trai rất đẹp."
"Con hiếu thảo như vậy, sao có thể không phải con ruột của chúng ta chứ?"
Lục Văn Đức tò mò hỏi: "Con tự kiếm tiền, con kiếm bằng cách nào vậy?"
Hỏi đến chuyện này, trên mặt Hứa Tuệ Dung rạng rỡ tự hào: "Đứa nhỏ này sau khi trưởng thành đã không còn xin tiền chúng ta nữa, con nói chúng ta kiếm tiền không dễ dàng, muốn thay đổi thói quen tiêu xài hoang phí trước đây, học cách kiếm tiền và chi tiêu một cách hợp lý!"
"Con bé lấy tất cả tiền tiêu vặt chúng ta cho đem đi tiết kiệm, vừa hay có người anh họ của con trai nhà họ Trình chơi cổ phiếu kiếm được chút tiền lời, con bé liền liên hệ với người đó, mua một số sách về đầu tư quản lý tài chính để đọc, rồi theo người đó học cách giao dịch cổ phiếu. Con bé thông minh, có tầm nhìn tốt, thế mà chỉ với chút vốn nhỏ đã kiếm được tiền dễ dàng!"
"Chưa hết đâu, lần đầu kiếm được tiền con bé đã nghĩ ngay đến anh và em, tặng em một món quà nhân Ngày Của Mẹ! Con bé còn nói, chờ kiếm được thêm nhiều tiền, sẽ tặng anh một món quà bất ngờ vào Ngày Của Cha!"
Lục Văn Đức vui mừng khôn xiết, không thể ngờ con trai sau khi thay đổi lại còn bộc lộ thiên phú về đầu tư!
Lớn lên đẹp trai, thành tích tốt, tuổi còn nhỏ đã biết quản lý tài chính, đầu tư kiếm tiền hiếu thảo với cha mẹ, đây chẳng phải là "con nhà người ta" mà bao người vẫn thường nhắc đến hay sao?!
Lục Văn Đức cũng rất tự hào, cười tủm tỉm nói: "Đứa nhỏ này tuy lớn lên không giống chúng ta, nhưng đứa trẻ một tay chúng ta nuôi dưỡng tự nhiên sẽ hướng về chúng ta!"
Hứa Tuệ Dung gật đầu đồng ý, nhìn Lục Văn Đức nghiêm túc nói: "Cho nên cho dù kết quả giám định thế nào, Tiểu Trạch đều là con trai của chúng ta!"
Lục Văn Đức hiểu rõ lời vợ, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, hứa hẹn nói: "Được, nghe em."
Kết quả tồi tệ nhất, không mong muốn nhất chính là Lục Tinh Trạch không phải con trai họ, nhưng bọn họ đã nâng niu Lục Tinh Trạch như bảo bối trong lòng bàn tay nhiều năm như vậy, sao có thể chỉ vì cậu không phải con ruột mà đuổi cậu đi?
Hứa Tuệ Dung trong lòng thầm cầu nguyện.
Nếu chỉ là một hồi lo lắng vô căn cứ, nàng sẽ cho đứa trẻ giống mình chút tiền, cũng giúp hắn tìm cha mẹ ruột!
......
Cố Thanh Yến cảm thấy hai ngày này Hứa Tuệ Dung và Lục Văn Đức đặc biệt quan tâm đến mình.
Cậu vừa về nhà, Hứa Tuệ Dung vốn hiếm khi xuống bếp lập tức chào đón cậu: "Mẹ làm món tôm hùm hấp phô mai con thích nhất, Tiểu Trạch mau rửa tay rồi vào ăn đi!"
Ông bố Lục Văn Đức đi xã giao về cũng kéo cậu lại: "Nghe mẹ con nói gần đây con học quản lý tài chính à? Đi, vào thư phòng! Ba, một lão tổng như ba sẽ dạy con những bí quyết bên trong!"
Vì để hỗ trợ cậu học quản lý tài chính, Lục Văn Đức còn cho cậu một triệu tệ, coi như tiền vốn!
Cố Thanh Yến đương nhiên vui vẻ nhận, thật lòng khen ngợi tài nấu nướng của Hứa Tuệ Dung, sau khi ăn xong tôm hùm hấp phô mai để bày tỏ lòng biết ơn, cậu còn thổi một tràng "khen ngợi cầu vồng"* cho Lục Văn Đức, tỏ ý sẽ chăm chỉ học hành, để người khác đều phải khen ngợi rằng "hổ phụ vô khuyển tử"**.
Sự bất thường ắt có điều mờ ám, hành động của hai người trong mắt Cố Thanh Yến chính là chột dạ muốn bù đắp, xem ra Chu Tử Kỳ đã tiếp xúc với hai người họ.
Bão tố sắp đến.
Khác với nguyên tác, khi nhìn thấy kết quả xét nghiệm ADN, Lục Văn Đức và Hứa Tuệ Dung cũng không kích động mà cãi vã, mà là khó lòng chấp nhận sự thật.
Cho dù hai người đều đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy Cố Thanh Yến không có quan hệ huyết thống với họ, mà bản giám định Chu Tử Kỳ giấy trắng mực đen ghi rõ có quan hệ huyết thống, Hứa Tuệ Dung cả người lảo đảo, mềm nhũn ngồi sụp xuống ghế sofa.
"Tại sao lại như vậy?" Hứa Tuệ Dung thốt lên thất thanh, siết chặt tờ giấy kia, đôi mắt nhìn chằm chằm vào phần kết luận.
Lục Văn Đức sắc mặt cũng không tốt, ngồi bên kia sofa, trầm giọng nói: "Mười mấy năm rồi, năm đó em sinh con không có cách nào kiểm chứng được, nhưng anh đã cho người đi đến thị trấn Lệ Thủy* điều tra nhà họ Chu, ngày mai sẽ có kết quả."
"Hiện tại phải làm sao bây giờ?" Hứa Tuệ Dung có chút hoang mang, sợ hãi, không biết đối mặt với Cố Thanh Yến như thế nào, càng không biết phải đối xử ra sao với con trai ruột Chu Tử Kỳ đã tìm đến cửa.
"Đứa con mà em cực khổ nuôi nấng mười sáu năm lại là con của người khác! Mà con trai ruột của mình lại phải đến khách sạn làm phục vụ?!"
"Em đừng kích động, tạm thời cứ làm những gì chúng ta đã thương lượng từ trước, trước mắt đừng để Tiểu Trạch biết." Lục Văn Đức là một thương nhân, ông đã đầu tư bao nhiêu tình cảm lẫn tiền bạc vào Lục Tinh Trạch, Lục Tinh Trạch hiện tại ưu tú như vậy, sau này bồi dưỡng thật tốt khẳng định sẽ là một trợ thủ đắc lực, đương nhiên ông không muốn rời xa một đứa con xuất sắc như Lục Tinh Trạch, càng không muốn đẩy một đứa con xuất sắc như vậy ra ngoài.
Hứa Tuệ Dung suy nghĩ một lát, dần dần bình tĩnh lại: "Đúng vậy, không thể để Tiểu Trạch biết việc này. Đứa nhỏ này tính tình kiêu ngạo như vậy, làm sao có thể chấp nhận việc mình bị nhầm lẫn được?"
Ngày đó đứa nhỏ này mới chỉ xem một bộ phim điện ảnh mà đã cảm thấy đau khổ như vậy, khóc lóc hỏi nàng nếu cậu không phải con ruột của họ thì có bị đuổi đi không, hiện tại lời nói đùa ngày đó giờ đã thành sự thật, nàng càng không thể khiến trái tim đứa trẻ bị tổn thương!
Một người là con nuôi bảo bối mình nuôi suốt mười sáu năm, một người là con ruột hoàn toàn xa lạ, về mặt tình cảm, Hứa Tuệ Dung đương nhiên muốn hướng về đứa con nuôi.
Sự thay đổi của Cố Thanh Yến trong khoảng thời gian này đã bắt đầu có kết quả đối với vợ chồng họ.
Lục Văn Đức trong lòng có thái độ nghi ngờ với lời nói "bị nhầm lẫn" của Chu Tử Kỳ, cụ thể ông muốn chờ kết quả điều tra, xác nhận chỉ đơn thuần là bị nhầm lẫn, mới có thể tiến hành bước tiếp theo với Lục Tinh Trạch, còn đối với Chu Tử Kỳ, người đã cực khổ tìm kiếm họ......
"Hai ngày này em ở bên cạnh Tiểu Kỳ, trước tiên để nó yên lòng."
Con ruột do chính mình sinh ra nhất định phải nhận lại, hai đứa nhỏ này đến lúc đó sẽ sắp xếp ra sao, vẫn phải chờ xem kết quả điều tra.
"Được, em biết rồi."
Hứa Tuệ Dung trang điểm lại rồi mới đi gặp Chu Tử Kỳ.
"Mẹ, mẹ!" Chu Tử Kỳ khóc lóc ôm chặt lấy nàng, "Mẹ thật sự là mẹ con!"
"Cuối cùng con đã tìm được mẹ rồi!"
Hứa Tuệ Dung vốn hơi ngượng ngùng cũng trở nên mềm lòng hơn khi hắn gọi những tiếng "Mẹ, mẹ" vui sướng không muốn rời xa, nàng vỗ nhẹ sau lưng Chu Tử Kỳ: "Đừng khóc, mẹ ở đây."
"Ba con đâu?" Chu Tử Kỳ đôi mắt ướt dầm dề, vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng, "Ba sao không đến gặp con? Ba không thích con sao?"
Hứa Tuệ Dung sửng sốt một chút, cười gượng gạo nói: "Sao có thể không thích con? Hai ngày này ba con phải đi công tác."
"Vậy con có thể về nhà chờ ba không?" Chu Tử Kỳ cuối cùng cũng không nhịn được mà lộ ra mục đích của mình: "Mẹ, con không muốn ở nơi này, con muốn về nhà!"
Hắn mới là thiếu gia chân chính của Lục gia! Hắn muốn vẻ vang trở về Lục gia, đem kẻ giả mạo đã chiếm đoạt thân phận của hắn đuổi đi!
Ha ha ha ha ha! Hắn đã nóng lòng muốn nhìn vẻ mặt thống khổ, hoảng sợ của Lục Tinh Trạch sau khi biết được chân tướng!
*Khen ngợi cầu vồng: ngôn ngữ mạng bên Trung, là lời khen ai đó nhưng thể hiện quá lên so với thực tại.
**Hổ phụ vô khuyển tử: Tục ngữ Trung Quốc, nghĩa đen là cha hổ không có con chó; nghĩa bóng là người cha có tài thì tất nhiên sẽ không sinh ra người con bất tài.
*Lệ Thủy trấn: tên thị trấn Lệ Thủy là do mình tự đặt do bản QT không dịch tên ra, bạn nào biết cmt mình sửa lại nhé, cảm ơn nè!