Chương 2: Mọi Chuyện Chỉ Mới Bắt Đầu

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Tinh Trạch thay đổi.
Người đầu tiên cảm nhận được sự thay đổi của y là mẹ Lục - Hứa Tuệ Dung và cha Lục - Lục Văn Đức.
Dù trước đó hai người đã nhận ra con trai ruột của mình là Chu Tử Kỳ, nhưng đối với Lục Tinh Trạch – người mà họ đã nâng niu trong lòng bàn tay suốt mười sáu năm, tình cảm vẫn còn đó. Chỉ là Lục Tinh Trạch bị nuông chiều đến mức quá ngây thơ, không hiểu lòng người hiểm ác, nên đã bị Chu Tử Kỳ nhiều lần hãm hại, dần xóa sạch chút tình cảm còn sót lại của cha mẹ Lục dành cho y.
Những lời vu khống đó bao gồm việc Lục Tinh Trạch tiêu xài hoang phí, gây rối vô cớ, không biết ơn. Trong khi đó, Chu Tử Kỳ lại khéo léo thể hiện mình: đau lòng khi thấy Lục Văn Đức vất vả kiếm tiền bên ngoài nên chi tiêu vô cùng tiết kiệm, không hề mở miệng đòi mua sắm; lại còn hiếu thảo với Hứa Tuệ Dung, thường xuyên xoa bóp, đấm lưng, như muốn bù đắp cho những năm tháng không được phụng dưỡng. Điều này khiến Hứa Tuệ Dung vô cùng cảm động, và hai vợ chồng ngày càng chướng mắt với Lục Tinh Trạch – kẻ mà họ cho là một "sói mắt trắng*".
*Sói mắt trắng: Có một câu tục ngữ dân gian: "sói mắt trắng, không nhận mẹ", trong cơn đói khát thậm chí nó có thể ăn thịt chính người mẹ đã nuôi dưỡng mình. Người ta thường dùng hình ảnh "sói mắt trắng" ám chỉ những kẻ tiểu nhân vong ân bội nghĩa, ăn cháo đá bát.
Nói đến Lục Tinh Trạch thì thật đáng thương, y đột ngột trải qua một biến cố lớn, bị Lục Văn Đức và Hứa Tuệ Dung nuông chiều đến mức hoang mang, hoàn toàn không biết phải làm gì tiếp theo. Tuy nhiên, người đáng thương ắt có chỗ đáng trách, sai lầm lớn nhất của y chính là không thể tự gánh vác được gì.
Lục Văn Đức và Hứa Tuệ Dung là kiểu cha mẹ cực kỳ bao che, cưng chiều con cái đến mức vô lý. Lục Tinh Trạch được họ nuôi dạy nên vô cùng kiêu căng. May mắn thay, bản tính y không xấu, nên lớn lên cũng không trở thành một kẻ ương bướng, chỉ biết ăn chơi trác táng. Tuy nhiên, bất cứ thói quen xấu nào của đám bạn bè hư hỏng thì y đều có đủ.
Khi mất đi sự che chở của Lục gia, những thói quen xấu này trở nên nguy hiểm chết người! Y bị lừa một khoản tiền khổng lồ và bị đòi nợ. Y không hề nghĩ ngợi mà đem bán chiếc xe thể thao phiên bản giới hạn mình nhận được vào ngày sinh nhật. Y cho rằng vợ chồng Lục Văn Đức biết chuyện cũng chỉ như mọi lần, cùng lắm là trách mắng y vài câu. Không ngờ, Lục Văn Đức mặt mày đen sầm, khóa thẻ của y, còn bắt y quỳ dưới mưa suy ngẫm. Hứa Tuệ Dung thì chửi bới ầm ĩ, giận y đã phung phí chiếc xe thể thao đáng lẽ ra phải thuộc về con trai ruột của mình, rồi tát y một cái và đuổi ra khỏi Lục gia!
Đối mặt với đủ loại nhục mạ, đánh đập gay gắt từ cha mẹ đã từng yêu thương mình sâu sắc, Lục Tinh Trạch lúc này mới ý thức được rằng, không có quan hệ huyết thống, đối với vợ chồng Lục gia, y chỉ là một thứ rác rưởi chướng mắt. Sự tồn tại của y không ngừng nhắc nhở vợ chồng họ rằng y đã thay thế con ruột của họ hưởng bao nhiêu phúc phần, trong khi con ruột của họ mấy năm nay phải chịu không ít khổ cực ở nông thôn!
Dù sự thật không phải như vậy, nhưng hành vi 'bán thảm*' của Chu Tử Kỳ đã khiến hai người cực kỳ bất mãn. Lục Tinh Trạch, với đầu óc không tỉnh táo mà tự tìm đường chết, tất nhiên là tự rước lấy nhục.
* Bán thảm: 卖惨 /mài cǎn/Giả nghèo giả khổ, đóng vai nạn nhân, tỏ vẻ bị hại, đáng thương để tăng thương cảm của mọi người.
Hiện tại mọi chuyện đều chưa xảy ra. Nếu Chu Tử Kỳ giỏi giả vờ đến vậy, vậy thì cậu sẽ chủ động ra tay, lấp đầy những khoảng trống đó trước. Đến lúc đó, châu ngọc đã có sẵn, Chu Tử Kỳ có đến giả vờ thì cũng chẳng tạo ra sự khác biệt nào.
Vì vậy, Cố Thanh Yến bắt đầu hành động để thay đổi ấn tượng của những người xung quanh về cậu, đặc biệt là vợ chồng Lục gia.
Mọi chuyện bắt đầu khi Cố Thanh Yến yêu cầu tìm gia sư.
Hứa Tuệ Dung trừng to mắt, không thể tin hỏi: "Con xác định muốn tìm gia sư?"
"Dạ." Cố Thanh Yến mặt đỏ ửng, lúng túng nói: "Mẹ, mẹ giúp con tìm hai giáo viên, nghiêm khắc một chút cũng không sao đâu ạ."
Hứa Tuệ Dung ngạc nhiên đến sững sờ, đánh giá cậu từ trên xuống dưới một lượt: "Có phải con lại gặp rắc rối gì rồi không?"
Cố Thanh Yến lộ vẻ khó xử, có chút tức giận nói: "Con không có!"
Hứa Tuệ Dung kéo cậu qua, lo lắng sờ trán cậu: "Không sốt mà......"
Cố Thanh Yến thẹn thùng đỏ mặt: "Mẹ, con không có bệnh! Con biết mình đang nói gì mà!"
Hứa Tuệ Dung thở phào nhẹ nhõm, cưng chiều xoa đầu cậu: "Dọa mẹ chết khiếp, cứ tưởng con xảy ra chuyện gì rồi chứ."
"Sao đột nhiên muốn học thêm? Là vì thích cô gái nào có thành tích học tập tốt ở trường, sợ cô ấy không thích con sao?"
"Không phải!" Cố Thanh Yến cầm tay nàng đặt xuống, "Mẹ đừng sờ đầu con! Sẽ bị lùn mất!"
"Được rồi, mẹ không sờ nữa." Hứa Tuệ Dung bật cười, sau đó thở dài nói: "Con bây giờ không còn thích làm nũng như hồi nhỏ nữa rồi......"
Cố Thanh Yến đỏ mặt: "Con cũng không phải con nít!"
Hứa Tuệ Dung nhìn cậu bằng ánh mắt đầy âu yếm: "Phải, phải, phải, con lớn rồi, là một cậu bé lớn! Cậu bé lớn thì phải nói có sách mách có chứng chứ. Vậy con nói với mẹ xem, tại sao con lại muốn tìm gia sư học thêm?"
Cố Thanh Yến mấp máy môi, lông mi đen dày rũ xuống, rầu rĩ nói: "Đêm qua khi ăn cơm, con nhìn thấy trên mái tóc ba có một sợi tóc bạc ......"
Hứa Tuệ Dung sửng sốt. Cố Thanh Yến nắm chặt tay, giọng nói có chút khàn: "Mẹ, có phải con nên để hai người bớt lo hơn không?"
Khóe mắt thiếu niên hơi ửng hồng, bộ dạng áy náy lại hối hận khiến trái tim Hứa Tuệ Dung tan chảy, vội vàng vỗ vỗ lưng cậu an ủi: "Sao tự nhiên con lại nói những lời này?"
"Con à, từ nhỏ đến lớn con đã khiến ba mẹ lo lắng rất nhiều, nhưng đều là những vấn đề nhỏ thôi, không đến mức làm ba mẹ phải lo đến bạc tóc đâu."
Cố Thanh Yến hít hít mũi, trầm giọng nói: "Trường bọn con có một bạn nữ học rất giỏi, rất xinh đẹp, nhưng nhà rất nghèo, ba bạn ấy ở công trường đột nhiên phát bệnh tim mất rồi......"
"Mẹ bạn ấy năm trước vừa mới phẫu thuật, vẫn đang uống thuốc... bạn ấy chuẩn bị thôi học để đi làm kiếm tiền nuôi mẹ và em trai." Cố Thanh Yến nói khẽ, vẻ mặt buồn bã bi thương mà trước nay Hứa Tuệ Dung chưa từng thấy qua. "Con nói con có thể cho bạn ấy vay tiền, nhưng bạn ấy không cần. Con nói giúp bạn ấy tìm công việc, bạn ấy cũng không muốn."
"Cô ấy khinh thường loại người ỷ vào gia đình có tiền mà tùy tiện làm bậy, tiêu tiền như nước. Cô ấy nói con chỉ được cái đầu thai vào một gia đình tốt mà thôi, nếu cô ấy có điều kiện như con thì nhất định sẽ không giống con, không học vấn, không nghề nghiệp, chỉ biết ăn chơi."
"Cô ấy nói cô ấy sẽ cố gắng học tập để trở nên xuất sắc hơn, làm niềm kiêu hãnh của ba mẹ, cô ấy sẽ không lãng phí một xu nào ba mẹ dành cho mình......"
Cố Thanh Yến càng nói càng sa sút cảm xúc: "Cô ấy nói loại tiểu thiếu gia như con, nếu gia đình có biến cố lớn, một chút cũng không giúp được cha mẹ mà chỉ gây thêm phiền phức cho họ."
"Cô ấy khuyên con đừng lãng phí thời gian nữa. Dù có được cha mẹ nuông chiều, thì cũng phải tự có bản lĩnh của mình, đừng đợi đến khi thật sự có chuyện xảy ra mà hối hận cũng không kịp. Bởi vì không biết cha mẹ một ngày nào đó sẽ già đi, nếu con còn không trưởng thành, cái nhà này sẽ sụp đổ mất......"
Tay Cố Thanh Yến đặt bên người chậm rãi nắm chặt, cậu nhìn thẳng vào mắt Hứa Tuệ Dung, nghiêm túc nói: "Mẹ, con cảm thấy cô ấy nói đúng."
"Trước kia con quá không hiểu chuyện. Con... con không muốn sống cuộc sống như trước đây nữa, con muốn thay đổi bản thân!"
Hứa Tuệ Dung bừng tỉnh, thầm nghĩ, thảo nào con trai đột nhiên thay đổi tính nết, hóa ra là bị một cô gái mình thích kích động! Nàng vừa kinh ngạc vừa vui mừng trong lòng.
Con trai bỗng nhiên hiểu chuyện, còn nói đến xúc động như vậy, thật sự là quá tốt rồi!
"Được! Mẹ ủng hộ con!" Lời nói của Hứa Tuệ Dung khó nén được sự vui vẻ. "Bây giờ mẹ sẽ cho người liên lạc tìm gia sư cho con ngay!"
"Cảm ơn mẹ." Cố Thanh Yến ngoan ngoãn nói lời cảm ơn, giống như khi còn nhỏ, ôm nàng cọ cọ không muốn rời đi.
Hứa Tuệ Dung càng thêm cao hứng, quay đầu liền kể với chồng mình là Lục Văn Đức. Lục Văn Đức kinh ngạc, đứa trẻ nhà mình không ưu tú, cũng không có tư duy, nhưng ông nghĩ có hai vợ chồng họ ở đây, chuyện ăn mặc sau này con trai cũng không cần lo. Thế nhưng hiện tại con trai lại chủ động cầu tiến, tất nhiên không gì tốt hơn thế!
Vì thế, Lục Văn Đức hoãn lại buổi xã giao tối, đặc biệt quay về ăn tối cùng vợ con. Trên đường, ông còn mua cho Cố Thanh Yến một cái đùi gà lớn.
"Khi bằng tuổi con ba chỉ nghĩ cách làm thế nào kiếm thật nhiều tiền để không bị đói, hiện tại con không cần nghĩ đến điều đó, con nên có tham vọng cao hơn! Con trai, cố lên! Ba xem trọng con!"
Với tư cách làm cha mẹ, Lục Văn Đức và Hứa Tuệ Dung thật sự rất tốt, yêu thương và hỗ trợ con mình vô điều kiện. Đây cũng là lý do Lục Tinh Trạch ôm ảo tưởng về hai người họ.
Nhưng khi Lục Tinh Trạch không còn là con ruột của họ, họ liền biến thành kiểu cha mẹ của "đứa trẻ hư". Dù cho Chu Tử Kỳ có bắt nạt Lục Tinh Trạch, họ vẫn cảm thấy đó là điều đương nhiên, bởi vì Lục Tinh Trạch nợ Chu Tử Kỳ.
"Cảm ơn ba!" Cố Thanh Yến cười gắp cho ông một miếng sườn heo kho, "Tối nay thím Lưu làm sườn ăn rất ngon, ba nếm thử đi."
Cả nhà hòa thuận vui vẻ ăn xong bữa cơm. Sau khi ăn xong, Cố Thanh Yến nói sẽ đi làm bài tập rồi lên lầu về phòng.
Dưới lầu, Lục Văn Đức nói với Hứa Tuệ Dung: "Đứa nhỏ này thật sự thay đổi rồi, còn gắp đồ ăn cho anh nữa chứ!"
"Anh xem anh nói kìa!" Hứa Tuệ Dung trừng ông một cái. "Nếu ngày thường anh quan tâm con nhiều hơn, con cũng đâu đến mức phải đến bây giờ mới hiểu chuyện!"
"Phải, phải, phải, sau này anh nhất định sẽ dành thời gian bên cạnh con nhiều hơn!"
Hai vợ chồng vui vẻ, kết quả là tăng thêm tiền tiêu vặt cho Cố Thanh Yến. Nhìn số dư trong thẻ, thiếu niên khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng.
Đây chỉ mới là bắt đầu.