Chương 28: Báo cáo phụ huynh

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Phu nhân, mời ngài xem." Người hầu mang đến những mảnh giấy vụn từ sách bài tập đã được thu dọn. Hứa Tuệ Dung cẩn thận kiểm tra, nhận ra chúng đều là của Cố Thanh Yến.
Tại sao sách bài tập lại bị xé? Ai đã làm chuyện này? Hàng lông mày lá liễu của Hứa Tuệ Dung nhíu chặt. Chẳng lẽ Tiểu Trạch không vui nên không muốn làm bài tập? Hay là... (Tác giả cũng ghi là Tiểu Kỳ)
Hứa Tuệ Dung suy nghĩ một lát, rồi gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm của Lục Tinh Trạch.
Cô Lý, giáo viên chủ nhiệm, rất ngạc nhiên khi nhận được cuộc gọi. Trong ngày đầu tiên xếp lớp, khi Chu Tử Kỳ tự giới thiệu, cậu ta đã nói rằng Lục phu nhân – mẹ của Lục Tinh Trạch – chính là mẹ ruột của mình. Vì vậy, cô Lý theo bản năng cho rằng Hứa Tuệ Dung gọi điện đến để hỏi về tình hình của Chu Tử Kỳ, nên cô khéo léo nói: "Thưa Lục phu nhân, là thế này ạ. Bạn học Chu Tử Kỳ vừa mới chuyển đến lớp, ngoài việc chưa quen hết các bạn, mọi thứ khác đều khá ổn. Chỉ là trường Nhất Trung chúng tôi khá chú trọng việc học, ban giám hiệu mong muốn học sinh có một môi trường học tập thuần túy, có thể sẽ không giống với lớp học trước đây của bạn học Chu Tử Kỳ. Hơn nữa, bạn học Chu Tử Kỳ và bạn học Lục Tinh Trạch có mối quan hệ khá phức tạp. Tôi đề nghị phu nhân nhắc nhở bạn học Chu Tử Kỳ nên tập trung hơn vào việc học, đừng mang những cảm xúc cá nhân và vấn đề gia đình ra bàn tán ở trường."
"Các bạn học khác không rõ chuyện bên trong, nếu vô tình nói điều gì đó, dù là với bạn học Chu Tử Kỳ hay bạn học Lục Tinh Trạch, đều là một sự tổn thương, không có lợi cho sự đoàn kết của lớp, càng bất lợi cho sự phát triển cả về thể chất lẫn tinh thần của cả hai em..."
Những lời cô Lý nói khiến Hứa Tuệ Dung càng nhíu mày chặt hơn.
Với tư cách là giáo viên chủ nhiệm của lớp thực nghiệm trường Nhất Trung, cô Lý là một giáo viên đặc biệt, có kinh nghiệm giảng dạy cực kỳ phong phú và rất được học sinh yêu mến. Việc cô nói ra những lời này rõ ràng cho thấy đã có một số chuyện không hay xảy ra, Hứa Tuệ Dung vội vàng hỏi rõ cụ thể mọi chuyện.
Khi biết Chu Tử Kỳ ngay ngày đầu tiên đến lớp đã tự mình tiết lộ hoàn cảnh gia đình trước mặt tất cả bạn học, Hứa Tuệ Dung lại một lần nữa cảm thấy vô cùng bối rối và khó xử.
Chu Tử Kỳ căn bản không hề để tâm những lời họ nói, nếu không đã chẳng gây khó xử cho Lục Tinh Trạch ngay trong ngày đầu tiên chuyển trường!
Có lẽ Chu Tử Kỳ cảm thấy khó chịu trong lòng vì họ giữ Lục Tinh Trạch ở lại, cảm thấy mình bị thiệt thòi. Nhưng họ và Lục Tinh Trạch đã có tình cảm bao nhiêu năm như vậy, làm sao có thể nói bỏ là bỏ ngay được? Chu Tử Kỳ thật sự không hề thông cảm một chút nào cho những người làm cha mẹ như họ!
Đã thế, cậu ta còn không lựa lời mà tuyên bố thân phận của Lục Tinh Trạch cho mọi người đều biết. Hắn cho rằng làm vậy sẽ khiến Lục Tinh Trạch nhục nhã ư? Thực tế là chính nàng mới cảm thấy nhục nhã! Vậy mà lại bị cô giáo nhắc nhở như vậy!
Hiện tại, Hứa Tuệ Dung có thể khẳng định Chu Tử Kỳ cố ý không đợi Lục Tinh Trạch. Về việc sách bài tập của Lục Tinh Trạch bị xé nát rải khắp sàn nhà, nàng cũng đã có kết luận.
"Thật ngại quá, cô Lý, đã khiến cô chê cười rồi." Hứa Tuệ Dung thở dài, "Đứa nhỏ này chúng tôi vừa mới tìm về, từ nhỏ lớn lên ở một vùng quê nhỏ, chưa trải sự đời, tính tình con cũng tương đối thẳng thắn, nên mới nói những lời thật lòng với các bạn học..."
"Là một người mẹ, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, đương nhiên tôi hy vọng hai đứa nhỏ có thể sống hòa thuận với nhau. Nhưng các con đã lớn rồi, sẽ có suy nghĩ riêng của mình, ở trường học tôi cũng không thể kiểm soát được." Hứa Tuệ Dung dừng lại một chút, chân thành nói, "Hy vọng cô quan tâm đến các con nhiều hơn, có tình huống gì thì kịp thời liên lạc với tôi!"
"Vâng."
Gia đình nào cũng có những chuyện khó nói, mà gia đình hào môn thì càng nhiều hơn. Cô Lý nhắc nhở xong cũng không nói thêm gì nữa.
Xong xuôi, Hứa Tuệ Dung kể lại chuyện này cho Lục Văn Đức, Lục Văn Đức lập tức sa sầm nét mặt.
Ai cũng nói chuyện xấu trong nhà không nên để lộ ra ngoài, thế mà Chu Tử Kỳ lại ngược lại, hận không thể cho tất cả mọi người biết Lục Tinh Trạch không phải con trai ông! May mắn là ông đã sắp xếp cho Lục Tinh Trạch thân phận con nuôi. Nếu nói hai người bị trao nhầm lúc sinh, thử hỏi các bạn học sẽ nghĩ gì về Lục Tinh Trạch?
Lỡ như Lục Tinh Trạch không chấp nhận được mà bỏ đi thì phải làm sao?
Thật là không thể bớt lo được mà!
Lục Văn Đức tức giận nói: "Lòng dạ hẹp hòi, không khôn ngoan sắc sảo, chỉ biết chơi những trò tâm cơ vặt vãnh không đáng nhắc đến, ta thấy khó mà làm nên chuyện lớn!"
"Anh cũng đừng nóng giận, con vừa mới trở về, nhìn thấy chúng ta và Tiểu Trạch sống chung thân thiết, trong lòng nhất định sẽ không thoải mái. Chờ đến bữa tiệc vào thứ bảy, chúng ta sẽ công bố thân phận người thừa kế đại thiếu gia Lục gia của con với toàn bộ giới thượng lưu, có lẽ con sẽ không còn nhạy cảm như vậy nữa."
Hứa Tuệ Dung cũng chỉ có thể tự an ủi bản thân và chồng mình như thế.
Lục Văn Đức trầm giọng nói: "Hai ngày này em để mắt tới thằng bé một chút, đừng để nó lại gây rắc rối."
Nói thì nói vậy, nhưng Hứa Tuệ Dung cũng đã nói với giáo viên rằng con đã lớn, có suy nghĩ riêng của mình, ở trường học nàng lại không thể kiểm soát được. Nàng sợ Chu Tử Kỳ chịu kích động lại làm ra chuyện càng quá đáng hơn, nên không dám dùng thái độ cứng rắn để dạy dỗ hắn.
Hai lần gây náo loạn nhỏ mà vẫn chưa bị ai trách móc gì, Chu Tử Kỳ liền yên tâm. Sáng sớm hôm sau, cậu ta đến trường, cố ý bảo tài xế dừng xe ở một nơi dễ thấy. Khi mọi người dùng ánh mắt kinh ngạc và ngưỡng mộ nhìn qua, cậu ta không nhanh không chậm bước xuống xe, rồi khoác chiếc balo hàng hiệu lên vai, chậm rãi đi về phía cổng chính của trường.
Bởi vì Lục Tinh Trạch có gia cảnh quá mức ưu việt và tính cách của một thiếu gia, rất nhiều người ở trường Nhất Trung đều từng nghe nói về cậu. Hơn nữa, Cố Thanh Yến lại dùng tốc độ kinh người để nâng cao thành tích, ở lĩnh vực thể thao còn thể hiện sức hút chết người, khiến danh tiếng cậu vang dội, trở thành một nhân vật phong vân (người có tầm ảnh hưởng quan trọng, làm mưa làm gió trong xã hội) xứng đáng của trường Nhất Trung.
Sau khi Chu Tử Kỳ tiết lộ thân phận con nuôi của cậu ta, tin tức nhanh như gió truyền khắp trường học. Chu Tử Kỳ, với danh xưng đại thiếu gia Lục gia, cũng nhận được không ít sự chú ý.
Vì vậy, ngay khi Chu Tử Kỳ vừa xuất hiện gần trường, đã có người nhận ra cậu ta.
Một nữ sinh thì thầm: "Mau nhìn kìa, đó là đại thiếu gia Lục gia!"
Một bạn học khác liếc mắt đánh giá Chu Tử Kỳ rồi nói: "Chính là cậu ta sao? Hình như không đẹp trai bằng Lục Tinh Trạch!"
"Chắc chắn rồi, Lục Tinh Trạch lớn lên rất đẹp, chơi bóng rổ lại lợi hại! Trước đây Lục Tinh Trạch theo đuổi Lâm Vũ Lộ lớp bên cạnh, Lâm Vũ Lộ không thích nói chuyện với cậu ấy. Nhưng từ khi thành tích Lục Tinh Trạch tốt lên, lại còn thể hiện vài kỹ thuật trong tiết thể dục, mỗi lần lớp 1 và lớp 2 chơi bóng rổ, Lâm Vũ Lộ đều đứng bên sân xem Lục Tinh Trạch chơi bóng!"
"Quả nhiên chỉ có người cực kỳ ưu tú mới hấp dẫn được người ưu tú!" Bạn học đó cảm thán nói, "Đáng tiếc Lục Tinh Trạch lại trở thành con nuôi của Lục gia, nếu không thì cũng đã môn đăng hộ đối với Lâm Vũ Lộ rồi!"
"Lục Tinh Trạch thật đáng thương, từ con ruột duy nhất biến thành con nuôi, lại còn có thêm một người anh không thể hiểu nổi! May mắn là cậu ấy bây giờ đã trở nên ưu tú, chỉ cần cậu ấy tiếp tục nỗ lực, về sau cho dù không dựa vào gia đình cũng có thể sống rất tốt!"
Những lời nói của hai người đó thành công khiến tia đắc ý vừa lóe lên trong mắt Chu Tử Kỳ lập tức biến mất, mặt cậu ta tối sầm lại.
Vì sao những người này biết thân phận con nuôi của Lục Tinh Trạch mà vẫn thông cảm cho cậu ta? Rõ ràng mình mới là người xứng đáng nhận được sự thông cảm nhất!
Lục Tinh Trạch chính là đứa con tu hú đã chiếm tổ, hưởng thụ mười sáu năm cẩm y ngọc thực (áo gấm cơm ngọc, cuộc sống giàu sang) của hắn!
Sự u ám trong lòng Chu Tử Kỳ càng bùng lên khi thấy Lục Tinh Trạch cưỡi một chiếc xe đạp cực kỳ sành điệu, vô cùng đẹp trai dừng lại trước cổng trường, kéo theo những tiếng hò reo đầy phấn khích như muốn nổ tung của các nữ sinh xung quanh.
"A a a a! Lục Tinh Trạch đẹp trai quá! Đồng phục, giày chơi bóng, túi đeo vai, đồng hồ điện tử, xe đạp thể thao... Cả người phối hợp thật sự hoàn hảo! Trường mình có tổ chức bình chọn hot boy không? Tôi muốn bỏ phiếu cho cậu ấy!"
"Tuy là con nuôi, nhưng cha mẹ cậu ấy thật sự đối xử rất tốt nha! Chiếc xe đạp này hình như là của một thương hiệu nổi tiếng thế giới được nhập từ Mỹ về, nghe nói giá hơn vạn tệ đó!"
"Trên người tiểu thiếu gia Lục gia làm sao có thể có đồ rẻ tiền được?"
"Đẹp trai, học giỏi, gia thế ưu việt, đây quả thực là nam chính trong phim thần tượng rồi!"
... Những lời bàn tán này như những mũi gai nhọn đâm vào người Chu Tử Kỳ, khiến hai mắt cậu ta đỏ bừng.
Cái gì mà con nuôi, cái gì mà tiểu thiếu gia Lục gia?!
Lục Tinh Trạch chính là một tên ăn trộm! Cậu ta đã trộm đi mười sáu năm cuộc sống rực rỡ của mình!
Đáng giận nhất chính là cha mẹ ruột của hắn còn bao che cho Lục Tinh Trạch! Cho cậu ta thân phận con nuôi, cho cậu ta ở lại Lục gia, tiếp tục chiếm đoạt những thứ thuộc về hắn!
Vì sao lại đối xử với hắn như vậy? Vì sao?!
Thù hận và căm ghét dưới đáy lòng cuồn cuộn dâng trào, Chu Tử Kỳ nắm chặt tay, nét mặt đặc biệt dữ tợn.
Giờ khắc này, Chu Tử Kỳ thậm chí còn căm hận cả Lục Văn Đức và Hứa Tuệ Dung.
Không được coi trọng, không được công nhận, không được kỳ vọng, trong lòng Chu Tử Kỳ tràn ngập oán hận, chỉ có một suy nghĩ duy nhất – hắn không những muốn đuổi Lục Tinh Trạch đi, mà còn muốn hủy hoại cậu ta!
Chỉ có hủy hoại Lục Tinh Trạch, mới có thể giải tỏa được nỗi hận trong lòng hắn!