Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 27: Một chút trà xanh
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi nhận được tin nhắn, Lục Vọng cũng vừa lúc đang dùng bữa tối.
Đây là lần đầu tiên có người ngỏ ý muốn nấu ăn cho anh. Dù chỉ là một bát mì đơn giản, nhưng tấm lòng này thật đáng trân trọng.
Nhìn bát mì được bày trí đẹp mắt với đủ màu sắc, Lục Vọng bỗng nhiên chẳng còn hứng thú với những món ăn tinh tế đang bày trước mặt mình nữa.
Anh muốn nếm thử bát mì do thiếu niên ấy đích thân nấu.
"Đặt vé máy bay sáng thứ 7 bay đến thành phố B."
Cậu thiếu niên đã khơi gợi lên cảm giác thèm ăn của anh, đồng thời, Lục Vọng cũng chú ý đến nội dung tin nhắn khác của cậu ấy: "Anh trai ăn hết đồ ăn rồi, cháu và mẹ đành phải ăn món khác."
Dù Lục gia không phải là hào môn hàng đầu, nhưng khi chuẩn bị bữa cơm, đặc biệt là lúc có nữ chủ nhân cùng hai vị thiếu gia dùng bữa, người đầu bếp không thể nào không kiểm soát được lượng thức ăn của từng người.
Lượng thức ăn dành cho ba người lại bị một người ăn hết. Trừ trường hợp lượng đồ ăn quá ít, hoặc người đó bị bỏ đói mấy ngày, thì chỉ còn một khả năng duy nhất: đây là cố ý.
Lại thêm vệ sĩ báo cáo lại cho anh biết rằng Chu Tử Kỳ đã ra lệnh cho tài xế lái xe về nhà, bỏ lại Lục Tinh Trạch một mình. Có thể thấy, vị thiếu gia 'thật' vừa được Lục gia nhận về này cực kỳ thù dai, lòng dạ hẹp hòi, và thích dùng những trò vặt để gây chú ý.
Thiếu niên trước đây vốn được vợ chồng Lục gia chiều chuộng, làm sao có thể chịu nổi sự tủi thân như vậy?
Xe không đón, cơm không cho ăn, lại còn phải tự mình xoay sở. Với tính cách kiêu ngạo của thiếu niên, cậu ấy nhất định sẽ không có ý định mách lẻo với cha mẹ nuôi. Chỉ cần Chu Tử Kỳ không làm gì quá đáng, thiếu niên sẽ chỉ biết chịu đựng mà thôi.
Ai là người đã nói cho cậu biết rằng cậu không phải con ruột của vợ chồng Lục gia mà chỉ là bị nhầm lẫn khi sinh?
Thân phận đáng xấu hổ như vậy đã trở thành một cái gai trong lòng thiếu niên, luôn nhắc nhở cậu từng giờ từng phút rằng cậu đã chiếm giữ thân phận thiếu gia Lục gia của Chu Tử Kỳ, hưởng thụ cuộc sống 'cẩm y ngọc thực' suốt bao nhiêu năm.
*Cẩm y ngọc thực: quần áo bằng gấm, đồ ăn bằng ngọc, ý chỉ cuộc sống giàu sang, ăn ngon mặc đẹp.
Nhưng đây không phải lỗi của cậu, cậu không cần phải tự mình chịu thiệt thòi.
Lục Vọng trước nay chưa từng biết rằng mình lại có loại cảm xúc 'tiêu chuẩn kép' như vậy. Không thể phủ nhận rằng, dù anh không chung sống với thiếu niên được bao lâu, nhưng anh thật sự rất để tâm đến Lục Tinh Trạch.
Không thể nói rõ nguyên nhân, có lẽ là vào khoảnh khắc thiếu niên dùng đôi mắt đen nhánh xinh đẹp, lấp lánh ánh sáng nhìn anh, trên môi cậu cũng nở một nụ cười rạng rỡ, trong sáng. Cậu tựa như một đóa hồng trắng lộng lẫy nở rộ vì anh, không chỉ khiến anh thấy đẹp mắt mà còn tỏa ra hương thơm làm tâm trạng anh thêm vui vẻ, thoải mái.
Chính vì thế, Lục Vọng không ngần ngại dành sự quan tâm đặc biệt cho đối phương.
Ví dụ như trở về làm chỗ dựa vững chắc cho thiếu niên, hay đại loại thế.
Vợ chồng Lục Văn Đức và Hứa Tuệ Dung, để Chu Tử Kỳ có danh phận chính đáng, cũng như giới thiệu hắn với các gia đình hào môn quyền quý ở thành phố B, đã đi phát thiệp mời khắp nơi. Thậm chí, ở chính bổn gia Lục gia, Lục Văn Đức còn tự tay viết thư mời, giải thích ngắn gọn nguyên nhân và kết quả việc nhận lại Chu Tử Kỳ, hy vọng bổn gia sẽ phái người đến tham dự. Một mặt là để trấn an Chu Tử Kỳ, mặt khác là muốn nhắc nhở giới thượng lưu ở thành phố B rằng, dù họ là chi thứ, nhưng vẫn có mối quan hệ thân thiết với bổn gia ở Kinh Thành, để người khác không dám phê bình hay coi thường.
Thiệp mời đã sớm được gửi đến, và hiện tại đang nằm trên bàn Lục Vọng.
Các gia đình hào môn hàng đầu đều biết rõ quyền lực phức tạp của bổn gia Kinh Thành. Có người đứng ngoài quan sát, có người thừa cơ 'cháy nhà hôi của', lại có người muốn nhân cơ hội này để chen chân vào giao thiệp với người nắm quyền mới... Đủ loại tình huống như vậy, Lục Văn Đức không thể lường hết được. Ông chỉ hy vọng bổn gia sẽ thể hiện thái độ đồng ý với Chu Tử Kỳ mà thôi, không ngờ thiệp mời của ông lại lọt vào mắt Lục Vọng.
So với sự cảm tính của phụ nữ, Lục Văn Đức là người đứng đầu gia đình, cần phải lý trí và coi trọng lợi ích hơn nhiều. Nếu không, ông đã chẳng hứa hẹn với Chu Tử Kỳ rằng hắn sẽ là người thừa kế duy nhất của Lục gia sau này. Đồng thời, ông cũng sắp xếp một thân phận con nuôi cho Cố Thanh Yến để cậu tiếp tục ở lại Lục gia, còn yêu cầu hai người hòa thuận chung sống, muốn tạo dựng cho người ngoài ảo tưởng rằng hai anh em có tình cảm không tồi... Đằng sau những hành động này là để củng cố địa vị người thừa kế của Chu Tử Kỳ, đồng thời cũng không để thân phận con nuôi của Cố Thanh Yến mất đi quá nhiều giá trị, để sau này cả hai người đều có tư cách liên hôn với các gia tộc hào môn khác.
Kế hoạch này tính toán khá tốt, đáng tiếc Chu Tử Kỳ lại không hiểu và cũng chẳng chịu phối hợp.
Cố Thanh Yến chỉ cần ở lại Lục gia thêm một ngày, hắn liền cảm thấy mình phải chịu thêm một ngày nhục nhã.
Những học sinh ngu ngốc chỉ biết đọc sách kia không đến lấy lòng thiếu gia 'thật' của Lục gia là hắn, ngược lại còn lên tiếng bênh vực Lục Tinh Trạch. Mẹ hắn vì sao biết rõ hắn không thích Lục Tinh Trạch mà vẫn ở trước mặt hắn gọi Lục Tinh Trạch là bảo bối?
Chu Tử Kỳ trở về phòng mình, 'rầm' một tiếng đóng sầm cửa lại thật mạnh.
Đập vào mắt hắn là cách trang trí cực kỳ xa hoa, nội thất đều mới tinh tươm, tủ quần áo treo đầy những bộ cánh kiểu dáng đa dạng, phong cách thời thượng nhất của các thương hiệu lớn, chiếc giường lớn 2,8m vô cùng thoải mái, chiếc bàn sách rộng rãi với một chiếc máy tính cao cấp nhất... Đây đều là những thứ Chu Tử Kỳ chưa bao giờ có được. Sự phấn khích ngày đầu tiên đến sống ở nơi này đã tan biến, hiện tại trong lòng Chu Tử Kỳ chỉ còn một suy nghĩ: phòng của Lục Tinh Trạch có tốt hơn phòng hắn không?
Chu Tử Kỳ sa sầm mặt, xoay người mở cửa phòng Cố Thanh Yến.
Cách bài trí phòng của hai người không khác biệt nhiều lắm, nhưng phòng Lục Tinh Trạch rõ ràng có ánh sáng và sự thông gió tốt hơn. So với cách sắp xếp vội vàng, phòng Lục Tinh Trạch hiển nhiên được bài trí dụng tâm hơn nhiều!
Ngọn lửa ghen tức trong lòng hắn bùng cháy dữ dội khi nhìn thấy phòng Lục Tinh Trạch bày đầy ảnh gia đình, những bức ảnh chụp riêng, chụp chung với Lục Văn Đức và Hứa Tuệ Dung. Chu Tử Kỳ đỏ mắt gắt gao nhìn chằm chằm nụ cười nuông chiều của Lục Văn Đức và Hứa Tuệ Dung trong ảnh chụp chung, hận không thể đập vỡ nát những khung ảnh đó!
Hắn mới là con ruột của bọn họ, được chứ?! Vì sao lại đối xử với Lục Tinh Trạch tốt hơn cả con ruột là hắn chứ?
Nét mặt Chu Tử Kỳ tràn đầy lửa giận, trông vô cùng dữ tợn. Ánh mắt điên cuồng của hắn đảo khắp nơi, cuối cùng dừng lại trên cặp sách của Cố Thanh Yến!
Cố Thanh Yến, sau khi ăn cơm xong, lên phòng làm bài tập. Vừa mở cửa phòng ra, cậu liền phát hiện có người đã động vào đồ đạc trong phòng mình.
Cặp sách của cậu bị người ta đổ tung tóe, sách giáo khoa và văn phòng phẩm rơi đầy đất, còn có sách bài tập cũng bị xé nát, vương vãi khắp nơi.
Cố Thanh Yến nhíu mày, không nói nên lời.
Đây chính là 'năng lực' của Chu Tử Kỳ sao?
Giống như đứa trẻ tiểu học xé bài tập về nhà để trả thù cậu vậy?
Lấy điện thoại ra quay một đoạn video, Cố Thanh Yến mặc kệ những mảnh giấy bay tứ tung. Cậu nhặt sách giáo khoa nhét lại vào cặp, rồi không để ý đến nữa.
Mở ứng dụng chứng khoán ra kiểm tra chỉ số giao dịch, liên hệ với Trinh Viễn để tiếp tục thu mua. Cố Thanh Yến ước tính giá trị thị trường, chờ sau khi Lục Vọng công bố đoạt được quyền lực, thẻ ngân hàng của cậu có thể thu về một trăm triệu.
...Đây có tính là cậu 'ôm được đùi vàng' không nhỉ?
Một tiếng 'ding' nhỏ vang lên, WeChat nhận được tin nhắn mới.
Vừa mở ra, đã thấy Trình Trì gửi một loạt tin nhắn thoại đến: "Lục thiếu, ba tôi nhận được thiệp mời của nhà cậu! Ba mẹ cậu định tổ chức một bữa yến tiệc cho cái tên nhà quê kia ở vịnh Lệ Thủy sao?"
"Làm linh đình như vậy là có ý gì?"
"Không lẽ vào thời điểm giới thiệu tên kia, họ sẽ công khai chuyện nhận nuôi cậu sao?"
"Đến lúc đó, cả nhà ba người bọn họ đứng đó nhận lấy lời nịnh nọt của người khác, vậy cậu muốn đứng một bên làm trò cười sao?"
Chỉ tưởng tượng thôi đã cảm thấy quẫn bách khó xử, cho nên Trình Trì vừa thấy thiệp mời liền hỏi rõ sự tình rồi lập tức liên hệ với Cố Thanh Yến.
Cố Thanh Yến mỉm cười trả lời hắn: "Hắn vừa trở về, trong lòng nhất định rất lo lắng. Ba mẹ làm như vậy cũng là để hắn yên tâm thôi."
"Tôi đã hưởng thụ tình yêu thương của ba mẹ nhiều năm như vậy, tôi đã rất cảm kích. Cho dù có công bố với bên ngoài tôi là con nuôi, tôi cũng chấp nhận."
Cậu chấp nhận, nhưng Chu Tử Kỳ chưa chắc đã chấp nhận. Bữa tiệc vừa hay là một cơ hội tốt, cậu tin Chu Tử Kỳ sẽ không bỏ lỡ.
Cố Thanh Yến quyết định, ngọn lửa này phải được thổi bùng lớn hơn một chút.
Ngày hôm sau, Chu Tử Kỳ cố ý nói muốn đến trường sớm để trực nhật, rồi bảo tài xế lái xe đi trước, không đợi Cố Thanh Yến ở phía sau. Cố Thanh Yến đeo cặp trên vai đứng ở cửa, mím môi, đối diện với vẻ mặt có chút xấu hổ của Hứa Tuệ Dung, cậu nói: "Không sao đâu mẹ, thời gian còn sớm, con có thể đạp xe đến trường."
Trong mắt Hứa Tuệ Dung hiện lên một tia áy náy, bà vội nói: "Để ba con chở con đi!"
Cố Thanh Yến lắc đầu: "Ba đưa con đến trường rồi đến công ty sẽ bị muộn, đi muộn sẽ dễ bị kẹt xe."
Nói xong, cậu xoay người dắt ra một chiếc xe đạp đen đỏ còn mới tám phần, trông cực kỳ ngầu.
Nhìn thấy chiếc xe đã được lau chùi sạch sẽ, rõ ràng là cậu đã có sự chuẩn bị từ trước, trong lòng Hứa Tuệ Dung có chút hụt hẫng.
Với đôi chân dài, mặc đồng phục học sinh, thiếu niên tinh thần phấn chấn quay đầu lại vẫy tay với Hứa Tuệ Dung vừa bước ra ngoài cùng Lục Văn Đức: "Ba mẹ tạm biệt, con đi trước đây!"
"Ừm, đi đường cẩn thận nhé!" Hứa Tuệ Dung dặn dò.
Lục Văn Đức nhíu mày: "Sao lại để con đạp xe đi học?"
Hứa Tuệ Dung ngượng ngùng nói: "Tiểu Kỳ nói muốn đến trường để trực nhật nên đã đi trước rồi..."
Lục Văn Đức không nói thêm về vấn đề đó, mà nói với Hứa Tuệ Dung: "Em là mẹ của bọn nhỏ, em hãy làm nhiều công tác tư tưởng với chúng, đừng để chúng giận nhau."
Hứa Tuệ Dung gật đầu, trong lòng không khỏi sầu lo.
Hôm qua Chu Tử Kỳ nói đói bụng rồi bảo tài xế về trước, hôm nay lại nói có việc phải đi trước. Đây là trùng hợp, hay là cố ý không cho Tiểu Trạch* ngồi chung xe?
Chờ đến khi người phụ trách dọn dẹp trong nhà đến báo với bà rằng đã phát hiện trong phòng của tiểu thiếu gia có rất nhiều sách bài tập bị xé nát, Hứa Tuệ Dung liền lập tức thay đổi sắc mặt.