Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 32: Lại thêm một thủ đoạn khác!
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Tuệ Dung ngây ngốc: "Có ý gì?"
"Mẹ, mấy ngày nay em không chịu đi học cùng xe với con, sau đó có một hôm tan học con muốn đợi em, kết quả lại thấy em lên một chiếc Mercedes Benz màu đen phóng đi." Chu Tử Kỳ nhanh chóng kể lại những gì mình phát hiện, nửa thật nửa giả. "Con cứ nghĩ em gọi xe, nhưng chiếc xe lại không chạy về hướng nhà mình, mà là chạy thẳng đến trung tâm thành phố! Con lo lắng nên đi theo sau em, sau đó thấy em quen đường quen lối đi vào sòng bạc!"
"Sòng bạc không mở cửa cho trẻ vị thành niên, nhân viên bảo vệ sẽ kiểm tra nghiêm ngặt, trừ phi được ông chủ sòng bạc đồng ý cho vào, nếu không một đứa trẻ sao có thể vào được!"
"Trước đây con vừa đến học tại trường trung học trực thuộc, chi phí tốn kém, khi đó con cảm thấy ba mẹ nuôi kiếm tiền cho con đến thành phố học không dễ dàng, liền nghĩ đi tìm một công việc bán thời gian kiếm tiền." Chu Tử Kỳ bịa chuyện, đồng thời không quên kể khổ. "Con phát hiện tiền lương của nhân viên phục vụ ở sòng bạc này rất cao nên đã đến phỏng vấn, kết quả con không đủ tuổi nên bị loại! Con đã năn nỉ quản lý sòng bạc, nói rằng ba mẹ nuôi đều đi nhặt rác, kiếm không được mấy đồng, con thật sự rất cần công việc này để trang trải chi phí hằng ngày ở trường, quản lý nghe xong thì động lòng trắc ẩn mà cho con vào làm!"
"Có một lần làm ca đêm, con nhìn thấy em trai và mấy thiếu gia nhà giàu khác đến chơi. Vốn dĩ bảo vệ không cho vào, nhưng sau khi ông chủ sòng bạc dặn dò quản lý, quản lý liền dẫn bọn họ vào!"
"Tối hôm đó em trai ở sòng bạc chơi rất lâu, hết trò này đến trò khác, hầu như trò chơi nào cũng đều thắng!"
Dường như vẫn còn kinh ngạc khi nhớ lại tình cảnh hôm đó, Chu Tử Kỳ dùng giọng điệu khó tin mà nói: "Điều này không thể nào! Đến thần bài cũng không thể giỏi đến mức ấy! Nhưng em trai đã thắng, thắng rất nhiều tiền!"
"Con và đồng nghiệp còn nói, tụi con nghi ngờ có sự sắp đặt ngầm, chính là ông chủ sòng bạc cố ý cho em trai thắng tiền!"
"Sau đó quản lý nói với em, ông chủ sòng bạc cảm thấy em rất thú vị, muốn gặp mặt em, em trai liền một mình đi theo quản lý lên lầu 28! Sau đó quản lý còn sắp xếp xe đưa em về..."
Những việc này từng cái nói ra, Hứa Tuệ Dung càng nghe càng kinh ngạc.
Mặc dù nàng chưa từng đến câu lạc bộ giải trí Thái Long Thịnh Thế, nhưng từng nghe nói, đó là nơi giới nhà giàu đến đánh bạc và vui chơi. Bên trong trang trí rất xa hoa, rượu cao cấp, người phục vụ đều là những tuấn nam mỹ nữ cực kỳ đẹp mắt, quan trọng nhất chính là những trò chơi trong đó có thể khiến người ta nhiệt huyết sôi trào, điên cuồng tiêu tiền!
Xã hội thượng lưu bề ngoài hào nhoáng, có vẻ trật tự, nhưng bên dưới lại có rất nhiều giao dịch dơ bẩn ít ai biết đến, đặc biệt là một nơi có rất nhiều người đàn ông có quyền thế tụ tập, rượu ngon, tiền tài, quyền lực, sắc đẹp đều không thể thiếu!
Lục Tinh Trạch vậy mà lại đến nơi này đánh bạc, nếu không phải cố ý gian lận, một đứa trẻ như cậu sao có thể thắng nhiều lần như thế?
Lại thêm vấn đề đưa đón mà Chu Tử Kỳ nhắc đến, Hứa Tuệ Dung không khỏi nghĩ đến một khía cạnh tồi tệ!
Phía trước chỉ là tức giận, hiện tại ngoại trừ tức giận còn có hối hận và đau lòng.
Đứa trẻ nàng nâng niu trong lòng bàn tay mười mấy năm, xinh đẹp lóa mắt, từ trước đến nay luôn là niềm kiêu hãnh của hai vợ chồng, không ngờ đứa nhỏ này ở nơi họ không nhìn thấy, lại có những hành vi không thể chấp nhận được như thế!
Nhục mạ, ẩu đả anh lớn, dẫn đầu cô lập anh lớn, còn học đánh bạc, lại cùng ông chủ sòng bạc mờ ám!
Bọn họ thật sự đã chiều hư cậu, khiến cậu không biết sợ hãi, cậy sủng sinh kiêu, làm ra những chuyện mất hết thể diện của gia đình họ!
Hứa Tuệ Dung càng nghĩ càng bực bội, rất muốn chạy vào bắt Cố Thanh Yến về, nhưng với thân phận Lục phu nhân, nàng không chịu nổi chuyện mất mặt như vậy!
Tức giận không chịu nổi, nàng quay người bắt xe về nhà, trên đường Hứa Tuệ Dung đã gọi điện cho Lục Văn Đức, nhưng Lục Văn Đức đang họp, nàng chỉ có thể nén giận đợi về nhà mới nói được.
"Tức chết tôi rồi!" Hứa Tuệ Dung ném chiếc túi xách trị giá hơn một trăm vạn lên sô pha, "Sao tôi lại nuôi ra một thứ như thế chứ?"
Hứa Tuệ Dung nói xong càng tủi thân.
Mười mấy năm nàng đối xử với Lục Tinh Trạch đều thật lòng thật dạ, khi phát hiện Lục Tinh Trạch bị ôm nhầm với con ruột, trong lòng nàng vừa khiếp sợ vừa khó chịu, nhất thời không biết phải làm sao.
Trước nay nàng đều không nghĩ tới sẽ trả Lục Tinh Trạch về cho ba mẹ ruột của cậu, nàng muốn nỗ lực bồi thường cho con trai ruột, cũng sẽ không vì con trai ruột trở về mà bạc đãi Lục Tinh Trạch, nhưng Lục Tinh Trạch lại báo đáp nàng như vậy sao?
Nếu không phải nàng hôm nay đến trường học nghe được nữ sinh kia kể cho nàng nghe tình hình thực tế, có lẽ nàng vẫn sẽ còn đắm chìm trong ảo tưởng hạnh phúc có được hai đứa con trai.
Khi Lục Văn Đức biết được việc này, ông sửng sốt một chút rồi trầm giọng hỏi: "Em xác định Tiểu Trạch thật sự có quan hệ mờ ám với ông chủ sòng bạc?"
Ông chủ sòng bạc thì Hứa Tuệ Dung không quen, nhưng ông quen, đó là một người đàn ông được gọi là "anh Sâm", cao to, đầu cạo trọc, trên mặt có sẹo, mang dáng vẻ của một tay xã hội đen.
Lục Văn Đức rất khó liên tưởng được người con nuôi xinh đẹp sạch sẽ của mình lại có thể ở bên cạnh người đàn ông vừa nhìn đã biết không dễ chọc giận này.
"Tiểu Kỳ sẽ không gạt chúng ta chứ?" Bị con nuôi làm đau lòng, chỉ nghĩ đến việc tốt cho con ruột, Hứa Tuệ Dung nói chuyện cũng mang theo tức giận.
Lục Văn Đức không bày tỏ ý kiến.
Theo ông thấy, việc này nếu hiểu lầm đối với ông cũng không có tổn thất gì, nhưng nếu là thật sự......
Ông có thể thông qua Lục Tinh Trạch mà kết nối với anh Sâm không? Có thể ở trung tâm thành phố ngang nhiên mở một câu lạc bộ giải trí xa hoa, bối cảnh của người này phải mạnh đến mức nào?
Lục gia bọn họ ở thành phố B nói dễ nghe thì là một trong năm gia tộc đứng đầu, nhưng ở đây có bao nhiêu thể diện so với bổn gia Lục gia ở Kinh Thành?
Người khác nhìn thấy bọn họ vinh quang, nhưng vinh quang này là nhờ ánh hào quang của thiếu gia bổn gia năm đó mà có được, hiện tại vị kia không còn liên hệ với bọn họ, cũng không biết đối phương có còn nghĩ đến tình cảm nuôi dưỡng và quan tâm của họ năm đó hay không.
Lục Văn Đức có dã tâm, ông muốn tiến xa thêm một bước.
"Được rồi, chưa có xác nhận em đừng bận lòng nữa, cũng đừng răn dạy Tiểu Trạch."
"Nhưng mà......"
Hứa Tuệ Dung không cách nào chấp nhận cách làm của ông, chuyện con trai làm sao phải phê bình sửa chữa, sao lại có thể coi như không nhìn thấy?
"Em cảm thấy với tính tình như Tiểu Trạch sẽ cùng ông chủ sòng bạc làm loại giao dịch tình ái ấy?" Lục Văn Đức không vui nhíu mày, "Chúng ta để nó thiếu ăn thiếu mặc, khiến nó phải đi tìm một người đàn ông để đổi lấy sao?"
Hứa Tuệ Dung lúc này mới bình tĩnh lại.
Con nuôi vì một cô gái mà tranh chấp với con ruột, sao có thể có chuyện đó với một người đàn ông được?
"Nhưng tiểu Kỳ nói......"
Lục Văn Đức mặt không cảm xúc nói: "Nó ở sòng bạc làm người phục vụ lại không đi theo lên lầu, phía trên đã xảy ra chuyện gì thì đều là suy đoán, em thấy sao?"
"Như vậy..." Hứa Tuệ Dung vẻ mặt ngượng ngùng, "Chỉ là em quá tức giận, nhất thời xúc động nên đã nghĩ nhiều rồi."
"Bạn học và giáo viên ở trường đều là người có hiểu biết, cô giáo sẽ không bao che cho Tiểu Trạch."
"Đúng là như vậy..." Hứa Tuệ Dung lẩm bẩm nói, nhưng trong lòng vẫn có chút nghi ngờ đối với Cố Thanh Yến.
Chu Tử Kỳ đinh ninh rằng ba mẹ sẽ ghét bỏ Cố Thanh Yến, lúc hắn đắc ý trở về nhà, vẫn thong dong chuẩn bị xem Cố Thanh Yến bị quở trách, nhưng hiện thực lại tát thẳng vào mặt hắn.
Cố Thanh Yến rất khuya mới về đến nhà, Hứa Tuệ Dung vừa thấy liền lớn tiếng mắng: "Rốt cuộc con đã chạy đi đâu hả? Trễ như vậy mới về, con có còn để mẹ vào mắt không hả?"
"Chẳng qua là mắng con vài câu, con liền chạy mất không thèm quay đầu lại! Thật là nuông chiều con đến mức không còn phép tắc rồi!"
Chu Tử Kỳ nhìn mà vui sướng khôn xiết, nhưng câu nói tiếp theo của Hứa Tuệ Dung khiến nụ cười trên mặt hắn lập tức biến mất.
"Cơm chiều đã ăn chưa? Chưa ăn thì nhanh đi rửa tay, mẹ bảo mẹ Lưu nấu cho con chút cháo hải sản!"
Cố Thanh Yến tiến lên ôm lấy Hứa Tuệ Dung: "Con xin lỗi, con biết sai rồi, cảm ơn mẹ."
Cậu quay đầu nhìn về phía sắc mặt còn đen hơn cả mực của Chu Tử Kỳ, nhướng mày khiêu khích.
Chỉ nói mấy câu đã muốn phá hoại quan hệ mẹ con của cậu, mày sao có thể ngây thơ đến vậy hả?
Tìm thủ đoạn khác tốt hơn hãy đến đây!
Chu Tử Kỳ có lẽ đã hiểu ý cậu, tức giận siết chặt tay thành nắm đấm, nghiến chặt răng, chỉ muốn đấm thẳng vào mặt cậu.