Chương 33: Cấu Kết Làm Điều Xấu

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Tử Kỳ đã chuẩn bị tâm lý, tìm một lý do nói với Hứa Tuệ Dung rằng sẽ đi chơi với bạn, rồi lên xe Lý Thừa Trác đến đón.
Lý Thừa Trác là kẻ thích dỗ ngọt người khác, lại thích chơi trò tình thú. Hắn đưa Chu Tử Kỳ thưởng thức một bữa tối ấm áp dưới ánh nến, sau đó mới đến khách sạn để làm việc chính.
Bên trong, người đàn ông này chính là bản mặt thú vật, vừa vào phòng liền không chút thương tiếc đã bắt đầu lăn lộn.
Chu Tử Kỳ chịu đựng cảm giác xấu hổ cầu xin hắn, nhưng Lý Thừa Trác không hề để ý tới.
Tốn chút công sức mới ăn được miếng thịt vào miệng, Lý Thừa Trác sao có thể dễ dàng buông tha hắn? Cái gì vui vẻ tất nhiên phải làm tới cùng.
Chu Tử Kỳ lớn lên trong vùng quê nhỏ, da thịt lại non mịn đến bất ngờ, khiến Lý Thừa Trác rất hài lòng.
Biết hắn muốn mình giúp hắn bày mưu tính kế đối phó Lục Tinh Trạch, Lý Thừa Trác liền dụ dỗ hắn làm theo hướng mình muốn.
"Ngày mai là ngày ba mẹ em sẽ chính thức giới thiệu em cho xã hội thượng lưu, bảo bối em có vui không?"
"Nếu tối đó Lục Tinh Trạch không xuất hiện trong buổi tiệc, mà lại đang ân ái với một người đàn ông nào đó giống như em vào giờ phút này, em có càng thêm vui vẻ không?"
Lý Thừa Trác không nói hắn muốn trở thành người đàn ông kia, vì với lòng dạ hẹp hòi của Chu Tử Kỳ, hắn nhất định sẽ không cho hắn chạm vào Lục Tinh Trạch, cũng không biết Chu Tử Kỳ sẽ chọn ai.
Nhưng điều này không quan trọng. Mặc kệ Chu Tử Kỳ chọn ai, người duy nhất làm đóa hoa hồng trắng nhỏ ngon miệng nhuốm hồng, sau đó kiều diễm nở rộ chỉ có thể là hắn!
Ánh mắt Chu Tử Kỳ sáng lên, nút thắt được gỡ bỏ.
Ba mẹ hắn cũng không tin Lục Tinh Trạch cùng ông chủ sòng bạc có loại quan hệ này, một trong những lý do chính là Lục Tinh Trạch thích Lâm Vũ Lộ. Nhưng nếu cậu chỉ đem Lâm Vũ Lộ ra làm vỏ bọc thì sao?
Nếu video Lục Tinh Trạch giống một kẻ đ*m đãng thấp hèn khóc lóc dưới thân đàn ông được chiếu ở trước mặt, cho dù ba mẹ hắn không tin đi nữa, nhưng vì sĩ diện cũng không thể giữ lại Lục Tinh Trạch!
Đã không còn ba mẹ che chở, Lục Tinh Trạch chẳng phải để mặc hắn mặc sức chà đạp sao?
Đến lúc đó hắn sẽ đem video Lục Tinh Trạch bị đám du côn lưu manh làm nhục phát tán lên trang web của trường học, xem những nữ sinh si mê đáng ghét đó còn có thể hét "A a a a, Lục Tinh Trạch đẹp trai quá! Tôi muốn bầu cậu ấy làm giáo thảo"!
Chờ khi người mà tụi mày cho rằng là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí giáo thảo của trường biến thành kẻ đê tiện, tàn hoa bại liễu* người người đều khinh chê, xem tụi mày còn có thể thích hay không!
*Tàn hoa bại liễu: hoa tàn liễu héo, ý chỉ một người đã tàn phai nhan sắc (thường được dùng cho người phụ nữ), còn có một nghĩa nữa là làm kỹ nữ - gái gọi.
Chu Tử Kỳ càng nghĩ càng phấn khích, tựa hồ đã nhìn thấy cảnh tượng Lục Tinh Trạch bị lột sạch quần áo, quỳ trên mặt đất, bị người ta kéo căng hai đùi tàn nhẫn chà đạp.
Hắn duỗi tay chủ động ôm cổ Lý Thừa Trác, nhẹ giọng nói: "Nhưng em có thể đi đâu dùng thuốc gì mới được?"
"Thuốc tôi có, em muốn nếm thử không?"
Nhắc tới cái này, Lý Thừa Trác cũng rất muốn nhìn xem Chu Tử Kỳ sau khi uống thuốc sẽ có biểu hiện như thế nào, nhưng hắn muốn nhìn nhất vẫn là Lục Tinh Trạch.
Đóa hồng nhỏ kiêu ngạo ấy phải khóc lóc đáng thương cầu xin hắn, nghĩ đến thôi đã khiến máu trong người sôi sục!
"Không, không cần......" Chu Tử Kỳ lập tức từ chối.
Hắn không muốn bị phế bỏ! Hắn là đại thiếu gia Lục gia, sau này còn muốn kế thừa tập đoàn Phong Diệp, đến lúc đó nói không chừng còn sẽ kết hôn với tiểu thư nhà hào môn danh giá. Dù sao hắn muốn được sống lâu dài, tận hưởng càng nhiều cuộc sống xa hoa hơn!
Thấy hắn không muốn, Lý Thừa Trác cũng không ép buộc hắn uống, chỉ là khi rời khách sạn, hai chân Chu Tử Kỳ run như cầy sấy, đứng cũng không vững.
Tuy rằng hung hăng một chút, nhưng Chu Tử Kỳ cũng cảm nhận được hương vị tuyệt vời của nó. Nghĩ đến điều đó, không thể để Lục Tinh Trạch cũng được sảng khoái. Đến đó, hắn phân phó cho người làm việc phải ra tay tàn nhẫn hơn, tốt nhất là nên dùng tới đạo cụ!
Không sai, dùng thêm đạo cụ mới tốt! Gì mà sáp nến roi da YJ giả*, để Lục Tinh Trạch biến thành một tên biến thái thích bị ngược đãi càng tốt!
*Ở đây tg dùng luôn 2 chữ tiếng Anh, t đi tra mà ko ra để t giữ nguyên nhé, chắc là 1 loại đồ chơi t*nh d*c gì đó.
Hứa Tuệ Dung phát hiện Chu Tử Kỳ ra ngoài chơi cả đêm trở về liền trở nên kỳ quái. Không biết có phải vì chơi quá hưng phấn, cả người nhìn như đóa đào hoa vừa tắm mưa, ướt át diễm lệ, đôi môi sưng đỏ như ăn phải ớt cay.
Sợ Hứa Tuệ Dung nhìn ra manh mối, Chu Tử Kỳ không dám ở phòng khách lâu. Theo lời nàng, vừa ăn xong bữa lẩu Trùng Khánh cay đến suýt khóc, giờ muốn nhanh chóng đi tắm rửa cho đỡ mùi bèn chạy vọt lên phòng ở lầu hai.
Hứa Tuệ Dung dặn dò hắn: "Tắm rửa xong thì tới thử xem bộ lễ phục cho buổi tối ngày mai nhé."
"Con biết rồi, mẹ."
Chu Tử Kỳ không quay đầu mà lại chạy về phòng, "Rầm" một tiếng nhanh chóng đóng cửa lại. Lúc đi đường luôn cảm thấy phía sau không khép lại được, Chu Tử Kỳ trong lòng oán giận mắng Lý Thừa Trác là đồ cầm thú.
Hắn không biết chính là thời điểm hắn xuống xe, Cố Thanh Yến đang ở trong vườn.
Thiếu niên với đôi mắt đen láy ẩn mình trong bóng cây, liếc mắt nhìn thấy trước khi hắn xuống xe Lý Thừa Trác đang lái xe đã nắm lấy cằm hắn mà hôn.
Khi hắn lên lầu, Cố Thanh Yến càng nhìn kỹ hơn, lập tức nhận ra dáng đi kỳ quái của hắn.
Chà, đây là bị 'chơi' rồi đây.
Khóe miệng Cố Thanh Yến cong lên, âm thầm thưởng thức dáng vẻ quyến rũ đặc biệt của hắn sau khi bị Lý Thừa Trác 'tưới tắm'.
Chủ động đưa tới cửa bị người ta chơi kiểu này không giống như có tình cảm sâu nặng. Tuy rằng đã lệch khỏi quỹ đạo cốt truyện gốc xa đến ngàn dặm, nhưng bản tính khó dời, Chu Tử Kỳ vẫn là Chu Tử Kỳ ích kỷ, chỉ biết tư lợi kia, cho nên người này thông đồng với Lý Thừa Trác, rất có thể là để đối phó mình.
Ngày mai chính là ngày đại thiếu gia Lục gia Chu Tử Kỳ chính thức tiến vào vòng xã giao của giới thượng lưu, mà mình chính là cái gai trong mắt Chu Tử Kỳ. Chu Tử Kỳ sẽ không dễ dàng bỏ qua cơ hội công khai trấn áp mình.
Cố Thanh Yến chậm rãi đi vào phòng khách, Hứa Tuệ Dung hai tay cầm hai bộ lễ phục khác nhau nhìn thấy cậu hơi sửng sốt. Trong mắt hiện lên vẻ mất tự nhiên, nhưng rất nhanh, Hứa Tuệ Dung đã điều chỉnh lại tâm trạng, gọi Cố Thanh Yến đến.
"Tiểu Trạch, con xem giúp mẹ hai bộ quần áo này, yến tiệc ngày mai, con thấy Tiểu Kỳ mặc bộ nào sẽ đẹp hơn?"
Nét mặt Cố Thanh Yến đầu tiên là toát ra vẻ bi thương, sau đó mới tự trấn an rồi bước tới.
Hiện tại Hứa Tuệ Dung có thể hiền hòa thảo luận với cậu, tuyệt đối không phải không muốn nhắc đến chuyện cậu đánh Chu Tử Kỳ và chuyện cậu đứng đầu cô lập Chu Tử Kỳ. Đây chỉ là sự tích lũy về số lượng.
"Màu trắng rất bắt mắt, con cảm thấy màu trắng rất đẹp."
Cố Thanh Yến thích nhất màu trắng, bởi vì màu trắng dễ bị vấy bẩn, trở nên dơ dáy!
Hứa Tuệ Dung cũng thích màu trắng, nhưng trước đây nàng từng chọn lễ phục nam màu trắng cho Lục Tinh Trạch. Hiện tại con trai ruột của nàng đã trở lại, việc nàng chọn lễ phục màu trắng cho Chu Tử Kỳ cũng là một loại thể hiện thái độ -- nàng có thể cưng chiều Lục Tinh Trạch như trước kia, nhưng Lục Tinh Trạch không thể vượt mặt Chu Tử Kỳ!
Khi Chu Tử Kỳ xuống lầu, đã tắm rửa xong, thay bộ quần áo thoải mái ở nhà.
Hứa Tuệ Dung bảo hắn qua thử quần áo.
Trên tay nàng đang cầm là bộ vest trắng được cắt may hoàn hảo từ loại vải dệt quý giá, nhìn ra được giá cả đắt đỏ. Nhưng loại lễ phục trắng quá xa hoa, trang trọng này lại vô cùng kén người. Người có ngoại hình không đẹp, khí chất không nổi bật, màu da không sáng mà mặc lễ phục trắng sẽ tự làm lộ rõ khuyết điểm của bản thân.
Bởi vì may theo kích cỡ của Chu Tử Kỳ, Chu Tử Kỳ mặc lên tất nhiên sẽ vừa vặn, nhưng Hứa Tuệ Dung nhìn vẫn cảm thấy thiếu sót gì đó.
Ánh mắt nàng rơi lên người Cố Thanh Yến đứng một bên quay mặt đi không nói lời nào, chợt bừng tỉnh ra.
Cố Thanh Yến so với Chu Tử Kỳ hợp với bộ lễ phục màu trắng hơn. Trên người cậu có một vẻ cao quý và kiêu hãnh mà Chu Tử Kỳ không có được. Cố Thanh Yến mặc lễ phục trắng đứng trong đám người là tâm điểm chú ý của vạn người, là vật phát sáng trong đêm tối.
"Mẹ, con cảm thấy con mặc màu đen càng hợp hơn." Chu Tử Kỳ cởi bộ vest màu trắng ra, thay bộ màu đen, "Con là con trai lớn Lục gia, là người thừa kế tương lai của tập đoàn Phong Diệp, nên cần phải thành thục trưởng thành."
Khi nói những lời này, Chu Tử Kỳ nhìn Cố Thanh Yến, ý tứ ẩn chứa trong đó không cần nói cũng biết.
Thấy Cố Thanh Yến không nói lời nào, Chu Tử Kỳ lại nói: "Cũng đúng. Con mặc màu đen, cái màu trắng này cũng đừng lãng phí, để em trai mặc đi."
Cố Thanh Yến nắm chặt nắm tay, giả vờ kìm nén lửa giận: "Đây là đặt làm riêng cho anh, kích cỡ không vừa với em."
"Cũng đúng." Chu Tử Kỳ cười khẽ, "Vậy không bằng em mặc bộ vest trắng có ghim cài hoa hồng trên cổ áo đi, rất hợp với em đó."
Đây là bộ quần áo Cố Thanh Yến đã mặc lần đầu tiên đến sòng bạc đêm đó.
Đây là uy hiếp sao?
Cố Thanh Yến cắn răng, giả vờ kìm nén lửa giận, lạnh lùng trả lời: "Được!"
Chu Tử Kỳ lại cười.
Hắn mới là vai chính của buổi tiệc, Lục Tinh Trạch là con nuôi thì đương nhiên chỉ xứng mặc quần áo cũ!
Vest trắng dễ thấy mà! Vừa tìm là thấy ngay!