Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 36: Con không sai!
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bộ vest trắng dính đầy rượu đỏ, thiếu niên nước mắt giàn giụa, cả người trông thảm hại đến đáng thương.
Lý Thừa Trác bước tới, nắm lấy tay cậu: "Nhiều người đang nhìn, không hay đâu. Tôi dẫn em đi thay bộ đồ khác."
Cố Thanh Yến cúi đầu dùng sức giãy giụa, Lý Thừa Trác sao có thể buông tha cậu, siết chặt hơn, khuyên nhủ: "Tôi biết tâm trạng em không tốt, nhưng hiện tại không phải lúc cáu kỉnh. Đừng làm ba mẹ em khó xử."
Cố Thanh Yến ngừng giãy giụa. Đôi mắt sau cặp kính gọng vàng của Lý Thừa Trác nhanh chóng lóe lên tia hài lòng, rồi kéo cậu nhanh chóng rời khỏi đại sảnh tiệc.
Trong căn phòng ở lầu hai, Lý Thừa Trác nhận một ly nước ấm đưa cho Cố Thanh Yến: "Uống chút nước đã, quần áo đã gọi người mang đến rồi."
Sự ân cần bất thường thường ẩn chứa ý đồ, ly nước qua tay Lý Thừa Trác này cậu không dám uống. Cố Thanh Yến cầm ly nước trong tay, lầm bầm nói: "Cảm ơn......"
"Giữa chúng ta không cần khách sáo." Lý Thừa Trác mỉm cười nói, ngồi xuống đối diện cậu, "Tiếp theo em định làm sao?"
"Lục đại thiếu gia chọn đêm nay để phơi bày chuyện thân phận em bị tráo đổi suốt mười sáu năm, e rằng cũng vì ba mẹ nuôi quá yêu thương em khiến hắn cảm thấy bất an và ghen ghét. Cách làm này của hắn tuy rằng có thể hiểu được, nhưng đối với em mà nói chắc chắn là một đả kích nghiêm trọng, sẽ khiến em không thể ngẩng mặt lên được trong giới thượng lưu, khiến em bị mọi người xem thường và chỉ trích."
"Bởi vậy có thể thấy hắn là người rất thâm hiểm, sau này em phải cẩn thận hắn hơn!"
Lý Thừa Trác cẩn thận dặn dò, quả thực như một người anh lớn chu đáo, ân cần. Nếu đối diện với hắn là một thiếu niên mười mấy tuổi chưa trải sự đời, vào thời khắc thương tâm khổ sở được an ủi như vậy, nhất định sẽ cho rằng hắn là một người tốt.
Nhưng có người tốt nào vừa mới lên giường với người ta xong đã quay lưng nói xấu người ta không?
Chu Tử Kỳ có biết bộ mặt kẻ tồi này của anh ta không?
Tay đột nhiên dùng sức, ly giấy bị Cố Thanh Yến bóp méo, nước tràn ra tay. Lý Thừa Trác khẽ nhíu mày, rút hai tờ khăn giấy qua lau tay cho cậu, "Em đừng kích động, tôi lấy ly nước khác cho em."
Cố Thanh Yến ném ly giấy trong tay đi: "Hắn chính là cố ý! Hắn chính là muốn nhìn tôi xấu mặt, muốn đuổi tôi đi!"
"Không cho tài xế chờ tôi! Xé nát vở bài tập của tôi! Ở trường học bịa đặt về tôi!"
"Hiện tại còn làm trò giả mù sa mưa trước nhiều người như vậy nói muốn chấp nhận tôi, xem tôi là em trai!"
"Hắn có danh tiếng tốt lại biến tôi thành trò hề!"
"Tôi đã làm sai cái gì sao? Ba mẹ thích tôi là tôi sai sao? Trao đổi thân phận với hắn mười sáu năm là tôi sai sao?!"
Cố Thanh Yến đỏ mắt gầm lên, đóa hồng nhỏ kiêu ngạo bị hiện thực tàn khốc đánh cho từng cánh hoa rơi rụng, lòng tự trọng cuối cùng cũng không cho phép cậu cúi đầu trước Chu Tử Kỳ.
"Tôi không làm sai! Tôi cũng không cần xin lỗi!"
Thiếu niên ngẩng cao đầu, lưng thẳng tắp.
Quả nhiên đóa hồng nhỏ hồn nhiên kiên cường, toàn thân trên dưới đều tỏa ra thứ ánh sáng thánh thiện như vậy mới là thứ hấp dẫn mình nhất! Lý Thừa Trác nhìn Cố Thanh Yến cố gắng không để nước mắt chảy xuống, trái tim rung động mãnh liệt.
Thật sự rất muốn nghiền nát từng tấc từng tấc con người trước mặt này.
Ánh mắt nhớp nháp ghê tởm của hắn làm Cố Thanh Yến có chút lo lắng, để đề phòng ngũ quan mình vặn vẹo ngoài tầm kiểm soát, Cố Thanh Yến xoay người sang chỗ khác khụt khịt mũi.
Cậu lấy điện thoại ra chuẩn bị tìm chỗ dựa khóc lóc kể lể một chút, kết quả Lý Thừa Trác lại lần nữa lấy ly giấy rót cho cậu ly nước: "Được rồi, đừng nóng giận, em tức giận chẳng phải sẽ đúng ý hắn sao?"
Hiện tại Cố Thanh Yến trăm phần trăm khẳng định ly nước này có vấn đề, bằng không Lý Thừa Trác cũng sẽ không một hai cứ rót nước cho cậu.
Trong lòng cười lạnh một tiếng, Cố Thanh Yến giả vờ tức giận hất tay làm rơi ly nước trong tay hắn, thở hổn hển hỏi: "Sao tôi có thể không tức giận? Có phải bây giờ đến cả tư cách tức giận cũng không có không?"
"Em đương nhiên có quyền tức giận, chỉ là tức giận sẽ làm hại sức khỏe chính mình." Lý Thừa Trác rất kiên nhẫn khuyên cậu, xoay người lại đi rót một cốc nước ấm.
Cố Thanh Yến xem như đã rõ ràng.
Cả sự ân cần này lẫn ly nước ấm đều có vấn đề!
Khóe miệng gợi lên một nụ cười châm chọc, Cố Thanh Yến hét lớn: "Dù cho tôi có điên thì có làm sao?! Ba mẹ không cần tôi nữa rồi!"
"Tôi chỉ là một kẻ trộm đã chiếm đoạt thân phận, địa vị của con trai họ, hèn hạ trộm đi tình yêu của họ! Hiện tại con trai ruột họ đã trở lại, bọn họ đâu còn cần đến tôi nữa?"
Dù Hứa Tuệ Dung trước mặt các phu nhân, tiểu thư sẽ không trực tiếp nói không cần cậu, nhưng trong tình huống này, thái độ của bà ấy đối với con ruột đã thể hiện rõ ràng.
"Con cũng là vô tội, ai cũng không thể ngờ sẽ xảy ra chuyện như thế này......" Hứa Tuệ Dung đau lòng thở dài, "Dù sao cũng là đứa trẻ tôi đã cưng chiều nhiều năm, sao có thể nói không cần con được?"
"Con chỉ là nhất thời nghĩ chưa thông mà thôi."
"Nếu con làm loạn muốn rời đi," Hứa Tuệ Dung khổ sở lau lau đôi mắt, "Tôi cũng không ngăn cản......"
Nhìn thế nào đi nữa đều là bộ dáng đau lòng thấu tim trước đứa con nuôi đã yêu thương nhiều năm, người xung quanh thổn thức không thôi.
Không hổ là vợ chồng, suy nghĩ của Hứa Tuệ Dung và Lục Văn Đức không khác biệt lắm.
Sau khi Chu Tử Kỳ tuôn ra chuyện bị ôm nhầm, tình thế xoay chuyển. Tình thương dành cho Lục Tinh Trạch so với lợi ích trước mặt, không đáng giá một xu. Nếu Lục Tinh Trạch đã mất đi giá trị lợi dụng, việc tiếp tục ở lại bên cạnh họ chỉ càng làm tăng thêm sự bất mãn của con ruột.
Việc đã đến nước này, Lục Văn Đức cũng quyết định muốn từ bỏ Cố Thanh Yến, nhưng ông thấy Cố Thanh Yến cả người dính đầy rượu vang đỏ được Lý Thừa Trác dìu lên lầu!
Việc Lý Thừa Trác thích chơi những bé trai xinh xẻo Lục Văn Đức có biết, nhưng không cùng vai vế, lại không phải con trai nhà mình, Lục Văn Đức đương nhiên sẽ không đi quản. Nhưng hiện tại......
Lý Thừa Trác có hứng thú với con nuôi?
Ngẫm lại hai người chưa từng tiếp xúc, có thể làm Lý Thừa Trác lại sốt sắng như vậy, ngoại trừ nguyên nhân này Lục Văn Đức không nghĩ ra được lý do nào khác.
Sắc mặt Lục Văn Đức lập tức giãn ra rất nhiều.
Dù sao vẫn còn sót lại một chút tình cảm, nếu Lục Tinh Trạch giận dỗi trốn đi, ông và vợ ít nhiều cũng sẽ cảm thấy không đành lòng. Nhưng nếu Lục Tinh Trạch thật sự là người tình nhỏ của Lý Thừa Trác, bọn họ cũng sẽ có lý do để tiếp tục giữ cậu lại trong nhà!
Gia tộc hào môn vốn dĩ chẳng ngại hy sinh con nuôi vì lợi ích gia tộc!
Vừa hay bọn họ có một dự án muốn bàn bạc với Lý gia, người phụ trách trùng hợp chính là Lý đại thiếu gia Lý Thừa Trác......
Đây đúng là một phi vụ hời!
Cố Thanh Yến không biết Lục Văn Đức đã một lần nữa sắp đặt cho cậu, dù biết cũng chỉ sẽ cười lạnh nói một câu mơ tưởng viển vông!
Vận mệnh của cậu trước nay đều sẽ không giao vào tay người khác, như việc Lý Thừa Trác liên tục rót nước, ngấm ngầm ép cậu uống nước.
Uống nước có ích gì đâu? Uống rượu không phải càng kích thích hơn sao?
"Tôi không muốn uống nước! Tôi muốn uống rượu!"
"Rượu! Mang rượu tới! Tôi muốn uống!"
Ly nước lại lần nữa bị ném xuống. Lý Thừa Trác, người vốn dĩ đang giữ vẻ mặt bình thản nhưng đáy mắt ẩn chứa chút không vui, nghe thấy yêu cầu này lập tức thay đổi thái độ. Hắn bất đắc dĩ đáp: "Được rồi, không vui thì cứ trút ra hết còn hơn phải cất giữ trong lòng."
Hắn rung chuông gọi nhân viên phục vụ, bảo mang lên vài chai rượu.
Thời điểm cửa phòng mở ra, cậu liếc mắt nhìn thấy, nhân viên phục vụ mang rượu lên chính là người mà cậu đã va vào trước đó.
...... Cho nên lần này Lý Thừa Trác muốn cho cậu uống rượu có mùi vị gì đây?