Chương 37: Chống lưng đến rồi đây!

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Rượu đã thêm gì? Khiến người hôn mê, hay là khiến người say đắm?
Chỉ đơn giản là khiến thiếu gia giả bị hôn mê rồi nhốt trong phòng tối, muốn đe dọa cậu? Ngược đãi cậu? Không, điều này chưa đủ hả giận. Cậu đoán là vế sau.
Ừm, để cậu đoán lại xem.
Trong dịp quan trọng như việc Chu Tử Kỳ danh chính ngôn thuận bước vào giới thượng lưu, hắn sắp xếp riêng một người phục vụ cố ý đổ rượu vào người cậu. Sau đó, trong lúc cậu xấu hổ, tức giận và đau lòng, Lý Thừa Trác đích thân an ủi, dẫn cậu đi thay quần áo...
Lý Thừa Trác đã thèm muốn cậu từ lâu, vậy Lý Thừa Trác muốn làm gì cậu? Hay là kẻ cố ý muốn cậu mặc bộ vest cũ màu trắng để tiện cho việc làm đổ rượu khiến cậu cực kỳ chật vật – Chu Tử Kỳ – đã bắt tay Lý Thừa Trác để đối phó cậu?
Với thù hận mà Chu Tử Kỳ dành cho cậu, hắn chắc chắn sẽ dùng kế hiểm độc khiến cậu thân bại danh liệt, không còn mặt mũi ở lại Lục gia, thậm chí buộc cậu phải tự động rời khỏi thành phố B. Rất có thể sau khi uống rượu, cậu sẽ giống như một kẻ thấp hèn van xin đàn ông chơi đùa, hoặc độc ác hơn một chút, vào khoảnh khắc cậu cùng một đám lão già bụng phệ hay những kẻ vô gia cư đang say sưa “khám phá những bí ẩn về bản chất con người” sẽ bị quay phim lại hoặc phát sóng trực tiếp...
Chu Tử Kỳ vừa mới lên giường với Lý Thừa Trác, nên dù có chán ghét cậu thế nào cũng sẽ không để Lý Thừa Trác làm hại cậu. Nhưng hiện tại, bộ dạng Lý Thừa Trác nhìn cậu như một con sói đói, hiển nhiên Lý Thừa Trác và Chu Tử Kỳ đã không cùng ý tưởng.
Thật thú vị! Phải để hai kẻ ghê tởm kia “chó cắn chó” mới vui!
Cố Thanh Yến bình tĩnh quan sát. Rượu đã được mở, hoặc là rượu có vấn đề, hoặc là ly có vấn đề. Nhưng dù là rượu hay ly, dù sao chiếc ly trên tay Lý Thừa Trác nhất định là không có vấn đề.
“Đây là Lafite được vận chuyển bằng đường hàng không trực tiếp từ trang viên Bordeaux, hương thơm đọng lại nơi cổ họng vừa tinh khiết vừa nồng nàn, thấm sâu vào lòng người.” Lý Thừa Trác cầm chai rượu đắt tiền đóng gói sang trọng, tự rót cho mình một ly. Sau đó, hắn lại cầm một chai rượu màu vàng khác, nói: “Em còn nhỏ, nên uống loại rượu ngọt nhẹ này đi. Château d'Yquem với hương thơm mê người, mùi trái cây nồng đậm...”
Lafite là một trong bốn lâu đài sản xuất rượu vang của Bordeaux ban đầu được trao danh hiệu Tăng trưởng Đầu tiên trong Bảng phân loại năm 1855, dựa trên giá cả và chất lượng rượu vang tại thời điểm đó. Kể từ đó, nó đã là nhà sản xuất nhất quán của một trong những loại rượu vang đỏ đắt nhất thế giới (Nguồn: chị Google).
Rượu vang ngọt Château d'Yquem Sauternes là chai thuộc phân hạng Grand Cru Classe 1855 nổi tiếng nhất vùng Bordeaux Pháp. Bởi giá trị rất cao nên để mua được chai vang này rất khó vì số lượng hạn chế.
“Tôi không cần uống rượu trái cây! Tôi muốn uống loại này!” Cố Thanh Yến nói xong liền cướp lấy ly Lafite của Lý Thừa Trác.
Lý Thừa Trác lộ vẻ bất đắc dĩ: “Được, em uống ít một chút, cẩn thận kẻo lát nữa say.”
Hắn nói rất tự nhiên, duỗi tay muốn lấy lại ly Château.
Hừ, Lafite mới có vấn đề, còn Château thì không!
“Anh uống cùng tôi!” Cố Thanh Yến giật lấy Château ném đi, ra hiệu cho hắn uống Lafite.
Ánh mắt Lý Thừa Trác lóe sáng, “Tôi cũng uống say, đến lúc đó ai giúp em?”
Sợ Cố Thanh Yến quậy phá, Lý Thừa Trác lại khuyên nhủ: “Chu Tử Kỳ đang ở dưới, lỡ như em say đến bất tỉnh nhân sự, tôi phải bảo vệ em, không để hắn có cơ hội chê cười.”
“Đừng nhắc đến hắn với tôi!” Sắc mặt Cố Thanh Yến đột ngột thay đổi, tức giận ném chai Lafite trong tay xuống đất.
“Choang” một tiếng, chai rượu vỡ tan tành, chất lỏng đắt tiền vương vãi khắp sàn.
“Được, chúng ta không nói tới hắn.” Lý Thừa Trác nhẫn nại nói, rồi gọi nhân viên phục vụ mang thêm hai ly rượu khác đến.
Nhận thấy khi nhân viên phục vụ đưa ly rượu cho Lý Thừa Trác đã nhét gì đó vào lòng bàn tay hắn, Cố Thanh Yến rõ ràng hiểu được, một kế không thành, hắn lại bày kế khác.
Lần này hai người uống Château.
Nếu mình vẫn tiếp tục gây rối, Lý Thừa Trác không tìm được cơ hội hạ thuốc thì sẽ mất đi sự thú vị. Vì vậy, Cố Thanh Yến đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Khi cậu trở lại, vẻ mặt Lý Thừa Trác vẫn bình thản, nhưng ánh mắt hắn tối sầm thêm vài phần.
Cố Thanh Yến giả vờ cầm ly rượu chuẩn bị uống cạn, Lý Thừa Trác chăm chú nhìn cậu, đôi mắt sau cặp kính gọng vàng sáng rực đáng sợ.
Đúng lúc này, điện thoại Lý Thừa Trác đột nhiên vang lên!
Hắn khẽ cau mày, là Chu Tử Kỳ gọi đến!
Trong mắt Lý Thừa Trác hiện lên một tia không vui, hắn tắt máy, nhưng Chu Tử Kỳ lại gọi đến lần nữa!
Chu Tử Kỳ có phát hiện bản chất “tra nam” của Lý Thừa Trác không?
Động tác uống rượu của Cố Thanh Yến dừng lại, nhìn Lý Thừa Trác hỏi: “Sao không nhận điện thoại?”
Lý Thừa Trác lại ấn tắt: “Chỉ là kẻ không quan trọng mà thôi.”
Đúng là “tra nam”, vừa mới ngủ với người ta lại nói về họ như thế.
Chu Tử Kỳ kiên trì không bỏ cuộc, gọi đến lần thứ ba. Ngón tay Lý Thừa Trác động đậy muốn kéo người vào danh sách đen, nhưng Cố Thanh Yến lại mím môi nói: “Đối phương nhất định là có việc gấp muốn tìm anh đó.”
Lý Thừa Trác có chút bực bội, nhưng ngẫm lại tính tình của Chu Tử Kỳ, lỡ như hắn không nhận điện thoại mà Chu Tử Kỳ lại tìm tới phá hỏng chuyện tốt của hắn thì không hay chút nào.
Cầm lấy điện thoại đứng dậy đi vào nhà vệ sinh nghe máy, trước khi xoay người, Lý Thừa Trác nhìn thấy Cố Thanh Yến lại cầm lấy ly rượu, khóe môi cong lên, nở nụ cười đắc thắng.
Khi hắn quay lại, Cố Thanh Yến đã uống cạn ly rượu. Hắn ngồi xuống liếc nhìn ly của mình, vị trí vẫn nguyên.
Cố Thanh Yến tự rót đầy rượu cho mình, nâng ly hướng về phía hắn, sau đó uống một hơi cạn sạch.
Lý Thừa Trác mỉm cười cũng cầm lấy ly rượu của mình uống một hơi cạn sạch!
Để diễn cho thật đạt, Cố Thanh Yến đem rượu ngon uống như nước lã, ít nhiều có chút đau lòng.
Đây là Château Sauternes* niên vụ đầu tiên, một chai mấy chục vạn, vị ngọt mà không ngấy, nhưng uống nhiều cũng sẽ đau đầu.
Trên mặt thiếu niên ửng lên một màu đỏ nhàn nhạt, lông mi cong vút khẽ rung rẩy, đôi môi đỏ mọng tản ra hơi thở thơm ngọt tươi mới. Lý Thừa Trác nhìn đến yết hầu khẽ động đậy, lại nhấp thêm một ngụm rượu, chờ đợi thuốc từ từ phát tác.
Phòng ngủ có lắp camera siêu nhỏ, quá trình bông hoa nhỏ vì hắn mà nở rộ sẽ được ghi lại toàn bộ!
Lý Thừa Trác ngứa ngáy khó nhịn, cơ bản không thèm để tâm đến cơn giận vừa rồi của Chu Tử Kỳ.
Chu Tử Kỳ tức muốn chết, liền nghĩ đêm nay không thể làm Lục Tinh Trạch thân bại danh liệt, hắn cũng không cho phép Lý Thừa Trác “cắm sừng” hắn!
Nhưng bây giờ hắn không thể rời đi được!
Vừa rồi những lời phán xét kia đã đẩy Cố Thanh Yến vào tâm bão dư luận, đồng thời cũng biến hắn thành chủ đề bàn tán của các phu nhân, tiểu thư trong những buổi trà dư tửu hậu. Ngay cả chuyện hắn bịa đặt về sự giả nhân giả nghĩa cũng khiến cha mẹ hắn bị người đời dòm ngó một thời gian.
Lục Văn Đức cực kỳ không hài lòng với việc Chu Tử Kỳ tự ý hành động và không theo sắp xếp của mình, nhưng thấy Chu Tử Kỳ tự mình dàn dựng vẫn nhận được lời khen ngợi từ khách khứa, cơn giận trong lòng hắn mới tạm lắng xuống.
Các nhà nhận được thiệp mời đều tới, nhưng chính gia tộc mà ông mong chờ nhất lại không cử người nào tới.
Nếu có người của chính gia tộc ở đây, đêm nay biết đâu chừng đã để lại ấn tượng sâu sắc cho họ!
Lục Văn Đức không khỏi tiếc nuối.
Được mọi người vây quanh khen ngợi, Chu Tử Kỳ nở nụ cười giả vờ khiêm tốn, nhưng trong lòng lại sốt ruột như lửa đốt.
Đang lúc hắn lo lắng làm sao để thoát ra mà lên lầu, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một trận xôn xao ồn ào.
Chiếc Rolls-Royce được thiết kế lại với thân dài hơn chậm rãi dừng lại, trong màn đêm trông đặc biệt cao quý, kiêu ngạo và khó gần.
Người đầu tiên bước xuống là một vệ sĩ cung kính mở cửa xe, sau đó một bóng người cao lớn, lạnh lùng bước xuống từ xe.
Người đàn ông vóc người rất cao, vai rộng chân dài, cơ ngực rắn chắc ẩn dưới lớp áo sơ mi lụa tơ tằm đen, để lộ những đường nét gợi cảm, quyến rũ.
Ngay khi thân hình đầy khí chất mạnh mẽ này vừa xuất hiện, lập tức khiến mọi người chú ý.
Người đàn ông với mái tóc đen được chải chuốt tỉ mỉ ra sau, đường nét khuôn mặt tuấn tú, sâu sắc, cả người toát ra khí chất khiến người khác không dám đến gần.
“Đây là ai?”
“Không biết, chưa từng thấy qua!”
Đôi mắt đen nhánh không có chút độ ấm liếc nhìn nhóm khách mời đang xúm xít bàn tán, đôi môi mỏng của người đàn ông mím lại thành một đường sắc lạnh, đôi chân dài khẽ cất bước, đi thẳng vào đại sảnh của bữa tiệc.