Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 38: Thiếu gia Lục Vọng
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây là một người đàn ông cao quý và đáng sợ. Anh ta mặc một bộ tây trang được cắt may thủ công tinh xảo, chất liệu vải sang trọng tôn lên vóc dáng hoàn hảo. Đôi mắt đen láy như được đúc từ băng tuyết, toát ra vẻ đáng sợ, khiến không ai dám nhìn thẳng.
Các vị khách đều kinh ngạc, theo bản năng nhường ra một con đường cho anh.
Chu Tử Kỳ nhanh chóng nhận ra sự khác thường trong bữa tiệc. Hắn ngẩng đầu lên, vừa hay đối diện với đôi mắt u ám đen kịt kia, lập tức khựng người lại.
Đôi mắt của người đàn ông ấy lạnh lẽo đến cực điểm. Dù anh ta không nói lời nào, cũng đủ khiến người ta rùng mình ớn lạnh. Mặc dù sở hữu vẻ ngoài cực kỳ tuấn mỹ, nhưng nét lạnh lùng sâu sắc lại khiến anh ta trông vô cùng lãnh khốc, thậm chí có chút đáng sợ.
Trong lòng Chu Tử Kỳ đột nhiên dấy lên cảm giác nguy hiểm như bị một con quái vật khổng lồ theo dõi, hắn gần như muốn bỏ chạy.
Lục Văn Đức thấy Lục Vọng đột nhiên xuất hiện, ông ta sững sờ một chút, rồi khó tin mà mở to mắt. Có thể thấy rõ sự kinh hỉ trong đó, trên mặt ông ta nhanh chóng tràn ngập vẻ vui mừng, bước nhanh tới.
"Lục Vọng thiếu gia!"
Giọng điệu sung sướng nịnh nọt của ông ta làm những vị khách có mặt đều tái mặt.
Nhìn bộ dạng Lục Văn Đức như một con chó theo dưới chân chủ nhân, vị "Lục Vọng thiếu gia" này hẳn là thiếu gia của dòng chính Lục gia ở Kinh Thị. Lại thêm khí thế không giận mà vẫn uy nghiêm của người đàn ông, chắc chắn đây là thiếu gia thuộc dòng chính của gia chủ Lục gia.
Rất nhanh, một số vị khách có đầu óc linh hoạt đã đối chiếu thông tin về Lục Vọng với các thiếu gia thuộc dòng chính Lục gia, sau đó họ phát hiện thông tin không khớp!
Người đàn ông trước mặt tuy thâm trầm nguy hiểm, nhưng tuổi còn trẻ. Trong khi đó, thiếu gia thuộc dòng chính Lục gia trẻ nhất cũng đã 35 tuổi!
Hứa Tuệ Dung biết Lục Vọng, nhưng nàng chưa bao giờ gặp qua Lục Vọng, chỉ nghe Lục Văn Đức mơ hồ đề cập. Nhưng giờ phút này nhìn thấy biểu tình của chồng đã đủ để giải thích hết thảy, trong lòng Hứa Tuệ Dung vui mừng khôn xiết.
Thân phận của hai con trai đã bại lộ, Lục Tinh Trạch bị các phu nhân chế giễu, nàng không thể không từ bỏ Lục Tinh Trạch. Nàng cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để xa lánh Lục Tinh Trạch, hơn nữa, nếu xong việc Lục Tinh Trạch có khóc lóc làm loạn, nàng sẽ bồi thường cho cậu một ít tiền tài, coi như tình mẹ con bao năm đã được giải quyết ổn thỏa.
Từ hôm nay trở đi, tài nguyên trong nhà có được sẽ dồn hết cho Chu Tử Kỳ, bọn họ muốn giữ thể diện Lục gia, phải mau chóng đào tạo tốt Chu Tử Kỳ.
Hiện tại, thiếu gia dòng chính đích thân đến bữa tiệc xác nhận thân phận của con trai, đây chính là vinh quang vô tận! Điều này còn có giá trị hơn việc giới thượng lưu thành phố B chấp nhận Chu Tử Kỳ!
Lục Văn Đức thân thiết chào hỏi, Lục Vọng chỉ vô cảm gật đầu.
Dòng chính Lục gia phân cấp rất nghiêm ngặt. Anh và Lục Văn Đức được xem như anh em họ, nhưng trừ mấy năm anh được gửi nuôi ở nhà anh trai Lục Văn Đức và thỉnh thoảng gặp vài lần, cơ bản không thân thiết.
Anh trai Lục Văn Đức đã qua đời vì bệnh hai năm trước, quyền lực của Lục gia tại thành phố B rơi vào tay Lục Văn Đức. Sau khi chị dâu và cháu gái của Lục Vọng định cư ở nước ngoài, Lục gia ở thành phố B và dòng chính cũng không còn liên hệ.
Lục Văn Đức vẫn luôn tìm cách qua lại với dòng chính, nên sự xuất hiện của Lục Vọng giống như một món quà từ trên trời rơi xuống!
"Thất lễ quá, không ngờ Lục Vọng thiếu gia lại ghé thăm, không thể tiếp đón từ xa!" Lục Văn Đức đón Lục Vọng đi vào, nhanh tay lẹ mắt kéo Chu Tử Kỳ đang chết lặng đến trước mặt Lục Vọng, "Đây là con trai ruột tôi vừa tìm được về, Chu Tử Kỳ! Theo vai vế, nó là cháu trai của ngài!"
"Tiểu Kỳ, đây là chú Lục Vọng của con!"
Lục Văn Đức lập tức đổi cách gọi Chu Tử Kỳ. Chỉ cần Lục Vọng thừa nhận Chu Tử Kỳ, điều đó có nghĩa là con đường đến với dòng chính đã rộng mở! Sau này Chu Tử Kỳ làm việc sẽ có thể nhờ quan hệ mà thăng tiến!
Chu Tử Kỳ có chút ngây ngốc. Người đàn ông trước mặt nguy hiểm lại mê người, không phải loại như đại thiếu gia Lý Thừa Trác trời sinh tính phong lưu có thể so sánh. Khí chất trên người anh ta nghiêm túc và nội liễm, vừa nhìn liền biết là một nhân vật có địa vị cao quý hiếm khi lộ diện!
...... Vậy mà lại là chú của hắn?
Những người suy đoán về thân phận của Lục Vọng khi thấy Lục Văn Đức vội vã nhận người thân, càng thêm tò mò.
Rốt cuộc đây là nhân vật lớn nào của Lục gia Kinh Thị?
Sau khi lấy lại tinh thần, Chu Tử Kỳ cũng vô cùng kích động. Lục Văn Đức trước đây đã dặn dò hắn, nếu có người từ dòng chính đến đây, nhất định phải biểu hiện thật tốt. Nhưng buổi tiệc đã bắt đầu từ lâu mà vẫn chưa thấy người dòng chính xuất hiện, trong lòng hắn có chút mất mát. Hắn không ngờ thiếu gia dòng chính lại đến, khi đã không còn bận tâm nhiều nữa!
Mặt mày Chu Tử Kỳ rạng rỡ. Dù không biết chút gì về Lục Vọng, điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc hắn bày tỏ sự tôn kính với Lục Vọng.
Trong mắt tràn đầy ngưỡng mộ không chút che giấu, Chu Tử Kỳ tha thiết hô: "Chào chú ạ!"
Lục Vọng không thèm nhướng mày, làm như không nghe thấy, trầm giọng hỏi Lục Văn Đức: "Tiểu Trạch đâu?"
Nụ cười trên mặt Lục Văn Đức cứng lại, "Đứa trẻ kia......"
Lục Văn Đức không tiện nhắc tới Lý Thừa Trác, ông ta cười gượng nói: "Quần áo của nó bị rượu làm ướt, lên lầu thay đồ rồi."
Chu Tử Kỳ bị phớt lờ, đột nhiên nắm chặt nắm tay, trong lòng tràn đầy không cam lòng và uất ức.
Hắn mới là thiếu gia thật, vì sao đối phương lại để ý đến cái hàng giả kia!
Đúng rồi! Thiếu gia dòng chính khẳng định còn chưa biết Lục Tinh Trạch là hàng giả đã chiếm đoạt cuộc sống hào môn mười sáu năm qua của hắn!
Hào môn chú trọng nhất là kéo dài huyết mạch......
Nghĩ đến Lý Thừa Trác trên lầu có lẽ đã thành công, nói không chừng Lục Tinh Trạch đã bị bỏ thuốc. Nếu để Lục Vọng nhìn thấy bộ dạng hèn hạ l*m t*nh cùng người khác của Lục Tinh Trạch, Lục Vọng nhất định sẽ không còn muốn để tâm đến hắn nữa!
Mắt Chu Tử Kỳ đảo nhanh, giọng điệu áy náy nói: "Tất cả là tại cháu không tốt, vừa rồi cháu không nên nói ra chuyện cháu và Tiểu Trạch bị ôm nhầm khiến em ấy tức giận."
"Cháu muốn Tiểu Trạch tiếp tục ở lại bên cạnh ba mẹ, nhưng bên ba mẹ nuôi chỉ có mình em ấy và một người em trai, cháu hy vọng em ấy có thể trở về gặp mặt ba mẹ nuôi......"
Trán Lục Văn Đức toát mồ hôi lạnh, quả thực hận không thể bịt chặt miệng Chu Tử Kỳ!
Đứa con ruột này của ông ta không chỉ lòng dạ hẹp hòi, ngay cả mắt nhìn cũng không có! Lục Vọng là ai chứ? Nó cho rằng Lục Vọng sẽ không nhìn ra được chút tâm cơ nhỏ này của nó sao?
"Đứa nhỏ Tiểu Trạch này bị chúng tôi chiều hư. Tiểu Kỳ chẳng qua là ăn ngay nói thật, nó liền cáu kỉnh!" Hứa Tuệ Dung thấy Lục Vọng không để ý tới Chu Tử Kỳ, vội vàng nói giúp Chu Tử Kỳ: "Tiểu Kỳ đã không so đo, nó lại còn làm trò trước mặt mọi người để làm nhục Tiểu Kỳ!"
"Tiểu Kỳ là con ruột của chúng tôi là sự thật, dù Tiểu Kỳ đã trở về, chúng tôi cũng sẽ không bạc đãi cậu ấy, sao cậu ấy có thể không hiểu chuyện như vậy được chứ?"
Hứa Tuệ Dung không chú ý Lục Văn Đức liếc mắt ra hiệu cho nàng, lập tức nói ra hết lời trong lòng. Chu Tử Kỳ còn phối hợp với nàng, xin lỗi: "Là cháu không quan tâm đến tâm trạng của em ấy."
Vừa nói vừa ngẩng mắt nhìn về phía Lục Vọng, Chu Tử Kỳ rụt rè hỏi: "Bây giờ cháu sẽ lên lầu xin lỗi em ấy, chú có muốn đến xem Tiểu Trạch không?"
Lục Vọng dùng đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào hắn, Chu Tử Kỳ khẩn trương đứng thẳng lưng, đến cả hô hấp cũng trở nên cẩn trọng.
"Tôi sẽ cho người đi gọi Tiểu Trạch xuống là được! Lục Vọng thiếu gia mời ngài ngồi!" Lục Văn Đức cũng không dám để Lục Vọng phải đi gặp một tiểu bối.
Chu Tử Kỳ lo lắng Lục Vọng sẽ không đi lên, vội vàng la lên: "Ba, Tiểu Trạch còn đang giận, chúng ta vẫn nên đi xem em ấy!"
Câu nói đó lại âm thầm bôi nhọ tính tình thất thường của Lục Tinh Trạch, muốn tất cả mọi người phải dỗ dành cậu.
Lục Vọng khẽ nhướng đuôi mày, từ đôi môi mỏng thốt ra hai chữ không chút ấm áp: "Dẫn đường."
Chu Tử Kỳ trong lòng vui vẻ.
Lục Tinh Trạch, ngày chết của mày tới rồi!