Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 94: Hôn ước bất ngờ
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người đáng thương ắt có chỗ đáng giận, Nam Cung Ngọc, Thái Tử của Đại Diệu quốc, chính là nhân vật mà Cố Thanh Yến phải nhập vai trong thế giới này. Chàng là con trai duy nhất của trung cung, số mệnh đã định sẵn là Thái Tử. Từ nhỏ, chàng đã thông tuệ, nhận được sự sủng ái vô bờ của phụ hoàng và mẫu hậu, bên cạnh có vô số người trung thành tận tâm phò tá.
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, nhìn thế nào Nam Cung Ngọc cũng không giống một Thái Tử bị Hoàng Đế phế truất. Việc lên ngôi Đế Vương vốn đã là chuyện chắc như đinh đóng cột, nhưng không ngờ chàng lại bị tiểu nhân mê hoặc, nảy sinh lòng nghi ngờ với Đại tướng quân Cố Thành Tiêu, người vẫn luôn trung thành tận tâm với mình. Cuối cùng, chàng khiến huynh ấy chết oan, đánh mất sự sủng ái của Hoàng Đế, bị người phụ nữ mình yêu nhất hạ độc đến chết, và phải chịu kết cục chết không nhắm mắt.
Tất cả những chuyện này, đều bắt đầu từ khi chàng để mắt đến Liễu Vân Khê.
Liễu Vân Khê vốn là thứ nữ của nhà Lễ Bộ thị lang. Nàng ta không chỉ có tâm cơ thâm sâu, mà dung mạo còn vô cùng xuất chúng. Trước đây, Hoàng Hậu đã mời các tiểu thư con nhà quan lại đến tuổi cập kê nhưng chưa xuất giá vào Ngự Hoa Viên thưởng hoa, cốt là muốn bí mật chọn lựa Thái Tử Phi. Không ngờ Nam Cung Ngọc vừa nhìn thấy Liễu Vân Khê đang vui đùa bên bờ hồ liền nhất kiến chung tình.
Nàng thiếu nữ với cặp mày liễu thanh mảnh, đôi mắt trong veo lấp lánh như biết nói, chiếc mũi ngọc thanh tú, đôi gò má ửng hồng khiến lòng người xao xuyến, đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át, làn da trắng như tuyết, dáng người lả lướt duyên dáng. Mỗi cử chỉ, mỗi cái nhấc tay đều toát lên vẻ yêu kiều, nhã nhặn.
Nam Cung Ngọc không phải kẻ si tình, nhưng đây lại là lần đầu tiên chàng động lòng trước một nữ tử. Liễu Vân Khê đã khéo léo thao túng chàng, khiến chàng lún sâu vào vẻ ngoài ôn nhu thiện lương giả dối của nàng ta, đến mức chàng nghĩ rằng ngoài nàng ta ra, không ai khác có thể xứng đáng.
Trên thực tế, Liễu Vân Khê vẫn luôn ái mộ Tam hoàng tử. Đáng tiếc, Nam Cung Ngọc mới là trữ quân duy nhất của Đại Diệu quốc. Ả muốn trở thành người phụ nữ có địa vị chí cao vô thượng nhất Đại Diệu quốc, nhưng lại không đành lòng buông bỏ người mình yêu. Vì thế, sau khi lên làm Thái Tử Phi, ả một mặt đối phó với Nam Cung Ngọc, một mặt lại lén lút tư thông cùng Tam hoàng tử, tình ý mặn nồng.
Để giúp người đàn ông của mình ngồi lên vị trí cao nhất, Liễu Vân Khê vẫn luôn châm ngòi ly gián mối quan hệ giữa Nam Cung Ngọc và Cố Thành Tiêu, cùng Tam hoàng tử nội ứng ngoại hợp, hãm hại Nam Cung Ngọc, khiến chàng dần mất đi sự sủng ái của Hoàng Đế, đồng thời trừ khử cánh tay đắc lực bên cạnh chàng là Đại tướng quân Cố Thành Tiêu...
Nếu không phải Nam Cung Ngọc đã uống nhiều thuốc độc như vậy mà vẫn chưa chết, khiến Liễu Vân Khê mất kiên nhẫn mà bộc lộ bộ mặt thật, e rằng Nam Cung Ngọc cũng chẳng bao giờ hay biết. Hóa ra kẻ phản bội chàng không phải Cố Thành Tiêu, mà chính là Liễu Vân Khê – người phụ nữ mà chàng vẫn luôn cho rằng mình yêu nhất!
Khi Cố Thanh Yến tiếp nhận linh hồn Nam Cung Ngọc, cậu có thể cảm nhận được nguyện vọng mãnh liệt của chàng trước khi chết: ngoài việc báo thù, còn phải đền tội với Cố Thành Tiêu!
Người đàn ông đã dành cả đời để quan tâm, ôn nhu với chàng, nhưng chàng lại khiến huynh ấy thân bại danh liệt, chết thảm trong thiên lao.
Nếu có thể, Nam Cung Ngọc hy vọng sẽ đền bù cho Cố Thành Tiêu, đối xử tốt với huynh ấy gấp trăm lần, ngàn lần!
Hai nguyện vọng này, Cố Thanh Yến nhất định sẽ thực hiện.
Đôi mắt thanh niên tràn đầy sự háo hức muốn thử. Khi âm thanh máy móc của hệ thống vang lên "Nhiệm vụ bắt đầu", cậu lập tức tỉnh lại.
Cậu liếc nhìn ra ngoài, sắc trời dường như vừa ửng sáng. Nín thở lắng nghe, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng bước chân cực khẽ từ bên ngoài vọng vào.
Hiển nhiên là các cung nhân sợ đánh thức cậu.
Cố Thanh Yến cũng không vội vàng. Hiếm khi được xuyên không trở thành Thái Tử của một quốc gia cổ đại, trong khi thực hiện nhiệm vụ, cậu đương nhiên phải trải nghiệm thật tốt cuộc sống của tầng lớp đặc biệt này.
Dạ minh châu treo ở góc tường tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt dịu dàng, chăn đệm trên người mềm mại êm ái vô cùng, khói nhẹ từ lư hương Phi Hạc mạ vàng lượn lờ bay lên...
Cố Thanh Yến nhắm mắt lại, thả lỏng nghỉ ngơi.
Không biết đã qua bao lâu, trong lúc mơ màng, có cung nữ khẽ gọi bên tai cậu.
"Thái Tử điện hạ, đã đến giờ rồi, người nên dậy ạ."
Cố Thanh Yến lập tức tỉnh táo, nhàn nhạt lên tiếng. Lập tức có thái giám và cung nữ đến hầu hạ cậu tẩy rửa, mặc quần áo.
Cố Thanh Yến không nhịn được ngáp một cái.
Không phải cậu mệt mỏi, mà là cơ thể này mệt mỏi.
Là Thái Tử, từng lời nói, cử chỉ của Nam Cung Ngọc đều bị chú ý. Hơn nữa, chàng không phải một người lười biếng, ngược lại, chàng có yêu cầu rất cao với bản thân. Từ việc mỗi ngày rời giường vào một giờ cố định, luyện võ, đọc sách không lúc nào gián đoạn, Nam Cung Ngọc quả thực rất xứng đáng với danh vị Thái Tử.
Một người cần cù và nghiêm khắc với bản thân như vậy khiến Cố Thanh Yến cảm thấy rất khó xử. Bản thân cậu không phải người chịu theo khuôn phép quy tắc, bắt cậu phải giống Nam Cung Ngọc, cứng nhắc đúng giờ rời giường và bắt đầu các hoạt động hằng ngày thật sự rất khó khăn.
Cố Thanh Yến đang suy nghĩ xem có nên làm gì đó để thay đổi tình trạng hiện tại hay không.
Cung nữ nhẹ nhàng mặc chiếc trường bào tinh xảo cho cậu, đeo ngọc bội, túi thơm... Cố Thanh Yến nhìn mình trong gương. Có vẻ như lúc này, Nam Cung Ngọc chỉ là một thiếu niên tuấn tú chưa quá mười lăm, mười sáu tuổi. Ngũ quan xuất chúng, giữa đôi mày vẫn còn vương nét trẻ con. Dáng người tuy không quá cao, nhưng kế thừa dung mạo của mẫu thân chàng, khí chất cao quý linh động, có thể nói là vô cùng thoát tục.
"Thái Tử điện hạ, ngày đại hôn của người sắp tới rồi, Hoàng Hậu nương nương cố ý vì người..."
Đại thái giám bên cạnh đang hầu hạ còn chưa nói xong, Cố Thanh Yến suýt chút nữa đã sặc nước trà đến chết.
"Khụ khụ khụ..."
"Điện hạ!" Các cung nữ hoảng loạn, vỗ lưng cho cậu, vội vàng mời thái y, vẻ mặt vô cùng sợ hãi.
"Khụ khụ khụ, ta không sao." Hít một hơi, Cố Thanh Yến lạnh giọng hỏi: "Ngươi vừa nói, ngày đại hôn của ta sắp tới rồi sao?"
Đại thái giám ngẩn người, sau đó cung kính đáp: "Dạ đúng vậy, nhưng..."
"Nhưng cái gì?"
Đại thái giám cười nịnh nọt: "Trước đó Hoàng Hậu nương nương đã căn dặn, hôn kỳ của ngài và Liễu tiểu thư phải đợi Bệ hạ ân chuẩn mới có thể truyền chỉ xuống..."
Vậy là thời điểm cậu xuyên đến đây, chính là lúc đang chuẩn bị hôn sự với Liễu Vân Khê?
Muốn cậu cưới Liễu Vân Khê sao?
Không đời nào!