Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa
Chương 93: Mối quan hệ Quân - Thần
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong không khí nồng nặc mùi máu tươi tanh tưởi, hôi thối đến buồn nôn, vài con chuột béo đang bò trên đống cỏ khô. Nghe thấy tiếng bước chân người, chúng chẳng hề sợ hãi, thậm chí còn ngẩng đầu dùng đôi mắt đen nhỏ liếc nhìn xung quanh.
"A!" Tiếng kêu thê lương vọng ra từ phòng hành hình, kèm theo tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng và những lời chửi bới của cai ngục, khiến người nghe sởn tóc gáy.
Nhà lao tối tăm, dơ bẩn từ trước đến nay vẫn luôn là nơi từ văn võ bá quan cho đến bá tánh thường dân không ai muốn đặt chân đến, bởi vì một khi bị bắt vào đây, dù không chết cũng lột da không còn!
Mà nhà lao này lại là thiên lao do Hình Bộ triều đình quản lý, vốn là nơi giam giữ những trọng phạm.
Tận sâu trong phòng giam cuối cùng của thiên lao, một nam nhân lưng thẳng tắp, ngồi xếp bằng trên tấm thảm cỏ. Vai rộng, áo tù rách nát vì những vết roi quất, để lộ thân hình săn chắc, vòm ngực vạm vỡ. Trên làn da bánh mật là những vết máu khô đen đỏ đan xen, trông khỏe khoắn, mạnh mẽ, tràn đầy khí khái nam tử.
Về phần diện mạo của nam nhân, mày kiếm đen rậm, đôi mắt sâu thẳm, mũi cao thẳng, môi mỏng. Mặc dù tay mang xiềng xích, trên người mặc áo tù, cũng không thể nào che giấu được khí chất sát phạt đã được rèn giũa qua nhiều năm chinh chiến sa trường của y. Hơn nữa, y ngồi rất ngay ngắn, nghiêm túc, cho thấy đây là một nam nhi uy nghiêm, đĩnh đạc, cứng rắn.
Không biết qua bao lâu, một nam tử mặc hoa phục với ánh mắt dâm đãng và một thái giám mang theo một cái khay đi vào địa lao.
Cách hàng rào sắt, nam tử đứng khoanh tay, vênh váo tự đắc mở miệng nói: "Cố đại tướng quân, lâu không gặp khỏe chứ?"
Ngữ khí trào phúng này rõ ràng không thu hút được sự chú ý của nam nhân. Y nhắm mắt ngồi quay mặt vào tường, thân hình cao lớn tựa như một pho tượng trầm ổn, không nói một lời.
"Chuyện tới bây giờ vẫn có thể vững vàng như vậy, không hổ là Cố đại tướng quân!" Kẻ đến cũng không để ý thái độ thờ ơ của y, khẽ cười nói: "Đây là rượu Thái Tử điện hạ ban cho ngươi......"
Nam tử hất cằm với thái giám, thái giám nâng cái khay lên trước. Trên khay bày một bình rượu Phi Hạc Xuyên Vân được chế tác tinh xảo cùng những ly rượu đồng bộ.
Nghe vậy, nam nhân đang bất động cuối cùng cũng có phản ứng. Y chậm rãi mở to mắt, quay đầu nhìn thoáng qua rượu trên tay thái giám, nhưng ánh mắt lại không chút dao động.
"Cố đại tướng quân, không muốn tới lĩnh thưởng sao?"
Nam nhân dời ánh mắt lên người nam tử. Ý cười trên khóe miệng nam tử kia càng tăng, y nhấc bình rượu lên, một dòng chất lỏng trong suốt được rót vào ly.
"Đại tướng quân." Thái giám bưng khay rượu nâng lên cao, cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Thái Tử điện hạ chúc ngài thượng lộ bình an."
Người có mặt đều biết loại rượu này có ý nghĩa gì. Nam nhân ngơ ngẩn nhìn ly rượu, như bị mắc kẹt trong hồi ức. Qua hồi lâu, lông mi y run rẩy, y lấy lại tinh thần, trong đôi mắt đen âm trầm lộ ra ý cười.
Ý cười ấy chứa đầy sự bất lực và thê lương, làm gương mặt sắc bén của y trông mỏi mệt hơn rất nhiều.
"Thần Cố Thành Tiêu...... Đa tạ Thái Tử điện hạ!"
Ngày xưa quất roi giục ngựa, dẫn đầu tướng sĩ chinh chiến sa trường, khắp nơi là máu xương hài cốt. Tiếng hò hét của những nam nhi nhiệt huyết sôi trào dường như còn vang vọng bên tai.
Ngày ấy mặt trời chiều ngả về tây, phía trên tường thành, thiếu niên vận áo trường bào kim long thêu bốn móng, ánh chiều tà chiếu lên sườn mặt tuấn tú của gã. Lông mi rung rung nhẹ nhàng như cánh bướm, đôi môi gã cong lên một nụ cười xinh đẹp, đôi mắt đảo quanh, lóa mắt như một vị thần trên chín tầng mây.
"Cố tướng quân, không bằng sau này cô gọi ngươi một tiếng Thành Tiêu, thế nào?"
"Ngươi là người cô tín nhiệm nhất, cô biết ngươi thật lòng với cô. Từ nay về sau chúng ta đối đãi nhau như huynh đệ, ta sẽ kính trọng ngươi như một huynh trưởng!"
"Đợi ta lên ngôi Hoàng Đế, chắc chắn sẽ thống lĩnh vạn dặm non sông. Thành Tiêu, đến lúc đó ngươi chính là cánh tay phải đắc lực nhất của ta!"
"Thần Cố Thành Tiêu, chắc chắn tận tâm tận lực phò tá Thái Tử điện hạ!"
Hai người nhìn nhau mỉm cười, khí phách hăng hái không nói hết lời, cùng chung chí hướng. Nhưng thời thế thay đổi, ký ức tốt đẹp tiêu tan như mây khói. Thiếu niên mất đi vẻ ngây ngô non nớt, trở nên càng thêm sáng chói, nhưng lại sinh ra hiềm khích với y.
"Cố Thành Tiêu! Ngươi dám phản bội ta!"
Tiếng hét giận dữ của kẻ nọ vang lên ầm ầm bên tai. Trái tim y co rút đau đớn kịch liệt.
Quan hệ quân - thần, thần đối với Thái Tử điện hạ trước sau như một lòng trung thành và tận tâm, chưa bao giờ thay đổi. Vì sao ngươi tin lời gièm pha của tiểu nhân, hiểu lầm ta vì chức quan to, bổng lộc hậu hĩnh mà quy phục người khác?
Quan hệ huynh đệ, ta đối với ngươi chăm sóc cẩn thận, tỉ mỉ, xem ngươi là người quan trọng nhất trong đời ta. Làm sao có thể thèm muốn nữ nhân của ngươi mà liên kết với người ngoài để làm hại ngươi chứ?
Bỏ đi bỏ đi......
Cố Thành Tiêu nản lòng thoái chí, ánh sáng trong mắt y ảm đạm. Sau một lúc lâu, y duỗi tay tiếp nhận rượu độc, ngửa đầu uống cạn một hơi!
Nam nhân cao lớn ngã gục xuống, hồn về cõi u minh.
"Cố đại tướng quân, ngươi sai ở chỗ chọn nhầm chủ tử." Nam tử nhìn Cố Thành Tiêu ngã xuống đất với ánh mắt khinh thường.
Nửa đời chinh chiến, lại rơi vào kết cục thế này, trách ai? Chỉ có thể tự trách mình có mắt như mù!
Cùng lúc đó, Đông Cung Diệu Quốc.
"Thái Tử điện hạ, nên uống thuốc rồi." Giọng nữ không kiên nhẫn vang lên trong căn phòng, nồng nặc mùi thuốc đắng.
Thanh niên sau tấm màn giường mặt không còn chút máu, gầy đến nỗi xương gò má nhô ra, môi tái nhợt. Giữa mày ẩn hiện một luồng khí đen u ám, vừa nhìn liền biết không còn sống được bao lâu.
"Thái Tử điện hạ? Thái Tử điện hạ?!" Gọi liền vài tiếng, nhưng thanh niên không hề phản ứng. Trong ánh mắt chán ghét của nữ nhân, chiếc kẹp tóc ngọc trai đung đưa theo tà váy lay động, ả hời hợt vươn tay đẩy đẩy vài cái.
Cuối cùng, thanh niên với hơi thở thoi thóp cũng có phản ứng. Gã khó khăn mở mắt ra, thần sắc mơ màng, đồng tử tan rã, hiển nhiên ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
"Thái Tử điện hạ, thần thiếp đến đút ngài uống thuốc."
Tuy luôn mồm gọi Thái Tử điện hạ, nhưng nữ nhân tự xưng thần thiếp này đối với thanh niên bệnh tình nguy kịch chỉ có chán ghét và sự chiếu lệ. Ả lấy bát thuốc đen như mực từ trên tay cung nữ đang quỳ vững vàng trên mặt đất không một tiếng rên rỉ, thân hình uốn éo, rồi ngồi xuống mép giường.
Một cung nữ khác đỡ thanh niên dậy, nữ nhân múc một muỗng, thô lỗ nhét vào miệng gã.
Thay vì nói là đút thuốc, không bằng nói là đổ thuốc. Còn không đợi thanh niên nuốt xuống, muỗng thuốc đắng nghét khó nuốt tiếp theo đã được đưa tới, không cho gã kịp có thời gian để thở.
Thanh niên bị sặc, ho khan không ngừng. Đôi má gầy gò ửng đỏ vì bệnh tật, nước thuốc màu đen từ khóe miệng chảy theo chiếc cằm nhọn rớt xuống cổ áo trắng. Bộ dạng chật vật này làm mày liễu của nữ tử cau chặt, nhưng lời nói ra khỏi miệng ả lại hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt ả.
"Điện hạ, chờ ngài hết bệnh rồi, thần thiếp sẽ cùng ngài đi xem mai đỏ trong viện."
"A, đúng rồi! Thần thiếp còn cho người đi góp nhặt tuyết đọng trên nhụy hoa mai, ủ cho ngài rượu tuyết mai mà ngài yêu thích nhất!"
"Còn có......"
Đột nhiên một cánh tay xương xẩu lướt qua trước mặt ả. Thanh niên ốm yếu đột nhiên trợn to mắt, sắc mặt hung dữ tợn, bắt lấy cổ tay nữ tử.
"Là ngươi, là con tiện nhân nhà ngươi vẫn luôn làm hại ta!" Khóe mắt thanh niên nứt ra, đôi mắt đục ngầu bắn ra một luồng ánh sáng lạnh lẽo khiến người ta rợn tóc gáy, "Không phải Thành Tiêu! Là ngươi!!"
"Tiện nhân! Ta muốn giết ngươi!!"
Bởi vì oán hận đến cực điểm, ngũ quan của thanh niên vặn vẹo, gân xanh nổi lên, giọng nói khàn khàn thô ráp, tựa như ác quỷ.
Nữ tử sợ tới mức thét chói tai, dùng sức đẩy gã ra, đứng lên. Thanh niên như nỏ mạnh hết đà, tay vẫn run run, bị ả vung mạnh như vậy, cả người gã ngã sang một bên.
"Liễu Vân Khê!! Ta muốn giết ngươi!!!" Từng chữ thốt ra từ kẽ răng. Thanh niên trừng mắt nhìn chằm chằm nữ tử.
Nữ tử chưa hoàn hồn, nhưng thấy hốc mắt gã hãm sâu, đáy mắt xanh đen, đôi môi tím tái, sắc mặt xám trắng, hiển nhiên đó chính là dáng vẻ dầu hết đèn tắt. Ả hơi sửng sốt một chút, rồi ổn định lại tinh thần.
Ả hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt trịch thượng nhìn thanh niên, không hề che giấu sự khinh thường trong lòng, mỉa mai nói: "Thái Tử điện hạ, thần thiếp nghe không hiểu ngài đang nói gì. Kẻ hại ngài chính là người ngài xem như cánh tay phải, là huynh trưởng, là Cố Thành Tiêu Cố đại tướng quân! Ngài đã quên hắn đã cấu kết với Tam hoàng tử như thế nào, khiến ngài bị Hoàng Thượng ghét bỏ rồi sao?"
"Cố Thành Tiêu lòng lang dạ sói, vẫn luôn chơi đùa ngài trong lòng bàn tay. Nhưng hiện tại hắn đã chết, bị một ly rượu độc của ngài đưa đi gặp Diêm Vương. Ngài rốt cuộc cũng có thể thoát khỏi hơi thở hôi hám ấy rồi đấy!"
Cái gì?
Con ngươi của thanh niên co rút kịch liệt, phun ra một ngụm máu. Máu màu đỏ đen rơi rớt xuống chăn đệm, màn giường, tỏa ra mùi tanh hôi ghê tởm. Nữ tử vội vàng dùng khăn hương che mũi miệng lại. Hai cung nữ cũng sợ tới mức lùi sang một bên, hoảng hốt cúi đầu.
"Thật xin lỗi...... Thật sự xin lỗi......"
Giọt nước mắt nóng hổi tràn ra từ mi mắt. Thanh niên tê tâm liệt phế kêu rên, hai tròng mắt đỏ sẫm xen lẫn đau đớn, hối hận và không cam lòng. Đôi môi run run không ngừng trào ra máu huyết đen đỏ, trông rất ghê người.
Bộ dáng thê thảm chật vật này làm nữ tử bật cười thành tiếng.
"Nam Cung Ngọc ngươi khóc cái gì chứ? Không phải chỉ là chết một Cố Thành Tiêu thôi sao? Lúc trước ta bị tước bỏ vị trí Tam hoàng phi, phải xa cách với người trong lòng của ta, ta còn chưa khóc nữa là!"
Lời này không khác nào đánh một đòn chí mạng vào thanh niên. Ngón tay khô khốc như chân gà của gã đột nhiên siết chặt, "Ngươi nói cái gì?"
"Ta nói ta chưa bao giờ thích ngươi!"
"Ta nói ta đã mang cốt nhục của Tam hoàng tử!"
"Ta nói ta hận ông trời không có mắt để ngươi lên làm Thái Tử!"
"A a a a a ——" Ánh mắt thanh niên đột nhiên phóng ra luồng sát khí sắc bén. Gã muốn chống đỡ cơ thể mình dậy để rút kiếm, nhưng tay gã còn chưa kịp chạm vào thanh bảo kiếm treo ở mép giường, cả người đã ngã lăn từ trên giường xuống, nôn ra từng ngụm máu.
"Thì ra ta vẫn luôn trách lầm y......"
Nhìn nhầm tiện nhân thành ái nhân, còn hại chết Thành Tiêu, người luôn đối đãi chân thành với mình......
"Thành Tiêu......"
Cố Thanh Yến vô cảm nhìn thanh niên nhắm mắt rời đi, khóe môi cong lên.
Lại là quân - thần?
Thú vị.