Lời Khai Của Người Đã Khuất

Cửa Hàng Tiện Lợi 24 Giờ Của Tà Thần

Lời Khai Của Người Đã Khuất

Cửa Hàng Tiện Lợi 24 Giờ Của Tà Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Reng reng reng... Xin chào, tôi là Vương Chí Hoa đến từ đồn công an phân khu Nam Thành, thành phố La. Vụ án mà anh tố giác vài ngày trước đã có bằng chứng xác thực, phiền anh ghé qua đồn một chuyến...”
Trong cửa hàng tiện lợi, cậu nhân viên thu ngân bật đoạn ghi âm cuộc gọi cho Đan Sa nghe, vẻ mặt chân thành và ngây thơ: “Bà chủ nghe xem, cảnh sát gọi tôi đến phối hợp điều tra vụ án, nếu không đi thì thật không phải phép chút nào.”
Lúc này mới hơn bảy giờ sáng. Cửa hàng tiện lợi vẫn chưa có khách nào.
Đan Sa mặc bộ đồng phục từ tầng hai đi xuống kiểm kê hàng hóa. Cậu thu ngân đặt điện thoại trước mặt cô, chớp chớp đôi mắt xanh thẳm, ánh lên vẻ chính nghĩa vì nước vì dân.
Đan Sa liếc cậu ta một cái: “Đi đi rồi về sớm nhé.”
“Vâng vâng vâng!”
Cậu ta vui vẻ gật đầu, tháo chiếc mũ có in logo của cửa hàng ra, để lộ mái tóc ngắn màu bạc cực ngầu. Bộ đồng phục trên người trong nháy mắt biến thành bộ đồ thời trang sành điệu, vành tai trái còn đính một viên kim cương lấp lánh.
“Vất vả cho bà chủ rồi, tôi sẽ về ngay thôi!”
Cậu ta cố nén tâm trạng phấn khích bước ra khỏi cửa hàng, quẹo vào một con phố khác rồi không kìm được mà reo hò, huýt sáo vang trời. Nếu không vì còn chút đạo đức kiềm chế, cậu ta chỉ muốn lột sạch đồ ra nhảy điệu disco ngay tại chỗ.
Cậu ta vừa hát vừa bắt taxi đến cổng đồn công an. Bác tài xế taxi mồ hôi nhễ nhại trên trán, thi thoảng lại liếc nhìn gương chiếu hậu, chỉ sợ cậu ta làm ra hành động bốc đồng nào đó không đúng mực.
Sau khi vào cổng, cậu ta nhanh chóng được dẫn đến gặp cảnh sát Vương. Cảnh sát Vương hơi ngạc nhiên trước ngoại hình của cậu, kiểm tra giấy tờ tùy thân xong mới lịch sự mời cậu trình bày rõ ràng sự việc.
Cậu kể lại đầu đuôi mọi chuyện, bao gồm việc đêm đó trời mưa, một ông lão đến cửa hàng mượn điện thoại, mua ba gói mì tôm, bốn cây xúc xích và không lấy túi ni lông...
Cảnh sát Vương bấm gọi vào số điện thoại cậu ta cung cấp nhưng không liên lạc được. Sau khi tra cứu thông tin cá nhân, ông đưa tấm ảnh của người đó ra trước mặt cậu: “Có phải người này không?”
“Đúng, chính là ông ấy.”
Cảnh sát Vương nhìn sang người đồng nghiệp bên cạnh, trầm ngâm một lát rồi nói: “Anh Hiên Viên này, có lẽ anh không biết, ông Dương này đã qua đời từ vài ngày trước rồi. Chuyện anh nói không thể nào xảy ra. Tuy không biết vì sao anh lại bịa ra lời nói dối này, nhưng tôi hy vọng anh có thể nói sự thật.”
Trên giấy tờ tùy thân, cái tên tiếng Trung cậu ta tự đặt cho mình là Hiên Viên Long Long.
Cậu nhân viên thu ngân lắc đầu, trưng ra vẻ mặt kiểu “Tôi biết ngay là sẽ thế này mà”: “Tôi không nói dối, các anh tin hay không tùy, nhưng chính ông ấy đã nói với tôi như vậy.”
Hai bên giằng co một hồi tại đồn công an. Vì không có bằng chứng chứng minh cậu là người xấu, vả lại cậu còn có công tố giác, cuối cùng cảnh sát Vương đành xua tay cho cậu về. Thế nhưng cậu có vẻ không vui lắm, cứ lề mề, tán gẫu đủ chuyện.
Cuối cùng, cảnh sát Vương phải đích thân tiễn người bạn nước ngoài mang căn cước này ra tận cổng.
Đứng trước đồn công an, cậu ta nhìn cánh cửa kính đã đóng lại sau lưng, rồi nhìn mấy chiếc taxi trống đang đậu gần đó, lẩm bẩm một mình:
“Ông cụ Dương nói đúng, sống xanh bảo vệ môi trường phải bắt đầu từ mình. Nên ít đi taxi lại để giảm khí thải, quãng đường này có đáng là bao, mình đi bộ hơn hai tiếng là tới nơi thôi.”
“Chắc bà chủ không trách mình đâu nhỉ.”
“Dù sao mình cũng đã làm việc không nghỉ ngơi suốt bốn năm bảy mươi tám ngày rồi. Lại còn không có ghế ngồi nữa chứ.”
“Bà chủ, tôi về rồi đây.” Chàng thanh niên tóc bạc thận trọng bước vào cửa hàng.
“Ừ.” Đan Sa đang đứng ở quầy của cậu ta để tính tiền cho hai vị khách. Sau khi tiễn khách đi, cô mới quay lại nhìn cậu, mỉm cười: “Hay là anh ra ngoài chơi thêm lát nữa đi? Dù sao anh cũng đã làm việc suốt bốn năm bảy mươi tám ngày không nghỉ rồi mà.” Ngừng một chút, cô nói thêm: “Lại còn không có ghế ngồi nữa.”
“!!!”
Đêm xuống.
Trong làn sương đỏ, một bóng hình già nua xuyên qua đó mà đến.
Ông lão chào hỏi nhân viên thu ngân như người quen: “Ăn cơm chưa? Hôm nay khách có đông không, buôn bán thế nào rồi?”
Cậu nhân viên thu ngân thở dài, liếc nhìn lên tầng hai: “Cháu chưa ăn, buôn bán cũng tạm ổn ạ. À đúng rồi, chuyện ông tố giác lần trước đã giải quyết xong rồi, hôm nay cảnh sát gọi cháu qua lấy lời khai đấy.”
“Hả? Sao không gọi tôi?” Ông lão họ Dương tỏ vẻ không vui.
“Điện thoại của ông không gọi được.”
“Lại không gọi được nữa à?” Ông lão móc từ túi quần ra một chiếc điện thoại dành cho người già, ra sức bấm bấm, lắc lắc mấy cái rồi thở dài thườn thượt: “Cái điện thoại này dùng lâu rồi nên dở thế đấy, cứ một tí là đơ. Cậu xem, tôi dùng máy mình gọi báo án mà số còn không bấm nổi, xem video cũng thấy vất vả.”
“Ông còn xem được cả video cơ à?” Cậu nhân viên thu ngân ngạc nhiên.
“Được chứ, chỉ tội là lag thôi.” Ông Dương bấm mở ứng dụng video cho cậu xem. Cậu chỉ liếc qua một cái rồi thu mắt lại, chuyển chủ đề: “Ông ơi, sao lúc nào cũng thấy ông đi dạo một mình thế, người nhà ông đâu?”
Ông Dương lấy một hộp mì tôm và một túi xúc xích, mượn nước nóng của cậu để pha. Vì tầng một không có ghế, ông đành ngồi xổm bên cạnh, dùng nĩa nhựa khều mì ăn, giọng lúng búng nói:
“Bà nhà tôi đi lâu rồi, con trai con gái thì đi làm xa, ở nhà có mỗi mình lão già này. Tôi cũng chẳng ham nuôi thú cưng, nên chẳng đi một mình thì đi với ai đây.”
Cậu nhân viên thu ngân gật đầu, hai người cứ thế trò chuyện phiếm.
“Ôi chao, tê chân quá.”
Ông Dương đứng dậy khỏi mặt đất, gom rác trên tay: “Trời chẳng còn sớm nữa, tôi về nhà đây, hẹn gặp lại cháu ngày mai nhé.”
“Chào ông ạ.”
Bóng hình già nua biến mất sau cánh cửa đó.
Tại lối cầu thang giữa tầng một và tầng hai của cửa hàng tiện lợi, một bóng hình mờ ảo trong làn sương đỏ đang đứng đó. Đan Sa đưa ngón tay chỉ về hướng ông lão rời đi, không khí như sóng nước lan tỏa, từng vòng từng vòng tản ra, hiện lên quá khứ của ông như một tấm gương soi chiếu:
Hàng xóm nhà ông Dương có một gã thanh niên mới đến thuê, vóc dáng cao to, vạm vỡ. Ban đầu ông Dương cũng không để tâm, chỉ thấy gã này tính tình nóng nảy lại còn ở bẩn thỉu, suốt ngày vứt tàn thuốc bừa bãi ngoài hành lang, nói chuyện thì cứ như hét vào mặt người khác.
Cho đến một ngày, bạn gái gã đến tìm, hai người xảy ra tranh chấp. Gã túm tóc đánh cô gái đó, tiếng hét khiến ông Dương đang xem ti vi ở phòng sát vách hoảng sợ, vội vàng qua gõ cửa nhưng lại bị gã đe dọa một trận dữ dằn.
Ông Dương vóc người thấp bé, tuổi đã cao, nhưng khí thế không hề thua kém. Ông dùng việc báo cảnh sát để ép gã phải buông cô gái. Kể từ đó, ông luôn cảm thấy gã hàng xóm mới này chẳng phải hạng người tốt lành gì.
Vạn lần không ngờ là cô gái kia thế mà lại không chia tay với gã, vài ngày sau lại đến tìm gã. Lần này hai người không động chân động tay, trông tình cảm có vẻ khá tốt đẹp, chỉ là khi gặp ông Dương đang tập thể dục ngoài hành lang, cô gái lại cúi đầu giả vờ không thấy, cũng không nói năng gì.
Trong lòng ông Dương thở dài thườn thượt, cũng coi như không nhìn thấy.
Về sau, có một ngày ông Dương đi dạo về rất muộn. Khi đi qua một con hẻm, ông thấy một cái bóng đen cao lớn đang bám đuôi một người phụ nữ trẻ.
Cô gái rõ ràng đang rất căng thẳng, bước chân vội vã. Cái bóng đen kia thì mang theo ý đồ xấu, từng bước áp sát cô gái. Ông Dương cuống cuồng, chợt nảy ra một ý, cố tình bấm gọi điện cho một người bạn, dẫm chân thật mạnh đi về phía trước, giả vờ như vô tình rẽ vào con hẻm và nói lớn: “Lão Trương à, muộn thế này gọi tôi có chuyện gì? Con trai ông đỗ trường cảnh sát rồi á? Thằng bé giỏi quá! Được được, mai tôi qua nhà ông uống rượu mừng!”
Âm thanh bất thình lình vang lên khiến cả bóng đen và cô gái đều giật mình. Cái bóng đen không dám manh động, trơ mắt nhìn cô gái và ông lão rời đi.
Trận đấu trí thót tim khiến ông Dương về đến nhà mà tim vẫn còn đập loạn xạ không ngừng. Ông thầm nhủ cái bóng đen kia cao thật đấy, ngang ngửa với gã thanh niên vô ý thức ở phòng sát vách. Thời buổi này lũ cặn bã đều to con như vậy sao? Đang suy nghĩ, bỗng ông nghe thấy tiếng bước chân đi ngang qua cửa, ngay sau đó là tiếng đóng mở cửa ở phòng bên cạnh.
Ông Dương ngẩn người. Gã cặn bã hàng xóm cũng về muộn thế này sao?
Kể từ khi nảy sinh nghi ngờ, ông bắt đầu âm thầm quan sát đối phương. Thông qua mạng lưới quan hệ của các cụ già trong khu chung cư, ông sớm biết được gã làm việc ở một công trường gần đó. Ông Dương thậm chí còn đi kiểm tra con hẻm hôm nọ, cái camera giám sát bên trong đã hỏng từ lâu, bao nhiêu năm nay chỉ để làm cảnh.
Gã rất có thể biết điều đó nên mới ngang ngược như vậy.
“Nhất định phải bắt được thóp của tên cặn bã này.”
Trong lòng ông Dương đã có tính toán, khốn nỗi tên cặn bã kia sau lần bị ông dọa đã tỏ ra im hơi lặng tiếng suốt mấy ngày nay. Dù ông Dương đã chuẩn bị sẵn tâm lý thu thập bằng chứng nhưng cũng không có cơ hội ra tay.
Mười giờ đêm hôm đó, ông Dương – người vốn giả vờ đi ngủ sớm nhưng thực chất vẫn luôn lén nghe động tĩnh bên cạnh – cuối cùng cũng đợi được cơ hội. Gã cặn bã vừa ra khỏi cửa, ông liền lén lút bám theo.
Gã mặc áo hoodie đen, quần jean, đội mũ sụp xuống và đeo khẩu trang che kín mặt. Đôi mắt đầy ác ý nguy hiểm đang tìm kiếm con mồi trên con phố tối tăm.
Gã nhanh chóng tìm thấy một cô gái để bám theo. Cô gái ấy đi một mình, lại còn đeo tai nghe nghe nhạc, hoàn toàn không để ý đến động tĩnh phía sau. Thấy hai người rẽ vào hẻm nhỏ, ông Dương lo sốt vó vội bám sát theo.
Nào ngờ, cái bóng đen cao lớn đang bám đuôi đột ngột quay đầu lại!
“Quả nhiên là lão.”
Sau lớp khẩu trang phát ra âm thanh trầm đục, gã đàn ông trừng mắt nhìn ông đầy độc địa nói: “Tôi đã bảo sao hôm đó tiếng động lại vang lên trùng hợp thế, nghe lại còn quen tai, hóa ra là cái lão già nhà bên.”
Mồ hôi trên trán ông Dương chảy ròng ròng, ông lấy hết can đảm hét lên: “Anh này bị làm sao thế, chúng ta quen nhau sao? Đừng có chắn đường, tôi còn phải về nhà ngủ đây.”
Gã đàn ông cười lạnh liên hồi, bẻ khớp tay răng rắc: “Giỏi giả vờ lắm lão già, con hẻm này không có camera đâu, để tôi xem ông định giả vờ đến bao giờ?”
Hơi thở của ông Dương trở nên dồn dập. Phía trước, cô gái đeo tai nghe với bước chân nhẹ nhàng đã đi ra khỏi con hẻm.
Trong đôi mắt mở trừng của ông phản chiếu bóng lưng cô gái đang xa dần. Trong lòng tuyệt vọng, nhưng bộ não già nua xoay chuyển cực nhanh, ông bày ra bộ dạng có chỗ dựa vững chắc và nói: “Anh định động tay động chân với tôi à? Anh tưởng một lão già ở cái tuổi này dám theo đuôi anh mà lại không chuẩn bị biện pháp bảo vệ gì sao?”
Ông chỉ tay lên cái camera trên đầu và nói: “Cái camera trong con hẻm này tôi đã cho người sửa xong từ lâu rồi. Bây giờ anh dám đụng vào tôi một cái xem, ngày mai cứ đợi mà vào đồn công an nhé!”
Khí thế của ông Dương càng nói càng mạnh: “Hơn nữa, hôm đó tôi không có nói bừa đâu. Con trai bạn tôi đã đỗ trường cảnh sát từ lâu rồi, giờ là cảnh sát chính quy hẳn hoi đấy. Con trai tôi làm luật sư ở Hoa Thành, con gái là thẩm phán tòa án huyện Lâm Giang, anh dám động vào tôi không?”
Gân xanh trên thái dương gã đàn ông nổi lên cuồn cuộn, rõ ràng đang cố kìm nén cơn giận. Gã nhìn cái camera trên đầu, cuối cùng không dám ra tay, hằn học liếc ông lão một cái, chửi rủa mấy câu rồi bỏ đi.