Cục Bộ Có Mưa
Chương 16: Cậu Ấy Tên Là Tang Dương
Cục Bộ Có Mưa thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trình Song: “Em trai anh họ Tang?”
Thẩm Triệt nghe câu hỏi của cô, biểu cảm vẫn không thay đổi nhiều, mà còn lộ ra vẻ nhẹ nhõm, bổ sung thêm cho cô: “Em ấy tên là Tang Dương.”
Thẩm Triệt luôn lái xe rất vững vàng, nhưng Trình Song lại cảm thấy mình như bị gió tuyết bên ngoài đóng băng ngay lập tức, toàn thân cô như bị rút cạn hơi ấm.
Môi cô run rẩy, hốc mắt lập tức ngấn lệ, không dám tin, cô hỏi lại anh để xác nhận: “Cậu ấy học ở trường Trung học số 1 Nam Giang à?”
Thẩm Triệt vẫn nghiêm túc nhìn thẳng về phía trước, thậm chí không liếc nhìn cô một cái, nhưng lời nói của anh lại như lưỡi dao cùn cứa vào lòng Trình Song không chút thương xót: “Đúng vậy, em ấy và cô chắc là bằng tuổi.”
Cả không gian trong xe như bị ai đó ấn nút tạm dừng, cả hai đều im lặng, chỉ còn tiếng nước mắt cô rơi tí tách vào quần áo.
Là Trình Song đang lặng lẽ rơi lệ.
Cô vẫn luôn biết sức khỏe Tang Dương không tốt, ngay cả vận động hơi mạnh một chút cũng không làm được, nhưng những lúc khác cậu ấy đều biểu hiện quá bình thường. Bất kỳ mỹ từ nào miêu tả một thiếu niên, Trình Song đều cảm thấy hoàn toàn phù hợp với cậu ấy.
Cậu ấy chính trực, lương thiện, dũng cảm, khiêm tốn, cởi mở…
Xung quanh cậu ấy luôn có vô số bạn bè vây quanh, giống như chính cái tên của cậu ấy, là một đứa trẻ luôn được ánh mặt trời ưu ái.
Năm lớp 12, Tang Dương không cùng mọi người tham gia kỳ thi đại học, mà chọn đi nước ngoài du học. Khi đó, Trình Song đã cảm thấy có điều gì đó bất thường.
Nhưng cậu ấy vẫn cười không chút ưu tư, khom người nhìn thẳng vào mắt cô, trong mắt ánh lên vẻ dịu dàng không thể kìm nén khi nhìn người mình yêu.
Cậu ấy nói: “Trình Song, biết đâu từ nước ngoài về tớ có thể chạy 800 mét vượt qua cậu không tốn chút sức lực nào đấy. Cho nên, cậu ở đại học cũng phải rèn luyện sức khỏe thật tốt nhé.”
Nói đến đây, cậu ấy vẫn không nhịn được khẽ đặt lòng bàn tay lên đỉnh đầu cô, kiềm chế sự thôi thúc muốn xoa đầu, giọng nói cũng hạ thấp xuống: “Nhưng mà Trình Song, cậu cũng nhất định phải tận hưởng thật tốt cuộc sống đại học mà cậu đã nỗ lực ngày đêm đổi lấy nhé.”
Cho dù không có sự tham gia của tớ…
Câu nói day dứt trong lòng cậu ấy dù thế nào cũng sẽ không để cô nghe thấy.
*
Dòng suy nghĩ của Trình Song bị một tiếng chuông điện thoại cắt ngang. Những vệt nước mắt trên mặt cô loang lổ, tầm nhìn bị giọt nước mắt phủ lên một lớp màn ảo ảnh, cảm giác về môi trường xung quanh cũng trở nên mơ hồ, không chân thực.
Chỉ nghe thấy Thẩm Triệt nghe điện thoại, trả lời bên kia: “Vâng, mẹ, hôm nay Trình Song hơi không khỏe, để lần sau lại cùng ăn cơm ạ.”
“Vâng, con sẽ dặn cô ấy uống thuốc đầy đủ.”
Anh ngầm cho phép cô khóc thỏa thuê trong xe của anh, bởi vì anh chính là người đã mổ xẻ tuyến lệ của cô.
Trình Song không biết anh thay đổi lộ trình từ khi nào. Khi xe dừng ở cổng Đại học Bắc Thành, cô vẫn còn thất thần.
Sự kiên nhẫn của Thẩm Triệt dường như đã cạn kiệt. Đau lòng đến thế này thì làm sao có thể bắt đầu một tình yêu mới được chứ? Anh không nhịn được nhắc nhở: “Lần này bạn trai cô vẫn không ra đón cô à?”
Trình Song dùng hai tay lau qua loa những vệt nước mắt, không nói với anh câu nào, đẩy cửa bước xuống xe.
Lúc Trình Song về đến ký túc xá thì hai bạn cùng phòng vẫn chưa về. Cô cởi áo khoác ngoài, giống như một con tằm xuân đã nhả hết tơ, kiệt sức, chỉ muốn trốn vào cái kén do mình tự dệt, hoàn toàn cách ly mình khỏi mọi tổn thương bên ngoài.
Đợi đến khi Hạ Dịch Ca về, nhìn thấy người cuộn tròn trong chăn trên giường, mới cảm thấy có điều không đúng.
Hệ thống sưởi chưa tắt, nhiệt độ trong phòng cũng không thấp. Tuy hôm nay tuyết rơi, nhưng nhiệt độ vẫn không đến mức quá lạnh. Quấn chặt như vậy quả thực hơi quá đáng.
Cô nàng thử hỏi: “A Song, mày ngủ rồi à A Song?”
Trình Song như nghe thấy có người gọi trong mơ, mơ màng đáp lại, trong giọng nói tràn ngập sự yếu ớt khác thường.
Hạ Dịch Ca không chần chừ nữa, trực tiếp leo lên giường Trình Song, thấy cô ủ mình đến mức mặt đỏ bừng bừng, trực tiếp đưa tay sờ lên trán cô.
Sau đó thốt lên: “A Song mày sốt rồi, mau dậy đi tao đưa mày đi bệnh viện.”
Trình Song cũng không biết mình bắt đầu sốt từ khi nào. Cô thậm chí ngay cả sức lực để ngồi dậy cũng không còn.
Chỉ có thể yếu ớt an ủi Hạ Dịch Ca: “Không sao đâu Dịch Ca, tao ngủ một giấc là khỏi thôi.”
Hạ Dịch Ca đâu có nghe lời nói mê sảng của cô. Cô nàng cuống quýt lôi cô dậy khỏi chăn, sau đó cầm bộ đồ ngủ con thỏ dày cộp của cô mặc cho cô.
Vừa mới lôi cô xuống giường, liền nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
Hạ Dịch Ca cầm lên xem, hai chữ “Thẩm Triệt” nhấp nháy đều đặn trên màn hình.
Cô nàng nhìn Trình Song lúc này đang ngồi trên ghế mắt vẫn còn lim dim, trực tiếp nghe điện thoại giúp cô.
Nào ngờ người gọi đến lại mãi không lên tiếng, Hạ Dịch Ca đành phải mở miệng trước: “Xin chào, xin hỏi anh có việc gì không? Trình Song ốm rồi, lát nữa tôi bảo cậu ấy gọi lại cho anh.”
Lúc này, đầu dây bên kia mới truyền đến giọng nói hơi gấp gáp, trầm thấp nhưng vẫn rất dễ nghe: “Cô ấy ốm à? Có nghiêm trọng không? Cô đưa cô ấy ra cổng trường đi, tôi đưa cô ấy đi bệnh viện.”
Hạ Dịch Ca nghe giọng người đàn ông lạ lẫm này, lại nghe thấy anh ta đang ở ngay cổng trường các cô, không khỏi nâng cao cảnh giác: “Xin hỏi anh là?”
Nghe câu hỏi này Thẩm Triệt lại im lặng một lúc lâu, sau đó trả lời: “Tôi là con trai bạn mẹ cô ấy, mẹ cô ấy có nhờ tôi chăm sóc cô ấy.”
Hạ Dịch Ca cuối cùng cũng hiểu ra “con trai bạn mẹ” trong lời Trình Song nhắc tới là ai.
Tuy vẫn rất tò mò sao anh ta lại trùng hợp ở ngay cổng trường các cô như vậy, nhưng sức khỏe Trình Song không thể chần chừ thêm được nữa. Cô nàng trực tiếp nói với Thẩm Triệt bên kia điện thoại: “Phiền anh đến cổng Tây đợi tôi một chút, sẽ gần ký túc xá chúng tôi hơn.”
*
Lúc Hạ Dịch Ca đưa Trình Song đến cổng Tây, Trình Song còn tưởng cô nàng gọi xe, đang định hỏi cô xe màu gì, thì nhìn thấy chiếc Maserati đen tuyền đang bật đèn pha, dừng ở cổng trường.
Cây đinh ba mang tính biểu tượng ở đầu xe giống như vũ khí đòi mạng của ác ma, khiến Trình Song cảm thấy vô cùng khó chịu.
Lại nhìn người nào đó bước xuống từ trên xe, mặc cả cây đen, sải bước trong bóng đêm đi tới, càng khiến cơn đau đầu của Trình Song tăng thêm.
Nhưng Hạ Dịch Ca dường như hoàn toàn không cảm nhận được bầu không khí quái dị này, không nhịn được lay lay Trình Song đang đứng bên cạnh: “A Song mau nhìn kìa, tao đã bảo cuộc đời phú nhị đại của tao bị ai cướp mất, hóa ra là cái tên nghiệt ngã phía trước này đây!”
Trình Song không nhịn được dùng tay xoa mạnh thái dương mình, Hạ Dịch Ca vẫn không ngừng: “Sao anh ta lại đi về phía chúng ta, đệt, trông cũng được phết đấy.”
Mãi cho đến khi Thẩm Triệt đứng lại trước mặt các cô, Hạ Dịch Ca mới hoàn hồn trở lại. Nhìn ánh mắt anh như bóng đêm quấn chặt lấy Trình Song đang đứng bên cạnh cô, cô không nhịn được đứng chắn trước mặt Trình Song, mở miệng hỏi: “Anh là Thẩm Triệt?”
“Ừ.”
Tuy là đang trả lời cô nàng, ánh mắt anh lại chưa từng rời khỏi Trình Song đang đứng cạnh cô.
Trình Song bị anh nhìn đến mức hơi khó chịu, trực tiếp dời tầm mắt không nhìn anh, nói với Hạ Dịch Ca: “Chúng ta tự gọi xe đi bệnh viện đi.”
Khu trường mới của Đại học Bắc Thành nằm ở vùng ngoại ô hoang vu, đến chim di cư bay về phương Bắc cũng phải bay vòng qua. Lúc này là mười hai giờ đêm, đừng nói là xe cộ, cây cối trên đường còn nhiều hơn người.
Thẩm Triệt nhàn nhạt mím chặt khóe miệng, nhìn cô gái mặt đỏ bừng bất thường trước mắt, trực tiếp bước tới hai bước, kéo Trình Song từ sau lưng Hạ Dịch Ca qua, bế ngang vào lòng.
Hoàn toàn không màng tiếng kêu yếu ớt của Trình Song, đi thẳng về phía xe.
Câu “vãi chưởng” của Hạ Dịch Ca còn chưa thốt ra khỏi miệng, trong lòng lại đang gào thét: Đừng có diễn cảnh cưỡng ép chiếm đoạt trước mặt tôi chứ, các vị!
Cô nàng vội vàng lên xe theo, ngồi cùng Trình Song ở ghế sau.
Thẩm Triệt sau khi đặt Trình Song xong còn cảm ơn cô nàng: “Phiền cô chăm sóc cô ấy một chút.”
Hạ Dịch Ca ngơ ngác gật đầu, Trình Song ngược lại lại lộ vẻ tức giận, không muốn mở miệng nói thêm câu nào nữa.
Đợi đến bệnh viện, Thẩm Triệt mở cửa xe cho các cô, dựa vào thành xe, nhìn chằm chằm người ngồi bên trong, ánh mắt đầy vẻ đe dọa.
Trình Song không muốn bị anh bế vào bệnh viện nữa, kéo Hạ Dịch Ca đi về phía khoa cấp cứu.
Sau khi kiểm tra xong các hạng mục, mới phát hiện cô bị cúm A.
Bác sĩ với vẻ mặt đã quen với cảnh này, ngược lại nhìn thấy nhiệt độ cơ thể của cô thì mí mắt khẽ giật một cái: “Cô bé sốt đến gần 40 độ rồi, cũng giỏi chịu đựng thật.”
Lại đề nghị: “Tối nay tốt nhất nên ở lại viện theo dõi một đêm.”
Trình Song vừa định nói không cần, người nào đó vẫn luôn đứng một bên như pho tượng dường như đã dự đoán trước, mở miệng trước cả cô: “Phiền bác sĩ sắp xếp một phòng bệnh đơn.”
Trình Song không nhịn được quay đầu trừng anh. Anh vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, lạnh lùng nhìn lại cô.
Trình Song kéo Hạ Dịch Ca đi đến quầy thuốc để lấy thuốc. Thẩm Triệt đi theo sau, nhìn cô mặc bộ đồ ngủ lông liền thân màu trắng, đôi tai thỏ dài rủ sau lưng, đung đưa theo từng bước chân của cô.
Bạn cùng phòng của cô cũng ở bên cạnh khuyên cô: “A Song, tối nay nghe bác sĩ ở lại đây một đêm đi, bây giờ tay mày nóng đến mức tao hoảng cả lên.”
Thẩm Triệt nghe xong không nhịn được gật đầu trong lòng. Khoảnh khắc vừa bế cô lên, anh cũng lập tức cảm thấy bỏng rát, tim đập nhanh hơn.
Trình Song thực ra vẫn luôn cố gắng chịu đựng. Đi mấy bước này đều có cảm giác như giẫm trên mây, đầu óc và cơ thể đều đau nhức không thôi.
Nhưng cô lại không muốn để người nào đó đạt được mục đích dễ dàng như vậy.
Lúc này, Thẩm Triệt lại như có mắt thần, trực tiếp nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, còn lập tức tung ra đòn sát thủ: “Cô mà không chịu ở bệnh viện để bác sĩ chăm sóc, bây giờ tôi gọi điện bảo mẹ tôi đến chăm sóc cô.”
Giọng điệu lạnh tanh, còn lạnh hơn tuyết rơi tháng Ba.
Đôi tai thỏ sau lưng Trình Song cũng hoàn toàn ỉu xìu xuống theo chủ nhân. Tâm trạng bực bội cả buổi tối của Thẩm Triệt lại dần dần tốt hơn.