Vết Cắn Trong Hẻm Tối

Cúc Non Trong Tầm Mắt - Sầm Mạn

Vết Cắn Trong Hẻm Tối

Cúc Non Trong Tầm Mắt - Sầm Mạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đôi giày vải dưới chân Hà Viện chưa được xỏ hẳn vào, cô lê bước chân lẹp xẹp, thò đầu nhìn người đang ở trong sân.
“Anh, em đi đây.”
Tôn Lập Côn hất tay cho ráo nước, ngẩng đầu nhìn cô.
“Ừ, đi đường cẩn thận.”
Hà Viện vâng một tiếng, cúi người xuống, chỉnh lại giày cho tề chỉnh.
Ánh tà dương dần nhạt đi, mặt trời lặn ở phía chân trời tỏa ánh sáng rực rỡ.
Hà Viện nhìn về phía xa, thấy chuyến xe buýt tuyến 11 vừa vào bến, cô bước lên vài bước, chuẩn bị lên xe.
Chẳng mấy chốc, mây đen tan đi, ánh nắng lại xuyên qua cửa kính, chói lòa.
Xe mới chạy được một đoạn, vừa dừng ở trạm Từ Gia thì cô đã thấy một bóng người quen thuộc cúi người nhìn vào bên trong.
Người kia rõ ràng cũng đã thấy cô, gọi lớn: “Hà Viện, xuống đi, xuống trước đã!”
Chưa kịp suy nghĩ gì, cô đã vội vàng nhảy xuống trước khi cửa xe đóng lại.
“Sao cậu lại ở đây? Chúng ta hẹn nhau đâu phải chỗ này?” Hà Viện cảm thấy khó hiểu, vừa hỏi vừa nhìn quanh con phố ồn ào náo nhiệt.
Hai người băng qua đường, không xa là một quầy báo ở đầu ngõ, Trần Tiểu Như kéo Hà Viện đến đó.
Trần Tiểu Như khoác tay cô, giải thích: “Mình vừa từ chỗ hẹn về, chỗ đó hôm nay không mở cửa, nên mình đi theo hướng về phía nhà cậu, may mà gặp được.”
“Nếu mình không nhìn thấy cậu ở trạm này thì chẳng phải chúng ta lỡ mất nhau rồi sao?”
Trần Tiểu Như không do dự đáp: “Mình tính toán rồi, từ nhà cậu đến trạm mất một quãng đường, chắc chắn cậu chưa đến kịp, nên mình chọn chỗ ở giữa. Thông minh chưa?”
Hà Viện cười: “Cái miệng của cậu đúng là khéo ăn nói, hay là sau này nên cân nhắc làm MC đi.”
Trần Tiểu Như cười khúc khích, kiên quyết nói: “Không đời nào, mình muốn học luật.”
Hai người vừa nói vừa cười, chẳng mấy chốc đã đến nơi.
Hà Viện bật cười: “Mình nghe nói học luật phải học đến rụng tóc đó, cậu không sợ chết vì mệt sao?”
“Cậu không thể mong điều gì tốt cho mình hả?”
Hà Viện nhìn cô bạn đang chọn nhiều loại sách khác nhau trên giá quầy báo, trên tay vẫn ôm quyển tạp chí văn học mà ban đầu định mua.
Trần Tiểu Như luôn để lại cho Hà Viện ấn tượng là người phóng khoáng, tự do không gò bó.
Văn chương của Trần Tiểu Như rất tốt, nhiều năm liền đều nằm trong top ba của các cuộc thi viết văn, điểm văn vừa rồi cũng đứng đầu thành phố. Ngoài ra, ngoại hình Trần Tiểu Như còn sáng sủa, không ngại đứng trên sân khấu, phản ứng nhanh nhạy trước mọi tình huống. Vậy nên Hà Viện thấy bạn mình làm MC cũng rất hợp.
“Cái này hay đến vậy hả?” Cô nhìn về phía quyển sách Trần Tiểu Như đang cầm.
“Tất nhiên rồi, cậu cũng nên thử đọc đi!” Trần Tiểu Như chỉ một quyển đang kẹp trên giá, “Quyển này đặc biệt hay, có ích trong việc nâng cao EQ của cậu đó.”
Hà Viện thấy Trần Tiểu Như cười tinh quái, liền hiểu ngay bạn mình đang nghĩ ra trò gì, lườm một cái: “Ý gì đây?”
Trần Tiểu Như nhẹ nhàng buông một câu: “Ngày tốt nghiệp, có phải cậu được một cậu lớp 9/5 tỏ tình không?”
Hà Viện tròn mắt: “Sao cậu biết?”
“Vì sau khi cậu từ chối, không hiểu sao cậu ta biết mình thân với cậu, còn nhờ mình làm cầu nối nữa đó!”
Hà Viện liếc Trần Tiểu Như một cái: “Hai người còn liên lạc nữa hả? Đừng nói với mình cậu đến làm người thuyết phục đấy nhé.”
Trần Tiểu Như nghiêng đầu nhìn Hà Viện: “Làm gì có, mình phản bội cậu bao giờ?” Sau đó suy nghĩ một chút rồi nói tiếp, “Nhưng hôm công bố điểm, cậu ta có gọi cho mình, hỏi cậu định học cấp ba ở đâu.”
Giọng Hà Viện trở nên cảnh giác: “Vậy cậu nói chưa?”
Trần Tiểu Như cười, khoác vai Hà Viện giải thích: “Yên tâm, mình đâu bán đứng cậu? Vả lại, theo mình biết, cậu ta cũng chẳng đủ điểm vào Nhất Trung đâu.” Rồi lại nói tiếp: “Cậu không phải vì thành tích của cậu ta mà từ chối đó chứ? Mình gặp rồi, tuy kiểu tóc hơi quê mùa, nhưng mặt mũi cũng được. Nhưng mà mình nghĩ hai người không hợp đâu, cậu nửa ngày trời cũng không nói được một câu, cậu ta chắc sẽ tức chết.”
Hà Viện cúi đầu cười, có phần không hiểu nổi logic của bạn mình: “Mình vào Nhất Trung cũng chỉ vừa đủ điểm, không phải vì thành tích đâu.”
“Vậy thì vì sao?”
Hà Viện suy nghĩ rồi đáp: “Mình với cậu ta chỉ quen nhau qua vài buổi thể dục. Hiện giờ mình không muốn nghĩ đến những chuyện này. Quan trọng nhất là… mình không có cảm giác. Nên cậu khỏi lo.”
Lần này điểm thi của Hà Viện có sự chênh lệch khá nhiều, tiếng Anh gần như đạt điểm tối đa, nhưng khối tự nhiên lại yếu, đỗ được Nhất Trung hoàn toàn là nhờ vận may.
Lúc Tôn Lập Côn biết tin, không giấu nổi cảm xúc, nhướn mày cười mỉm, nói cô “vận may cũng là một loại năng lực”. Hà Viện nghe xong cũng cảm thấy mình đúng là suy nghĩ nhiều quá, thi đỗ rồi thì tốt, nghĩ ngợi làm gì.
Trần Tiểu Như thấy Hà Viện thất thần, liền lên tiếng: “Thôi được rồi, không hỏi nữa.”
Hà Viện mím môi, giục: “Nhanh lên, mình đói rồi, mình tìm chỗ ăn đi.”
Trần Tiểu Như nghiêng đầu nhìn cô, bật cười.
Trên những con phố đan xen chằng chịt, các hàng quán chợ đêm bắt đầu hoạt động, dòng người cũng dần đông hơn.
Hai người tìm đại một quán bún gạo để ăn tạm, khi ra khỏi quán trời đã tối hẳn, chỉ còn ánh trăng lấp ló trên bầu trời đêm.
Đêm dịu nhẹ, những vệt sáng loang lổ từ đèn đường khiến mặt đường trong hẻm trông gồ ghề không đều.
Trần Tiểu Như lẩm bẩm: “Hết xe buýt rồi, mình lười đi bộ quá, bắt taxi cho tiện.” Rồi quay sang nhìn Hà Viện, “Cậu về thế nào, có cần mình đưa một đoạn không?”
“Chỗ này cách nhà mình không xa, mình đi bộ được. Hơn nữa chúng ta cũng không cùng đường.” Hà Viện nhìn Trần Tiểu Như vẫn còn nhai xiên thịt trong tay, cười: “Vì một phiếu tích điểm, cậu mua tận hai mươi xiên, thật nể cậu.”
“Chủ yếu là miệng mình thèm thôi.” Trần Tiểu Như quay đầu, phát hiện Hà Viện đứng yên, không nhúc nhích.
“Đi chứ? Ngẩn ra làm gì vậy?”
Hà Viện lắc đầu: “Tiểu Như, cậu nhìn phía trước đi.” Cô không dám thở mạnh, “Nếu mình không nhìn nhầm, thì con chó đằng kia đang nhìn chằm chằm chúng ta.”
Cô không bị cận, dù trong ánh sáng lờ mờ như vậy, vẫn có thể thấy rõ cách đó khoảng năm mươi mét có một con chó đen to lớn, tai cụp xuống, đôi mắt phát sáng.
Đúng lúc này trong hẻm chẳng có mấy người qua lại, cô bắt đầu hối hận vì đã chọn đi đường tắt.
Trần Tiểu Như cũng đã thấy, hai tay siết chặt lại, theo phản xạ nín thở: “Làm sao đây, mình sợ quá, có phải nó nhắm vào xiên thịt của mình không?”
Hà Viện cũng sợ, từ trước cô đã sợ chó, huống hồ con này còn trông như bị đói hai ba ngày liền, nước dãi chảy ròng ròng.
Cô hạ giọng nói khẽ: “Chắc là chó hoang, nghe mình nói đây, cậu để xiên thịt xuống đất, rồi chúng ta từ từ lùi lại, chắc là sẽ không sao.” Cô nắm lấy một tay của Trần Tiểu Như.
Nhưng Trần Tiểu Như không được bình tĩnh như cô, đầu óc trống rỗng, không biết nghĩ gì mà lại ném phắt xiên thịt về phía trước, rồi quay lại nắm lấy tay Hà Viện kéo cô chạy.
“Chạy trước đã rồi tính!”
Bất ngờ một tiếng sủa vang lên, con chó đen lao ra từ bóng tối, sủa điên cuồng về phía hai người.
“Này! Hai người đừng chạy! Ngồi xuống, đừng chạy…”
Một giọng nữ trong trẻo khiến Hà Viện bừng tỉnh khỏi sự hoảng loạn, cô cố gắng ép mình bình tĩnh lại, theo hướng âm thanh nhìn lên ban công tầng hai thấy một bóng người lờ mờ.
“Nó sẽ cắn chết chúng ta mất! Nhìn nước dãi kìa! Phía trước có dốc, có nhiều người hơn.”
Trần Tiểu Như vẫn chưa hoàn hồn, hai tay ướt đẫm mồ hôi.
Hà Viện quay đầu nhìn lại, con chó đen với đôi mắt đỏ ngầu, sủa điên dại, nước dãi văng tung tóe.
Cô không chạy nhanh bằng Trần Tiểu Như, chưa kịp xuống dốc thì đã bị trượt chân ngã vì không để ý vũng nước trên đường.
Cú ngã không nhẹ, cô trượt vài mét dọc theo con dốc, đầu gối, cánh tay và lòng bàn tay đều trầy xước, đau rát nhức nhối.
Tiểu Như quay lại, “Chết tiệt, Hà Viện, mau…”
Chưa dứt lời, cô ấy đã thấy con chó lao vào cắn chân trái Hà Viện.
“Á! Nhả ra, nhả ra!”
Con chó dựng đứng lông, cắn chặt không nhả, Hà Viện mang giày sandal, máu dần thấm ướt ra.
Theo phản xạ, cô giãy giụa loạn xạ, con chó như điên dại, vừa nhả ra đã lại lao tới định cắn bắp chân cô.
Trần Tiểu Như định xông tới đuổi, nhưng không có vật gì trong tay để đuổi, đành dùng sách đập lia lịa, con chó bị thu hút rồi chuyển mục tiêu sang cô ấy.
Một ánh đèn pin chói lòa kèm tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía sau.
Hai ba người thiếu niên chạy ra xua đuổi, con chó mới quay đầu bỏ chạy.
“Hai người không sao chứ? Tôi vừa gọi trên lầu, sao lại chạy?” Vẫn là giọng trong trẻo lúc trước.
Hà Viện cắn răng chịu đau, vết thương nhức buốt tê dại.
Nhưng đầu óc lúc này lại cực kỳ tỉnh táo, thậm chí còn sợ Tôn Lập Côn sẽ mắng mình, mắng vì dại dột.
Trần Tiểu Như chậm rãi đỡ Hà Viện dậy, một người trong nhóm nhìn cô, thấy bộ dạng thảm hại nên không tiện hỏi han gì, chỉ thở dài quay sang Trần Tiểu Như.
“Cậu buông cậu ấy ra đi, trông có vẻ nặng đấy, phải tới bệnh viện trước đã.”
Rồi quay sang một bạn nam bên cạnh: “Ngũ Tử, cậu cõng cậu ấy đi, chắc cậu ấy không đi nổi đâu.”
Cậu bạn tên Ngũ Tử không do dự, cúi người xuống: “Cậu cẩn thận, để tôi cõng cậu.”
Hà Viện thấy ngại vì làm phiền người khác, nhưng vết thương đau nhức không chịu nổi, chỉ biết liên tục cảm ơn.
Tám rưỡi tối.
Cả nhóm đến trạm y tế gần nhất.
Vén rèm cửa nhựa, một bác sĩ tóc bạc phơ bước ra, nhìn vết thương của Hà Viện rồi hỏi ngay: “Cô bé này bị chó cắn sao?”
Hà Viện cắn chặt môi dưới, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, cúi đầu khẽ đáp.
“Lại đây, bác sát trùng cho con.”
Cô định ngồi xuống ghế bên cạnh, nhưng vừa gập gối đã đau nhói, phải ngồi phịch hẳn xuống.
“Con phải tiêm đó, ba vết thương lận, không có người lớn đi cùng sao? Nhìn bọn nhỏ còn nhỏ tuổi.”
Bác sĩ nhìn quanh đám thiếu niên, bị chó cắn không có gì lạ, nhưng vẫn nên có người lớn.
“Bác sĩ, con gọi điện rồi ạ.”
Lúc đang trên đường đến trạm y tế, Hà Viện đã dùng điện thoại của Trần Tiểu Như lắp bắp gọi cho Tôn Lập Côn.
Bác sĩ khá thân thiện, vừa bôi thuốc vừa dặn dò.
Chốc lát sau, một người đàn ông cao lớn hấp tấp vén rèm xông vào.
Nghe tiếng động, Hà Viện ngoảnh lại, người đàn ông đứng ngược sáng như một bức tường, vẻ mặt đầy căng thẳng.
Áo thun xám còn lấm lem dầu nhớt, rõ ràng là mới làm xong chưa kịp thay đồ.
Hà Viện chớp mắt, ngồi không yên.
Bác sĩ thấy anh đứng im lặng không nói gì, đành chủ động hỏi: “Anh là người nhà cô bé sao?” Tay chỉ về phía Hà Viện.
Tôn Lập Côn bước lại, khẽ cúi đầu: “Chào bác sĩ, tôi là anh của con bé.” Anh cúi người nhìn vết thương, rồi bổ sung: “Con bé bị sao rồi ạ?”
Bác sĩ đáp: “Tôi vừa rửa sạch và sát trùng, nhưng phải tiêm vaccine, cậu biết rồi đấy.” Ông ấy chỉ vào vết thương: “Bị cắn khá nặng, đặc biệt là chân trái có hai vết cắn, tôi khuyên nên tiêm huyết thanh.”
“Dạ, theo lời bác sĩ.” Anh không hiểu rõ huyết thanh là gì, nhưng đáp ngay.
Trần Tiểu Như rón rén bước lại gần, nhìn Hà Viện với vẻ mặt đầy áy náy: “Tại mình hết, nếu mình không gọi cậu ra, không kéo cậu chạy thì đâu bị thế này, lúc đó mình hoảng quá…”
Hà Viện quay đầu nhìn, thấy xung quanh có vài người đang nhìn chằm chằm, cô xoa mũi, có chút ngượng.
Tôn Lập Côn cũng chỉ lặng lẽ nhìn, không nói gì.
Hà Viện xua tay, an ủi: “Không sao đâu, chỉ là mấy mũi tiêm nhỏ thôi.” Cô quay lại nhìn những người xung quanh, cười ngại ngùng: “Cảm ơn các cậu nhiều…”
Lúc này cô mới nhận ra, người gọi trong hẻm là một cô gái cùng tuổi mình, tóc cắt ngắn, ăn mặc theo phong cách trung tính, cùng hai nam sinh cùng tuổi.
Cô gái cười thoải mái, nói: “Không sao đâu, chuyện nhỏ thôi mà.” Rồi nhìn sang phía Tôn Lập Côn: “Anh cậu đến rồi, bọn tôi đi trước nhé, chúc cậu mau khỏe, bye.”
Tôn Lập Côn quay người đi cùng họ ra ngoài, hỏi: “Nhà các em ở đâu, có xa không?”
Cậu con trai hiểu ý anh, quay đầu cười nói: “Bọn em đều sống gần đây, quen đường đi lối lại lắm, không sao đâu, chuyện này ai gặp cũng sẽ giúp thôi.”
Mấy người họ hoàn toàn không coi đây là chuyện to tát, chỉ xem như một việc nhỏ không đáng kể gì.
“Vậy thì cảm ơn các em nhiều.”
Sau khi nhóm người rời đi, Trần Tiểu Như vẫn đứng nguyên chỗ cũ, lúng túng không nói nên lời, cúi đầu, Tôn Lập Côn thấy cô ấy như vậy cũng không tiện hỏi thêm gì nữa.
Hôm nay khách đến sửa đông, anh làm đến tận khuya mới xong, vừa định vào nhà tắm rửa thì nhận được cuộc gọi, Hà Viện trong điện thoại nói không rõ ràng, chỉ nói bị chó cắn.
Nhưng nhìn tình hình trước mắt thì rõ ràng Hà Viện còn có nhiều chỗ trầy xước, cô gái trước mặt cũng bị dọa sợ không ít, cụ thể thế nào vẫn phải đợi hỏi Hà Viện.
Tôn Lập Côn bình thản hỏi: “Em có bị thương chỗ nào không?”
Trần Tiểu Như cúi đầu, không dám nhìn anh: “Em không sao, đều là lỗi tại em, nếu em không kéo bạn ấy chạy thì con chó cũng không đuổi theo.”
Tôn Lập Côn lúc này mới hiểu, hóa ra là chạy trốn chó. Giờ cũng chẳng thể nói ai đúng ai sai, chúng nó còn nhỏ thôi, cũng không cần trách móc gì. “Không sao là được rồi, em về đi, có người đón không?”
Trần Tiểu Như ngẩng nhẹ đầu, giọng nhỏ như muỗi: “Dạ có, em gọi cho ba rồi, em chờ ông ấy ở đầu đường.”
Tôn Lập Côn gật đầu: “Ừ.”
Anh quay người, nhìn ánh sáng hắt ra từ sau tấm rèm cửa, khẽ thở dài, bước nhanh vào bên trong.