Cúc Non Trong Tầm Mắt - Sầm Mạn
Chăm Sóc Âm Thầm
Cúc Non Trong Tầm Mắt - Sầm Mạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cánh cửa bị đẩy ra, tiếp đó là tiếng bước chân.
Hà Viện cảm thấy tim cô thắt lại, ngây ngô cười, nhìn thẳng vào mắt Tôn Lập Côn.
“Đau không?”
Tôn Lập Côn tiến lại gần, kéo ống quần lên, nửa quỳ xuống xem vết thương ở chân Hà Viện.
Mắt cô sáng lấp lánh: “Không đau…”
Tôn Lập Côn khẽ bật cười, cúi đầu nhìn bắp chân cô, không vạch trần lời nói dối ấy.
“Vậy thì không sao, chỉ là tiêm mấy mũi thôi mà.”
Câu nói này nghe quen quá, một lúc sau cô mới nhớ ra, chính mình đã từng nói y hệt với Trần Tiểu Như.
Hà Viện xoa mũi, lí nhí nói: “Cũng hơi đau, cả chân lẫn đầu gối đều đau.”
Còn phần mông thì đau hơn nữa, lúc đó cô ngã ngửa, mông đập xuống đất, chỗ trầy xước đau rát như bị bỏng.
Tôn Lập Côn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhăn nhó, rõ ràng là đang cố chịu đựng cơn đau. Anh đứng dậy đi gọi bác sĩ, vừa hay gặp bác sĩ đi ra từ phòng trong.
Bác sĩ cầm theo vài hộp thuốc, có thuốc uống, có thuốc bôi, gom lại cho vào túi rồi đưa cho Tôn Lập Côn.
“Liều lượng tôi đã dặn dò cậu rồi, hôm nay là mũi đầu tiên, còn bốn mũi nữa, thời gian tôi cũng đã ghi lại, nhất định phải đến đúng giờ.”
Bác sĩ đang ghi chú sơ lược lên vỏ hộp, ánh sáng hơi tối nên mắt có chút hoa.
Tôn Lập Côn nhìn ông ấy bận rộn, cảm ơn mấy câu.
Quay đầu lại thì thấy Hà Viện ngồi thẫn thờ cào vào mép ghế.
Bác sĩ nhìn hai người, thấy hai người không giống người nhà, khác hẳn với những người đến gào khóc ầm ĩ mỗi khi con trẻ bị thương.
Hai anh em này quá yên tĩnh, yên tĩnh đến lạ thường. Nhưng ông ấy cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng cô em sợ anh trai, bèn an ủi vài câu.
“Bây giờ chuyện bị chó cắn không còn hiếm nữa. Mấy hôm trước có cô gái bị cắn còn nặng hơn con nhiều, là do cho chó hoang ăn. Sau này ra ngoài nhớ tránh xa mấy con vật lạ nhé.”
Hà Viện mím môi, ngoan ngoãn gật đầu: “Cảm ơn bác sĩ, lần sau con sẽ không chạy nữa đâu.”
Tôn Lập Côn chợt bật cười, thấy cô nghiêm túc quá, ngây ngô một cách đáng yêu.
Bác sĩ cũng cười: “Vậy mới đúng chứ. Về nhà nhớ ăn nhiều rau quả vào, bảo anh con nấu cho mấy món ngon, bôi thuốc đúng cách thì sẽ không để lại sẹo đâu.” Rồi quay sang Tôn Lập Côn đùa: “Con gái bây giờ ai cũng thích đẹp, không thể để lại sẹo được.”
Tôn Lập Côn rời mắt khỏi cô, hiếm hoi lắm mới nói một câu dịu dàng: “Cảm ơn bác sĩ, đã làm phiền ông đến muộn thế này rồi.”
Bác sĩ cười, xua tay.
Tôn Lập Côn bước lại gần, chìa tay đỡ cô đứng dậy: “Đi được không? Lên đây, anh cõng.”
Hà Viện mắt liếc ngang liếc dọc, chân vẫn chưa nhúc nhích.
Tôn Lập Côn nửa quỳ, không thấy cô nhúc nhích, quay đầu nghiêm giọng: “Nhanh lên, ngồi lâu mỏi rồi, còn chần chừ gì nữa?”
Hà Viện lập tức phản ứng, lí nhí: “Dạ dạ.” Rồi nghiêng người, vòng tay ôm cổ anh, nằm lên lưng anh.
Tôn Lập Côn bước không nhanh, nhưng chân dài, đi từng bước vững chắc, cõng cô ra xe, rồi lái về hướng phố Kiến Thiết.
Trời tối đen như mực.
Chỉ còn tiếng gió lướt qua tai và tiếng lá cây xào xạc trên cành.
Một bóng đèn đường bị hỏng, đúng ngay trước cổng khu nhà. Anh khó nhìn thấy chỗ cắm chìa khóa, nhíu mày, nâng người cô lên, nhích nhẹ để tìm.
Hà Viện nhúc nhích muốn xuống: “Anh, để em xuống, chỉ vài bước thôi mà.” Dù bị trầy xước, đau thật, nhưng đâu đến mức gãy xương gãy chân đâu.
Cô nhìn nghiêng gương mặt Tôn Lập Côn, mồ hôi nhỏ li ti chảy từ thái dương xuống. Dù cô cũng không nhẹ chút nào, anh chắc chắn vừa mệt vừa nóng.
“Đừng động, sắp xong rồi.”
Anh nghiêng người, để ánh đèn đường le lói giúp nhìn rõ hơn.
Tôn Lập Côn dùng chân đẩy cổng, Hà Viện bật cười, đưa tay giúp anh. Cánh cổng sắt kêu ken két mở ra.
Vào nhà, Tôn Lập Côn khom lưng, nhẹ nhàng đặt cô lên mép giường.
Quay đầu nhìn cô một cái, không nói gì, chỉ đi ra rót nước.
Uống liền hai ly nước mát, anh lại quay lại phòng Hà Viện. Anh ít khi vào phòng cô, nhưng chỉ nhìn qua cũng thấy sạch sẽ gọn gàng, nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi.
Anh khẽ đá kéo chiếc ghế dưới bàn học ra, ngồi xuống, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô. Mái tóc con phía trước dựng ngược, tóc đuôi ngựa phía sau cũng lỏng lẻo, mũi và cằm dính bụi.
Nhìn xuống dưới, tay chân thì khỏi phải nói – chẳng khác gì mèo con lấm lem. Anh ngẩng cằm, nói: “Nói đi, tối nay đã xảy ra chuyện gì?”
Hà Viện lùi ra sau, mà Tôn Lập Côn đặt cô ngay mép giường, lùi thêm chút nữa là sẽ ngã.
Thế nên, cô đành phải nói. Cô cúi đầu, kể lại đầu đuôi câu chuyện xảy ra buổi tối. Đến cuối, cô muốn ngẩng lên nhìn biểu cảm của Tôn Lập Côn, nhưng lại không dám chắc đó là biểu cảm gì.
Từ dáng vẻ lôi thôi của cô, Tôn Lập Côn vừa thấy xót xa lại vừa thấy buồn cười: “Ngốc thật đấy! Gặp chó mà lại chạy? Chút kiến thức cơ bản này cũng không biết sao?”
Hà Viện cúi đầu, không dám lên tiếng, cô cũng biết chuyện này mình làm thật ngu ngốc, chỉ vì một phút bốc đồng mà làm ra chuyện hoang đường như vậy.
“Lần sau tuyệt đối sẽ không chạy nữa…” Giọng nói cô nhỏ nhẹ.
Tôn Lập Côn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô: “Thật hay! Con bé kia kéo em chạy, em không biết giữ nó lại sao? Hai cái đầu dùng để làm gì?”
Hà Viện vẫn cúi đầu, không nói lời nào.
Tôn Lập Côn im lặng một lúc. Chuyện đã đến nước này, nói đúng sai cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Mấy lời này chỉ là muốn cô ghi nhớ thôi.
Hà Viện biết anh đang lo cho mình, chỉ là đàn ông không quen nói lời ngọt ngào. Cô biết lỗi, ngoan ngoãn ngồi trên giường gật đầu.
Tôn Lập Côn cũng biết mình nói hơi nặng lời, thở dài một hơi. Lần này, anh bình tĩnh và kiên nhẫn hơn nhiều.
“Vết thương không được dính nước. Trời nóng, lát nữa anh cõng em vào nhà tắm lau người, em phải chú ý đấy.” Anh chỉ vào mấy chỗ bẩn trên người cô: “Chỗ này phải lau sạch sẽ.”
Hà Viện trở mình lấy bộ đồ sạch trên giường, cầm trên tay cười với anh: “Anh, vậy giờ em đi lau luôn nhé, người đầy mồ hôi.” Mắt cô lấp lánh.
Tôn Lập Côn gật đầu, cõng cô vào nhà tắm.
Anh khuỵu chân đặt Hà Viện xuống, cúi đầu nhìn quanh một vòng, rồi nói với cô: “Chờ anh một chút.”
Chưa kịp phản ứng, Tôn Lập Côn đã cầm một cái ghế bước vào lần nữa, nói: “Ngồi xuống mà lau, anh đứng ngoài cửa.”
Cô treo quần áo phía sau cánh cửa: “Anh về phòng trước đi, em xong sẽ gọi anh.”
Cô thấy anh đứng ở cửa, vừa cảm thấy áp lực lại vừa sợ anh đợi lâu sẽ chán.
“Lau nhanh một chút là được. Khuya rồi, đánh thức ông cụ hàng xóm thì khổ.” Dứt lời, anh tiện tay đóng cửa đi ra ngoài.
Hà Viện lẩm bẩm, sao dạo này ông cụ hàng xóm cứ bị mang ra đùa hoài vậy không biết?
Nghĩ đến Tôn Lập Côn vẫn đang đứng đợi ngoài cửa, Hà Viện cũng nhanh tay hơn, vắt khăn lau người.
Bác sĩ nói không sai, con gái ai cũng sợ để lại sẹo. Lúc đầu cô không nghĩ gì, nhưng giờ cúi đầu nhìn xuống, trong lòng vẫn âm thầm cầu nguyện đừng để lại sẹo.
Hà Viện vỗ nhẹ vào cửa, khẽ gọi: “Anh, anh còn ở đó không? Em lau xong rồi.”
Tôn Lập Côn lúc đầu hút thuốc, dưới đất đã có hai đầu mẩu thuốc. Rồi anh đứng dậy quét sàn trước cửa, nghe thấy liền hỏi: “Anh mở cửa nhé?”
“Dạ.”
Tôn Lập Côn từ bên ngoài vặn tay nắm đẩy cửa vào, phòng tắm mờ hơi nước, phảng phất hương thơm. Mấy lọn tóc ướt còn nhỏ nước trên chiếc áo phông trắng của cô. Anh cúi đầu nhìn vết thương của cô.
Hà Viện đoán được anh định nói gì, chủ động giải thích: “Em không tắm đâu, chỉ gội đầu thôi… Không để nước dính vào vết thương đâu.”
Chính vì tránh nước nên mới mất thời gian như vậy.
Tôn Lập Côn khẽ “ừ”, bước tới vươn tay, nhẹ nhàng bế cô đặt lên giường, dặn dò: “Vài hôm nữa anh dẫn em đi tiêm mũi thứ hai. Tối ngủ đừng để vết thương bị đụng vào nhé.”
Hà Viện thấy anh định quay đi, liền gọi lại, khẽ nói: “Anh, em cảm ơn anh.”
Tôn Lập Côn dừng chân, quay lại cười, đưa tay búng trán cô một cái: “Ngốc thật.” Anh suy nghĩ một chút, rồi dặn dò: “Tối mà muốn đi vệ sinh thì gõ tường nhé.”
Lúc ra ngoài, anh tiện tay đóng cửa lại cho cô.
Một lát sau, Hà Viện mới sực nhớ ra, sờ lên trán, khóe miệng lộ ra nụ cười khẽ.
Giường cô dựa vào tường, hai phòng không cách âm tốt, chắc là chủ nhà tự ngăn ra. Chỉ cần cô gõ, chắc chắn Tôn Lập Côn sẽ nghe thấy.
Bao nhiêu năm nay, bất kể có chuyện gì xảy ra, đều có anh đứng ra giải quyết. Tuy kết cục lúc nào cũng giống nhau: ban đầu là trêu chọc mấy câu không thương tiếc, sau đó lại cho một quả ngọt, nhưng cô dường như đã quen rồi. Chỉ cần có anh là cô có thể an tâm sống ngày qua ngày.
Lăn lộn cả đêm, giờ cơn buồn ngủ cũng dần kéo đến. Chẳng bao lâu sau, cô ngủ thiếp đi.
……
Sáng hôm sau, Hà Viện bị tiếng gõ cửa ngoài sân đánh thức, tiếp đó là tiếng động trong phòng Tôn Lập Côn.
Tối qua rèm chưa kéo kỹ. Hà Viện mở mắt, qua khe rèm thấy bên ngoài mặt trời còn chưa ló dạng, trời vẫn chưa sáng hẳn.
Tôn Lập Côn mắt vẫn mơ màng, xoa mặt cho tỉnh táo rồi mới mang dép ra sân mở cửa.
Anh khựng lại. Ngoài cửa là một ông lão gù lưng, vội vã nói: “Tiểu Tôn, thật xin lỗi nhé, sáng nay bác đạp xe thấy không ổn. Chưa đi được bao xa đã không chạy nữa rồi, làm phiền con xem giúp bác hỏng gì rồi.”
“Không sao đâu bác Vương, xe bác đâu rồi.”
Tôn Lập Côn nhận ra ông ấy, là người bán rau ở phía đối diện đầu đường. Thấy là ông ấy, cơn giận vì bị quấy rầy sớm cũng tan biến đi ít nhiều.
“Ở đây, ở đây, bác đẩy vào nhé.” Bác Vương nói.
Tôn Lập Côn mở rộng cửa, giúp ông ấy đẩy chiếc xe ba bánh vào sân.
“Bác Vương ngồi nghỉ một chút đi, con sửa nhanh thôi.” Tôn Lập Côn chỉ tay vào cái ghế bên cạnh.
Bác Vương cười hiền hậu, lưỡng lự lên tiếng: “Tiểu Tôn à, phiền con sửa nhanh một chút, bác sợ đi muộn thì chỉ còn rau người khác chọn thừa lại, khách thấy không tươi sẽ không mua.”
Tôn Lập Côn hiểu ý, miệng đáp lời, tay vẫn tiếp tục sửa. Cầu chì cháy, không phải chuyện lớn, anh tăng tốc độ.
Nói đến bác Vương, chỉ có thể dùng một từ để miêu tả: thật thà.
Ở gần đây, bán rau luôn có mấy người gian lận cân. Ai cũng khuyên bác Vương đừng cứng nhắc như vậy, buôn bán nhỏ không gian lận thì chẳng lời lãi gì, nhưng bác đều thẳng thắn từ chối.
Một người hơn sáu mươi tuổi, nuôi một đứa con trai mê cờ bạc. Mỗi tháng kiếm được đồng nào đều bị anh ta cá cược sạch, vợ cũng bị đánh đến bỏ đi từ lâu. Trên người anh ta chẳng có tí dáng dấp nào của bác Vương. Người quanh đây đều nói bác sống để tích đức cho con, nhưng con thì không thấu tình cũng chẳng hối cải.
Tôn Lập Côn đứng dậy, tiện tay cất cờ lê vào hộp: “Ổn rồi bác Vương, bác thử xem.”
“Được được, gọi con dậy sớm thế này thật ngại quá. Hôm nay em gái con ra chợ, bác để dành cho mớ rau tươi nhất.” Nói rồi, ông đặt tiền sửa xe lên ghế, quay đầu đẩy xe ra khỏi cửa.
Tôn Lập Côn không nói với bác Vương là hôm nay Hà Viện không đi được, vì tâm trạng anh đang bực bội, chẳng muốn nhiều lời, đương nhiên không phải vì chuyện sáng nay.
Tối qua trước khi đi ngủ, điện thoại anh nhận được một tin nhắn mới. Người gửi tự giới thiệu là ai, vì sao có được số liên lạc, cuối cùng đơn phương hẹn gặp vào trưa mai. Lúc ấy anh mới phản ứng kịp rằng đó là đối tượng do thím Trương giới thiệu.
Vốn tưởng im ắng lâu như vậy rồi thì chuyện này coi như xong. Không ngờ đối phương lại chủ động nhắn tin, còn hẹn gấp như vậy. Vì phép lịch sự, anh cũng nhắn lại một câu: “Được, địa điểm do cô chọn.”
Tôn Lập Côn cúi đầu đá nhẹ vào hộp dụng cụ, bực bội gãi đầu, đóng cửa lớn lại rồi quay vào trong nhà ngủ bù một giấc.