Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dì Hai mất mấy phút mới định thần lại, hiểu được lời Lang Dương Dương vừa nói. Bà kinh ngạc đến nỗi không dám kêu thành tiếng, chỉ khẽ che miệng, liếc nhìn xung quanh như thể sợ ai đó nghe thấy.
Lang Dương Dương khẽ mỉm cười, nhưng trong lòng chẳng hề nhẹ nhõm chút nào, ngược lại còn thấy vương vấn chút chua xót. Dường như khi nói ra những lời này, cậu đã trút được gánh nặng trong lòng, nhưng lại vô tình đặt nó lên vai dì Hai.
Cả đời dì Hai sống ở thị trấn nhỏ này, lập gia đình, sinh con và tuân theo những khuôn phép truyền thống. Làm sao dì có thể hiểu được những xu hướng tính dục khác biệt này? Lang Dương Dương biết rõ điều này đối với dì là khó chấp nhận, nhưng cậu vẫn muốn nói ra.
“Dì à, dì đừng lo, dù không kết hôn con vẫn sẽ sống tốt thôi.” Lang Dương Dương trấn an bà.
Cuối cùng, dì Hai cũng bỏ tay xuống, gượng cười đáp: “Ừ, ừ….”
Bà cầm chiếc thìa nhỏ, múc một miếng bánh ngàn lớp. Hai dì cháu cứ thế im lặng một hồi lâu.
Sau khi dì Hai rời đi, cũng là lúc tan tầm. Đối diện cửa hàng điểm tâm có một quán lẩu bò canh chua đã mở mấy chục năm, ngày thường lúc nào cũng đông khách, thậm chí có vài người phải sang cửa hàng điểm tâm ngồi đợi bàn. Đó là thời điểm bận rộn nhất trong ngày của cậu.
Lang Dương Dương đưa sản phẩm mới của cửa hàng cho khách quen dùng thử.
“Món này ngon hơn hẳn.”
“Tôi cũng thích, nếu ngọt thêm chút nữa thì tuyệt.”
Lang Dương Dương cảm ơn rồi cầm đĩa rời đi.
Quả nhiên, mọi người đều thích những món bánh được làm thủ công. Dù người ta có vắt óc nghĩ ra đủ loại máy nhồi bột, máy xay để hỗ trợ đầu bếp, thì thành phẩm làm bằng tay vẫn có hương vị đặc biệt hơn.
Cũng giống như cậu, từng cố gắng học hành miệt mài để thi vào một trường đại học danh tiếng, rồi đầu quân cho một công ty lớn, nhưng cuối cùng lại quyết định về quê mở một tiệm điểm tâm nhỏ.
Buổi tối, sau cơn mưa tạnh, không khí trong lành hẳn, cảnh hoàng hôn cũng thật đẹp. Tầng hai của tiệm là khu vực ngắm cảnh tuyệt đẹp, khách ngồi kín. Sau khi đưa món tráng miệng, nhân viên bán thời gian lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh rồi đăng lên tài khoản của tiệm.
Tiệm điểm tâm tên là Brookside, theo nghĩa đen là “Bên Dòng Suối Nhỏ”. Lang Dương Dương nhớ, có một nhãn hiệu sô cô la cậu hay dùng khi mới học làm bánh cũng có tên tương tự.
Tiệm có diện tích chưa đầy năm mươi mét vuông, tổng cộng hai tầng. Ngay lối vào có một mảnh đất nhỏ trồng hoa và cây cảnh. Phong cách kiến trúc nửa Tây nửa ta với tông màu trầm rất hợp với con phố này. Thành phố Trường Khê có địa hình đồi núi, và Brookside nằm giữa con phố cổ miền núi này.
Bận rộn đến hơn bảy giờ tối, tiệm chỉ còn hai bàn là học sinh đến làm bài tập sau giờ học. Lang Dương Dương lại bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai. Du Du cũng làm việc tương tự.
“À phải rồi, anh Dương Dương, em đã nhờ mẹ hỏi giúp rồi, nhưng nông trại đó bảo hết hàng, phải đợi đến mùa thu hoạch óc chó năm nay mới có.” Du Du vừa nói vừa lắc lắc xem có hạt macca nào bị hỏng không.
Lang Dương Dương đáp: “Ừ, sản lượng ít vậy sao?”
Du Du: “Em cũng không rõ nữa, hình như nông trại không chuyên trồng loại này. Trong trang trại chỉ có mấy cây óc chó già, nếu ăn không hết thì ông chủ mới bán một ít.”
“Ừ, hy vọng năm nay có thể mua được.” Lang Dương Dương vừa nói vừa đổ bột vào thau nhào, vừa chú ý đến số liệu trên cân điện tử để bổ sung thêm.
Sau khi xong việc, đồng hồ đã chỉ 9 giờ 30 tối. Cậu đóng cửa tiệm rồi về nhà dắt chó đi dạo. Một ngày của cậu cứ thế trôi qua.
Trước khi đi ngủ, cậu lên mạng xem nhóm bạn bè. Một đồng nghiệp thân thiết với cậu đã xin nghỉ việc, chuẩn bị đi Singapore du lịch, vừa đăng ảnh lúc chờ lên máy bay. Nữ sếp tinh anh từng làm việc với cậu hai năm vẫn đến công trường theo dõi công việc dù đang mang bầu. Cấp dưới thì liên tục đổi việc. Còn vị khách hàng từng hợp tác rất vui vẻ với cậu thì vừa được thăng chức lên làm phó tổng.
Còn cậu, sau bao lần đổi việc, cuối cùng lại trở về quê hương mở một tiệm điểm tâm. Những người đồng nghiệp từng cùng một vạch xuất phát, giờ đây đều đã rẽ sang những con đường khác nhau.
Cậu nằm trên giường hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn không tài nào ngủ được.
Cuối cùng, cậu đứng dậy bật đèn sàn trong phòng khách. Cạnh sofa có một tủ rượu nhỏ, nơi chứa những loại rượu mà Lang Dương Dương thường uống.
Lang Dương Dương không sành rượu lắm, cậu chỉ chọn những loại có giá cả phải chăng sau khi đọc một số đánh giá trên mạng. Chủ yếu là bia thủ công, ba bốn chai Whisky và một chai rượu Rum.
Rượu Rum vốn dùng để pha chế đồ uống, nhưng thực tế, mỗi lần muốn uống cậu đều không có tâm trạng. Đối với Lang Dương Dương, uống rượu chỉ là để dễ ngủ hơn mà thôi.
Cậu lấy một viên đá lớn, rót nửa ly Whisky. Loại Whisky này có mùi hương đậm đà, hương vị cũng ngon hơn một chút sau khi những viên đá tan chảy hết.
Trong lúc uống rượu, cậu chợt nhớ đến chuyện Du Du nói nông trại kia không còn óc chó để bán, nên cậu phải mua trên mạng.
Cậu mở máy tính xách tay trên chiếc bàn cà phê nhỏ bên cạnh. Theo thường lệ, cậu vẫn định mua những nhãn hiệu mình thường dùng trước đây. Có vẻ như đã lâu rồi cậu không tìm tòi khám phá thêm điều gì mới mẻ.
Khi mới bắt đầu yêu thích công việc làm bánh, cậu đã từng muốn đi khắp nơi để tìm mua nguyên liệu tốt, để mỗi ngày làm ra một hương vị mới lạ.
“Nông trại…” Ngón tay Lang Dương Dương lướt trên bàn di chuột, gõ mấy chữ “Nông trại ở thành phố Trường Khê” vào ô tìm kiếm.
Thành phố Trường Khê có địa hình đồi núi, nông nghiệp chưa phát triển. Khái niệm về nông trại của Lang Dương Dương vẫn dựa trên những chương trình tạp kỹ về trang trại mà cậu đã xem trước đây. Đó là câu chuyện về một ông già người Anh có một trang trại và ông đã dùng nó để làm video mukbang trong một thời gian dài.
Kết quả đầu tiên hiện lên trên trang tìm kiếm là một nông trại hoàn toàn khác với những nông trại trong chương trình tạp kỹ. Quy mô không lớn, địa hình đồi núi không thể cơ giới hóa được. Nông trại đó có tên là Nam Khê. Nó nằm ở Nam Khê, thuộc khu hành chính phía nam của thành phố Trường Khê.
Trang web chính thức đơn sơ đến mức tối giản, chỉ liệt kê những sản phẩm chính mà nông trại đang kinh doanh. Trồng lúa, ngô, ao cá, trồng hoa oải hương, vườn cây ăn quả và chăn nuôi gia cầm. Nhìn bức ảnh chú cừu ngốc nghếch trên giao diện, Lang Dương Dương không khỏi bật cười: “Thật ra cũng khá phong phú đấy chứ.”
Ngoài phần giới thiệu ngắn gọn và một vài hình ảnh, trang web không có thêm thông tin gì khác. Thông tin liên hệ của trang trại được ghi ở cuối trang. Lang Dương Dương hơi nghiêng người về phía trước, nhìn dòng chữ nhỏ bên dưới: “Trang tiên sinh.” Phía sau còn có số điện thoại và địa chỉ email.
Lang Dương Dương thoát khỏi trang web, kéo xuống dưới một chút. Cậu thấy có người hướng dẫn đi thăm trang trại, cuối tuần có thể câu cá giải trí, cưỡi ngựa, thậm chí có người còn tổ chức đám cưới ở đó. Nơi này đã phát triển thành mô hình tích hợp nông nghiệp và du lịch. Có vẻ như đã lâu rồi trang web chính thức không được cập nhật thông tin mới.
Khi cậu đọc xong, ly rượu cũng đã cạn. Lang Dương Dương không phải người có tửu lượng cao, chỉ một ly đã đủ làm cậu say. Đã đến giờ đi ngủ, cậu chúc Lôi Công ngủ ngon rồi chui vào chăn, chuẩn bị chào đón những giấc mơ đẹp.
Trời mưa liên tục gần một tuần, cuối cùng đến trưa hôm nay mặt trời cũng ló dạng. Tình cờ hôm đó là cuối tuần nên tiệm rất đông khách. Dòng sản phẩm bánh khoai môn mới ra mắt rất được ưa chuộng, vị hơi ngọt nhưng không béo, không ngán, rất hợp với cà phê sữa nóng.
Có một bàn các cô gái đang chụp ảnh cạnh cửa sổ trên tầng hai. Tiệm được trang trí rất bắt mắt, ai đến ăn điểm tâm cũng sẽ chụp vài tấm ảnh.
Lang Dương Dương nhẹ nhàng dọn dẹp đồ ăn trên chiếc bàn cạnh cầu thang, cố gắng không gây ra tiếng động. Lúc cậu đang dọn dẹp, điện thoại rung lên. Lang Dương Dương lấy ra xem, là tin nhắn Wechat dì Hai gửi cho cậu. Bà nói sẽ đến tiệm gặp cậu sau khi tan làm.
Sau khi thú nhận xu hướng giới tính của mình với dì Hai vào tuần trước, hai dì cháu không nói chuyện với nhau nữa. Nhưng khi về nhà, cậu vẫn thường xuyên nhìn thấy rau củ dì Hai đặt trước cửa. Từ lúc Lang Dương Dương về đây, đây là lần đầu tiên dì Hai không liên lạc với cậu lâu đến vậy.
Cậu cũng hiểu được tại sao. Thế hệ trước làm sao có thể dễ dàng chấp nhận chuyện đồng tính luyến ái? Không bị mắng đã là may lắm rồi.
Cậu bận rộn đến khi trời tối hẳn. Tất cả các món điểm tâm và bánh mì trong tiệm đều đã bán hết. Nhân viên pha chế Du Du và người làm thêm còn mệt hơn cả Lang Dương Dương, nên cậu bảo họ về nhà nghỉ ngơi trước, còn mình thì chuẩn bị nguyên liệu cho các món sẽ bán vào ngày mai. Ngày mai là thứ Hai nên cậu cũng không cần chuẩn bị quá nhiều.
Đèn trong tiệm đã tắt gần hết, chỉ còn phòng làm bánh là sáng. Dì Hai nhẹ nhàng gọi Lang Dương Dương nhưng không thấy cậu trả lời, vậy nên đi thẳng đến phòng làm bánh.
Máy trộn bột vẫn đang hoạt động, tiếng ồn rất lớn, khiến Lang Dương Dương không nghe thấy tiếng dì Hai gọi mình. Khi ngẩng đầu lên, cậu thấy dì đang đứng bên cạnh bàn làm bánh, làm cậu giật mình.
Dì Hai cười: “Dì làm con giật mình vậy sao?”
Lang Dương Dương không để ý đến bột còn dính trên tay, cậu lấy tay che ngực, dở khóc dở cười nói: “Sao dì không nói gì? Làm con sợ chết khiếp.”
“Dì có gọi, nhưng chắc ở đây ồn ào quá nên con không nghe thấy.”
Lang Dương Dương mỉm cười, kiểm tra thời gian trên máy trộn, cởi tạp dề rồi bước ra ngoài. “Ở đây ồn ào quá, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.”
Du Du và người làm thêm đã dọn dẹp tiệm sạch sẽ, máy điều hòa cũng đã tắt. Lúc này trong tiệm khá lạnh, cậu rót một cốc nước ấm cho dì Hai, rồi gói một miếng bánh phô mai không được đẹp lắm để dì mang về nhà.
Lang Dương Dương xoa xoa đôi bàn tay vừa rửa sạch, ngồi xuống gọi một tiếng: “Dì.”
Dì Hai xách theo một chiếc túi vải căng phồng, bà lấy từ trong đó ra một bịch khoai lang.
“Mang cho con này.”
Lang Dương Dương cầm lấy, thấy trên đó vẫn còn dính đầy đất khô, cậu cười nói: “Dì mới đi đào khoai à?”
Dì Hai: “Mùa này khoai ở đâu ra mà đào? Đây là quà của một người bạn hôm nay đi Nam Khê, người ta tự trồng, dì mang tới chia cho con một ít.”
“Cảm ơn dì.”
Ánh mắt dì Hai đảo qua đảo lại giữa bàn và khuôn mặt Lang Dương Dương. Rõ ràng hôm nay dì đến không phải chỉ để đưa khoai lang.
“Hôm nay con bận lắm à?” Dì Hai hỏi.
Lang Dương Dương đáp: “Cuối tuần bọn con bận hơn bình thường.”
Dì Hai: “Hôm nay thời tiết khá đẹp.”
“Dạ, trời đã ấm hơn một chút.” Hôm nay Lang Dương Dương mặc một chiếc áo len cổ tròn màu trắng, khiến khuôn mặt cậu trông càng trắng trẻo.
Dì Hai lại nói thêm: “Mấy món bánh này ngon thật đấy, lại còn đẹp nữa, cứ như trong phim hoạt hình vậy.”
Lang Dương Dương chỉ cười chứ không nói gì. Thức ăn và thời tiết là những chủ đề phổ biến trong giao tiếp của con người.
Không ngờ Lang Dương Dương lại chủ động đổi chủ đề. Dì Hai nhấp một ngụm nước, rồi chính thức vào thẳng vấn đề.
“Con là 1 hay 0?”
“Hả?” Lang Dương Dương nghẹn lời.
“Hay 0,5?”
Dì Hai cười ngượng ngùng: “Lần trước con nói với dì là con thích đàn ông, con là gay, không phải mấy ngày nay dì đi tìm hiểu sao? Dì đã hỏi mấy đứa trẻ trong cơ quan dì rồi, gay cũng có nhiều loại khác nhau, họ còn nói… chuyện này… có ảnh hưởng đến chuyện đó… Ừm, tóm lại là không phải hai người đồng tính nào cũng có thể ở bên nhau.”
Lang Dương Dương thấy vẻ mặt ngượng ngùng nhưng đầy nghiêm túc của dì Hai thì không nhịn được cười.
“Đừng cười!”
Dì Hai lo lắng đến mức cắn một miếng bánh thật lớn, bà nói: “Đừng nói là đồng tính, cho dù con có thích chó mèo gì đó dì cũng sẽ tìm một người thích hợp cho con.”
Lang Dương Dương không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng.
Dì Hai giả vờ tức giận: “Dương Dương….!”
Lang Dương Dương đặt hai tay lên bàn, đan vào nhau: “Con là 0.”
Dì cậu vỗ tay: “Ồ! Là 0!”
Lang Dương Dương: “Dạ?”
Dì: “Người ta nói 0 thì nhiều còn 1 thì ít!”
“Ha ha ha…..” Lang Dương Dương cười nói: “Ngay cả chuyện này dì cũng biết sao, không phải dì……”
Không phải trước đây dì chẳng biết gì sao?
Dì Hai đã nắm được tin tức quan trọng nhất, bà trầm ngâm gật gật đầu: “Chỉ ít thôi chứ không phải là không có. Nhìn con xem, con vừa đẹp trai lại vừa tài giỏi như vậy, dù ở đâu con cũng sẽ nổi bật.”
“Dì, con…..” Lang Dương Dương muốn nói lại thôi. Cậu nghĩ mình không vội, còn phải xem duyên phận.
Dì Hai: “Con không vội, con cũng sẽ không kết hôn phải không?”
Lang Dương Dương mím môi, không nói gì.
Dì Hai: “Dì biết rồi, tất nhiên dì sẽ không ép con, nhưng dì sẽ tìm đối tượng cho con.”
“Khó lắm.”
“Khó cũng phải tìm. Con thử nghĩ xem, nếu con có thể tìm được một người cao to khỏe mạnh, tính tình tốt, biết làm việc nhà, mỗi ngày sau khi tan tầm cậu ta sẽ đến đón con. Con thì ở tiệm làm điểm tâm, cậu ta sẽ đứng bên cạnh bầu bạn với con. Sau khi con xong việc thì lái xe đưa con về nhà, thế chẳng phải rất vui sao?”
Suýt chút nữa Lang Dương Dương đã vô thức phản bác lại: làm gì có kiểu người đồng tính nào như vậy chứ? Nhưng những hình ảnh tốt đẹp như vậy lại vô thức hiện lên trong đầu cậu. Phải thừa nhận rằng, viễn cảnh đó thật tốt đẹp.
Dì Hai: “Vậy con thích kiểu người như thế nào?”
Lang Dương Dương: “Giống kiểu dì vừa nói đó.”
“Chậc…” Dì Hai nghiêng đầu lẩm bẩm: “Khó tìm à nha.”
Lang Dương Dương bật cười.
Sau khi dì Hai rời đi, Lang Dương Dương đứng dậy dọn dẹp đĩa bánh. Cậu ngẩng đầu nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính. Lang Dương Dương cười thật sảng khoái.
Hôm nay cậu vui lắm. Buổi tối, cậu xỏ giày chạy bộ rồi kéo Lôi Công đến công viên chạy một chút. Trước khi ra ngoài, cậu đã cho khoai lang dì mang đến hôm nay vào nồi hấp rồi hẹn giờ. Trời đêm vẫn còn rất lạnh, nhưng Lang Dương Dương lại cảm thấy trong lòng thật ấm áp.
Tất nhiên không phải vì dì cậu muốn tìm một người đàn ông cao to cho mình, mà là vì cậu đã thực sự được chấp nhận. Chỉ vì được chấp nhận thôi. Những điều mà nhiều năm trước cậu phải xấu hổ tránh né, giờ đây lại thành hiện thực một cách hết sức nhẹ nhàng và chậm rãi như vậy. Nếu… nếu ngay từ đầu cậu nói với dì Hai thì có phải….
Không, không, không, làm gì có nhiều ‘nếu’ như vậy chứ.
Lang Dương Dương lắc đầu, kéo kéo sợi dây trong tay, nói với con chó đen to lớn đang chui vào bụi cỏ: “Lôi Công, go go go! Chạy nhanh lên!”
Lúc cậu về đến nhà, đồng hồ cũng đã chỉ mười giờ tối. Khoai lang đã hấp chín. Tắm rửa xong, cậu lấy ra chia cho Lôi Công một nửa, sau đó ngồi bên chiếc bàn nhỏ ăn nửa còn lại. Khoai rất bùi, Lang Dương Dương rất thích.
Điện thoại cậu có thông báo tin nhắn. Lang Dương Dương bấm vào xem, đó là tin nhắn của dì Hai.
[Dương Dương, con có thích kiểu người này không?]
[Hình ảnh]
[Hình ảnh]
Dì Hai lại tiếp tục gửi tin nhắn cho cậu.
[Người này bằng tuổi con, cậu ta tham gia quân ngũ và vừa mới trở về.]
[Cậu ta cũng giống con, tự kinh doanh.]
[Cậu ta là một người thành thật, con đừng quá kén chọn về ngoại hình, kẻo lại chọn sai người.]
Còn chưa bấm vào bức ảnh mà Lang Dương Dương đã cảm thấy hơi lo lắng. Đó là bức ảnh anh ta mặc quân phục.