Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời lại mưa.
Lang Dương Dương đứng dưới mái hiên, gập chiếc ô cán dài màu xanh lại, vẩy mạnh cho ráo nước rồi treo lên chiếc đinh trên bức tường gạch đỏ phía sau cánh cửa.
Trên đường đi, quần của cậu cũng bị ướt một chút.
Cậu bước vào phòng thay đồ, thay một chiếc quần đồng phục dự phòng, đeo tạp dề, đội mũ rồi đi vào phòng nướng bánh.
Trong tủ lạnh, có sẵn bột và lúa mì nguyên hạt đã được chuẩn bị từ trước khi tan ca hôm qua. Sau một đêm lên men, trên bề mặt lúa mì nguyên hạt đã xuất hiện đầy những lỗ khí không đều. Cậu rất thích cảm giác khi bột "thở" như vậy, thật kỳ diệu.
Lang Dương Dương dùng hai tay nâng khối bột lên ngắm nghía, rất hài lòng.
Cậu cảm thấy nó thật đẹp.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi lộp độp trên mái nhà. Lang Dương Dương khéo léo trộn hạt lúa mì nguyên hạt và bột lại với nhau, nhào bột liên tục một lúc lâu. Sau đó, cậu để bột nghỉ một chút để khối bột trở nên dai hơn, rồi trộn nho khô và quả óc chó đã chuẩn bị sẵn vào, và cuối cùng cho vào khuôn bánh gang đã được làm nóng trước.
Lang Dương Dương đặt thời gian cho lò nướng rồi cúi xuống nhìn vào bên trong.
Sau nửa giờ, những chiếc bánh mì Âu quả hạch hấp dẫn với vỏ ngoài giòn rụm, bên trong mềm mại đã sẵn sàng.
Cậu rất thích ngắm nhìn ánh sáng vàng ấm áp bên trong lò nướng, thích nghe tiếng động nhẹ nhàng khi lò hoạt động – một âm thanh rất cuốn hút, đó chính là "tiếng ồn trắng" của Lang Dương Dương.
Lang Dương Dương ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường kiểu cũ, lúc này vẫn chưa đến sáu giờ.
Cậu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy mưa bên ngoài hình như đã ngớt đi một chút, vậy nên cậu tiếp tục làm thêm mấy cái bánh mì cuộn hương quế.
Đây là hai loại bánh mì duy nhất có bán ở cửa hàng.
Ban đầu, cậu chỉ bán cà phê và các món điểm tâm ngọt. Nhưng sau đó, khách hàng đến mua cà phê vào buổi sáng cứ liên tục hỏi ở đây có món tráng miệng nào có thể dùng làm bữa sáng không.
Vì thế, tiệm đã cho ra mắt hai loại bánh mì cơ bản có thể kết hợp với cà phê.
Khi cậu làm xong thì trời đã sáng, nhưng vì mưa nên khá âm u, nhìn trời khó có thể đoán được bây giờ là mấy giờ.
Lang Dương Dương tự pha cho mình một ly espresso, cậu đổ sữa vào khuấy đều rồi dùng hai phần xấu nhất của chiếc bánh mì Âu để làm bữa sáng.
Cậu ngồi xuống cạnh cửa sổ, nhẹ nhàng đẩy hé một khe nhỏ, để một chút gió kèm theo mưa xuân lạnh lẽo lùa vào trong.
Lang Dương Dương nhấp một ngụm cà phê rồi thưởng thức bữa sáng trong tiếng mưa rơi.
“Ưm,” Lang Dương Dương cắn một miếng bánh mì Âu, cảm nhận quả óc chó bên trong bánh vẫn còn rất giòn, mùi thơm của nó cũng rất đậm.
Ngon hơn nhiều so với đồ ăn thường ngày mua ở ngoài.
Sau khi ăn sáng xong, khoảng 7 giờ 30, Lang Dương Dương lại vào bếp. Cậu bắt đầu làm những món điểm tâm ngọt. Nguyên liệu làm bánh đã được Du Du – nhân viên pha chế kiêm nhân viên bán thời gian của cửa hàng – chuẩn bị từ hôm trước.
Mùa này không có loại trái cây đặc biệt nào, vậy nên hầu hết đều là những loại điểm tâm cổ điển.
Làm xong mọi thứ cũng đã gần chín giờ. Lang Dương Dương đi ra ngoài mở cửa tiệm, Du Du cũng vừa vặn cầm ô chạy tới.
Mưa đã ngớt đi rất nhiều.
“Anh Dương Dương! Chào buổi sáng!”
“Chào buổi sáng.”
Du Du cắm chiếc ô vào ống sắt rèn dài ở cửa, sau đó vừa chạy đến quầy bar vừa nói chuyện. Lang Dương Dương treo tấm biển gỗ thông báo cửa hàng đã mở. Khi cậu quay lại, Du Du đã khoác tạp dề lên người và đang chuẩn bị hạt cà phê phía sau quầy bar.
“Nửa đêm hôm qua có sấm sét, mẹ em sợ đến mức không ngủ được, phải kéo em dậy ăn khuya, khiến sáng nay em gần như không thể lết xuống khỏi giường. Lôi Công thì sao? Nó có sợ không?”
Lang Dương Dương cười: “Có, nửa đêm hôm qua nó ngồi bên giường tôi sủa mãi.”
Du Du cười ha hả rồi nói đùa rằng, con chó tên là Lôi Công nhưng lại sợ sấm sét nhất.
“Vậy tôi về nhà trước nhé.”
“Được, cứ giao mọi việc cho em.” Du Du mỉm cười xua tay, mái tóc xoăn tự nhiên lộ ra nguyên hình sau khi bị mưa làm ướt nhẹp.
Lúc Lang Dương Dương đang chuẩn bị rời đi thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cậu quay đầu lại hỏi: “Du Du, tuần trước không phải tôi có nhờ cô mua giúp một ít quả óc chó sao? Cô mua ở đâu vậy?”
Du Du theo bản năng nghĩ có lẽ quả óc chó không ngon, vì thế cô có chút áy náy mở miệng, lắp bắp nói: “Em mua ở một nông trại địa phương, mẹ em nói nó rất ngon, cho nên……”
“Quả thật ăn rất ngon, có thể tôi sẽ mua thêm một ít nữa.” Lang Dương Dương nói.
Du Du thở phào nhẹ nhõm, cô lấy lại nụ cười rạng rỡ: “Được, để em hỏi thử xem!”
Lang Dương Dương thay quần áo rồi đi ra cửa sau.
Cậu về nhà dắt chó đi dạo.
Tên của chú chó nhỏ này là Lôi Công.
Lôi Công là một chú chó Labrador màu đen nặng 80 cân. Không biết nó lai với giống nào mà lông còn dài hơn cả chó Labrador thuần chủng.
Lôi Công được Lang Dương Dương nhặt về lúc cậu vẫn còn đang ở Thượng Hải. Khi đó nó mới ba bốn tháng tuổi. Lang Dương Dương đang trên đường đi làm thêm về nhà và trú mưa ở trạm xe buýt, chú chó nhỏ đó cũng đang trú mưa giống cậu. Lúc xe buýt đêm vắng người dừng lại, cửa vừa mở ra thì tài xế đã nói chó không được lên xe.
Người lái xe tưởng chú chó nhỏ đó là của Lang Dương Dương, nhưng cậu không giải thích, cũng không lên xe mà ôm chú chó nhỏ trên tay đi bộ về nhà.
Đêm đó sấm sét ầm ầm, chú chó lại là màu đen nên cậu đã đặt tên cho nó là Lôi Công.
Khi về nhà, một người một chó cùng tắm nước nóng. Sau khi lau khô người, chú chó nhỏ nằm cuộn tròn trong góc với chiếc áo len cũ của Lang Dương Dương.
Lang Dương Dương rất thích nó.
Dù bản thân cậu không có nhà riêng nhưng vẫn mang lại cho chú chó nhỏ một mái nhà.
Lúc đi được nửa đường về nhà thì mưa đã ngớt. Khi cậu vào dưới lầu khu dân cư, trời đã tạnh hẳn.
Lúc cậu mở cửa, chú chó nhỏ đã chờ sẵn ở đó, vẫy vẫy đuôi chào đón cậu. Lang Dương Dương lấy một chiếc túi ni lông buộc vào dây rồi dẫn nó ra ngoài.
Mùa xuân ở thành phố Trường Khê mưa nhiều, cỏ cây cũng phát triển rất nhanh, chồi non xanh ngát một màu trông thật đẹp mắt. Nhưng Lôi Công lại chẳng quan tâm gì đến Xuân Hạ Thu Đông, nó ị một đống lớn, nhấn chìm cả một mảnh cỏ non xanh.
Cửa hàng điểm tâm chủ yếu bán cà phê vào buổi sáng, ở đó có Du Du và nhân viên bán thời gian. Lang Dương Dương không cần phải có mặt ở quán suốt ngày, vậy nên buổi sáng cậu thường đi vắng khoảng một tiếng.
Đây là thói quen cậu mới hình thành gần đây. Trước khi về quê, cậu chỉ có thể dành ra khoảng mười phút vào buổi sáng cho chú chó nhỏ của mình.
“Đi thôi.” Lang Dương Dương nhẹ nhàng kéo dây xích chó. Lôi Công từ trong bụi cây đi ra, đầu và bụng dưới của nó đã ướt đẫm.
Về đến nhà, sau khi cậu lau khô người cho Lôi Công, cuối cùng cũng có thể ngồi xuống nghỉ ngơi một lúc.
Trên Wechat có tin nhắn của dì Hai. Cậu mở khung chat bằng những ngón tay cứng đờ, đỏ bừng vì lạnh. Bà nhắn qua cho cậu một danh thiếp.
[Dương Dương, đây là giáo viên trường cấp 3 tên Trương Viên Viên, cô ấy bằng tuổi con.]
[Dì đã gặp rồi, đó là một người dịu dàng, hiểu chuyện và rất xinh đẹp. Sau khi xem ảnh của con thì cô ấy đồng ý ngay, vậy nên con thêm bạn với cô ấy rồi hai người trò chuyện.]
Lang Dương Dương không bấm vào danh thiếp, trong lòng cậu cũng có chút nặng nề. Từ khi cậu về nhà, lúc nào dì Hai cũng lo lắng về vấn cảm tình cảm và hôn nhân của cậu, bà đã giới thiệu cho cậu bảy tám người rồi.
Thậm chí còn hẹn đối phương đi ăn tối cùng cậu.
Sống ở một thành phố nhỏ, khi đến giai đoạn được gọi là “tuổi kết hôn” thì việc thúc giục cưới vợ đã trở thành thói quen hàng ngày.
Nhưng Lang Dương Dương lại thích người cùng giới. Cậu đã xác định giới tính của mình từ khi còn rất nhỏ. Cậu sợ dì Hai không chấp nhận được nên vẫn chưa nói cho bà biết. Thấy bà bận rộn sắp xếp mọi việc, lại làm mất thời gian của con gái nhà người ta, cậu cảm thấy rất có lỗi.
Ở những thành phố nhỏ, khả năng tiếp nhận chuyện đồng tính luyến ái không được cởi mở như ở các thành phố lớn. Nhưng cứ giữ bí mật như thế này cũng không phải là một lựa chọn tốt.
Lang Dương Dương xem đi xem lại tin nhắn một hồi lâu, cuối cùng đặt chiếc điện thoại đã tắt màn hình xuống, mở máy tính lên để xem những nguyên liệu còn thiếu cần đặt hàng.
Máy sưởi được đặt cạnh bàn làm việc. Sau khi bật lên, nhiệt độ trong nhà dần dần tăng lên, tay chân cậu cũng bắt đầu có cảm giác ấm áp.
Lang Dương Dương về quê cách đây bốn tháng, lúc đó đang là mùa đông. Thành phố Trường Khê ẩm ướt, lạnh lẽo. Cậu không chịu về ở với dì Hai nên ngủ một đêm trong ngôi nhà hai tầng tự xây này.
Ngày hôm sau, cả cậu lẫn chú chó đều bị sổ mũi.
Sau này, cậu từ từ dọn dẹp lại. Cậu không sửa sân, chỉ sửa lại một số đồ nội thất bị hư hại nhiều, cứ thế chắp vá rồi ở đến bây giờ.
Rất nhiều nhà ở khu phố cổ này đã được xây dựng lại. Những người trẻ đã chuyển đến các tòa nhà có thang máy. Hầu hết những ngôi nhà ở khu vực này đều chỉ có người già và trẻ em sinh sống, chờ ngày phá dỡ.
Lang Dương Dương lớn lên ở đây, cậu từng bước rời đi, rồi lại từng bước quay về.
Lúc cậu mua sắm xong cũng đã giữa trưa. Lang Dương Dương hâm nóng món sườn còn sót lại từ tối qua, xào thêm một đĩa rau xanh. Ăn xong bữa trưa, cậu lên giường đi ngủ.
Đến khoảng một giờ, cậu sẽ thức dậy rồi đi đến cửa hàng làm việc.
Khi tan ca, cậu lại về nhà dắt chó đi dạo, tiện thể mua một ít đồ về nấu ăn. Ăn tối xong, cậu sẽ xem TV, thỉnh thoảng cũng ra ngoài một chút.
Hầu như ngày nào của cậu cũng trôi qua như vậy.
Cậu không xã giao, mà cũng không cần phải xã giao.
Thành phố Trường Khê là một thành phố bán du lịch. Đang là mùa thấp điểm nên việc kinh doanh cũng bình thường. Trong quán lúc ba giờ chiều chỉ có hai bàn khách, họ đến để chụp ảnh.
Lang Dương Dương ở trong phòng nướng bánh làm thử nghiệm mấy nguyên liệu cậu mới lấy được. Cậu đã mua ba loại khoai môn khác nhau. Trên bảng trưng bày cạnh bàn, cậu chép đầy những ghi chú về hương vị của các loại khoai môn, độ ngọt thích hợp và cách chế biến. Lần nào có thay đổi, cậu cũng dùng bút đỏ khoanh tròn lại.
Lang Dương Dương là một thợ làm bánh ngọt, cậu đã đổi nghề giữa chừng. Cậu rất thích những món điểm tâm ngọt, cũng cực kỳ đam mê làm bánh. Đối với cậu mà nói, việc tạo ra những sản phẩm mới độc đáo là một sự hưởng thụ.
“Anh Dương Dương.” Du Du chạy tới, cô đứng bên ngoài bàn làm bánh gọi cậu.
“Ừ, có chuyện gì à?”
Du Du: “Không có gì, em đang rảnh rỗi nên tới xem anh làm bánh.”
Lang Dương Dương khẽ mỉm cười, tiếp tục cúi đầu nghiền miếng khoai môn vừa hấp chín.
Cậu đã khuấy bột bằng cả máy nhào bột và máy xay. Lần này, cậu thử đánh bột bằng tay xem thế nào, vì có một số nguyên liệu đôi khi giữ lại một chút hạt sẽ ngon hơn.
“Anh Dương Dương, sao anh lại mặc đồ đầu bếp giống ở Michelin, còn em thì ăn mặc như đang làm việc bán thời gian ở căng tin trường đại học vậy?”
Lang Dương Dương chỉ cười không nói gì.
Du Du lại tiếp tục để suy nghĩ của mình bay cao bay xa.
“Nhưng mà chiếc tạp dề dành cho pha chế anh đặt cho em rất đẹp.”
“Hạt cà phê em mua tuần trước đã gửi đi cả tuần rồi mà giờ này vẫn chưa nhận được. Tức chết em rồi.”
“Em có thể thử cái này không?”
…….
Trong khoảng thời gian này, bọn họ đã quen với cách ở chung hòa hợp như vậy: cậu cứ làm việc của mình, còn cô ấy thì nói chuyện của cô ấy.
Buổi tối có một nhóm học sinh đến, dì Hai của cậu cũng đến.
Lang Dương Dương cho bà nếm thử món bánh ngàn lớp khoai môn và Tuyết Mị Nương đã được chuẩn bị sẵn.
“Ừ, ngon lắm. Món này ăn ngon mà không ngán.” Dì Hai với mái tóc xoăn, lúc gật đầu, mái tóc uốn cong cũng lắc lư trông rất thú vị.
Lang Dương Dương: “Đây là khoai môn Lệ Phổ khuấy bằng tay.”
Dì Hai: “Dương Dương, con đã thêm bạn với cô gái mà dì giới thiệu chưa?”
“Vẫn chưa.” Lang Dương Dương vô thức chuyển sự chú ý sang món tráng miệng để trốn tránh.
“Con không thích sao? Dì nhìn ảnh thôi đã thích rồi. Cô ấy là giáo viên, bố mẹ đều là viên chức nhà nước. Với điều kiện như thế, cô ấy có thể tùy ý chọn ai mà chẳng được.”
Lang Dương Dương ngẩng đầu nhìn dì Hai mỉm cười.
Dì Hai: “Nhưng người có điều kiện tốt thì tất nhiên cũng kén chọn. Không phải ai cũng lọt vào mắt người ta. Khi nghe nói về trình độ học vấn và xem ảnh của con thì cô ấy mới đồng ý trò chuyện tìm hiểu.”
Lang Dương Dương cúi đầu, cầm tách trà ấm trong tay, “Dì, con….”
“Chúng ta có thể nói chuyện trước. Nếu như con thực sự không thích, dì sẽ từ chối giúp con, để con không phải khó xử.” Dì Hai rất bao dung với Lang Dương Dương.
Cuộc sống của đứa nhỏ này cũng khó khăn. Bà rất muốn giới thiệu cho cậu một người cùng cậu trải qua cả đời, rất muốn cậu có một gia đình nhỏ của riêng mình, chứ không phải để cậu cảm thấy khó chịu.
Bà còn nhớ cách đây vài năm, bà đã gọi điện cho cậu vào dịp Tết Nguyên Đán, nói nếu cậu có thể về quê ăn Tết thì tốt quá.
Hình như lúc ấy cậu đang say. Vốn Lang Dương Dương thường ăn nói rất lịch sự và xa cách, nhưng lúc đó cậu lại nghẹn ngào nói: “Nếu có nhà thì năm nào cũng sẽ về.”
Thấy Lang Dương Dương không nói tiếp, dì Hai nhẹ giọng nói: “Không sao đâu, con không muốn nói thì đừng nói. Dì sẽ tìm một cô gái khác cho con. Điều kiện của con tốt như vậy, còn lo không tìm được cô gái phù hợp với mình à?”
“Không….” Lang Dương Dương ngẩng đầu, nhìn ngón tay cầm tách trà đã trắng bệch vì gắng sức.
“Dì ơi, dì đừng tìm nữa.”
Dì mím môi, định thuyết phục cậu thêm lần nữa.
Cuối cùng Lang Dương Dương cũng lấy hết dũng khí, thấp giọng nói: “Thật ra…. thật ra con không thích con gái.”
Dì Hai cau mày, nhất thời không phản ứng kịp: “Vậy con thích mấy chị gái lớn tuổi hơn à? Mấy cô gái lớn tuổi hơn cũng tốt, họ sẽ yêu thương và quan tâm con hơn.”
“Không.” Lang Dương Dương rũ mắt: “Con thích đàn ông, vậy nên con không có ý định kết hôn.”