Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vấn đề đã khiến Lang Dương Dương bận tâm suốt nửa năm qua cuối cùng cũng được giải quyết. Khi Trang Thạc cắt thịt dê cho cậu, cậu đã nghĩ, thật ra cũng chỉ là đồ đạc trong bảy, tám cái thùng mà thôi, sau này dù có rời khỏi Trường Khê thì gửi đi cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.
Lang Dương Dương cũng rất thành thật đối diện với bản thân trong khoảng thời gian này, đây cơ bản không phải là vấn đề của mấy cái thùng kia, mà là vấn đề trong lòng cậu.
Hiện tại cậu vẫn không thể chắc chắn Trường Khê có phải là nơi dừng chân cuối cùng của mình hay không, nhưng ít nhất cậu đã biết, cậu ở lại đây muốn phát triển.
Sự nghiệp, và cả tình cảm nữa.
Bất kể kết quả cuối cùng như thế nào, ít nhất hiện tại cậu đã có dũng khí để đưa ra quyết định.
Không giống như trước kia, cứ dằn vặt nội tâm tốn bao tâm sức suốt mấy tháng trời, đến lúc nước đến chân mới nhắm mắt chọn bừa một con đường trông có vẻ dễ dàng hơn.
Lang Dương Dương không phải người thích ăn hải sản, nhưng cá đù vàng nhỏ theo mùa ở đây thật sự rất tươi ngon.
Hấp, chiên giòn, rán muối ớt, nướng, tổng cộng chế biến bốn kiểu, Lang Dương Dương thích nhất là rán muối ớt và nướng, vậy nên dì Tạ liền đặt hai món này trước mặt cậu.
Món đùi cừu nướng mà Trang Thạc hằng mong đợi cũng được giữ lại, anh dùng dao nhỏ cắt xong, đặt vào đĩa riêng cho Lang Dương Dương.
“Tôi ăn không hết nhiều vậy đâu.” Lang Dương Dương nói khẽ.
Trang Thạc vẫn đặt đĩa trước mặt cậu, sau khi ngồi xuống bên cạnh mới nhẹ giọng đáp: “Em ăn không hết tôi sẽ ăn.”
Lang Dương Dương: “Không được, ngại lắm.”
Nhưng đồ đã đặt trước mặt rồi, cả bàn vừa rồi còn nghe lén những lời xì xào bàn tán về mình, bây giờ có chút sợ Lang Dương Dương và Trang Thạc, đều vờ như không để ý, tự mình trò chuyện ăn uống.
Cuối cùng, Trang Thạc rất tự nhiên ăn hết phần thịt cừu nướng mà Lang Dương Dương không ăn hết.
Tuy rằng vẫn chưa quen với những buổi tụ tập đông người lớn tuổi như thế này, nhưng nhìn chung, cậu vẫn rất vui.
Đồ ăn ngon, nửa chừng sau thì tách đoàn, cậu và Trang Thạc cùng nhau đi dạo trong nông trại.
Lang Dương Dương đã tò mò về con ngựa trong ảnh đại diện của Trang Thạc từ lâu, bình thường nhìn ảnh anh đăng không thể cảm nhận được kích thước của nó.
Lúc tận mắt nhìn thấy có hơi giật mình, con ngựa cao khoảng một mét sáu lăm, toàn thân màu đen, lông đen bóng, còn mượt mà hơn cả Lôi Công.
“Lớn quá…”
“… Ừ.”
Lang Dương Dương sực tỉnh: “Ý tôi là, con ngựa lớn quá.”
Trang Thạc: “À, tôi biết.”
Mặt đỏ bừng.
Lang Dương Dương nói gió lớn quá, Trang Thạc nói nắng đẹp quá.
Gió xuân vô tư lự, như một bà mối tốt bụng nhất, đương nhiên chọn cách bao dung cho hai người họ.
“Muốn thử cưỡi ngựa không?” Trang Thạc chuyển chủ đề.
Lang Dương Dương: “Tôi không dám.”
Trang Thạc nói: “Nó rất ngoan.”
Nói rồi tiến đến tháo dây cương cho con ngựa, giới thiệu với Lang Dương Dương: “Tên nó là Tiểu Khê, lại đây, có thể cho nó ăn chút gì đó, vuốt ve cổ nó để làm quen.”
Lang Dương Dương vẫn sợ, nhưng lại nghĩ Trang Thạc dắt ngựa thì chắc chắn sẽ an toàn.
Cũng nên thử một số điều mới mẻ.
“Được.” Lang Dương Dương chậm rãi tiến lại gần.
Trang Thạc ở bên cạnh chỉ dẫn.
“Nhìn vào mắt nó, đừng sợ nó, động vật đều giống nhau, đừng để nó cảm thấy em sợ nó, em là sinh vật bậc cao hơn.”
“Đúng, đứng sang bên một chút.”
“Bây giờ có thể sờ cổ nó, vuốt theo chiều lông.”
“Thấy chưa, nó rất hiền.” Trang Thạc rất tự hào.
Dường như không có tính gây hấn, nghĩ kỹ lại, đây là ngựa của Trang Thạc, chắc chắn anh đã huấn luyện nó, có thể nó nghịch ngợm, nhưng tiếp cận theo bản năng của nó thì hẳn sẽ không có nguy hiểm gì.
“Có vẻ anh rất hiểu động vật.” Lang Dương Dương nói.
Trang Thạc cũng đưa tay vuốt ve lưng ngựa: “Động vật rất đơn giản, em cho nó ăn uống, dành nhiều thời gian ở bên chúng để chúng làm quen với em, biết em không có ác ý, sau đó thỉnh thoảng thể hiện quyền uy của chủ nhân, cách chung sống rất bản năng.”
Nói xong chỉ vào đàn ngựa đang thong dong gặm cỏ ở phía xa, nói: “Mấy con kia không phải do tôi tự tay huấn luyện, nên không nghe lời được như Tiểu Khê.”
Con ngựa phì mũi một cái, Lang Dương Dương né tránh sang một bên, sau đó nói: “Vậy còn người với người thì sao?”
Trang Thạc: “Người với người…”
Thật khó nói.
Nghĩ ngợi một hồi chỉ biết cười bất lực: “Chẳng phải em đã hiểu rõ lý do tôi không thể ở lại quân đội rồi sao.”
Lang Dương Dương: “Hahahaha.”
“Cưỡi ngựa không?” Trang Thạc nói.
Bây giờ Lang Dương Dương hoàn toàn không sợ con ngựa nhỏ nữa, gật gật đầu, Trang Thạc đi lấy yên ngựa, còn lấy cho cậu một chiếc mũ bảo hiểm và miếng đệm bảo vệ đầu gối khi cưỡi ngựa.
Anh rất tự nhiên định ngồi xổm xuống cài miếng đệm bảo vệ đầu gối cho Lang Dương Dương.
Lang Dương Dương lùi lại: “Để tôi tự làm.”
“Được.” Trang Thạc cũng không cố chấp.
Chỉ là lúc Lang Dương Dương cúi đầu cài miếng đệm bảo vệ đầu gối, ánh mắt anh vẫn luôn dừng lại trên gương mặt nghiêng của cậu.
Cậu thật đẹp trai, dịu dàng, thỉnh thoảng lại lộ ra chút đáng yêu và bướng bỉnh.
Anh thích nụ cười rạng rỡ của cậu lúc nãy, và cả vẻ bí ẩn mà cậu vẫn đang giữ kín.
Trang Thạc không phải người có dã tâm gì, càng không có ham muốn chinh phục.
Việc đến gần từng chút một, tìm hiểu như thế này, là một quá trình rất tuyệt vời, tuy rất mong chờ kết quả, nhưng sự mập mờ, thăm dò nhau cũng rất khiến lòng người xao xuyến.
“Đeo thế này được không ạ?” Lang Dương Dương đeo xong ngẩng đầu lên hỏi Trang Thạc.
“Ừ.”
Lang Dương Dương được Trang Thạc đỡ lên ngựa, Tiểu Khê bình thường hơi nghịch ngợm, nhưng hôm nay dường như cũng biết Lang Dương Dương là người mà chủ nhân yêu thích, nên ngoan ngoãn lạ thường.
Họ không có thêm hành động thân mật nào, chẳng hạn như hai người cùng cưỡi chung một con ngựa.
Trang Thạc dắt Tiểu Khê đưa Lang Dương Dương đến bờ suối, gọi là suối nhỏ, nhưng thực ra không hề nhỏ, đó là một con sông rộng khoảng bảy, tám mét, khúc sông này uốn lượn ngay cạnh nông trại, tạo thành một bãi cát nhỏ.
Con ngựa nhỏ giẫm lên bãi cát ven sông, để lại một hàng dấu chân.
“Tuần sau tôi muốn sửa sang lại cổng nông trại, và cả khu nhà ở nữa. Mùa hè mưa nhiều, nên cần gia cố lại mái nhà.”
Trang Thạc nói.
Hai người đang thong thả đi về phía khu cắm trại của khu du lịch sinh thái, vừa rồi dì Hai gọi điện bảo về nhà thôi. Dì Hai lái xe đến, tiện đường chở cả hai về luôn.
Lang Dương Dương vâng một tiếng, hai tay chắp sau lưng, mắt nhìn về phía trước.
“Tôi cũng đang nghĩ nên đi đăng ký học lái xe. Sống ở Trường Khê thì có xe vẫn tiện hơn.”
Trang Thạc: “Được đấy, bạn tôi có người mở trường dạy lái xe, để tôi dẫn em đi đăng ký, sẽ được giảm giá!”
Lang Dương Dương: “Vậy cảm ơn anh, khi khác tôi mời anh ăn cơm.”
“Cái đó…”
“Hửm?” Lang Dương Dương quay đầu nhìn Trang Thạc.
Trang Thạc nhìn Lang Dương Dương một thoáng rồi lại lảng tránh, mím môi ấp úng một lúc lâu mới mở lời: “Nghe nói gần Cửu Linh Sơn có một quán lẩu bò chua cay rất ngon, em có muốn đi ăn cùng không?”
“Được đấy, khi nào?”
“Thứ Tư được không em?”
“Được, thứ Tư tôi rảnh.”
Trang Thạc: “Vậy có muốn dẫn Lôi Công ra ngoài chơi không? Chơi xong rồi đi ăn luôn, vừa hay mọi thứ đều tiện đường.”
Nói xong vội vàng bổ sung: “Để tôi đến đón hai người.”
“Được, vừa hay tôi cũng thấy mình rất cần vận động.”
“Đây là hẹn hò sao?” Trang Thạc đột nhiên thốt ra một câu lạc đề.
Lang Dương Dương cười: “Ừm!”
Hoàng hôn vừa buông xuống, ánh nắng chiều tà chiếu nghiêng lên gương mặt Lang Dương Dương. Từ góc nhìn của Trang Thạc, làn da trắng nõn của cậu hiện rõ đến từng sợi lông tơ, những sợi tóc bị gió chiều thổi bay mang theo ánh sáng cam vàng.
Trang Thạc khẽ nở nụ cười kín đáo, rồi cúi đầu nhìn xuống đường.
Anh nhận ra ngay cả khi đi bộ, bước chân của hai người cũng ăn khớp với nhau.
Lang Dương Dương nói: “Hôm nay rất vui.”
Trang Thạc: “Tôi cũng vậy.”
Rất nhanh đã đi đến bãi đậu xe, dì Hai và dì Tạ đang đứng chờ bên cạnh xe. Thấy hai người trẻ tuổi đi tới, cả hai đều cảm thán.
“Em gái à, người như bọn trẻ này muốn tìm được bạn đời để ở bên nhau cả đời thật sự rất khó.”
“Đúng vậy, rất khó.”
“Thật là ông trời có mắt, Dương Dương đã xuất hiện rồi.”
Dì Hai cười nói: “Đúng vậy, đã gặp được Trang Thạc nhà chị rồi.”
Lang Dương Dương ngồi ở ghế phụ xem điện thoại, Du Du đăng một bức ảnh trong nhóm chat, nói món bánh hạt dẻ đã bán hết từ sớm, nhận được đánh giá rất tốt và được yêu cầu mạnh mẽ thêm vào thực đơn cố định.
Cậu chụp màn hình gửi cho Trang Thạc xem.
Trang Thạc trả lời: [Em giỏi thật đấy, bên tôi còn một ít hạt dẻ, đưa hết cho em nhé.]
Lang Dương Dương: [Tôi mua của anh, anh định giá đi, ông chủ Trang.]
Trang Thạc: [Không cần đâu, dù sao để lại tôi cũng ăn không hết.]
Lang Dương Dương: [Không được.]
“Dương Dương.”
“Dạ?” Lang Dương Dương quay đầu nhìn dì Hai, cậu buông điện thoại xuống.
Dì Hai: “Sao rồi?”
“Cái gì sao ạ?”
“Trang Thạc thế nào? Dì Tạ thế nào?”
“Rất tốt.”
Dì Hai: “Thật ra dì vẫn thường lo lắng một chuyện.”
Lang Dương Dương: “Chuyện gì ạ?”
Dì Hai: “Dì luôn lo lắng con sẽ bỏ đi, cảm thấy trái tim con không thuộc về nơi này, cũng chẳng thuộc về nơi nào cả, cứ mãi trôi nổi. Lại sợ con cảm thấy cuộc sống bình lặng như nước này thật nhàm chán, không có gì thú vị.”
“Vậy sao…”
Cậu không thừa nhận, cũng không phủ nhận.
“Dì.”
“Hửm?”
Lang Dương Dương quay đầu nhìn dì Hai, mỉm cười rạng rỡ, dì Hai nhìn thấy trong mắt cậu ánh lên niềm hạnh phúc.
“Lúc con mới về, dì đến dọn dẹp phòng giúp con, chẳng phải dì cứ thắc mắc sao con chỉ có chút hành lý ít ỏi như vậy sao?”
“Ừ, đúng vậy, chỉ có hai cái vali.”
Lang Dương Dương nói: “Lúc đó con nói đồ không dùng nữa đều vứt bỏ hết rồi, nhưng thật ra đồ đạc của con vẫn còn ở Thượng Hải. Bây giờ… con đang chuẩn bị gửi hết về đây.”
Đang dừng đèn đỏ ở ngã tư, dì Hai quay đầu nhìn Lang Dương Dương.
“Dương Dương, con…”
“Cái gì ạ?”
“Có phải vì Trang Thạc không?”
“Ừm… cũng không thể nói hoàn toàn như vậy, nhưng cũng có liên quan đến anh ấy. Chính là con cảm thấy việc đi xem mắt, quen biết anh ấy và gia đình anh ấy – những chuyện mà trước đây con rất bài xích – nhưng bây giờ hình như cũng không tệ đến thế. Mạnh dạn thử, thay đổi có lẽ cũng không phải chuyện xấu.”
Dì Hai cười: “Vậy con có thích Trang Thạc không?”
Lang Dương Dương cũng không biết mình đang cười, cậu có chút ngại ngùng cúi đầu, khẽ đáp: “Dạ.”