Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bữa ăn đêm diễn ra thật vui vẻ. Lang Dương Dương rất thích cảm giác như thế này, vài người bạn tụ tập ở quán ăn vỉa hè, vừa trò chuyện, vừa nhâm nhi cốc bia hơi, chẳng cần để ý lời người khác, cũng chẳng cần khách sáo cụng ly.
Quán ăn hôm nay hợp khẩu vị Lang Dương Dương vô cùng, cậu ăn nhiều, uống cũng nhiều, hai má ửng đỏ. Gió đêm thổi nhẹ, cậu lảo đảo tựa vào Trang Thạc.
Vì ra ngoài ăn đêm uống bia, Trang Thạc không lái xe. Lúc đón taxi bên đường, Lang Dương Dương vốn không thích tiếp xúc thân mật nơi công cộng, nhưng lại chủ động nắm lấy tay Trang Thạc, tựa đầu vào vai anh.
“Hơi khó chịu.” Lang Dương Dương lẩm bẩm.
Cậu bị say nhưng ý thức vẫn tỉnh táo, vẫn biết nói mình khó chịu.
Trang Thạc nắm tay cậu, nghiêng đầu nhìn: “Muốn nôn à?”
Lang Dương Dương lắc đầu.
Lên xe, Trang Thạc xin tài xế một chiếc túi ni lông, nhờ vậy mà bác tài xế đã trải qua mười lăm phút vô cùng hồi hộp.
Tối nay không thể làm gì thêm nữa, Lang Dương Dương mệt đến mức đến tắm cũng không còn sức lực.
Trang Thạc lấy một chậu nước ấm lau người cho cậu. Đã là vợ chồng rồi, Trang Thạc trực tiếp cởi đồ lau người cho cậu, tiện thể thay luôn bộ đồ ngủ sạch sẽ.
Nhìn thân hình tuyệt đẹp trước mặt, Trang Thạc phải nghiến răng kìm nén.
Mặc quần áo ngủ, đắp chăn cho cậu xong xuôi, Trang Thạc chỉnh đầu Lang Dương Dương cho ngay ngắn, sau đó hôn lên trán cậu một cái.
“Ngủ ngon, Dương Dương.”
Lang Dương Dương đã ngủ say, trong mơ màng khẽ “Ừm” một tiếng rồi trở mình ngủ tiếp.
Trang Thạc đi tắm rửa, chơi với Lôi Công một lúc rồi ngồi xuống bàn trà, lấy chiếc hộp giấy nhỏ mang từ nông trại về ra.
Bên trong là con bướm hôm nay tìm thấy ở nông trại.
Hôm nay khi đi tìm bướm, em họ Trang Hiểu Vũ thấy bướm còn sống, định bắt, Trang Thạc đã ngăn lại.
Anh nghĩ rằng loài bướm xinh đẹp như vậy chỉ sống được vài ngày, đừng nên vội vàng bẻ gãy cánh của chúng.
Anh nghĩ Lang Dương Dương còn cẩn thận giữ gìn một con bướm bị gãy cánh, chắc chắn sẽ không thích việc anh vì muốn dỗ dành cậu vui mà đi bắt một con bướm xinh đẹp khác.
Trang Thạc đã nghĩ cách sửa con bướm này.
Ban đầu, anh định dùng giấy dầu để phục hồi, vá lại những chỗ hỏng.
Sau đó, anh lại nhớ đến việc từng xem video trên mạng hướng dẫn tự làm đồ trang trí, móc treo từ các linh kiện đồng hồ nhỏ, liền nghĩ liệu có thể dùng các linh kiện nhỏ, nhẹ để phục hồi hay không.
Quả nhiên, khi tìm kiếm trên mạng, đã có người làm như vậy rồi.
Trang Thạc tìm đến thợ sửa đồng hồ xin một ít linh kiện đồng hồ cũ, bỏ đi, sau đó mang về nhà cùng với con bướm.
Trang Thạc lấy con bướm ra, dùng chổi nhỏ phủi bụi bám trên đó, đây là con hôm nay anh lấy ra từ miệng chó con.
Hỏi nhân viên trong nông trại, được biết đây là bướm vua, so với những giống bướm quý hiếm được công nhận trên thế giới thì thực ra nó không quá đẹp.
Nhưng khi cầm trên tay, cảm nhận lớp lông tơ mềm mại trên cánh, thì đẹp hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Trang Thạc dùng đinh ghim cố định con bướm lên một tấm bìa, chọn ra các linh kiện đồng hồ có kích thước phù hợp, từ từ ghép lại, sau đó dùng keo dán cố định rồi sấy khô.
Đêm khuya yên tĩnh.
Chỉ có vài con ve sầu trên cây du già ở đầu ngõ vẫn chưa ngừng kêu.
Cửa sổ ngôi nhà nhỏ trong ngõ hẻm sáng đèn ấm áp, le lói, không ai nhìn rõ bên trong đang làm gì.
Chỉ có ánh trăng khuyết mới có thể len lỏi qua khe cửa để dò xét.
—— Điều cậu mơ ước, chính là khoảnh khắc này.
Đêm nay ngủ rất ngon, Lang Dương Dương biết, uống một lượng cồn vừa phải có lợi cho giấc ngủ, nhưng lần này cậu ngủ ngon hơn mọi khi.
Say rượu mà được ngủ vùi, còn mơ đẹp, đúng là không còn gì tuyệt vời hơn.
Lúc Lang Dương Dương tỉnh dậy, Trang Thạc vẫn chưa tỉnh, anh ngủ chỉ mặc độc chiếc quần đùi, ngủ một lát, chăn cũng bị đá tung.
Vì nóng, cho nên mỗi ngày thức dậy đều có thể nhìn thấy thân hình rắn chắc của anh.
Đối với một chàng gay thuần 0 có yêu cầu cao về hình thể của đối phương thì đây chẳng phải là một điều tuyệt đẹp hay sao.
Tối qua chắc anh rất vất vả khi chăm cậu ngủ.
Lang Dương Dương không phải người thích thể hiện tình cảm, nhưng lúc này cậu không nhịn được áp mặt vào cánh tay anh, cảm nhận hơi ấm của anh.
Thời gian trước nông trại bận rộn, Lang Dương Dương cũng bận rộn với việc ghi hình cho đài truyền hình, hai người bận tối mắt tối mũi, gần đây chắc cũng không còn nhiều việc như vậy nữa.
Lang Dương Dương nhẹ nhàng đứng dậy, để Trang Thạc ngủ tiếp, chuẩn bị đến tiệm bánh mì.
Rửa mặt xong xuôi, cậu mới có thời gian ngồi xuống ghế sofa, thoa nước hoa hồng lên mặt.
Lúc ngồi xuống, cậu mới nhìn thấy trên bàn trà có đặt một chiếc hộp gỗ, bên trên được viết hai chữ “quà tặng” trên mảnh giấy ăn.
Lang Dương Dương bật cười, cậu vừa tắm xong, đầu vẫn còn quấn khăn.
Cậu cầm lấy chiếc hộp mở ra, nụ cười tắt ngấm.
Đây là… bướm cơ khí.
Nửa cánh bướm vốn bị rách nát, hư hỏng, giờ đây đã được tu bổ bằng những linh kiện nhỏ bé tinh xảo, hai bên có hình dạng giống hệt nhau, thậm chí Trang Thạc còn làm cả đường vân trên cánh bướm.
“Đẹp quá.” Lang Dương Dương không nhịn được thốt lên.
Cậu cầm trên tay ngắm nghía mãi không rời, càng ngắm càng thích, vậy mà lại thấy sống mũi mình cay cay.
Hóa ra, hóa ra những tâm tư nhỏ bé, tầm thường, vô dụng này của cậu lại có thể được người ta trân trọng đến vậy. Lúc Trang Thạc nói muốn sửa con bướm, Lang Dương Dương thật sự cho rằng anh chỉ muốn dỗ dành cậu vui vẻ, cho dù chỉ là lời nói suông, cậu cũng đã rất mãn nguyện rồi.
Ai nấy đều là người lớn bận rộn trăm công nghìn việc, ai rảnh rỗi mà đi làm mấy chuyện này chứ.
Nhưng Trang Thạc lại nói với Lang Dương Dương, chỉ cần muốn làm thì kiểu gì cũng sẽ làm được.
Lang Dương Dương thay quần áo, cho Lôi Công ăn, nhân lúc trời còn tờ mờ sáng đã ra khỏi cửa, trên tay cầm con bướm cơ khí mà Trang Thạc đã sửa.
Tai nghe đang phát bài hát “Walking All Day” của Graham Coxon.
Hợp âm guitar đơn giản và giọng hát trầm ấm đặc trưng của ca sĩ người Anh tạo nên sự hòa hợp đến khó tả, không còn bài hát nào phù hợp với tâm trạng của Lang Dương Dương lúc này hơn bài hát này nữa.
Nếu như đang đi trên đường mà lại nghĩ về người mình thích, thì đây chính là bản tình ca lãng mạn thuần khiết nhất thế gian.
Vừa nghe nhạc, Lang Dương Dương vừa thong thả bước qua con hẻm nhỏ, qua bức tường hoa hồng leo, qua cầu vượt, qua ngã tư đường, rồi đến con phố cổ có đường dốc thoai thoải. Như mọi khi, cậu vào tiệm bằng cửa sau, bật đèn phòng nướng bánh, sau đó mở danh sách nhạc, chọn một bài hát để bầu bạn cùng tâm trạng mình lúc này.
Chú bướm cơ khí được đặt ở quầy thu ngân, vị trí dễ thấy nhất trong tiệm.
Tám rưỡi sáng, Trang Thạc đến tiệm, lấy mấy cái bánh mì, bánh ngọt còn thừa từ hôm qua, lại tự pha vài cốc cà phê.
“Cho anh thêm sáu cái bánh sừng bò nữa.” Trang Thạc đứng trước quầy tính tiền, nói.
“Vâng, quý khách vui lòng chờ một lát.”
Trang Thạc lấy điện thoại ra quét mã thanh toán.
Bọn họ đã thỏa thuận, đồ ăn thừa từ hôm trước coi như hao hụt, không tính tiền, lấy đồ mới thì phải trả tiền. Điều này là để đảm bảo dữ liệu chi phí của tiệm được chính xác.
Sau khi quét mã xong, Trang Thạc nhìn thấy con bướm cơ khí trên quầy tính tiền, mỉm cười đầy ẩn ý.
“Của anh đây.” Lang Dương Dương cho bánh vào túi giấy, đưa cho anh, “Anh cười gì đấy?”
Trang Thạc tự đắc chỉ vào con bướm: “Có cần anh làm cho em cái giá đỡ không?”
Lang Dương Dương nghiêm túc: “Bao nhiêu tiền?”
Trang Thạc: “Làm thủ công bằng gỗ thật, lấy em tám mươi đồng thì không quá đáng chứ?”
Lang Dương Dương gật đầu, quét mã thanh toán.
Chín giờ, Du Du và Hiểu Văn cũng đến, Lang Dương Dương cặm cụi trong phòng nướng bánh ngọt, cậu đang dùng dao phết kem sữa đảo đều tay, phải đảo liên tục không ngơi tay.
Hoa quả là nguyên liệu mới chuyển đến sáng nay, đang nằm trong bồn rửa chờ được cắt thành từng miếng nhỏ để trang trí lên bánh ngọt.
Gần đây doanh số tăng, Lang Dương Dương bận rộn đến tận gần mười một giờ trưa, lại phỏng vấn một cô gái trẻ, cảm thấy chưa quá phù hợp nên tạm thời để lại hồ sơ.
Cuối cùng cũng có thời gian rảnh rỗi tìm một chỗ trống để ngồi xuống, lấy sữa chua trộn yến mạch ra ăn lót dạ.
Lúc khối lượng công việc lớn, cậu cũng ăn nhiều hơn.
Khuôn mặt gầy gò của Lang Dương Dương cũng trở nên đầy đặn hơn, khí sắc trông tốt hơn hẳn.
Vừa ăn vừa lấy điện thoại ra xem, thấy Trang Thạc gửi vài tin nhắn, đều là video mấy chú chó con đang chạy nhảy trên bãi cỏ.
Lôi Công mỗi ngày đều vênh váo, tự đắc ở nông trại, sống rất sung sướng.
Lang Dương Dương chụp ảnh bát yến mạch hoa quả của mình gửi cho Trang Thạc, định nhắn tin nói với anh chuyện bánh sừng bò chưa đến trưa đã bán hết thì có khách vào tiệm.
“Anh Dương Dương, có người tìm anh này.” Du Du từ quầy bar gọi vọng vào.
Lang Dương Dương ngẩng đầu nhìn, thì ra là Trần Tĩnh Văn, cô đeo một chiếc túi vải bố, tay còn xách một túi hạt sen lớn, cười rất rạng rỡ. Lang Dương Dương đứng dậy: “Tiểu Trần.”
Trần Tĩnh Văn đưa túi hạt sen cho Du Du, còn mình thì tiến đến ngồi xuống đối diện Lang Dương Dương: “Anh Dương Dương.”
Lang Dương Dương: “Sao em lại rảnh rỗi đến đây vậy, mau ngồi đi.”
Trần Tĩnh Văn đặt túi xách sang một bên rồi ngồi xuống: “Em có việc muốn nhờ anh, anh bận không?”
“Không bận, là muốn ký hợp đồng hả?” Lang Dương Dương hỏi.
Trần Tĩnh Văn: “Không không, hợp đồng vẫn chưa chuẩn bị xong.”
Hiểu Văn bưng một ly nước đến cho Trần Tĩnh Văn, Lang Dương Dương bảo cô ấy lấy thêm một phần kem cho Trần Tĩnh Văn nếm thử. Lang Dương Dương hỏi cô ấy: “Vậy là…?”
Dường như Trần Tĩnh Văn đã chuẩn bị từ trước, nói: “Chắc anh Trang cũng đã nói với anh về việc này rồi, em vẫn luôn muốn xin phép cải tạo lại Trần Gia Trại, nhưng trong thôn không có dự án tạo thu nhập nào nên mãi không xin được kinh phí. Hôm qua sau khi anh về, em mới đi tra tài liệu, thì ra tiệm của anh là một tiệm nổi tiếng trên mạng… Ý em là, bây giờ tiệm rất nổi tiếng.”
Lang Dương Dương mỉm cười, cậu không bài xích việc tiệm bị gán mác “Cửa hàng nổi tiếng trên mạng”, quả thật sau khi chương trình của đài truyền hình phát sóng thì Brookside rất đông khách, tâm huyết mà cậu bỏ ra trong việc trang trí và tạo hình bánh ngọt trước đây giờ cũng đã được đền đáp, rất nhiều người đến đây check-in.
“Không sao, tiệm nổi tiếng trên mạng cũng tốt mà.”
“Ừm… Vậy nên em muốn hỏi anh có ý định mở chi nhánh không? Nếu có thì có thể đến Trần Gia Trại mở được không? Em có thể xin cho anh miễn tiền thuê nhà ba năm, mặt bằng sẽ được ưu tiên chọn.”
“Hả?” Lang Dương Dương suýt nữa thì không kịp phản ứng.
Trần Tĩnh Văn: “Năm nay thác nước nhỏ cũng đã có chút tiếng tăm, tháng trước còn chốt được hợp đồng hợp tác với hai nghệ nhân thủ công, cũng đang liên hệ với hai chuỗi homestay nổi tiếng, năm nay trong thôn nhất định sẽ thay da đổi thịt.”
Lang Dương Dương rủ mắt xuống.
Mở chi nhánh vốn không nằm trong kế hoạch của cậu, nhưng vừa nghĩ đến con đường cổ kính ở Trần Gia Trại, cậu lại không khỏi tưởng tượng xem, nếu mở một tiệm Brookside ở đó thì nên trang trí như thế nào.
Trước đây đã bàn bạc với Trang Thạc về việc muốn phát triển nông trại theo mô hình sinh thái kết hợp du lịch, nếu bên cạnh có một ngôi làng cổ thu hút khách du lịch, thì nông trại cũng sẽ nhận được nhiều lợi ích.
“Anh Dương Dương,” Trần Tĩnh Văn thấy Lang Dương Dương không từ chối ngay, lập tức vẽ thêm một viễn cảnh tươi sáng: “Anh biết Không Gian Sơn Dã không? Chuỗi homestay hoang dã nhưng sang trọng đấy, tụi em đang trong quá trình thương thảo.”
Lang Dương Dương hoàn hồn, gật đầu.
Không chỉ biết, đây còn là sản nghiệp của chị họ cậu, nhưng trước đó chẳng phải nói là muốn xem xét Tiểu Vân Thôn sao?
Nhưng việc vẽ ra những viễn cảnh tươi đẹp là kỹ năng thường dùng khi đàm phán, Lang Dương Dương không phản bác gì cả, muốn hỏi cô ấy tại sao lại muốn hợp tác với Brookside.
Còn chưa kịp mở miệng hỏi thì Du Du lại gọi: “Anh Dương Dương, có người tìm anh kìa!”
Lang Dương Dương và Trần Tĩnh Văn nhìn sang.
Là Trang Hiểu Vũ đến, cậu ta chạy như bay đến gần: “Trần Tĩnh Văn, sao em lại ở đây?”
Trần Tĩnh Văn: “Gọi chị Tĩnh Văn!”
“Ồ, chị Tĩnh Văn.” Trang Hiểu Vũ ngồi xuống cạnh cô ấy.
Lang Dương Dương không nhịn được cười, hôm nay tiệm sao mà náo nhiệt thế này, “Hiểu Vũ, sao em cũng đến đây vậy?”
Trang Hiểu Vũ ngoan ngoãn nói: “Anh Dương Dương, nghe nói anh đang tuyển người, em đến phỏng vấn.”