Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 11: Thu hoạch tổ ong
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sáng sớm hôm sau, Tống Thanh Hàn thức dậy cùng Võ Đại Hổ. Sau khi ăn sáng xong, cả hai cùng nhau lên ngọn núi phía sau.
Núi sau vẫn còn bao phủ một lớp sương mỏng, mang đến cảm giác se lạnh.
Khu vực khoai mài lần trước đã được khai thác, giờ chỉ còn trơ trụi một khoảng. Tuy nhiên, Võ Đại Hổ không đào hết mà cố tình để lại vài gốc, hy vọng sang năm có thể thu hoạch tiếp.
Vì một phần đất đã trống trải, những loài cây mọc ở sườn dốc phía dưới cũng lộ diện rõ hơn.
Tống Thanh Hàn chăm chú nhìn về phía đó, chợt lên tiếng: "Đại Hổ, ngươi hái thử quả kia cho ta xem một chút."
Sườn núi hiểm trở, Tống Thanh Hàn không dám tự mình xuống. Võ Đại Hổ nghe lời, cẩn thận men theo dốc đi xuống, hái một loại quả màu xanh vàng mang lên.
Hắn nhìn sắc mặt Tống Thanh Hàn, cuối cùng vẫn không nhịn được nhắc nhở:
"Quả này gọi là 'ngọt chết người', tuy ăn được nhưng sau khi ăn, đầu lưỡi sẽ tê rần vì quá ngọt. Trừ khi đói khát không chịu nổi, người ta mới liếm một chút cho đỡ thèm, chứ bình thường chẳng ai ăn cả."
Không ngờ lời vừa dứt, Tống Thanh Hàn đã bẻ đôi quả, đưa lưỡi liếm thử một cái.
Võ Đại Hổ giật mình giành lại quả từ tay cậu, sốt sắng nhìn miệng cậu, giọng đầy lo lắng:
"Ngươi không sao chứ? Lưỡi có bị tê không? Thè ra ta xem thử."
Tống Thanh Hàn há miệng, đưa lưỡi ra cho hắn xem, vừa buồn cười vừa nói: "Chỉ liếm một chút thôi, không sao đâu."
Thấy cậu quả thực không có biểu hiện gì lạ, Võ Đại Hổ mới nhẹ nhõm thở phào, nhưng ánh mắt hắn lại dừng trên đôi môi hồng hào của cậu lâu hơn bình thường một chút.
Tống Thanh Hàn không để ý đến ánh mắt ấy, chép miệng một cái, hài lòng gật đầu:
"Đúng là vị này rồi, hái hết mấy quả kia đi."
Võ Đại Hổ hơi sững sờ, nhưng cuối cùng không nói gì, ngoan ngoãn quay lại hái những quả xanh xanh vàng vàng đó.
"Tiểu Hàn..." Hắn đang hái thì bỗng gọi một tiếng.
Tống Thanh Hàn đang cẩn thận quan sát xung quanh, nghe vậy liền nghiêng đầu, khó hiểu hỏi:
"Sao thế?"
Võ Đại Hổ do dự một lúc, như đang tìm cách diễn đạt, mãi mới lên tiếng:
"Làm sao ngươi biết được mấy thứ này có thể ăn? Như lần trước với cái 'cây gãi ngứa' và 'trái có gai'..."
Tim Tống Thanh Hàn khẽ thắt lại - không ngờ Võ Đại Hổ lại để ý tới điểm bất thường này.
Nếu không biết mấy thứ đó thì còn có thể viện cớ mất trí nhớ, nhưng biết cách ăn mới là điều khó chối cãi.
Võ Đại Hổ liếc nhìn cậu một cái, thấy cậu mặt mày nghiêm trọng, lại cúi đầu xuống, khẽ nói:
"Thật ra ngươi đã nhớ lại được một phần rồi đúng không? Mấy thứ này là ngươi học được ở trên trấn phải không?"
Thấy hắn đã giúp mình bịa ra lý do, Tống Thanh Hàn liền vội vã gật đầu lia lịa, nói như đúng rồi:
"Đúng đúng đúng, đúng là ta đã nhớ lại một phần rồi.
Mấy thứ này trước kia ta từng đọc trong sách, nên vừa thấy đã nhớ ra ngay."
Nghe cậu trả lời, sắc mặt Võ Đại Hổ lộ rõ vẻ "quả nhiên là vậy". Tay đang hái quả cũng khựng lại một chút, tránh đi ánh mắt của cậu, rồi dè dặt hỏi:
"Vậy... nếu sau này trí nhớ của ngươi khôi phục hoàn toàn, ngươi... ngươi có trách ta không?"
Tống Thanh Hàn khựng lại một thoáng, rồi mơ hồ đáp:
"Chắc là không đâu, trách ngươi thì có ích gì?"
Vì chột dạ, cậu không dám nhìn nét mặt của Võ Đại Hổ, thành ra cũng không thấy được ánh buồn thoáng qua trong mắt hắn.
Phải rồi, có trách cũng đâu làm được gì? Chuyện đã rồi, muốn sống thì chỉ còn hai con đường: hoặc tiếp tục sống với hắn, hoặc đi cầu xin Lâm Đại Phú tha thứ, chứ nào còn lựa chọn thứ ba?
Hai người lặng lẽ một lúc, cuối cùng vẫn là Võ Đại Hổ phá vỡ bầu không khí ngột ngạt đó:
"Quả này gọi là gì thế? Có thể ngâm rượu giống như mấy quả ngọt trước kia không?"
Tống Thanh Hàn chẳng hiểu sao lại thấy nhẹ cả người, gật đầu, giọng thoải mái hơn hẳn:
"Đây gọi là quả la hán*, là một loại thuốc đấy. Dùng để ngâm nước uống, có công dụng thanh nhiệt, làm mát máu, mát họng, sinh nước bọt, giảm khô miệng, còn giúp dưỡng nhan nữa, là thứ rất tốt."
Võ Đại Hổ nghe xong, thoáng nghi hoặc hỏi:
"Vậy tại sao ăn vào lại làm tê lưỡi? Chẳng phải chỉ khi trúng độc mới bị tê sao?"
Tống Thanh Hàn nhớ tới chuyện mọi người từng hiểu nhầm về khoai mài, bật cười giải thích:
"Cảm giác tê rần đúng là phản ứng phổ biến khi trúng độc, nhưng có một số thứ dùng độc tính của mình để tự bảo vệ, chẳng hạn như lớp nhớt trên củ khoai mài. Chỉ cần loại bỏ phần có độc đó đi, bản thân chúng vốn là những thứ rất tốt."
"Còn như quả la hán này."
Cậu giơ lên quả la hán đã được tách làm đôi trong tay, khẽ cười:
"Nó khiến người ta tê lưỡi không phải vì có độc, mà chỉ vì khi ăn trực tiếp thì lượng đường quá cao, đầu lưỡi chịu không nổi nên mới có cảm giác tê thôi."
Võ Đại Hổ gật đầu như hiểu như không, nghe vào được bao nhiêu thì chỉ hắn biết. Nhưng có một điều hắn chắc chắn: Tống Thanh Hàn khi nói chuyện say sưa như thế... thật sự rất đẹp mắt.
Chờ đến khi Võ Đại Hổ hái được hơn nửa giỏ, hai người lại tiếp tục lên đường, vạch đám cây rậm rạp trước mặt, tiến sâu hơn vào trong núi.
Đi được một đoạn, Võ Đại Hổ bỗng dừng chân, đưa tay hái một thứ gì đó, rồi quay lại đặt vào lòng bàn tay Tống Thanh Hàn, mỉm cười nói:
"Ta biết nhiều thụ sinh thấy thứ này rất đẹp."
Tống Thanh Hàn nhìn vật xanh xanh hình bát giác trong lòng bàn tay, buột miệng hỏi:
"Quả mọng nước hả?"
Võ Đại Hổ tưởng cậu lại phát hiện ra thứ gì mới lạ, bèn kể lại những gì mình biết:
"Thứ này lúc mới ăn thì ngọt ngọt, nhưng lát sau cổ họng sẽ nóng như bị lửa đốt, phải uống rất nhiều nước mới đỡ được."
Tống Thanh Hàn cầm thứ quả tròn tròn đó, bóp nhẹ cho nứt vỏ rồi đưa lên mũi ngửi thử.
"A, thì ra là đại hồi*!" – Cậu giật mình, như vừa tỉnh ngộ.
*Đại hồi
: còn được gọi là hoa hồi, quả của cây hồi.
Đại hồi (hoa hồi) dễ bị nhầm là quả mọng nước vì có vỏ bóng, hình dáng căng tròn khi chưa khô hẳn, kèm theo đó là mùi hương ngọt như trái cây chín.
Võ Đại Hổ thấy cậu lại có phát hiện mới, vội hỏi tiếp: "Đại hồi này có ích gì? Có cần hái mang về không?"
Tống Thanh Hàn gật đầu, nhớ lại trước kia Võ Đại Hổ từng nói ở nơi này mọi người không biết dùng gia vị, liền đáp:
"Hái một ít về thử xem. Lúc đó để ngươi nếm thử trước, nếu ngươi không ăn quen thì thứ này coi như bỏ đi."
Cậu biết khẩu vị là thứ hình thành từ nhỏ, khó mà thay đổi. Những thứ như hành, gừng thì còn dễ chấp nhận, nhưng loại có mùi vị mạnh như hồi thì chưa chắc ai cũng thích nghi được.
Thấy cậu không còn vui vẻ như trước, tâm trạng của Võ Đại Hổ cũng chùng xuống đôi chút, hắn tiện tay hái thêm mấy nắm đại hồi rồi tiếp tục đi về phía trước.
Đi được chừng nửa canh giờ, Võ Đại Hổ đoán thể lực của Tống Thanh Hàn chắc cũng sắp không chịu nổi nữa, liền tính quay đầu trở về.
Ngay lúc xoay người, khóe mắt hắn chợt lướt qua một vật tròn tròn trên cây đại thụ phía trước.
"Tổ ong." – Hắn ngạc nhiên thốt lên, giọng lộ rõ vẻ mừng rỡ.
Tống Thanh Hàn nhìn theo ánh mắt của hắn, quả nhiên thấy giữa thân cây có một tổ ong to cỡ trái bóng rổ, xung quanh còn có vài con ong đang bay, không rõ là đang đi hay đang về.
Võ Đại Hổ đặt gùi xuống đất, ngẩng đầu nói với Tống Thanh Hàn: "Ngươi đợi ở đây, ta đi lấy tổ ong kia xuống."
Tống Thanh Hàn hoảng hồn túm lấy tay hắn, ngăn lại: "Nguy hiểm quá, ong nhiều như thế, lỡ ngươi bị đốt chết thì sao?"
Thấy cậu làm ầm lên như vậy, Võ Đại Hổ vừa buồn cười vừa ấm lòng, vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu, an ủi: "Yên tâm, chuyện này ta làm quen từ nhỏ rồi, không sao đâu."
Tống Thanh Hàn kinh hãi nhìn Võ Đại Hổ lục tìm mấy cành thông và vật liệu khác trên mặt đất, trong lòng giằng xé kịch liệt: không biết nên vì tự bảo vệ bản thân mà bỏ chạy trước, hay là vì nghĩa khí mà ở lại cùng hắn.
Chuẩn bị xong vật liệu để hun khói, Võ Đại Hổ ngẩng đầu ngắm hướng gió một lát rồi cười nói: "Đúng lúc hướng gió thuận, lát nữa nếu ngươi sợ thì cứ chui vào bụi cây kia, ong chưa ngửi thấy mùi ngươi nên sẽ không đốt đâu."
Nếu hắn không nói câu đó thì có lẽ Tống Thanh Hàn thật sự đã định tìm chỗ trốn rồi. Nhưng vừa nghe vậy, bao nhiêu sĩ khí nam nhi trong cậu liền bùng nổ, trợn mắt nói: "Ai nói ta sợ! Ngươi không sợ thì ta sợ cái gì. Cùng lắm bị đốt thì cũng là đốt ngươi, ta cứ đứng đây, lát nữa có chuyện buồn cười thì để ta cười cho!"
Võ Đại Hổ nhìn một cái là biết cậu đang mạnh miệng yếu lòng. Tuy lời cậu nói không dễ nghe gì, nhưng lại đáng yêu một cách kỳ lạ, khiến người ta muốn đưa tay véo véo gương mặt phúng phính của cậu.
Thấy nếu còn chậm trễ nữa thì có lẽ Tống Thanh Hàn sẽ run lẩy bẩy thật, Võ Đại Hổ liền lấy ra đá đánh lửa, nhanh nhẹn châm đống cành thông, rồi dùng lá cọ phe phẩy nhẹ, khiến làn khói dày đặc cuồn cuộn bốc lên về phía tổ ong.
Tống Thanh Hàn tuy từng nghe nói có thể dùng khói xua ong, nhưng đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến. Nhất thời cậu không khỏi nín thở, hồi hộp chờ kết quả.
Khi làn khói len vào trong tổ, lũ ong bên trong giống như gặp đại nạn, ùn ùn túa ra, theo hướng gió bay loạn xạ, chẳng mấy chốc đã biến mất tăm.
Đợi thêm khoảng nửa nén nhang, Võ Đại Hổ nhanh chóng leo lên cây, hái tổ ong xuống rồi ôm lấy thân cây tụt xuống đất.
Một loạt động tác ấy khiến Tống Thanh Hàn mắt tròn mắt dẹt, nhìn hắn mà ngỡ như lần đầu mới thực sự quen biết con người này vậy.
Võ Đại Hổ ôm tổ ong đi đến, trên mặt hiện rõ vẻ hào hứng rạng rỡ mà Tống Thanh Hàn chưa từng thấy, như thể đang chứng minh nỗi lo lắng khi nãy của cậu là hoàn toàn dư thừa.
Hắn liếc nhìn đống cành thông đã sắp cháy hết, khoác lại cái gùi lên lưng, nói với Tống Thanh Hàn:
"Đi mau thôi, chậm thêm chút là thật sự bị ong đốt đấy."
Tống Thanh Hàn lúc này mới hoàn hồn, theo phản xạ gật đầu, rồi theo hắn quay về theo đường cũ.
Trên đường về, ánh mắt Tống Thanh Hàn cứ dừng mãi trên tổ ong kia, như thể trong lòng vẫn còn lẩn quẩn hình ảnh lúc nãy. Cậu nghiêng đầu hỏi:
"Tổ ong dễ hái như vậy, vậy chẳng phải sau này chúng sẽ không quay lại làm tổ nữa sao?"
Võ Đại Hổ khựng lại, dường như không ngờ cậu lại lo đến số phận của lũ ong, bật cười nói:
"Chúng làm tổ rất nhanh, chừng vài canh giờ là lại xây được cái y hệt. Ngươi đừng lo, chúng không đến nỗi không có chỗ về đâu."
Tống Thanh Hàn liếc nhìn hắn đầy khó hiểu, lầm bầm:
"Ta đâu có lo chúng không có chỗ về, ta lo sau này không còn tổ ong để hái nữa kìa."
Võ Đại Hổ hiểu ra, bật cười, hắn vỗ vỗ vào tổ ong trong tay, nói:
"Yên tâm đi, ngươi ăn hết rồi, ta lại lên núi tìm cho. Dù gì chúng cũng chẳng bay ra khỏi ngọn núi này được."
Nghe hắn nói vậy, Tống Thanh Hàn quay đầu nhìn khu rừng rậm rạp phía sau, tò mò hỏi:
"Ngọn núi này lớn cỡ nào vậy? Sao ta cứ có cảm giác đi mãi chẳng tới rìa, bên trong... sẽ không có hổ thật chứ?"