120. Chương 120: Hướng Về Phương Bắc

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y

Chương 120: Hướng Về Phương Bắc

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Võ Đại Hổ cảnh giác liếc nhìn y một cái, trầm giọng hỏi:
"Tiểu Hàn đâu?"
Quan Linh Vũ đảo mắt một vòng, nghĩ bụng hôm qua Tống Thanh Hàn rời đi vội vàng, chắc chắn chưa kịp nói rõ mọi chuyện với Võ Đại Hổ. Nghĩ vậy, y liền nặng nề thở dài, làm ra vẻ tiếc nuối nói:
"Y tưởng ngươi xảy ra chuyện, nên đã tìm người khác rồi. Nếu không phải ta vẫn luôn chăm sóc ngươi, chắc chẳng ai biết ngươi thật ra vẫn ổn."
Không ngờ Võ Đại Hổ đến nhìn y cũng không buồn liếc, xoay người bước thẳng ra ngoài.
Thấy lời mình nói chẳng có tác dụng gì, Quan Linh Vũ vội vã đuổi theo, chặn trước mặt hắn, giọng nũng nịu:
"Ngươi đừng giận nữa mà... Cùng lắm là ta giúp ngươi đi tìm, được chưa? Một mình ngươi xoay xở, biết đến bao giờ mới tìm được người ta? Chẳng lẽ đợi đến 'năm con khỉ' mới tìm thấy?"
"Tránh ra, bằng không đừng trách ta ra tay với thụ sinh."
Võ Đại Hổ lạnh lùng nhìn y, sắc mặt không chút biểu cảm.
Ánh mắt ấy khiến sống lưng Quan Linh Vũ lạnh toát, thân thể theo phản xạ tự động né sang một bên. Khi y kịp phản ứng lại, Võ Đại Hổ đã đi xa rồi.
Nhìn theo bóng lưng kiên quyết của hắn, Quan Linh Vũ chầm chậm nghịch lọn tóc bên tai, khẽ cười:
"Ta không tin không thu phục được khúc gỗ như ngươi!"
Võ Đại Hổ sau khi trở về nhà, tìm khắp nơi nhưng vẫn không thấy Tống Thanh Hàn, hỏi cả Hoa Liên cũng không có tin tức gì đáng mừng. Hắn suy nghĩ hồi lâu, quyết định đi hỏi từng nơi một, không chỉ tìm đến Hồi Xuân Đường, Chúc phủ và Cao phủ, mà ngay cả nơi đoàn tạp kỹ và phủ cũ của Trạch Tố hắn cũng đều ghé qua.
Thế nhưng không có, khắp nơi đều không có tin tức gì về Tống Thanh Hàn.
Cuộc thi sắp bắt đầu, dưới ánh mắt lo lắng của mọi người, hắn bước lên đài như một kẻ mất hồn, đến cả chiêu thức cũng quên mất, bị ăn liên tiếp hai cú đấm, ngã lăn trên đài.
Đối thủ của hắn vốn định đánh tượng trưng rồi sẽ nhận thua, ai ngờ Võ Đại Hổ bỗng trở nên yếu ớt đến vậy, lập tức như vớ được vàng, dồn hết sức lực toàn thân, chuẩn bị dồn một đòn quyết định hất Võ Đại Hổ khỏi võ đài.
Hòa Liên tuy không rõ Tống Thanh Hàn đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn làm tròn bổn phận, bế Tiểu Thạch Đầu đến xem trận đấu. Tiểu Thạch Đầu thấy Võ Đại Hổ bị đánh, môi nhỏ mếu máo, lập tức khóc òa lên.
Võ Đại Hổ khẽ nhúc nhích tai, theo phản xạ nhìn về hướng có tiếng khóc, mơ hồ thấy một bóng dáng gầy yếu đang ôm Tiểu Thạch Đầu, trong lòng khẽ vui, bất ngờ vươn tay, chộp lấy nắm đấm đang lao tới của đối phương, chỉ sau ba chiêu đã hất đối thủ văng khỏi võ đài.
Chỉ là khi hắn phấn khởi nhảy xuống đài lại phát hiện người ôm Tiểu Thạch Đầu là Hoa Liên, vẻ mặt phấn khởi lập tức tan biến, chỉ còn lại vẻ hoang mang và trống rỗng.
Tống Thanh Hàn rốt cuộc đã đi đâu? Tại sao không nói với hắn một lời? Chẳng lẽ là Quan Linh Vũ đã giở trò?
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay. Quan Linh Vũ uyển chuyển bước tới, mím môi cười nói:
"Võ công tử quả thật nhanh gọn, dứt khoát, trận thi dã ngoại buổi chiều lại càng là sở trường của công tử. Nói đến cũng hay, ta thật sự muốn quay lại xem cái bẫy ấy, nếu Võ công tử có thời gian, có thể cùng đi với ta không?"
Võ Đại Hổ không nói gì, nhìn chằm chằm Quan Linh Vũ một lúc, bỗng nhiên tiến sát đến trước mặt y, rút con dao găm giấu sau lưng ra, kề thẳng vào cổ y, lạnh giọng quát:
"Ngươi nhất định biết Tiểu Hàn đã đi đâu! Mau nói! Nếu không, đừng trách ta không nể nang!"
Hành động dọa người giữa thanh thiên bạch nhật của Võ Đại Hổ khiến dân chúng xung quanh còn chưa kịp giải tán lập tức đồng loạt hít một hơi khí lạnh, bắt đầu chỉ trỏ bàn tán không ngớt.
Các vị giám khảo - đặc biệt là lão Chúc và lão Cao, những người luôn xem trọng Võ Đại Hổ - khi thấy hắn làm ra chuyện gần như tự hủy danh tiếng thế này thì đều không thể ngồi yên, vội vã rời ghế, chạy đến khuyên can.
Võ Đại Hổ không biểu lộ cảm xúc gì, dao trong tay lại ấn sâu thêm một chút. Thấy trên mặt Quan Linh Vũ hiện rõ vẻ kinh hoàng, hắn bình tĩnh nói:
"Nói cho ta biết, Tiểu Hàn đang ở đâu."
Quan Linh Vũ run rẩy đáp:
"Y... y đi rồi, nhưng mà đi đâu thì ta thật sự không biết..."
Thấy lông mày Võ Đại Hổ nhíu chặt lại trước câu trả lời mập mờ đó, y vội vàng nói thêm:
"Không tin thì ngươi cứ hỏi người trong phủ ta, bọn họ đều có thể làm chứng!"
Đúng lúc hai người đang giằng co không ngừng, Hoa Liên đột ngột xô đám đông mà lao tới, giơ cao tờ giấy trong tay nói:
"Thiếu gia! Đây là bức thư do lang chủ để lại!"
Võ Đại Hổ liếc nhìn, buông tay ra, nhận lấy thư, ánh mắt lướt nhanh như gió cuốn, đọc một mạch từ đầu đến cuối.
Quan Linh Vũ được cứu một phen, xoa cổ nhìn tờ giấy đó, trong lòng thầm mắng mình tính sai một nước cờ - không ngờ Tống Thanh Hàn lại còn có nước này. Có điều cho dù như vậy thì cậu cũng không thể quay về được, mà Võ Đại Hổ, cũng chẳng thể nào đi tìm cậu.
Xem xong thư, Võ Đại Hổ lặng thinh hồi lâu không nói một lời. Cuối cùng liếc nhìn Tiểu Thạch Đầu đang cắn ngón tay gần đó, đưa tay ôm lấy bé, quay sang dặn dò Hoa Liên:
"Về nhà thôi."
Thấy sự việc nhanh chóng yên ổn, các vị giám khảo đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, đám dân chúng cũng vừa bàn tán vừa dần tản đi.
Sau khi trở về viện, Hoa Liên thấy Võ Đại Hổ lặng lẽ thu dọn hành lý, cuối cùng không kìm lòng được, rụt rè hỏi:
"Thiếu gia, lang chủ... đã đi đâu vậy?"
Lúc trước nhặt được phong thư đó, y mơ hồ cảm thấy là do Tống Thanh Hàn để lại, nhưng nội dung thế nào thì hoàn toàn không biết, đành hỏi thẳng Võ Đại Hổ.
Võ Đại Hổ dừng động tác, giọng điệu bình thản:
"Bất kể y đi đâu, ta cũng sẽ mang y trở về. Ngươi ở nhà chăm sóc Tiểu Thạch Đầu và Văn Hiên, nếu sau một tháng bọn ta vẫn chưa về, thì dẫn Văn Hiên trở lại nhà của nó."
Hòa Liên hoảng hốt, giọng run rẩy:
"Chuyện... chuyện này... thiếu gia, còn bệnh của ngài thì sao?"
Nghĩ đến ý định trong thư của Tống Thanh Hàn, Võ Đại Hổ cười khẽ một tiếng, thản nhiên nói:
"Bảy ngày là đủ rồi."
Tống Thanh Hàn đã suy nghĩ rất nhiều khía cạnh, đưa ra vô số lý do, duy chỉ có một điều cậu không ngờ tới - nếu cậu thật sự xảy ra chuyện gì, Võ Đại Hổ căn bản sẽ không cam tâm sống sót một mình, cho dù là vì Tiểu Thạch Đầu.
Buổi tỷ thí buổi chiều, Võ Đại Hổ như không có chuyện gì xảy ra, không những tham dự như bình thường, mà biểu hiện còn xuất sắc đến mức khiến người ta phải nghi ngờ hắn có uống thuốc kích thích hay không.
Khi công bố kết quả, ai nấy đều tỏ ra tâm phục khẩu phục, có lẽ đều đã sớm đoán được hắn sẽ giành quán quân.
Còn bản thân Võ Đại Hổ thì chẳng mảy may hứng thú, chỉ biết rằng sau khi xong việc ở đây, hắn có thể lập tức lên đường đi tìm Tống Thanh Hàn.
Quan Linh Vũ vẫn trơ trẽn xuất hiện, trong tay còn ôm một chiếc hộp gỗ, vui vẻ nhảy đến trước mặt Võ Đại Hổ, cười tươi nói:
"Chúc mừng ngươi nha! Phải hơn một tháng nữa vòng chung kết mới diễn ra, ngươi có muốn đến kinh thành chơi trước một chuyến không? Ta đã chuẩn bị sẵn xe ngựa rồi, à đúng rồi, tối qua ta lại bào chế thêm một viên thuốc giải nữa, ngươi cầm trước đi!"
Võ Đại Hổ không nhìn y, cũng không nhận lấy chiếc hộp gỗ kia, chỉ cụp mắt xuống nói:
"Tuyệt tình thảo tuy không còn là thứ dược quý hiếm, nhưng với bản lĩnh của người kia, muốn lấy được cũng không dễ dàng. Huống chi giữa ta và hắn không thù không oán, cớ gì lại ra tay hạ độc? Trừ phi... phía sau còn có kẻ giật dây."
Nói tới đây, hắn khẽ nhướng mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt thoáng hiện vẻ bối rối của Quan Linh Vũ, chậm rãi nói tiếp:
"Nếu kẻ đứng sau thực sự muốn lấy mạng ta, thì đến giờ hẳn đã biết ngươi có tin tức về băng sơn tuyết liên. Nếu hắn không ra tay với ngươi, vậy chẳng phải có nghĩa là... hắn vốn không muốn lấy mạng ta. Không muốn ta chết tức là muốn ta được giải độc. Mà nếu muốn ta giải độc, thì thuốc giải nhất định sẽ xuất hiện kịp thời trước mặt ta. Ngươi nói có đúng không?"
Quan Linh Vũ bị hắn nói đến ngớ người, nhưng cũng nghe hiểu được hàm ý nghi ngờ trong lời hắn, vội vàng xua tay:
"Không phải ta, thật sự không phải ta! Ta sao có thể muốn hại ngươi chứ? Nếu ngươi không tin, ta lập tức về nhà bào chế hết tất cả thành thuốc giải!"
Võ Đại Hổ lại cúi mắt xuống, giọng điệu hờ hững:
"Không cần. Ta đã quyết định làm theo tâm nguyện của kẻ hạ độc - bị bệnh tật dày vò mà chết. Thuốc giải ngươi cứ giữ lấy, biết đâu sau này còn có lúc cần dùng đến."
Dứt lời, hắn dứt khoát xoay người rời đi, không buồn quay đầu.
Quan Linh Vũ tức đến mức ném phịch hộp gỗ xuống đất, trong mắt cuồn cuộn sự giận dữ và oán hận, nghiến răng tự nhủ:
"Hừ, đúng là có khí phách! E là ngươi còn chưa biết cảm giác khi kịch độc ăn mòn tận xương tủy! Cứ để ngươi sống không bằng chết đi, đợi đến lúc không chịu nổi nữa, rồi sẽ phải quỳ xuống cầu xin ta!"
Khi Võ Đại Hổ về đến nhà, Nguyên Văn Hiên cũng vừa từ Hồi Xuân Đường trở về. Nghe Hoa Liên kể lại chuyện Võ Đại Hổ sắp rời đi, nó cũng chẳng tỏ vẻ gì quá ngạc nhiên, nếu không phải vì tuổi còn nhỏ, thì có lẽ giờ này nó cũng sẽ cùng lên đường đi tìm tung tích của Tống Thanh Hàn.
Võ Đại Hổ xách hành lý lên, cuối cùng quay đầu nhìn Tiểu Thạch Đầu lần cuối, rồi xoay người định bước đi.
Không biết có phải Tiểu Thạch Đầu đột nhiên cảm nhận được điều gì đó hay không, mà lại bất ngờ mở miệng, gọi to một tiếng:
"Cha!"
Hòa Liên và Nguyên Văn Hiên đều kinh ngạc nhìn Tiểu Thạch Đầu, bước chân của Võ Đại Hổ cũng khựng lại, nhưng hắn không quay đầu, chỉ siết chặt bàn tay, dứt khoát bước ra ngoài.
Chờ đến khi bóng dáng hắn hoàn toàn khuất dạng, Tiểu Thạch Đầu như thể vừa đánh mất món đồ chơi yêu thích nhất, bỗng "Oa" một tiếng, òa khóc nức nở.
Võ Đại Hổ không chọn xe ngựa mà trực tiếp lấy một con ngựa, hỏi đường đến núi tuyết, rồi thúc ngựa phi nhanh về phía bắc.
Người trong chuồng ngựa có chút khó hiểu, liên tiếp hai ngày đều có người đến núi tuyết, chẳng lẽ bọn họ thật sự là những kẻ thiển cận, giờ đây coi núi tuyết là nơi ai cũng có thể đến sao?
Trong khi Võ Đại Hổ đang vội vã lên đường, thì Tống Thanh Hàn cũng đã chính thức tiến vào địa phận phía bắc. Phía chân trời trắng xóa một màu tuyết phủ, tuyết dưới chân cũng đã dày đến hai thước, ngựa đi còn khó khăn chứ đừng nói là chạy.
May mà không xa phía trước có một thị trấn nhỏ, Tống Thanh Hàn cuối cùng cũng đến được cổng thành trước khi ngựa gục ngã.
Có lẽ nơi này chưa từng có nam tử lạ nào ghé đến, nên dọc đường từ người bán hàng đến người qua đường, khi nhìn thấy Tống Thanh Hàn đều nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ.
Tống Thanh Hàn tuy nhận ra những ánh mắt đó, nhưng vừa đói vừa mệt đến chẳng còn hơi sức để nói chuyện, cậu tùy tiện tìm một quán trọ để nghỉ ngơi, gọi một bàn lớn thức ăn, ăn một cách ngấu nghiến, sạch bách, mãi đến khi cảm thấy thể lực dần hồi phục mới đứng dậy chuẩn bị về phòng.
Chẳng ngờ lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng hô lớn:
"Người của Phi Ưng Trại đến rồi! Mau vào nhà hết đi!"