164. Chương 164: Lạc vào nơi buôn người

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y

Chương 164: Lạc vào nơi buôn người

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 164 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi hiểu ý Hòa Ninh, Tống Thanh Hàn dần thả lỏng. Cậu kể lại toàn bộ sự việc xảy ra trong ngày cho Hòa Ninh nghe, cuối cùng nói:
"Điều khiến ta tò mò là người đàn ông mà Lư Sâm nhắc đến ấy, hắn xuất hiện chỉ là ngẫu nhiên, hay vốn đã nằm trong kế hoạch? Nếu có kế hoạch, vậy mục tiêu của bọn họ là gì? Làm gian tế ư?"
Hòa Ninh thoáng suy nghĩ đã đoán được dụng ý của Tống Thanh Hàn, phất tay áo, điềm đạm nói:
"Ngươi muốn ta lan truyền tin tức về đứa trẻ con lai kia?"
Thấy Hòa Ninh đã đoán đúng ý mình, Tống Thanh Hàn cũng không vòng vo nữa, gật đầu:
"Phải. Nếu lần này cũng có người tìm đến đứa con lai ấy, vậy hẳn có thể khẳng định nhóm người đó là một tổ chức. Nếu một tổ chức như thế thật sự tồn tại, thì rất có thể sẽ trở thành nhân tố quyết định thắng bại của cuộc chiến."
Nghe vậy, Hòa Ninh liền tiếp lời, giọng trầm ngâm:
"Ý ngươi là lần này Man Di tấn công nhanh như vậy, là nhờ sự trợ giúp của đám con lai kia?"
Tống Thanh Hàn lắc đầu, quả quyết nói:
"Ta cũng không dám chắc, chỉ là suy đoán mà thôi. Nếu trong chuyện này không có sự tiếp tay của đám con lai thì đương nhiên là tốt nhất. Nhưng nếu thật sự có, thì việc nhổ tận gốc mối họa này chỉ có lợi chứ không có hại."
Hòa Ninh đã hiểu đại khái ý đồ của Tống Thanh Hàn, "Ừm" một tiếng rồi gọi quản gia tới, dặn dò mấy câu, sau đó bình thản nói:
"Đã sắp xếp rồi. Nếu thuận lợi, vài hôm nữa sẽ có kết quả. Chỉ là... ngươi không sợ à?"
Giống như Hòa Ninh, dù đối phương luôn nói chuyện úp mở, nhưng mỗi lần Tống Thanh Hàn vẫn có thể nhanh chóng nắm bắt được ẩn ý bên trong, như thể cậu có một loại "thiên phú lĩnh hội" vậy.
Tống Thanh Hàn cười nhẹ, ung dung đáp:
"Sợ chứ. Ta hoàn toàn không biết đối phương thực sự có phải là một tổ chức hay không, quy mô thế nào. Hơn nữa, theo lời Lư Sâm, những người kia một khi phát hiện ai biết chuyện, sẽ lập tức giết người diệt khẩu. Nếu đúng là có tổ chức, thì chắc chắn không phải hạng người lương thiện gì."
Hòa Ninh thấy cậu hiểu được hàm ý của mình thì gật đầu, dùng giọng bình thản như đang nói về thời tiết:
"Cần ta phái thêm người cho ngươi không?"
Lời vừa dứt, Tống Thanh Hàn lập tức lắc đầu, giải thích:
"Nếu có quá nhiều người, bọn họ sẽ cảnh giác, chẳng dại mà chui đầu vào rọ. Với lại, ta đâu định ra tay gì, ta chỉ quan sát mà thôi."
Hòa Ninh vốn rất tin Tống Thanh Hàn, nhưng trong lòng vẫn ít nhiều lo lắng. Tuy nhiên, đã là việc cậu đã quyết định, y cũng không cần phá hỏng kế hoạch của cậu làm gì.
Sau khi nói xong việc chính, Tống Thanh Hàn nhận lấy gói cánh hoa tuyết liên chiên giòn mà Hòa Ninh gói cho, thong thả ra về.
Không biết có phải vì vừa giải quyết được một vấn đề lớn nên tâm trạng quá đỗi thả lỏng hay không, mà cậu đi một hồi... lại đi lạc.
Tuy Thành Nguyệt Bán nhỏ hơn kinh thành nhiều, nhưng cũng là một tòa thành lớn thực sự. Huống chi Tống Thanh Hàn không quen thuộc với nơi này, đi loanh quanh mấy lượt vẫn không tìm được đường, ngược lại càng đi càng vắng vẻ, muốn tìm người hỏi đường cũng không có ai.
Đang do dự không biết có nên quay lại đường cũ không, thì bỗng nhiên trong một góc tường truyền ra tiếng người nói chuyện. Cậu mừng rỡ, không suy nghĩ gì nhiều liền bước tới.
Người kia thấy Tống Thanh Hàn xuất hiện thì hơi sững lại, đánh giá cậu từ trên xuống dưới, trong mắt lóe lên vẻ chán ghét, phẩy tay xua xua:
"Mau vào đi, ngồi đâu thì tự biết."
Tống Thanh Hàn còn chưa kịp định thần xem mình đang ở đâu, đã bị đám người kia giục, lòng cậu chợt căng thẳng, lảo đảo đi vào bên trong.
Dù đã từng trải nhiều, nhưng khi vừa bước vào, cậu vẫn không tránh khỏi há hốc mồm kinh ngạc.
Cách bài trí xa hoa lộng lẫy, đại sảnh rộng rãi thoáng đãng, ghế gỗ đỏ được sắp xếp chỉnh tề, hạ nhân có dung mạo thanh tú...
Nếu ánh sáng trong sảnh sáng hơn một chút thì tốt biết mấy. Nhưng dẫu ánh sáng có mờ nhạt, vẫn không thể che lấp vẻ sang trọng nơi đây.
Tống Thanh Hàn mơ hồ nhận ra mình vô tình xông vào nơi không nên đến. Nhưng khi cậu liếc thấy hai tên tráng hán vạm vỡ đang canh giữ ở cửa, liền lập tức từ bỏ ý định bỏ đi.
Nếu bây giờ mà rời đi, chẳng phải sẽ lộ rõ mình không thuộc về nơi này sao? Lỡ họ nổi giận rồi "giết người diệt khẩu", thì cậu đúng là chỉ có kêu trời trời chẳng thấu, kêu đất đất chẳng hay.
Nghĩ thông suốt điều này, Tống Thanh Hàn lập tức trấn tĩnh lại, thản nhiên đi vào, chọn ngồi xuống một góc tối ở hàng cuối cùng, lặng lẽ quan sát những người đã đến từ trước.
Rõ ràng, những người này đều tụ tập vì một mục đích chung. Họ ăn mặc rất giản dị, nhưng từ những chi tiết nhỏ như chất vải, đường may, phụ kiện... có thể nhận ra họ đều là người có tiền, có thế.
Tống Thanh Hàn trầm ngâm nhìn một lúc, còn đang suy đoán, thì bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói the thé:
"Ngươi cũng là lần đầu tiên đến à? Nhìn ngươi căng thẳng chưa kìa! Ha ha ha!"
Tuy giọng nói kia rất nhỏ, nhưng rơi vào tai Tống Thanh Hàn thì chẳng khác nào sấm đánh bên tai, dọa cậu giật mình thon thót.
Thấy Tống Thanh Hàn nhìn mình với vẻ hoảng hốt, người nọ như thể được thỏa mãn một phần ác ý nào đó trong lòng, nghiêng người lại gần cậu, hạ giọng nói:
"Đừng sợ, ta không phải người xấu đâu."
"......"
Tống Thanh Hàn cạn lời nhìn người kia, chỉ cảm thấy mình chắc chắn đã vào nhầm chỗ... mà thực ra đúng là cậu đã đi nhầm thật.
Người kia có vẻ là kẻ lắm lời, thấy Tống Thanh Hàn không để ý tới mình, liền tự nói một mình:
"Ta tên là Thư Lạc, người quen gọi là lão Thư, ngươi muốn gọi kiểu nào cũng được. Ngươi tên gì? Nếu không tiện nói thì cứ nói biệt hiệu cũng được, ta hiểu mà. Nói mới nhớ, chỗ này nhỏ hơn ta tưởng nhiều, dù gì cũng là nơi đấu giá nổi danh, sao lại nghèo nàn vậy chứ. Nhưng mà đám gia nhân kia thì đẹp thật đấy, lát nữa phải hỏi thử giá, nếu rẻ thì hề hề..."
Nghe xong những lời đó, Tống Thanh Hàn liếc mắt đánh giá y một lượt, xác nhận đối phương là sinh nam, mới do dự hỏi:
"Bọn họ đều là sinh nam đúng không..."
Thư Lạc "chậc" một tiếng, nhìn Tống Thanh Hàn như nhìn một tên nhà quê chưa trải sự đời, ánh mắt mang theo vài phần thương hại, lắc đầu nói:
"Chẳng lẽ ngươi không biết, ở trường đấu giá, chỉ có nam nhân mới được làm hạ nhân thôi sao?"
Nói rồi, y liếc trái liếc phải xác nhận không có ai nghe trộm, mới lại ghé sát đến bên Tống Thanh Hàn, hạ giọng:
"Dù sao thì đây cũng là trường đấu giá, không có món nào rẻ cả. Cho dù có đội hộ vệ chuyên biệt, thì việc có thêm một lớp phòng vệ nữa vẫn tốt hơn là không có."
Tống Thanh Hàn gật đầu như đã hiểu ra điều gì, cảm thấy nơi đấu giá này trong mắt mình ngày càng trở nên thần bí khó lường.
Giữa vùng biên giới khói lửa mịt mờ, vậy mà lại có thể tồn tại một nơi như thế này. Không biết liệu quan phủ có biết đến nó không - nếu cũng biết... vậy thì lại càng thú vị rồi.