Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 169: Theo người dẫn đường
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 169 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thư Lạc dường như không ngờ Tống Thanh Hàn lại báo giá nhanh như vậy, trong lòng hoảng lên, luống cuống sờ soạng một hồi trên người, lắp bắp nói:
"Vậy, vậy thì báo giá thuốc cao da chó* gia truyền của nhà ta đi, ta dùng cũng... thấy rất hiệu quả..."
*
狗皮膏药
(gǒupí gāoyào) - cao da chó
là một loại thuốc cao trong y học cổ truyền, nhưng trong văn nói thường dùng để châm chọc, ám chỉ thứ gì đó được thổi phồng, khoe khoang là "gia truyền" nhưng thực chất chẳng đáng giá bao nhiêu.
Trong mắt hắc y nhân rõ ràng thoáng qua vẻ không nói nên lời, nhưng hắn cũng chẳng nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi nhanh chóng bước về phía đài cao.
Dù sao thì bất kể bọn họ báo ra cái gì, cuối cùng người phải chịu trách nhiệm vẫn là chính bọn họ.
Thấy hắc y nhân kia đứng lùi về hàng cuối, Tống Thanh Hàn bất giác nảy ra ý muốn gọi hắn quay lại, nhưng cuối cùng vẫn kiềm xuống.
Dù sao... cũng nên thử một lần, không phải sao? Nếu đến chút tự tin ấy cũng không có, vậy thì bao năm hành y của cậu chẳng khác gì uổng phí.
Hơn nữa, trong một phiên đấu giá mà gần như toàn bộ hội trường đều tham gia ra giá, thì thứ cậu đưa ra được chọn trúng, xác suất vốn đã gần như bằng không, lại càng chẳng có gì đáng lo.
Thư Lạc có vẻ thoải mái hơn nhiều, thấy cậu vẻ mặt nghiêm trọng, bèn lén lút ghé sát vào, thấp giọng hỏi:
"Ngươi báo ra cái gì vậy?"
Nói xong còn liếc nhìn Tống Thanh Hàn từ trên xuống dưới một lượt, thấy trên người cậu chỉ có cái túi nhỏ cầm tay là đáng nghi, bèn nháy mắt đầy vẻ thần bí nói:
"Không lẽ cũng là thuốc cao da chó?"
Tống Thanh Hàn mím môi lại, vẻ mặt lại trở về bình thản như cũ, nhàn nhạt đáp:
"Gần như thế, đều là thuốc gia truyền cả."
Thấy cậu không định nói rõ, Thư Lạc cũng không gặng hỏi, chỉ nhún vai một cái, rồi đưa mắt trở lại hướng đài cao.
Không thể không nói, ba huynh đệ song sinh kia càng nhìn càng đẹp, vẻ tuyệt vọng hằn lên gương mặt bọn họ không khiến người ta khó chịu, mà trái lại, như một loại sắc thái tô điểm đặc biệt, khiến người ta khó lòng rời mắt.
Kỳ thực khi Tống Thanh Hàn báo giá, cậu cũng chẳng nghĩ quá nhiều. Nếu thực sự trúng đấu giá mà đem ba người kia về, e là bản thân cũng chẳng biết nên xử trí thế nào.
Giữ lại trong nhà nuôi à? Cậu còn chưa ngốc đến độ đó. Biết rõ đạo lý "Ngọc vô tội, nhưng giữ ngọc lại chuốc lấy tội", đến bản thân còn chưa đủ sức bảo vệ, thì làm sao giữ được ba người đẹp tựa trân châu kia?
Bán đi đổi lấy thứ mình cần?
Tuy cậu rất muốn hòa bình, nhưng đáng tiếc là ba người kia cũng chưa đủ sức quyến rũ để khiến hai quốc gia đình chiến.
Chỉ là... trong đầu Tống Thanh Hàn bỗng vụt qua thân thế của ba người nọ.
Bộ lạc Nguyệt Nha rốt cuộc là nơi thế nào? Nghe qua có vẻ không đơn giản. Nếu vận dụng tốt, liệu có thể phát huy chút ảnh hưởng trong cuộc chiến này không?
Ngay lúc cậu đang mải mê suy nghĩ, thì người chủ trì trên đài đã nhận hết báo giá từ các hắc y nhân trở lại.
Không thể không nói, lão hồ ly quả là già dặn, từ đầu đến cuối, biểu cảm trên gương mặt lão chẳng thay đổi mảy may, cứ như thể tất cả các câu trả lời đều chẳng đáng bận tâm.
Chỉ có điều, trước khi tuyên bố kết quả cuối cùng, lão vẫn trầm ngâm một lát, rồi dứt khoát ngẩng đầu lên, giọng trầm vang rõ:
"Các vị chắc cũng đợi đã lâu, vậy tại hạ xin tuyên bố kết quả ngay."
"Người trúng đấu giá là - vị đại nhân đã báo giá bằng chính bản thân mình!"
Lời vừa dứt, cả hội trường bỗng xôn xao. Nhìn sơ qua cũng thấy, những người tỏ ra hoài nghi với kết quả này, tuyệt đối không chỉ có một hai kẻ.
Ngay cả Thư Lạc cũng không nhịn được mà nhỏ giọng lầm bầm với Tống Thanh Hàn:
"Cái này cũng tùy tiện quá rồi đấy? Báo giá bằng bản thân là cái gì chứ? Ta thấy ngay cả thuốc cao da chó của ta còn hữu dụng hơn tên đó. Ai biết được người đó có phải công tử yếu ớt, tay không xách nổi vật nặng, vai không gánh nổi vật nặng hay không chứ?"
Tống Thanh Hàn mím môi, không nói gì, bởi vì... cậu thật sự không biết nên nói sao.
Chẳng lẽ phải thật thà nói ra với Thư Lạc rằng cái vị công tử "tay không xách nổi vật nặng, vai không gánh nổi vật nặng" mà y vừa mắng mỏ, thực ra... chính là mình?
Kỳ thực, lời cậu nói với hắc y nhân còn nhiều hơn những gì người chủ trì vừa nêu ra một chút.
Câu đầu tiên là:
"Ta đã trị khỏi bệnh đậu mùa."
Câu thứ hai là:
"Ta biết người đó có vấn đề về thận."
Cậu không chắc rốt cuộc câu nào mới là yếu tố quyết định - có thể là câu trước, cũng có thể là câu sau, mà khả năng lớn hơn là cả hai câu cùng có tác dụng.
Câu đầu đại diện cho thành tựu, câu sau đại diện cho thực lực, còn từ "bản thân" mà cậu dùng để báo giá, thì chính là lòng can đảm.
Nếu cậu đoán không sai, lý do người trên đài chọn trúng cậu, chắc cũng chẳng ngoài ba điều đó.
Thấy hắc y nhân quay lại dẫn lối, Tống Thanh Hàn chợt nhận ra mình đã có quyền lựa chọn - là ở lại tiếp tục theo dõi, hay là rời đi để giao dịch.
Cậu suy nghĩ một lúc, rồi dứt khoát đứng dậy, đi theo sau lưng hắc y nhân, lặng lẽ rời khỏi hiện trường.
Thư Lạc ngồi gần như vậy, tất nhiên phát hiện ra hành động của cậu, chỉ là từ đầu tới cuối vẫn không thể phản ứng kịp. Y còn tưởng Tống Thanh Hàn là ăn no rửng mỡ, định làm liều mà thử vận may. Đợi mãi không nghe thấy tiếng thét thảm từ phía sau sân khấu, y đành lắc đầu, không nghĩ thêm nữa.
Do Tống Thanh Hàn quá khiêm nhường, lại rời đi từ hàng ghế phía sau cùng, nên rất ít người để ý đến cậu. Nhưng tuy Thư Lạc chưa đoán ra, vẫn có vài kẻ thông minh đã lờ mờ hiểu ra sự thật, trong mắt hiện lên chút kinh ngạc khi nhìn theo bóng dáng cậu.
Chỉ là, kinh ngạc thì kinh ngạc, chứ thực sự tin rằng Tống Thanh Hàn có thể sống sót trở về, thì... không có ai.
Đến lúc hội đấu giá phát hiện ra "hàng không đúng giá", e rằng cũng là lúc Tống Thanh Hàn mất mạng.
Cậu vẫn xách theo túi cánh hoa tuyết liên chiên đã nguội ngắt từ lâu, lặng lẽ đi theo người kia rẽ trái rẽ phải qua mấy con đường quanh co, cuối cùng men theo một lối đi xuống lòng đất mà chẳng hề tỏ vẻ khác thường.
Không biết có phải thấy cậu hợp tác quá mức, khác hẳn với vẻ "quá trớn" ban đầu hay không mà hắc y nhân kia dường như muốn xua bớt không khí căng thẳng, chủ động mở miệng:
"Trường hợp của ngươi hơi đặc biệt, cho nên cần phải xác minh 'hàng hóa' trước rồi mới trao hàng, lát nữa ngươi sẽ được gặp bang chủ của bọn ta, đừng căng thẳng, cứ nói thật là được."
Tống Thanh Hàn chỉ "Ừ" một tiếng, thuận miệng hỏi:
"Bang chủ các ngươi, chính là người đang mắc bệnh sao?"
Bước chân của hắc y nhân khựng lại một thoáng, tuy không dừng hẳn, nhưng mãi một lúc sau mới khẽ gật đầu, đáp khẽ:
"Phải."
Thông tin ấy với Tống Thanh Hàn mà nói cũng chẳng phải quá quan trọng, nhưng biết sớm một chút thì tốt hơn không biết gì, ít nhất là có thể miễn đi màn xã giao rườm rà, vào thẳng vấn đề luôn cho gọn.
So với kiến trúc bên trên, kiến trúc ngầm dưới lòng đất này càng phức tạp và rộng rãi hơn rất nhiều. Đến khi bước vào một đại sảnh, hắc y nhân bỗng dừng lại, cúi người hành lễ:
"Bang chủ, người đã đưa đến rồi ạ."
Một giọng nam trầm ổn nhưng có phần yếu ớt vang lên từ phía trước, nghe qua rất bình tĩnh, điềm đạm:
"Ừ, ngươi lui xuống đi, ta muốn nói chuyện riêng với y."
Hắc y nhân dường như có chút do dự, nhưng rất nhanh đã đưa ra quyết định, cúi đầu hành lễ xong liền lặng lẽ rời khỏi sảnh đường.
Tống Thanh Hàn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy được bóng lưng của người kia.
Người nọ mặc một thân hồng y, tóc vấn cao bằng trâm ngọc bích, bên mặt hơi nghiêng lộ ra đường nét trắng trẻo đầy đặn, thoạt nhìn chẳng giống người đang bệnh tật chút nào. Nếu không biết trước, còn tưởng hắn là tân lang chuẩn bị thành thân của nhà nào đó.