Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 205: Đêm khuya đổ bô
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 205 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi nghe y nói xong, Tống Thanh Hàn khẽ mím môi, trầm mặc một lúc lâu không nói lời nào.
Mong muốn ngăn chặn chiến tranh đôi khi lại chỉ càng khơi mào một ngọn lửa chiến tranh lớn hơn. Lấy chiến tranh để chống lại chiến tranh – đạo lý này, ngàn đời vẫn không hề thay đổi.
Giờ đây, chỉ còn biết hy vọng sau khi Mục Hãn Mặc đưa ba đứa trẻ rời đi, có thể thuận lợi chiếm được vùng đất hậu phương của Man Di, làm chậm bước tiến như vũ bão của chúng. Nếu không, với tình hình hiện tại, e rằng chưa đợi Mục Hãn Mặc dẫn quân đến trước Thành Nguyệt Bán, Man Di đã sớm hạ được nơi đó rồi.
Hành trình của bọn họ trôi qua vô cùng tẻ nhạt. Từ việc xuống xe đi vệ sinh cho đến ăn cơm, mọi người đều cùng nhau, hoàn toàn không có chút thời gian riêng tư nào.
Dọc đường đi, Tiểu Thạch Đầu chẳng hề quấy khóc, dù không có đồ chơi cũng không ầm ĩ. Chỉ cần nắm lấy ngón tay Tống Thanh Hàn là nhóc có thể chơi cả ngày. Chính vì sự ngoan ngoãn ấy, cậu nhóc được phần lớn mọi người yêu quý. Hễ có món gì nhóc ăn được, mọi người liền lập tức mang sang cho nhóc.
Điều này thực sự khiến Tống Thanh Hàn nhẹ nhõm đi không ít. Dù sao ngay cả cậu cũng chưa từng ở cạnh Tiểu Thạch Đầu suốt khoảng thời gian dài như vậy, trước đó còn lo không biết mình có kham nổi việc chăm sóc đứa nhỏ hay không. May mắn thay, đến giờ tình hình vẫn còn tốt hơn cậu tưởng.
Mười ngày liên tiếp trôi qua, trong tầm mắt bọn họ cuối cùng cũng xuất hiện một cảnh sắc khác biệt.
Những dãy lều trại lớn nhỏ trải dài ngút tầm mắt như những ngọn núi nhấp nhô, một luồng khí thế vừa bi tráng vừa hào hùng ập thẳng vào mặt.
Đến lúc này, mọi nụ cười đùa đều biến mất, tựa như chỉ cần để lộ một tia hớn hở cũng là bất kính với nơi này.
Tống Thanh Hàn buộc Tiểu Thạch Đầu vào người, dùng áo choàng che kín lại để tránh thu hút sự chú ý của quá nhiều người.
Dù sao, việc hậu cần biết là một chuyện, nhưng để tất cả mọi người đều biết lại là chuyện khác.
Từ xa, Tống Thanh Hàn nhìn thấy Võ Đại Hổ dẫn quân đi thẳng về phía trước, hẳn là đến để báo cáo với ai đó. Còn những người làm hậu cần như bọn cậu thì được sắp xếp ở phía sau đại trướng, chia thành từng nhóm để ở chung.
Không biết có phải vì thấy cậu mang theo trẻ con hay không, mà Tống Thanh Hàn được phân vào một lều chỉ có ba người.
Thế nhưng khi nhìn thấy bạn cùng lều, cậu lại cảm thấy thà ở với nhiều người còn hơn.
"Này! Ngươi nhìn ta bằng ánh mắt đó có ý gì? Muốn bị đánh à?"
Tên sinh nam kia thấy Tống Thanh Hàn liếc mình một cái rồi thu tầm mắt lại, liền không nhịn được mà kiếm cớ gây sự.
Tống Thanh Hàn khẽ nhướng mày, thản nhiên đáp:
"Ngươi cứ thử xem. Chiến trường ngay trước mắt, ta tin ngươi nhất định sẽ đại hiển thần uy."
Người nọ bị nghẹn lời, tức giận dậm chân, ôm chăn đi vào góc trong cùng, mạnh tay chỉnh trang lại chỗ ngủ.
Những người làm hậu cần đều mặc đồng phục thống nhất, để phân biệt với binh lính trực tiếp ra trận. Trên áo của họ in ký tự đầu tiên của nhóm mình, như áo của Tống Thanh Hàn có chữ "Dạ".
Thời gian nghỉ ngơi chẳng được là bao. Sau khi nghe phổ biến những điều cần chú ý, họ lập tức bắt tay vào công việc.
Tống Thanh Hàn âm thầm tính toán, khi phân công khu vực phụ trách đã cố ý chọn phần của Vũ Lâm Vệ, rồi giải thích:
"Những chỗ đó xa, tuổi ta cũng đã lớn, để ta đi."
Tên sinh nam kia vốn nhắm vào một khu khác, nghe vậy liền đổi ý ngay:
"Hay là để ta đi thì hơn. Ta còn trẻ, nên đi lại nhiều một chút."
Những người cùng tổ với họ đều biết bên trong có mâu thuẫn ngầm, nghe vậy chỉ liếc nhìn nhau, chẳng định xen vào, mặc kệ hai người tự giải quyết.
Huống chi, nhìn bề ngoài thì người kia cũng xem như đang giúp Tống Thanh Hàn. Chỉ cần cậu lùi một bước, việc này coi như được bỏ qua.
Thế nhưng, mục đích chính Tống Thanh Hàn đến đây vốn là vì Võ Đại Hổ. Nếu cứ dễ dàng nhường khu vực kia đi, vậy chẳng phải bao công sức của cậu đều đổ sông đổ biển sao?
Cậu liếc nhìn người nọ, vừa khéo bắt gặp ánh nhìn đắc ý trong mắt y. Nghĩ ngợi một chút, cậu đưa tay chỉ sang một khu khác, khẽ mỉm cười nói:
"Vừa hay, vốn ta định chọn chỗ này. Chỗ đó gần, toàn là các vị tướng lĩnh, biết đâu còn có dịp làm quen chút mặt mũi. Vậy thì xin ngươi chiếu cố."
Nói rồi, cậu còn ôm quyền chào y, trong mắt ngập tràn vẻ chân thành.
Người kia vừa thấy khu vực Tống Thanh Hàn chỉ chính là nơi mình nhắm từ đầu, lại còn cùng một lý do giống hệt, lập tức không vui, thầm nghĩ có khi chiêu vừa rồi của Tống Thanh Hàn chính là "lùi một bước để tiến hai bước", trong lòng hối hận không thôi.
Không biết Tống Thanh Hàn có cố ý hay không, lại còn đặc biệt nhấn mạnh thêm:
"Đã chọn rồi thì không được đổi nữa, chứ đổi tới đổi lui chẳng phải rất phiền sao?"
Cậu vừa nói như vậy, người kia càng tin chắc đây là mánh khóe "lấy lùi để tiến" của cậu, hai bàn tay siết chặt, trông tức đến nghiến răng.
Những người khác coi như chẳng thấy màn đấu đá ngầm này, ai nấy chọn xong khu vực của mình liền bắt tay vào làm việc.
Tống Thanh Hàn làm việc vẫn mang theo Tiểu Thạch Đầu, dùng áo choàng phủ kín người, chỉ để nhóc ló mỗi cái đầu ra ngoài.
Tiểu Thạch Đầu chớp đôi mắt to tròn, hết nhìn bên này lại nhìn bên kia, miệng thỉnh thoảng bật ra những tiếng cười khanh khách, dường như thấy nơi này cái gì cũng mới mẻ.
Khi đến trước chiếc lều đầu tiên, Tống Thanh Hàn khẽ xoa đầu Tiểu Thạch Đầu, làm động tác "suỵt". Thấy nhóc quả nhiên ngoan ngoãn im lặng, cậu mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, để lộ chữ "Dạ" trên áo, rồi vén màn bước vào.
Không biết có phải do thua trận liên tiếp hay không, bầu không khí trong lều chẳng mấy tốt đẹp, thậm chí còn có phần nặng nề.
Người ngồi ở vị trí cao nhất, vừa trông thấy có kẻ tự tiện xông vào, bao bực bội trong bụng lập tức tìm được chỗ trút giận, quát lớn:
"Ngươi làm gì vậy? Không biết tự tiện vào đại trướng là tội chết sao?"
Tống Thanh Hàn hoàn toàn không ngờ tới tiếng quát này, nghe xong liền bản năng rụt người lại, khom lưng hành lễ, thấp giọng đáp:
"Bẩm đại nhân, tại hạ... đến đổ bô đêm..."
Người kia quát xong mới thấy rõ y phục trên người cậu. Tuy biết mình đã hiểu lầm, nhưng vẫn không chịu nhượng bộ, cau mày nói:
"Đổ bô đêm thì muốn vào là vào được sao? Nếu vừa rồi ta đang bàn việc cơ mật thì sao?"
Tống Thanh Hàn mấp máy môi, vốn muốn nói rằng nếu đang bàn việc cơ mật, lính gác bên ngoài ắt hẳn đã ngăn lại. Nhưng khi liếc thấy vẻ mặt đầy bực bội kia, cậu biết nói thêm cũng vô ích, bèn gật đầu nói:
"Tại hạ biết sai rồi. Xin đại nhân rộng lượng, bỏ qua cho tại hạ lần này ạ."
Giọng cậu rất bình thản, nghe như đang dỗ một đứa trẻ đang làm mình làm mẩy, khiến sắc mặt đối phương lập tức đỏ bừng. Nhưng cậu đã nói "đại nhân rộng lượng", nếu lúc này hắn còn truy cứu thì chẳng phải hóa ra hắn tự thừa nhận mình hẹp hòi sao?
Huống hồ, xưa nay, bất kể là hạ nhân nào khi phạm lỗi cũng sẽ nói "xin chịu phạt", sao người này lại dám đường hoàng nói "xin bỏ qua"?