Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 213: Miệng lưỡi lanh lợi
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 213 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không thể nào khâu liền mạch một lần cho cánh tay đứt rời được. Tống Thanh Hàn phải khâu đi khâu lại, tháo ra rồi lại khâu, loay hoay không dưới ba lần mới tìm được vị trí chính xác. Cuối cùng, cậu dùng chỉ mảnh nối liền cánh tay đứt lìa của người kia trở về hình dạng ban đầu.
Có lẽ vì những đợt đau đớn liên tiếp ập đến đã kích thích thần kinh vốn đã tê liệt của người kia, nên sau khi cánh tay được nối xong, lông mi hắn khẽ run, chậm rãi mở mắt.
"Nước... nước..."
Đôi mắt vừa từ bóng tối chuyển sang ánh sáng cần có thời gian thích nghi. Huống hồ hắn đã mất quá nhiều máu, không ngất xỉu mà vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy bóng người trước mặt đã là điều kỳ diệu rồi.
Thư Lạc không đợi Tống Thanh Hàn lên tiếng, đã nhanh nhẹn chạy đi lấy một bình nước ấm. Y rót nước ra chén, cẩn thận đỡ nửa người trên của hắn dậy, đút cho hắn uống nửa bát.
Sau khi được bổ sung nước, ánh mắt của hắn dần lấy lại sự tập trung. Khi nhìn rõ gương mặt Tống Thanh Hàn đang cúi đầu thực hiện phẫu thuật, trong mắt hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc, theo phản xạ thốt lên:
"Là... ngươi? Ngươi đang làm gì? Đây là đâu?"
Tống Thanh Hàn thấy hắn vừa tỉnh dậy đã vô thức cử động, sợ ảnh hưởng đến vết mổ nên cau mày, khẽ quát:
"Muốn sống thì đừng nói gì cả. Đợi ta làm xong rồi hẵng hỏi."
Hắn khựng lại, sau khi tiêu hóa xong câu nói của Tống Thanh Hàn, khóe môi hắn hiện lên một nụ cười khổ. Trong lòng thầm nghĩ người này quả nhiên chẳng thay đổi chút nào, rõ ràng bản thân chẳng có lý lẽ gì mà vẫn ra vẻ đường hoàng như thể mình đúng. May mà giờ hắn cũng coi như đã chết một lần, nhiều chuyện đã nhìn nhận thấu đáo hơn, nên dù chẳng hiểu nổi tình huống trước mắt, hắn cũng không hỏi thêm, mặc Thư Lạc đỡ mình nằm xuống, ngoan ngoãn để Tống Thanh Hàn tiếp tục công việc.
Vết thương ở chân phức tạp hơn, lại thêm kích thước lớn, nên Tống Thanh Hàn cần tập trung cao độ hơn. Dù vậy, cậu vẫn thất bại bốn, năm lần liền.
Thư Lạc đứng bên cạnh nhìn mà sốt ruột, gương mặt đầy lo âu, như thể hận không thể xông lên giúp Tống Thanh Hàn khâu vậy.
Tống Thanh Hàn thì vẫn bình tĩnh. Đừng nói là thất bại bốn, năm lần, cho dù có không nối lại được cái chân này thì cũng là điều bình thường. Cậu đâu phải toàn năng, không thể đảm bảo tất cả các ca phẫu thuật lúc nào cũng suôn sẻ.
Khi tỉnh táo, cơn đau trở nên rõ rệt hơn nhiều, nhưng người kia lại không hề than vãn một lời. Bởi sau một hồi cảm nhận, hắn cũng nhận ra Tống Thanh Hàn đang nối lại chân cho mình, nên đừng nói là mở miệng, ngay cả hơi thở hắn cũng cố nén lại, sợ làm phiền đến Tống Thanh Hàn.
Cả hắn lẫn Thư Lạc đều bỏ qua một điều: dù nói với ai đi chăng nữa, việc nối liền được tay chân bị đứt chắc chắn sẽ bị coi là chuyện hoang đường. Thế mà họ lại vô thức chấp nhận, không chút nghi ngờ, cứ như đó là lẽ đương nhiên.
Có lẽ đây chính là sức hút của Tống Thanh Hàn. Đương nhiên, cũng vì trong lúc thực hiện phẫu thuật cậu tỏ ra vô cùng tập trung và nghiêm túc, nên mới toát ra khí chất khiến người khác tin tưởng đến vậy.
Không khí yên tĩnh lan tỏa khắp lều, trên trán Tống Thanh Hàn lấm tấm mồ hôi, má hơi ửng hồng, trông chẳng khác nào vừa hoàn thành một việc nặng nhọc.
"Xong rồi. Ngươi đừng động, ta vừa thu dọn vừa nói với ngươi."
Cậu nhấc cánh tay, dùng vạt áo lau mồ hôi trên trán để mồ hôi không chảy vào mắt.
Người kia ngoan ngoãn gật đầu, quyết định đợi Tống Thanh Hàn nói xong rồi mới hỏi những điều còn thắc mắc.
Động tác của Tống Thanh Hàn rất nhanh nhẹn, gọn gàng giải thích:
"Ngươi bị thương nhưng tay chân chưa đứt hẳn, nên ta mới thử nối lại. Còn thành công hay không thì phải xem thể chất và quá trình hồi phục của ngươi. Nói đơn giản... là xem số phận ngươi thế nào."
Thư Lạc nghe cậu nói một tràng dài rồi kết thúc bằng câu "xem số phận ngươi thế nào" kia thì thấy buồn cười, không nhịn được đưa tay che miệng, len lén cười khẽ.
Tống Thanh Hàn liếc y một cái, thấy y lập tức thu lại vẻ mặt đó, mới tiếp tục:
"Đương nhiên là không được cử động. Trước khi vết thương liền lại, ngươi phải nằm yên. Ăn uống hay vệ sinh gì cũng đều phải ở đây mà làm. Ta tin với chức quan của ngươi, sẽ không đến nỗi chẳng có ai lo dọn dọn dẹp cho."
Nghe câu này, Thư Lạc không kìm được thở dài một tiếng.
Người dọn dẹp hộ thì còn ai khác ngoài y đây chứ? Chẳng phải là y sao? Ai bảo y xui xẻo bị phân công hầu hạ người này?
Tống Thanh Hàn nghĩ một lát rồi nói thêm:
"Khi nào mới được xem là bình phục, khi nào mới được cử động thì đều do ta quyết định. Nếu không có gì bất ngờ, mỗi ngày ta sẽ ghé qua đây một lần. Trong lúc ta chưa cho phép, dù địch có đánh thẳng vào doanh trại, ngươi cũng phải ngoan ngoãn nằm đó. Dù sao bọn họ cũng chẳng biết ngươi là người còn sống hay đã chết."
Người kia bị câu nói đó làm nghẹn họng, cuối cùng không nhịn được mà hỏi:
"Ngươi là đại phu?"
Tống Thanh Hàn nhướng mày, như thể vừa nghe một chuyện cười động trời, thản nhiên đáp:
"Bây giờ ngươi mới nhận ra thì có phải hơi muộn rồi không? Nếu không phải đại phu, ta dám tùy tiện khâu vá trên người ngươi sao? Ngươi đâu phải miếng vải rách."
Nghe vậy, người kia nhận ra mình vừa hỏi một câu ngớ ngẩn, ho nhẹ một tiếng, do dự một lát rồi nói tiếp:
"Vậy... khoảng bao lâu mới khỏi? Nửa tháng nữa sẽ có một trận chiến lớn, ta muốn kịp tham gia..."
"Ồ, vậy thì ngươi chắc chắn không kịp rồi. Tốt nhất nên dẹp bỏ ý nghĩ đó đi."
Cậu nói với vẻ hoàn toàn thản nhiên, như chẳng buồn để tâm đến sắc mặt chợt xám xịt của đối phương.
Thư Lạc thấy tình hình khó coi quá, bèn xen vào an ủi:
"Dù sao có cử động được thì ngươi cũng chẳng giúp được gì, cho nên..."
Y ngừng lại một chút, nhận ra lời vừa thốt ra chẳng hay ho gì, vội ho khẽ rồi khôn ngoan im lặng.
Sau khi nói xong, Tống Thanh Hàn cũng thu dọn gần xong, vỗ tay phủi bụi rồi đứng dậy, gật đầu với Thư Lạc:
"Không còn sớm nữa, ta về nghỉ trước. Ở đây ngươi trông chừng. Nếu hắn nửa đêm sốt thì..."
"Thì ta đi tìm ngươi!"
Thư Lạc lập tức tiếp lời, thấy cậu nhìn mình với vẻ khó hiểu, y liền ưỡn ngực:
"Ta nói đúng mà?"
Tống Thanh Hàn bật cười khẽ, thản nhiên đáp:
"Ngươi chỉ cần lấy một hũ rượu, liên tục lau người hắn suốt đêm. Đến sáng hôm sau, chắc chắn hắn sẽ không sao."
Thấy Thư Lạc bày ra vẻ mặt như đau gan rõ mồn một, Tống Thanh Hàn mới cảm thấy nhẹ nhõm. Cậu quay lại gật đầu với người đang nằm dưới đất:
"Ta đi trước."
Nói xong, cậu dứt khoát vén màn trướng bước ra ngoài. Tiện thể còn dặn dò Thư Lạc đang định tiễn chân:
"Ngoan ngoãn ở yên đây, đừng để ai vào. Có chuyện gì thì bảo họ nói ngoài cửa, cứ bảo miếng cao da chó trên người ngươi không được để gió lùa là được."