Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 232: Chiến thắng vang dội
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 232 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Vì sao lọ thuốc mỡ này lại có mùi giống hệt loại hắn dùng ở nhà?
Chẳng lẽ... Không, không thể nào. Tống Thanh Hàn không thể theo tới đây được dù sao còn có Tiểu Thạch Đầu ở đó.
Nhưng còn lọ thuốc mỡ và tờ giấy này thì sao? Hắn vẫn nhớ rõ câu "Đừng để lại sẹo" – đó là lời Tống Thanh Hàn từng nói với hắn từ rất lâu trước đây, khi mối quan hệ giữa hai người vẫn còn xa cách. Vậy mà từng lời từng chữ của cậu, hắn đều khắc sâu trong lòng.
Võ Đại Hổ trầm mặc, tay chậm rãi siết chặt lọ thuốc trong lòng bàn tay.
Trên chiến trường ngày hôm đó, chẳng ai hiểu vì sao hắn lại bỗng nhiên bộc phát sức mạnh kinh người như vậy, dẫn đầu binh lính xông pha chém giết, mở ra một con đường máu. Chỉ riêng hắn hiểu, đó là vì hắn muốn trở về – trở về gặp Tống Thanh Hàn, gặp Tiểu Thạch Đầu.
Hắn có thể thích cảm giác tung hoành giữa biển máu, nhưng càng lưu luyến hơn hơi ấm của mái nhà.
Cho dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể để mạng mình kết thúc ở nơi này. Dù có phải chịu đựng bao nhiêu khổ cực hay mệt mỏi, hắn cũng không hề sợ hãi.
Dừng suy nghĩ, hắn đặt lọ thuốc mỡ xuống bên gối, rồi gom ba tờ giấy Tuyên gấp gọn, nhét dưới tấm hộ tâm kính.
Như vậy, mỗi lần hắn cầm hộ tâm kính lên, hình ảnh Tống Thanh Hàn và Tiểu Thạch Đầu sẽ hiện ra trong đầu.
Dù hắn không biết mấy tờ giấy Tuyên này là ngẫu nhiên hay có sự sắp đặt, nhưng trực giác mách bảo rằng việc này chắc chắn liên quan đến Tống Thanh Hàn.
Cậu không thể tự mình theo tới đây, nhưng có thể nhờ người khác đi cùng, hoặc nhờ họ làm giúp một số việc. Điều này rất giống phong cách của cậu, nên suy đoán của hắn không hẳn là vô lý.
Còn Tống Thanh Hàn lúc này đang ở trong lều của mình, cậu hoàn toàn không biết bản thân suýt chút nữa đã bị lộ.
Phía trước đã có Gia Nghi "che chắn" cho cậu, cậu tự tin rằng mình không để lộ bất kỳ sơ hở nào. Cho dù ai muốn điều tra, cùng lắm cũng chỉ tìm đến Gia Nghi, tuyệt đối không dính dáng gì đến cậu. Trừ phi Võ Đại Hổ đột nhiên nổi hứng tự mình đi tìm Gia Nghi, nếu không, khả năng cậu bị bại lộ gần như bằng không.
Nghĩ hết mọi khả năng, Tống Thanh Hàn ôm Tiểu Thạch Đầu, hài lòng chìm vào giấc ngủ.
Có lẽ vì trận chiến vừa rồi đã khiến bọn Man Di phải kiêng dè, nên suốt mấy ngày liên tiếp chúng không hề xâm phạm, tạo điều kiện cho quân Thanh Mộc tranh thủ nghỉ ngơi.
Từ khi biết mình mang thai, tâm trạng Tống Thanh Hàn lại càng bình ổn hơn. Mỗi ngày cậu vẫn làm những việc thường lệ – đổ bô đêm xong thì sang trị thương cho thương binh trở về từ chiến trường, thậm chí còn đích thân phẫu thuật đầu gối cho Đại tướng quân.
Tuy chưa đến mức phải cắt bỏ, nhưng vì mũi tên đã găm sâu trong thịt quá lâu, một phần thần kinh đã bị hoại tử. Nếu không thể phục hồi, cái chân ấy coi như phế bỏ.
Đại tướng quân lại rất thản nhiên, chẳng tỏ vẻ bất mãn hay tiếc nuối. Ban đầu Tống Thanh Hàn còn tưởng ông có một trái tim thép. Sau này cậu mới hiểu ra không phải ông mạnh mẽ khác thường, mà là người đã quen đối diện với sinh tử, sớm sẵn sàng rời khỏi cõi đời bất cứ lúc nào. Cho nên dù mất một mắt, gãy một chân, nhưng còn sống đã là đủ rồi.
Tuy không gặp lại Võ Đại Hổ, nhưng Tống Thanh Hàn lại nghe được không ít tin tức về hắn, chủ yếu là từ miệng Gia Nghi.
"Võ đại nhân thăng chức rồi! Một lần thăng hai cấp liền! Nghe nói còn do chính Đại tướng quân bổ nhiệm, thậm chí có ý để Võ đại nhân kế vị đó!"
"Không ít người ghen tị, nói ngài ấy chỉ là may mắn thôi. Hừ! Lúc mới từ chiến trường trở về, họ đâu có nói vậy. Đúng là đàn ông!"
"Nói ra mới nhớ, mấy ngày nay Võ đại nhân hiếm khi ở trong trướng, cũng chẳng gặp ta nữa."
"......"
Không chỉ riêng Võ Đại Hổ, mà ở khu trị liệu cũng vắng bóng khá nhiều người – toàn là những binh sĩ cậu từng chữa trị, với thương thế không quá nặng đến mức không thể cử động.
Tống Thanh Hàn cảm giác bọn họ đang chuẩn bị một chuyện gì đó, nhưng cậu là người ngoài, hỏi nhiều chỉ khiến người khác khó chịu.
Cho đến khi cậu còn nghĩ sự bình yên này sẽ kéo dài mãi, thì tiếng kèn chiến tranh lại vang lên – lần này, là quân đội chủ động xuất kích.
Gần như toàn bộ quân sĩ xuất chinh, ngay cả đám vệ binh cũng đi quá nửa, chỉ còn lại lực lượng tối thiểu để làm tuyến phòng thủ cuối cùng.
Từ bầu không khí vắng lặng ấy, Tống Thanh Hàn nhận ra vài điều bất thường. Cậu nhanh chóng đổ bô, rồi chạy sang khu quân y, thấy Thư Lạc và mấy đại phu, kể cả thủ lĩnh quân y, đều ngồi không trong một chiếc lều. Cậu không nhịn được hỏi:
"Các ngươi làm sao vậy? Hết việc rồi sao?"
Thủ lĩnh quân y thấy là cậu, liền nhường chỗ, kéo cậu ngồi xuống rồi giải thích:
"Người ở đây đã đi quá nửa, số còn lại nhất thời cũng không có việc gì gấp. Đại tướng quân dặn chúng ta cứ ngoan ngoãn ngồi đây, nếu thấy tình hình không ổn thì lập tức rút lui. Haiz... cũng khó cho Đại tướng quân, lúc này mà vẫn còn nghĩ đến chúng ta..."
Tống Thanh Hàn khựng lại, nghi hoặc:
"Vậy các ngươi có biết bọn họ đi làm gì không? Nếu chúng ta rút lui, chẳng phải nghĩa là..."
Một trận chiến liều sống chết?!
Từ vẻ kinh ngạc của cậu, thủ lĩnh quân y đã hiểu rằng cậu đoán ra sự thật, bèn gật đầu:
"Đúng vậy. Không thành công thì bỏ mạng. Đại tướng quân của chúng ta, quả là người quyết đoán mà."
Nếu là người khác, Tống Thanh Hàn hẳn sẽ cho rằng đó là một kẻ liều lĩnh không nghĩ đến hậu quả. Nhưng khi biết đây là quyết định của Đại tướng quân, cậu lại tin rằng trận này tám, chín phần trăm là nắm chắc thắng lợi.
Thời gian tiếp theo, cậu không đi đâu nữa, chỉ ngồi trong lều cùng các đại phu, im lặng như một nhóm tử tù chờ giờ phán quyết.
Không rõ bao lâu sau, khi bụng cậu bắt đầu cồn cào, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng hoan hô từ xa tới gần.
Cậu bật dậy nhìn Thư Lạc, trong mắt cả hai đều tràn ngập niềm vui.
Nếu bọn Man Di đánh tới thì tuyệt đối sẽ không phải là tiếng reo hò như thế này. Khả năng duy nhất chính là quân Thanh Mộc đã thắng!
Đây là lần đầu tiên quân Thanh Mộc chủ động tấn công mà giành chiến thắng, khiến sĩ khí được nâng lên mạnh mẽ. Tiếng hò reo như sóng cuộn, chấn động đến mức Tống Thanh Hàn suýt đứng không vững.
Cậu len ra ngoài, đứng ở vòng ngoài xem cảnh quân sĩ ăn mừng.
Đúng lúc ấy, quân lính đang hò hét tung Võ Đại Hổ lên không trung, vừa cười vừa hô những lời chúc mừng.
Trong trận này, Võ Đại Hổ tự biết công lao của mình không hề nhỏ nên tâm trạng rất tốt. Khuôn mặt vốn luôn nghiêm túc của hắn hiếm khi mới nở nụ cười rõ rệt như vậy.
Nhưng ngay khoảnh khắc bị tung lên, nụ cười ấy bỗng chốc đông cứng lại.
Hắn vừa thấy gì đây? Tống Thanh Hàn?!!
Tống Thanh Hàn cũng nhận ra, lập tức kéo người bên cạnh lấp vào vị trí của mình, còn bản thân thì cúi đầu thật thấp, lặng lẽ chen ra ngoài.
Vì thế, khi Võ Đại Hổ lại được tung lên lần nữa, hắn chỉ nhìn thấy gương mặt Gia Nghi hơi điểm phấn hồng vừa bị cậu kéo qua thế chỗ.