Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 233: Tiệc mừng thắng trận
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 233 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi không trang điểm cầu kỳ, Gia Nghi trông có vài phần giống Tống Thanh Hàn. Bởi vậy, khi Võ Đại Hổ nhìn kỹ, trong mắt hắn thoáng qua một tia thất vọng, nét mặt cũng vô thức trùng xuống.
Chẳng lẽ hắn nhớ Tống Thanh Hàn đến mức sinh ra ảo giác rồi sao? Giữa ban ngày ban mặt mà lại nhận nhầm một người nam khác thành Tống Thanh Hàn – với hắn, đó là một sai lầm không thể chấp nhận.
Những người khác thấy sắc mặt Võ Đại Hổ không được vui vẻ, cứ tưởng hắn chưa quen với nghi lễ mừng chiến thắng vừa rồi, liền vội vàng vây quanh, đưa hắn đến khu vực chính của yến tiệc.
Nói là tiệc mừng nhưng thực ra lại rất đơn sơ. Giữa sân dựng một đống lửa lớn, xung quanh có bàn ghế sắp xếp ngay ngắn, phía trên đặt mấy đĩa hoa quả và điểm tâm đã để khá lâu. Có lẽ để tạo cảm giác tươi mới, người phụ trách còn rưới thêm nước lên hoa quả, khiến chúng trông có vẻ xanh mướt, mọng nước.
Nhưng ở chiến trường, có được hoa quả để ăn đã là tốt lắm rồi, chẳng ai bận tâm chuyện chúng có tươi hay không. Người tính tình hào sảng thì cứ thế bốc lên ăn, người cẩn thận hơn thì lấy khăn tay lau qua rồi mới thong thả bỏ vào miệng.
Võ Đại Hổ vẫn chẳng có tâm trạng ăn uống, bởi toàn bộ tâm trí hắn còn vương vấn mãi khoảnh khắc thoáng thấy Tống Thanh Hàn vừa nãy.
Dù trận này họ đã thắng, nhưng điều đó không có nghĩa là có thể vui vẻ trở về nhà. Chiến tranh vốn không có hồi kết, chỉ khi một bên chịu chủ động nhận thua thì tình cảnh này mới kết thúc.
Điều ấy đồng nghĩa với việc, thời gian hắn phải xa Tống Thanh Hàn chưa biết đến bao giờ mới có thể kết thúc.
Tống Thanh Hàn sau khi thoát khỏi đám đông, đang trên đường về lều thì bị Thư Lạc bất ngờ tóm lấy và kéo ngược trở lại.
"Nhanh lên! Nghe lão tướng quân nói ngươi cũng được dự tiệc đấy! Đây là dịp hiếm hoi để xuất hiện đó. Ấy! Khoan đã, sao ngươi ăn mặc thế này? Về thay bộ khác đi đã."
Thấy Thư Lạc tự ý đổi hướng, còn kéo mình về lều, Tống Thanh Hàn vừa buồn cười vừa bất lực:
"Thay đổi gì mà thay đổi, ta đâu có đi. Ngươi muốn đi thì tự đi đi."
Nghĩ cũng biết chắc chắn Võ Đại Hổ sẽ có mặt trong yến tiệc, cậu không dại gì mà tự chui đầu vào rọ. Cậu đã quyết giấu thân phận được bao lâu thì tốt bấy lâu, nếu không chẳng những khó giải thích với Võ Đại Hổ, mà còn trở thành gánh nặng trong lòng hắn. Nếu thành ra thế thì hỏng bét.
Thư Lạc đâu biết trong lòng cậu đang nghĩ gì, chỉ tưởng cậu giống những kẻ cổ hủ, cho rằng nam giới không nên hòa vào cùng một đám đàn ông. Y vừa định mở miệng giáo huấn thì sực nhớ ra người này từng một mình mổ xẻ cứu không biết bao nhiêu mạng nam nhân. Đừng nói ngồi cùng, đôi khi đến chỗ kín đáo nhất còn nhìn thấy, làm sao mà cổ hủ được?
Y nheo mắt, nghi hoặc nhìn lướt qua Tống Thanh Hàn:
"Không lẽ... trong tiệc có người quen của ngươi?"
Câu này khiến Tống Thanh Hàn giật mình, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên:
"Tất nhiên là có. Mỗi ngày ta đi đổ đều quen không ít đại nhân. Nếu để bọn họ thấy, nhỡ họ liên tưởng đến cái bô... mất hứng ăn uống thì không hay."
Thư Lạc buông tay, nhưng trong mắt vẫn đầy vẻ ngờ vực. Sau khi nhìn cậu từ đầu đến chân, y xoa cằm nói:
"Ngươi vốn chẳng bao giờ để ý suy nghĩ của người khác. Chắc chắn là trong tiệc có kẻ nào hoặc chuyện gì đó khiến ngươi kiêng kỵ nên mới không đi. Nếu vậy... thì để ta đi thay!"
Khóe miệng y cong lên đầy vẻ gian xảo:
"Mấy việc khác ta có khi không sánh bằng ngươi, nhưng mấy chuyện thế này ngươi không phải đối thủ của ta đâu. Đợi tin tốt của ta nhé!"
Thấy y định quay đi, tim Tống Thanh Hàn lập tức thắt lại, chỉ thấy đau đầu, vội vã nắm lấy vạt áo y, trầm giọng:
"Được, ta nói thẳng cho ngươi biết."
Thư Lạc lập tức hiện lên vẻ đắc ý, quay phắt lại:
"Thế mới đúng chứ! Nói xem là chuyện gì? Xem ta có giúp được không."
Tống Thanh Hàn ngoắc y lại gần, chờ tai y kề sát thì bỗng vung tay chém mạnh xuống gáy.
"Bịch" – Thư Lạc ngã sõng soài, mặt úp xuống đất, bụi bay mù mịt. Tống Thanh Hàn liếc y một cái, giọng đầy vẻ cảm khái:
"Dám uy hiếp một bác sĩ... đúng là chán sống rồi mà."
Đảo mắt nhìn quanh, thấy không ai chú ý đến phía này, cậu khoác tay y lên vai, nửa ôm nửa kéo về lều của mình.
Đúng là nực cười, nếu để Thư Lạc – cái miệng bô bô này – lọt vào bữa tiệc, Võ Đại Hổ chắc chắn sẽ biết ngay cậu đang ở đây. Cậu còn muốn sống thêm mấy năm, đương nhiên phải ngăn lại bằng mọi giá.
Tất cả những chuyện này, Võ Đại Hổ đương nhiên không hề hay biết. Nhưng khi nghe Đại tướng quân giới thiệu thủ lĩnh quân y, hắn đã liếc nhìn nhiều hơn vài lần.
Hắn biết Đại tướng quân bị thương nặng, nhưng chưa từng có thời gian đến thăm, vì vậy không rõ thương tích hồi phục ra sao. Dù vậy, hắn cũng hiểu rằng với mức độ chấn thương ấy, mà vẫn hồi phục được, vai trò của quân y là vô cùng quan trọng. Thế nên hắn không khỏi nảy sinh lòng kính trọng vị thủ lĩnh quân y kia.
Huống hồ, hắn vẫn còn giữ trong tay một lọ thuốc mỡ bí ẩn, muốn tìm cơ hội hỏi thủ lĩnh quân y cho rõ ràng.
Tiệc vừa bắt đầu, Đại tướng quân hoàn thành phần nghi thức liền rời khỏi chỗ ngồi, còn chỗ của Võ Đại Hổ thì lập tức bị bao vây bởi những người đến mời rượu – cứ như chủ tiệc là hắn chứ không phải ai khác.
Tất nhiên, mọi người không đến mời Đại tướng quân không phải vì xem nhẹ ông, mà bởi thương tích ông chưa lành, lại vừa nói rõ không cho ai đến gần, nên đành phải đổi mục tiêu.
Ngoài Đại tướng quân, nhân vật nổi bật nhất trận chiến này chính là Võ Đại Hổ.
Một hán tử vạm vỡ xông tới khoác tay lên vai hắn, áp cái đầu nồng nặc mùi rượu sát vào, cười híp mắt:
"Đại Hổ huynh tiền đồ vô lượng! Hay là... chúng ta kết thông gia đi?"
Võ Đại Hổ sững lại, đặt chén rượu vừa cạn xuống, trầm giọng:
"Hài tử nhà ta còn nhỏ, e là khó mà thuận theo."
Câu trả lời ấy vừa thốt ra, đừng nói hán tử kia, mà ngay cả đám người xung quanh cũng cười phá lên, chỉ vào hắn:
"Võ đại nhân thật dí dỏm! Ngay cả câu 'hài tử nhà ta còn nhỏ' cũng nói được! Ha ha! Chẳng lẽ ngài không biết hắn muốn kết thân với ngài à?"
Nghe vậy, Võ Đại Hổ nghiêm túc nhìn hán tử một lượt, dù đã cố kiềm chế nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ ghét bỏ, cau mày nói:
"Đại nhân là muốn cưới phu lang... hay muốn gả người? Phu lang của ta còn có một đệ đệ, không biết có hợp yêu cầu của đại nhân không?"