Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 244: Đối diện khiêu khích
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 244 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Thanh Hàn dứt khoát lắc đầu:
"Có gì mà phải sợ? Hình phạt cũng là do con người đặt ra, ta không tin các ngươi có thể làm được điều gì vượt quá sức tưởng tượng của ta."
Vừa đi vừa nói chuyện, ba người rất nhanh đã tới trước doanh trại giam tù binh.
Người dẫn đường kia dường như địa vị không thấp, ghé sát nói nhỏ mấy câu với thị vệ canh cổng, rồi quay sang gật đầu với Tống Thanh Hàn:
"Vào đi, lúc nào không chịu nổi thì lúc đó ra."
Tống Thanh Hàn nhìn Tiểu Thạch Đầu đang chăm chú dõi theo mình, khẽ cười, đưa tay xoa đầu nhóc, không dặn dò thêm, quay người bước thẳng vào trong.
Mùi máu tanh lẫn mùi thối rữa xộc thẳng vào mũi, khiến cậu suýt nghẹt thở.
May là cậu vốn đã chuẩn bị tinh thần cho mùi kinh khủng này, lập tức kéo tay áo che kín mũi và miệng, chậm rãi điều chỉnh nhịp thở, buộc nhịp tim ổn định lại, giữ cho bản thân hoàn toàn tỉnh táo.
Ở bên ngoài, cậu chưa cảm nhận được rõ rệt, nhưng vừa bước vào đã nhận ra tiếng rên rỉ không ngớt. Âm thanh thê lương ai oán đó như tiếng tiêu buồn bã nơi biên ải, khiến lòng người chùng xuống, suýt chút nữa bị cuốn vào mà rơi lệ.
Những người Man Di đang tra tấn tù binh, thấy khuôn mặt xa lạ của Tống Thanh Hàn thì ánh mắt lập tức sáng lên vẻ hưng phấn, như bầy sói hoang bắt gặp cừu non, chỉ muốn trêu đùa chán chê rồi mới ra tay.
May mà thị vệ giữ cửa đã liếc mắt ra hiệu, bọn họ mới kiềm chế sự bốc đồng. Nhưng ánh mắt khát máu đó vẫn quấn lấy Tống Thanh Hàn không rời, khiến cậu có cảm giác như bị rắn độc chằm chằm theo dõi.
Cậu cau mày, cẩn thận quan sát từng gương mặt của người Thanh Mộc đang chịu cực hình, cố tìm bóng dáng Võ Đại Hổ.
Rõ ràng kết quả chẳng mấy tốt đẹp, từ ánh mắt ngày càng u tối của cậu là thấy được.
Cậu nhận ra không ít gương mặt quen thuộc. Có người từng gặp khi đi đổ bô, có người gặp lúc phụ quân y cứu chữa thương binh.
Những người kia dường như cũng nhận ra cậu. Ánh mắt vốn đã chết lặng bỗng bừng sáng như thấy được cứu tinh, chúng cố sức bò về phía cậu.
Không biết bọn Man Di kia nổi hứng tàn nhẫn hay thế nào, không những không ngăn cản mà còn khoanh tay đứng nhìn, khóe môi nở nụ cười đầy ẩn ý, dường như muốn xem cậu sẽ xử lý thế nào.
Dù sao, bên ngoài chỉ dặn không được động tay với Tống Thanh Hàn, nhưng lại chẳng cấm cậu động vào người khác. Thị vệ đứng ở cửa mắt chợt lạnh đi, bàn tay lặng lẽ đặt lên chuôi đao, sẵn sàng ra tay ngay khi tình hình trở nên bất thường.
Tống Thanh Hàn cảm thấy chân bị siết chặt. Cúi xuống, thấy một người toàn thân dính máu đang ôm lấy bắp chân cậu, cậu nhẹ giọng hỏi:
"Sao thế?"
Người kia hình như từng được cậu cứu chữa, ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu:
"Tống đại phu... sao ngài cũng vào đây rồi? Ngài tới cứu bọn ta đúng không? Giống như lần trước... không ai quan tâm bọn ta, chỉ có ngài thôi..."
Tống Thanh Hàn khẽ nâng mi mắt, nhanh chóng nhận định thương thế của hắn, mím môi, đáp dứt khoát:
"E rằng lần này... ta không cứu nổi các ngươi."
Nghe câu nói như một bản án, gương mặt người kia chấn động, lập tức buông tay, ngã vật xuống đất, nước mắt tuôn như mưa:
"Phải rồi... Nếu có người tới cứu, sao lại chỉ mình ngài vào chứ? Chắc lát nữa ngài cũng sẽ thành ra như ta thôi... Ta còn cầu ngài làm gì nữa? Ha ha ha... Lũ Man Di chết hết đi!"
Nói tới câu cuối, hắn đột nhiên biến sắc, lao thẳng tới tên Man Di gần nhất, cắn mạnh vào cổ gã, mắt trợn trừng, sống chết không buông.
Tống Thanh Hàn tim thắt lại, hai tay vô thức siết chặt, răng nghiến ken két, như thể đang cùng hắn gắng sức. Nhưng trong lòng lại rối bời, không rõ cậu mong hắn cắn chết đối phương hay mong hắn sẽ dừng lại.
Man Di đâu phải hạng hiền lành gì. Cảm nhận sức nặng ở cổ, tên kia vung nắm đấm như búa tạ, giáng liên tiếp vào bụng hắn. Tiếng đấm nặng nề như dội thẳng vào tim người nghe, khiến da đầu Tống Thanh Hàn tê dại.
Dù mắt không thể nhìn xuyên thấu được, nhưng chỉ dựa vào lực ra đòn cũng biết nội tạng của hắn chắc chắn sẽ nát vụn. Không ai cứu thì chẳng mấy chốc máu sẽ trào ra từ miệng, từ mũi rồi cứ thế mà chết.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn cắn chặt không nhả, hai tay khóa chặt ngang hông tên Man Di, như muốn kéo gã xuống địa ngục cùng mình. Cảnh tượng ấy khiến Tống Thanh Hàn thấy dạ dày như cuộn lên, vội bịt miệng và mũi.
Đảo mắt nhìn quanh, thấy mọi người xung quanh đều sợ hãi, cậu chợt dâng lên một luồng dũng khí không biết từ đâu. Bất ngờ rút đao từ hông một thị vệ bên cạnh, chém thẳng vào hông người đang cắn.
Bị đau, hắn rốt cuộc buông ra, ngã ngửa xuống, hôn mê bất tỉnh.
Tên Man Di bị cắn, tức giận mà không biết trút vào đâu, chỉ đành đá hắn thêm mấy cú mới thôi.
Tống Thanh Hàn hạ đao xuống, thấy ngực người kia còn hơi phập phồng, mí mắt khẽ giật, cậu âm thầm cầu mong hắn qua khỏi, dù biết cơ hội gần như bằng không.
"Ngươi xen vào làm gì? Ai cho ngươi động đao hả? Hắn chết rồi ngươi có đền được không?"
Không ngờ, tên bị cắn lại quay sang trút giận lên Tống Thanh Hàn. Gã bước tới mấy bước, cúi đầu ép sát cậu, ánh mắt lóe lên tia máu lạnh.
Thị vệ bên ngoài cau mày, vừa hô lên thì gã đã rút đao kề vào cổ Tống Thanh Hàn, liếc xéo ra cửa:
"Nhúc nhích là ta giết nó! Ta mặc kệ nó là khách quý hay không, chỉ cần là người Thanh Mộc thì—"
Lời chưa dứt, vết thương trên cổ gã đã bị kéo căng, đau nhói khiến mặt mày gã càng thêm dữ tợn.
Tống Thanh Hàn cảm nhận rõ sát khí lạnh lẽo ở cổ, hoàn toàn không nghi ngờ việc gã sẽ ra tay.
Nơi này chẳng phải chỗ nói đạo lý, chỉ có nắm đấm và bạo lực mới là bằng chứng cho thực lực.
Ngón tay cậu khẽ động, môi mấp máy, nhẹ giọng hỏi:
"Ngươi muốn hắn chết hay không muốn hắn chết? Dù là điều nào, ta đều có thể làm được. Ngươi có tin không?"
Gã cúi nhìn người Thanh Mộc đã ngất xỉu, cười khẩy đáp:
"Ngươi đang đùa à? Hắn thành ra thế này rồi mà còn cứu nổi? Huống chi, vết chém chí mạng kia là do chính ngươi ra tay. Đúng là người Thanh Mộc mà, cái tài tự giết đồng bào thì vẫn là bậc nhất."